Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Truyện thơ: Thầy Cúng Đánh Bạc Với Cuộc Đời

07/03/201920:45(Xem: 759)
Truyện thơ: Thầy Cúng Đánh Bạc Với Cuộc Đời

thayboi_1
THẦY CÚNG

ĐÁNH BẠC VỚI CUỘC ĐỜI

 

Ngày xưa có một ông vua

Thích chơi bài với tế sư trong triều

Mỗi khi súc sắc được gieo

Vua thường lên giọng nói theo câu này

Coi như bùa phép cầu may:

“Nếu thời cơ tới trong tay của mình

Đàn bà sẽ chẳng trung trinh

Lao vào tội lỗi, ngoại tình, xấu xa!”

Mỗi khi thần chú đọc ra

Thời vua thắng mãi, thật là lạ thay.

Cho nên theo với tháng ngày

Ông thầy cúng tế tiền bay mất dần

Trong cơn thua thiệt nghĩ thầm:

“Chính câu thần chú đã ngầm hại ta

Cho nên ta phải tìm ra

Một cô con gái thật là trung trinh,

Tốt hơn tìm trẻ sơ sinh

Đem về nuôi lớn để dành riêng ta

Canh chừng cẩn mật trong nhà

Không cho tiếp xúc bước ra phía ngoài

Đàn ông không biết một ai

Chỉ riêng biết đến một người là ta

Tất nhiên chẳng có tâm tà

Chung tình mãi mãi. Thế là thành công.

Bạc bài chẳng sợ khốn cùng

Tiền vào như nước ngại ngùng chi đâu.”

*

Giỏi về tướng số từ lâu

Một hôm chợt thấy bên cầu bước sang

Một người thai nghén nghèo nàn

Sẽ sinh con gái, nhìn nàng đoán ra

Ông thầy cúng mời về nhà

Nuôi nàng ăn ở để mà sinh con,

Khi sinh con gái vừa xong

Ông liền mua đứt, chờ mong sau này.

Ông bày kế hoạch thật hay

Nhốt riêng đứa trẻ suốt ngày một nơi

Nhờ đàn bà nuôi trẻ thôi

Tuyệt nhiên không thấy bóng người đàn ông

Lớn lên chỉ biết có chồng

Chính là thầy cúng vẫn thường vào ra

Canh chừng kiểm soát cô ta

Quanh năm chu đáo như là tù nhân,

Ông này độc ác bội phần

Vì ham bài bạc nhẫn tâm vô bờ.

Khi cô gái còn trẻ thơ

Ông ngưng đánh bạc đợi chờ, ngóng trông

Khi cô lớn thành vợ chồng

Tất nhiên chỉ biết một lòng thủy chung

Ông mời vua đánh bạc cùng

Biết rằng bùa phép sẽ không hại mình.

Vua đồng ý, vui thật tình

Nghĩ nhờ thần chú sẽ giành thắng ngay

Gieo súc sắc nói cầu may:

“Nếu thời cơ tới trong tay của mình

Đàn bà sẽ chẳng trung trinh

Lao vào tội lỗi, bạc tình, xấu xa!”

Vua chưa ném súc sắc ra

Tế sư thầy cúng bất ngờ nói thêm:

“Mình tôi ngoại lệ thật hên

Có cô vợ trẻ ngày đêm chung tình!”

Quả nhiên câu chú hết linh

Nhà vua trước thắng nay thành ra thua

Đâu còn may mắn như xưa

Sau nhiều lần bại nhà vua đoán rằng

Ông thầy nhốt vợ kỹ càng

Ở nơi kín đáo nên nàng trung trinh

Điều tra về sự trung thành

Quả nhiên thấy rõ ngọn ngành chẳng sai,

Vua bèn thuê một chàng trai

Từ lâu nổi tiếng có tài ăn chơi

Âm mưu tìm cách đến nơi

Trổ tài quyến rũ, buông lời tán dương.

Chàng trai tính toán đủ đường

Rồi hàng mỹ phẩm vội vàng mở ra

Gần lâu đài nhốt nàng ta

Để mà tìm cách lân la gặp nàng.

*

Lâu đài cao những bảy tầng

Mỗi tầng một cửa kỹ càng gác canh

Toàn đàn bà đứng vây quanh

Tuyệt nhiên vắng hẳn bóng hình đàn ông,

Riêng thầy độc nhất là chồng

Lầu cao nhốt vợ, thong dong ra vào.

Cô nàng có một bà hầu

Cận kề chăm sóc từ lâu chu toàn

Thức ăn, mỹ phẩm, áo quần

Mình bà lo liệu mọi phần êm xuôi.

Chàng điều tra kỹ khắp nơi

Biết bà thất lạc một người con trai

Từ hồi còn nhỏ, lâu rồi

Chàng liền nghĩ kế tức thời làm ngay

Đón đường bà buổi sáng nay

Quỳ luôn trước mặt chắp tay thưa rằng:

“Mẹ ơi! Mẹ nhớ con chăng

Riêng con tìm mẹ đã hằng bao lâu

Hôm nay nhờ có phép mầu

Cho con gặp mẹ vui đâu bất ngờ.”

Bà hầu nghe nói sững sờ

Vốn người chất phát nhân từ bao năm

Tưởng con thật nên động tâm

Bạn chàng dàn cảnh đứng gần nói thêm:

“Hai người giống hệt như in.”

Bà hầu nghe vậy càng tin con mình

Ôm chàng nức nở tâm tình

Mừng vui đoàn tụ thình lình chốn đây.

Chàng bèn hỏi chuyện bà ngay:

“Mẹ đang sinh sống độ này ra sao?”

Bà hầu kể rõ trước sau

Nói thêm rằng phải đi mau mua hàng

Mua về mỹ phẩm cho nàng

Cô nàng chủ nhỏ cao sang, đẹp người.

Sau khi nghe nói vậy rồi

Chàng bèn lên tiếng: “Mẹ ơi! Không cần

Đến hàng con chỗ thật gần

Dầu thơm, mỹ phẩm mẹ cầm về đi

Con xin biếu hết sá gì,

Tiền thời mẹ giữ có chi ngại ngần,

Biếu nàng hoa để kết thân

Hoa này rực rỡ vô ngần tốt tươi

Tựa như nhan sắc nàng thôi

Con nghe mẹ tả lòng thời xốn xang.”

*

Bà hầu về lại phòng nàng

Trao hoa, kể lể rõ ràng đầu đuôi

Bà thời mừng, nàng thời vui,

Bà từ khi đó tới lui cửa hàng

Lấy đồ mỹ phẩm cho nàng

Tiền thời bỏ túi dễ dàng êm xuôi.

Khi tình thân nảy nở rồi

Chàng bèn đóng kịch làm người tang thương

Một ngày giả bộ liệt giường

Ốm đau vì chót vấn vương cô nàng

Tương tư đến độ võ vàng

Bà hầu hốt hoảng thương chàng hỏi han

Chàng bèn thổ lộ tâm can:

“Con yêu cô chủ vô vàn mẹ ơi,

Xa nàng con chết mất thôi.”

Bà hầu: “Nếu vậy để rồi mẹ lo.”

Bà về kể lại cho cô

Cô nghe nổi máu tò mò lên ngay

Đàn ông độc nhất lâu nay

Mà cô được biết là thầy già nua

Chồng cô chung đụng từ xưa

Nay nghe có kẻ thích ưa yêu mình

Đàn ông khác? Lạ thật tình!

Nên cô đồng ý tiếp anh chàng này

Nếu bà mang được vào đây.

Bà hầu mừng rỡ loay hoay tìm đường.

Lâu đài kiểm soát kỹ càng

Bảy tầng đâu có dễ dàng vào ra

Người canh gác toàn đàn bà

Đàn ông lai vãng khó qua các phòng.

Bà già khôn khéo vô cùng

Quét gom bụi bặm khắp trong lâu đài

Gom vào kín đáo một nơi

Mỗi ngày có dịp ra ngoài mua hoa

Bà dùng thùng lớn đẩy ra

Rắc lên bụi bặm phủ qua ngoài thùng

Những người khám xét ngại ngùng

Bụi tung lên mặt đã từng nhiều phen

Bị hắt hơi, bị ho hen

Nhiều lần như vậy họ quen lệ rồi

Khám chi nữa, khổ thêm thôi

Bà hầu thong thả tới lui đẩy thùng

Và rồi giai đoạn cuối cùng

Chàng trai được giấu vào trong thùng ngồi

May chàng mảnh khảnh dáng người

Ngồi trong thoải mái, hoa thời phủ lên

Đẩy thùng qua bảy cửa liền

Bà hầu đẩy tuốt lên trên phòng nàng,

Sững sờ nàng thấy bóng chàng

Trẻ trung, tươi mát, điệu đàng, dễ thương

Thuyền tình ghé bến yêu đương

Cả hai kề cận ngát hương ái tình

Thế là nàng hết trung trinh

Vài ngày nàng giục chàng nhanh chân về.

Chàng bày mưu trước khi đi

Trả thù thầy cúng còn chi thú bằng:

“Thoạt tiên nàng hãy giấu chàng

Vào trong tủ kín kỹ càng một nơi,

Khi chồng nàng tới đây rồi

Tỏ ra yêu quý nàng thời múa may

Giỡn đùa bịt mắt ông này

Đòi ông cho vợ lấy tay đập đầu.”

Chiều nàng ông có ngại đâu

Nào ngờ nàng lại đập đau thật tình

Thật ra nàng đã nghịch tinh

Để thanh niên nọ lén nhanh ra ngoài

Dùng hai tay với sức trai

Đập đầu ông lão xong rồi trốn ngay,

Mắt thầy bịt kín nào hay

Nghĩ nàng sao lại mạnh tay bất thường

Ông xuống lầu mãi vấn vương

Biết đâu bài học cho phường gian manh,

Bây giờ nàng hết trung thành

Chắc rằng bùa chú lại linh chuyến này.

*

Vài ngày quấn quít đắm say

Chàng trai từ biệt giờ đây ra về

Thùng hoa lại chở chàng đi

Chàng vào trình báo chi li sự tình

Cho vua nghe rõ chuyện mình

Nhận tiền hậu hĩnh vua dành thưởng công.

Hôm sau vua rất ung dung

Rủ rê thầy cúng hoàng cung đánh bài

Ông thầy vui vẻ nhận lời

Nghĩ mình cờ bạc vẫn thời vận hên.

Gieo súc sắc vua đọc lên

Vẫn câu bùa chú đã quen của mình

Chê đàn bà chẳng trung trinh,

Và thầy cúng cũng nói nhanh chen vào

Khen cô vợ trẻ tốt sao

Riêng mình ngoại lệ từ bao lâu rồi.

Tiếc thay mọi chuyện đổi dời

Giờ đây vua thắng, thầy thời thua đau

Vua vui kể lại trước sau

Âm mưu đen tối từ lâu của thầy

Bảy tầng lầu nhốt tại đây

Một cô con gái thơ ngây tội tình

Để rồi cô chẳng trung trinh

Và vua kết luận: “Khi mình gian manh

Ép người khác phải trung thành

Dễ gì đạt được. Chỉ đành uổng công.”

*

Ông thầy buồn bực trong lòng

Trở về buộc tội vợ không đàng hoàng

Nàng bèn thách đố sẵn sàng

Để mà minh chứng rằng nàng trung trinh

Nhờ thần lửa để chứng minh:

“Không ai đụng tới thân mình trước đây

Trừ riêng chồng tự lâu nay

Nếu mà dối trá thân này cháy thiêu.”

Ông chồng tin tưởng ít nhiều

Dựng dàn lửa cháy thể theo lời nàng.

Cuộc thề thử lửa sẵn sàng

Chung quanh người khắp xóm làng chờ trông

Lúc nàng sắp bước vào trong

Để xem có bị lửa hồng đốt thân

Chàng thanh niên lén đứng gần

Theo như kế hoạch đã dàn cảnh ra

Chàng liền nắm tay nàng ta

Tay chàng lôi kéo, miệng la vang ầm:

“Thầy này độc ác vô ngần

Tại sao muốn hại xác thân vợ mình

Ngưng ngay lửa cháy cực hình

Chớ gây thêm mãi tội tình gớm ghê.”

Nàng bèn vội rút tay về

Quay qua nói với chồng kề cận bên:

“Lời tôi cam kết thề nguyền

Giờ đây thử lửa chẳng nên nữa rồi

Vì người ta nắm tay tôi,

Riêng tôi thiện chí mãi thời còn đây.”

Ông chồng chợt nhận ra ngay

Bị người lừa gạt đắng cay vô cùng

Ông ta nổi giận đùng đùng

Đuổi xua cô gái. Cô mừng ra đi

Giờ đây thoát khổ nạn kia

Tự do, sung sướng còn gì quý hơn.

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Vua thích đánh bạc với thầy cúng là tiền thân Đức Phật.

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

THE PRIEST WHO GAMBLED WITH A LIFE

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 4356)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
11/10/201807:17(Xem: 3115)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 6176)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 10280)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 11257)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 10339)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 3677)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 22899)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 14876)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 29541)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.