Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Thăm người nghèo, sống một mình và cô đơn ở Frankfurt, Đức

09/10/201807:49(Xem: 188)
Thăm người nghèo, sống một mình và cô đơn ở Frankfurt, Đức

Thăm người nghèo,

sống một mình và cô đơn ở  Frankfurt, Đức

Tôi đến châu Âu nhiều lần và nhất là Đức. Tôi yêu Đức và thấy đây là quốc gia rất phát triển, rất văn minh. Đồ dùng của Đức thì quá tuyệt vời. Ở Pháp còn thấy nhiều người nghèo, kể cả lừa đảo. Ở Ý còn thấy trộm cắp. Ở Bỉ thấy kẻ xấu, móc túi… Nhưng ở Đức thật sự thấy văn minh và bất cứ dùng thứ gì ở Đức cũng luôn rất yên tâm.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến những người nghèo và thiếu thốn tại Đức. Ấy vậy mà anh bạn John của tôi lại cho biết có không ít người poor, alone and lonely tức là nghèo, sống 1 mình và cô đơn.

Và để có những trải nghiệm như vậy, chúng tôi quyết định đến thăm bác Bodo ở ngay Frankfurt.

Trước khi đến thăm, anh John chị Lan có gọi điện đến quán café ngay bên cạnh nơi bác hay đến uống café để báo trước rằng chúng tôi sẽ đến. Bác Bodo không dùng internet, không có điện thoại. Cách duy nhất là liên lạc với bác qua hàng xóm.

Chúng tôi chuẩn bị sẵn một xuất thức ăn rất ngon từ nhà hàng của 2 vợ chồng Đương Thi. Các bạn ấy biết chúng tôi đến thăm bác còn gọt trái cây rất ngon sẵn để chúng tôi mang đến tặng bác.

Tôi đã biết trước rằng hàng tháng bác có 600 Euro để chi tiêu, bao gồm cả tiền thuê nhà, điện nước, sưởi, ăn uống,… Vậy nên rất thiếu thốn. sao mà đủ được cơ chứ, bởi tiền thuê căn phòng đã mất 1 khoản rồi.

Chuyện làm tôi xúc động là bác Bodo hàng tháng vẫn tiết kiệm từ 50 euro đến 150 euro để làm từ thiện cho các nước châu Phi và châu Á nghèo. Thật là cảm kích.


 nguyen manh hung tham bac Bodo  (1) nguyen manh hung tham bac Bodo  (10) nguyen manh hung tham bac Bodo  (2) nguyen manh hung tham bac Bodo  (3) nguyen manh hung tham bac Bodo  (4) nguyen manh hung tham bac Bodo  (5) nguyen manh hung tham bac Bodo  (6) nguyen manh hung tham bac Bodo  (7) nguyen manh hung tham bac Bodo  (8) nguyen manh hung tham bac Bodo  (9)



Bác Bodo năm nay chắc quãng hơn 70 tuổi. Bác rất xúc động khi biết chúng tôi đến từ Việt Nam. Xúc động lắm. Bác cứ nhắc đi nhắc lại 2 từ là Việt Nam và Hồ Chí Minh.

Chúng tôi tặng bác thức ăn. Bác vui lắm bởi phần lớn là bác ăn đồ ăn nguội. Bác sống 1 mình và chưa bao giờ có vợ. Bác tiết kiệm đến vô cùng, chẳng dám tiêu gì cả. Đến tắm nước nóng cũng không dám. Đến cắt tóc cũng không. Tất cả là tiết kiệm tiền.  Tất cả là để chi tiêu ít nhất.

Anh John chị Lan kể câu chuyện rằng một hôm đi dạo chơi phát hiện ra một người lớn tuổi đeo ba lô đi trên đường. Trời thì sắp tối. Hỏi ra mới biết bác ấy đi bộ sang làng bên. Hỏi tiếp thì biết bác ấy đi bộ từ nhà đến đây, cả trăm km. Hỏi nữa thì bất ngờ vì bác ấy ngủ đêm trong rừng cây. Thế là anh chị mời bác về nhà nghỉ ngơi.

Sau khi biết hoàn cảnh của bác, 2 vợ chồng anh John chị Lan thỉnh thoảng đón bác về nhà. Việc đầu tiên là cắt tóc, cạo râu cho bác. Rồi tắm cho bác. Giặt đồ cho bác. Cắt móng tay móng chân cho bác. Nói tóm lại là trọn vẹn 1 ngày để biến bác thành một người hoàn toàn khác. Nói thật là tôi rất cảm kích tấm lòng và cái tâm thiện lành của anh chị Lan John. Nói thật là tôi chưa thể làm được những việc này.

Bác Bodo đi bộ rất nhiều. Bác đi bộ hàng ngàn km từ tây Đức sang đông Đức. Đi khắp nơi. Đi mãi mà không sao. Thế đấy.

Bác Bodo tham gia rất nhiều cuộc marathon. Rất nhiều. Đến mức bác được Tổng thống Đức mời đến tiếp. Anh John kể rằng khi đó bác không hề có giày và complet và anh John đã tặng nguyên một bộ cho bác ấy.

Hôm nay đến thăm căn nhà nhỏ bác Bodo vui lắm. Căn phòng của người nghèo chỉ có 1 phòng và khá bừa bộn. Nhưng có rất nhiều sách. Anh John có giới thiệu trước là bác đọc rất nhiều.  Tôi khá bất ngờ.

Bác đọc sách nhiều lắm. Lúc nào cũng đọc. Trí nhớ thì quá tốt. Nhớ hết. Cái gì cũng nhớ. Kể cả những chuyện rất lâu, rất xưa. Và bác thích kể chuyện về quá khứ. Anh john thì bảo tôi rắng trí nhớ của bác tốt là do đọc sách nhiều. Có lẽ là có lý.

Biết tôi sang tham gia hội sách Frankfurt, bác Bodo lôi rất nhiều sách ra tặng. Nhiều lắm. Nhiều sách quý và cũ. Có những cuốn từ những năm 1876, cách đây hơn cả trăm năm. Tôi xúc động vô cùng. Nếu chúng tôi không đòi về thì có lẽ bác mang hết sách ra tặng mất.

Rồi chúng tôi mời bác đi uống café. Ra quán, chúng tôi gọi nước lọc và nước cam. Hỏi thì bác bảo muốn uống bia. Thế là gọi cho bác a chai. Bác ngồi và cứ nói chuyện liên tục với tôi. Kể về những gì bác biết về Việt Nam. Về những nơi bác đã đi bộ qua. Về những cuốn sách bác thích.

Tai bác không tốt nên chúng tôi phải nói rất to. Thật thú vị.

Bác Bodo hạnh phúc lắm và liên tục nắm tay chúng tôi. Rồi ôm hôn. Rồi lại cười. Xúc động. Thấy bác rạng rỡ tươi vui chúng tôi mừng vô cùng. Anh John nói rằng người cô đơn khi được quan tâm họ hạnh phúc lắm. Nhất là chúng tôi là người nước ngoài, đến từ nơi rất xa nữa.

Tôi rút ví lấy ít tiền tặng bác. Lúc đầu bác như muốn từ chối. Sau lại nhận và cất rất kỹ vào túi. Tôi cảm nhận rất rõ sự trân trọng của bác Bodo.

Chúng tôi phải về vì trời đã về chiều. Bác Bodo rất muốn mời quay lại nhà bác. Bác muốn tặng sách nữa cho chúng tôi. Bác muốn chúng tôi vào nhà bác ngồi chơi thêm với bác. Bác bảo thích bất cứ sách gì, thích bất cứ cuốn nào bác tặng ngay.

Tôi ngồi và nghĩ về bác rất nhiều. Lên giường định đi ngủ nhưng hình ảnh bác cứ hiện về. Thì ra người nghèo, người cô đơn ở đâu cũng có. Đâu chỉ là Băng La Đét, Ấn Độ, hay Nepal,.. Kể cả ở các nước giàu nhất, văn minh nhất thế giới. Thôi phải dậy, ngồi viết ngay ra những dòng này. Tạm để thỏa nỗi lòng mình. Và để chia sẻ với mọi người.

Lần trước đi thăm và tặng quà cho người vô gia cư ở Tokyo, Nhật Bản đã thấy ấn tượng và xúc động lắm. Lần này đến thăm và tặng quà cho bác Bodo tôi thấy còn xúc động và xao xuyến hơn. Một cảm giác rất lạ, rất khó tả đang trào dâng trong tôi lúc này.

Tự nhiên trong não lại hiện thêm hình ảnh khiêm tốn, giản dị, tốt bụng đến khó tin của vợ chồng anh John chị Lan. Chợt nhận ra thêm rằng, trong cuộc sống, những khó khăn cũng giống như cái cửa, không thể nào mỗi cánh cửa đều vừa với cơ thể và chiều cao của chúng ta. Cửa có thể sẽ thấp hơn hoặc chật hơn. Bậc thiện tri thức hiểu được phải khom lưng, nghiêng người để qua. Người cố chấp thì thường đụng phải tường, thậm chí vỡ đầu chảy máu. Hạnh khiêm cung và trân trọng tất cả mọi người, mọi chúng sinh là rất quan trọng và quý giá.

Đêm nay có lẽ sẽ mơ về nước Đức, về Hội sách lớn nhất thế giới Frankfurt Book Fair sẽ khai mạc 18h00 chiều mai. Và thế nào cũng mơ về bác Bodo.

Nguyện chúc bác khỏe. Nguyện mong bác bớt cô đơn. Và tôi mong quay lại đây để 1 lần nào đó cho bác đi  tắm nước nóng, cắt tóc, cắt móng tay móng chân cho bác. Và cả giặt  quần áo và dọn nhà nữa.

Nguyện cầu cho thế gian này bớt đi những người nghèo, người cô đơn. Nguyện ngày an lành, đêm an lành. Ngày đêm 6 thời đều an lành. An lành trong mỗi giây mỗi phút. An lành trên cả thế gian này./.

Frankfurt, CHLB Đức đêm 08/10/2018

Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch công ty sách Thái Hà





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/10/201806:22(Xem: 165)
Sức chịu đựng của tôi thuộc loại ghê gớm lắm. Tôi có được, luyện được sức chịu đựng ấy là nhờ học từ chữ Nhẫn của đạo Phật. Nhẫn là chiến thắng. Nhẫn là thành công. Nhịn nhường là bản lĩnh, là dũng cảm. Nhịn nhường là cao thượng, là bao dung. Tôi đã từng ngồi im cả tiếng đồng hồ để lắng nghe bà chị Hai chửi vì cái tội coi lén nhật ký của bả.
10/10/201821:07(Xem: 248)
Một bệnh nhân vào phòng mạch, khám bệnh. Bác sĩ niềm nở : - Bạn có khỏe không ? Đó là câu nói đầu môi chót lưỡi rất ư là lịch sự mỗi lần gặp nhau để thay cho lời chào hỏi thường ngày của mọi người ở cái xứ sở đầy ắp văn minh này. Riết rồi thành thói quen.
10/10/201820:35(Xem: 186)
Trời đã vào thu rồi mà nắng vẫn còn ấm, những đợt nắng trong veo như mật ong rải ánh vàng long lanh trên ngàn cây nội cỏ. Tôi lại nhớ những ngày thu ở Huế, dù chỉ là mùa thu mà trời đầy mưa bụi bay bay và gió lạnh run rẩy khi đạp xe qua cầu Tràng Tiền thời đi học. Nỗi nhớ như sợi tơ trời lãng đãng, vật vờ bay lượn giữa hư vô chợt sà xuống vướng mắc nơi góc vườn kỷ niệm.
09/10/201819:38(Xem: 274)
“Định mệnh không là Định mệnh”, lấy theo tựa đề của một độc giả, người tôi chưa từng quen biết và cũng là lần đầu tiên đọc tác phẩm “Người tình định mệnh” của Hoa Lan. Cám ơn người đọc này đã khai ngộ cho tôi, chợt nhớ rằng trong đạo Phật không có chữ “Định mệnh” mà chỉ có “Định nghiệp”. Gây nghiệp nào sẽ từ từ xuất hiện nghiệp ấy liền tay. Một dạng của nhân quả!
06/10/201821:20(Xem: 410)
Ngày nay, cảnh khổ bàng bạc khắp muôn nơi, vì chiến tranh, xung đột, thiên tai do tham sân si, đố kỵ, hơn thua, được mất của biết bao nhiêu phàm nhân trong thế giới vật chất khắc nghiệt xô bồ khó chịu này mà ra. Nhan nhản người khốn khó đang ngày đêm trông chờ sự hỗ trợ của các mạnh thường quân bằng tịnh vật và tịnh tài để sống qua cơn bỉ cực. Nếu trong hoàn cảnh bỉ cực này của tha nhân, những ai có lòng từ mẫn chân thành chia sẻ tịnh tài hay tịnh vật dù ít dù nhiều tùy khả năng, thì việc bố thí nầy được xem như là Quảng Đại Tài Thí, như đã được Như Lai dạy trong Trung Bộ Kinh – 142: Phân Biệt Cúng Dường (Pali) như sau:
02/10/201819:06(Xem: 183)
Tại nơi tịnh xá Trúc Lâm Thành Ba La Nại, mùa Xuân đã về Đất trời tĩnh lặng bốn bề Muôn hoa phô sắc sum suê trên cành Đàn chim vui hót lượn quanh Hương xuân phảng phất bên mành ngất ngây. Thế Tôn an tọa nơi đây Nhưng nhìn thấy cảnh đọa đầy phương xa
28/09/201813:07(Xem: 2436)
Cực tịnh sanh động (Truyện tích của HT Thích Huyền Tôn kể, do Phật tử Quảng Tịnh diễn đọc) Cách đây 28 năm (1973), hồi đó tôi 16 tuổi (1945), nghe kinh Bát Nhã và pháp Bảo Đàn, bỗng nhiên lòng tôi không còn luyến tiếc gì bản thân và muốn xa lìa tất cả để lên non cao tu luyện. Tôi đem ý nguyện ấy thưa với Bổn sư là Hòa thượng Diệu Quang, Tổ thứ sáu của Tổ đình Thiên Ấn và là vị khai sơn chùa Viên Giác núi Thanh Thanh - nơi tôi đang tu học.
26/09/201822:35(Xem: 150)
Một anh chàng thanh niên lái xe mô tô rất là tài giỏi. Không cờ bạc, không hút sách, không rượu chè, anh ta có một thú đam mê duy nhất : lái xe mô tô. Đúng là một đức tính rất tốt cho các luật lệ giao thông rất nghiêm khắt ở xứ sở Kangaroo này. Thế nên bao năm qua vượt nhanh cũng nhiều, lạng lách cũng lắm, chưa bao giờ anh gây ra tai nạn nào, mà cũng chưa hề một lần phạm luật bị phạt vi cảnh.
26/09/201822:12(Xem: 126)
Truyện kể rằng, ngày xưa có gia đình ông Trương Công Nghệ, họ hàng sống với nhau chín đời : cố, ông, bà, con, cháu, chắt, chít ... tính sơ sơ trên dưới trăm người, lúc nào cũng rất mực yêu thương, rất mực thuận hòa, vui vẻ và êm ấm, chẳng bao giờ thấy họ gây gỗ, ganh đua hoặc lục đục chia lìa và xa cách nhau.
24/09/201808:23(Xem: 4707)
Audio Truyện Cổ Tích: Chín Mươi Ba Kiếp Mới Gặp Lại Con; Việt dịch: HT Thích Huyền Tôn; diễn đọc: TT Thích Nguyên Tạng -- Vào khoảng thời gian hai mươi năm sau Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni nhập diệt, Từ thành Tỳ-Xá-Ly hướng về phía Bắc Thành Ca-Tỳ-La-Vệ. Có một đoàn Tăng lữ gồm 17 vị, họ bước những bước chân nhịp nhàng và đều đặn, tuy không phát ra tiếng động của nhiều bàn chân cùng nện xuống mặt đất bột khô dưới sức nóng của mùa hè oi bức, nhưng không sao tránh khỏi lớp bụi bủn tung tỏa dưới sức dẫm của 34 cái bàn chân, tạo nên một đám mây cuồn cuộn; từ xa, tưởng chừng như các tiên nhân vừa từ trên không đằng vân vừa đáp xuống. Mây bụi vẫn cuộn trôi về phía sau lưng của họ, mặt trời càng rực đỏ và nghiêng hẳn về hướng tây, đến ngã rẽ, trước mặt họ là rừng cây khô trụi lá, một con quạ cô đơn ngoác mỏ kêu: Quạ! Quạ! Quạ!