Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Thăm người nghèo, sống một mình và cô đơn ở Frankfurt, Đức

09/10/201807:49(Xem: 766)
Thăm người nghèo, sống một mình và cô đơn ở Frankfurt, Đức

Thăm người nghèo,

sống một mình và cô đơn ở  Frankfurt, Đức

Tôi đến châu Âu nhiều lần và nhất là Đức. Tôi yêu Đức và thấy đây là quốc gia rất phát triển, rất văn minh. Đồ dùng của Đức thì quá tuyệt vời. Ở Pháp còn thấy nhiều người nghèo, kể cả lừa đảo. Ở Ý còn thấy trộm cắp. Ở Bỉ thấy kẻ xấu, móc túi… Nhưng ở Đức thật sự thấy văn minh và bất cứ dùng thứ gì ở Đức cũng luôn rất yên tâm.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến những người nghèo và thiếu thốn tại Đức. Ấy vậy mà anh bạn John của tôi lại cho biết có không ít người poor, alone and lonely tức là nghèo, sống 1 mình và cô đơn.

Và để có những trải nghiệm như vậy, chúng tôi quyết định đến thăm bác Bodo ở ngay Frankfurt.

Trước khi đến thăm, anh John chị Lan có gọi điện đến quán café ngay bên cạnh nơi bác hay đến uống café để báo trước rằng chúng tôi sẽ đến. Bác Bodo không dùng internet, không có điện thoại. Cách duy nhất là liên lạc với bác qua hàng xóm.

Chúng tôi chuẩn bị sẵn một xuất thức ăn rất ngon từ nhà hàng của 2 vợ chồng Đương Thi. Các bạn ấy biết chúng tôi đến thăm bác còn gọt trái cây rất ngon sẵn để chúng tôi mang đến tặng bác.

Tôi đã biết trước rằng hàng tháng bác có 600 Euro để chi tiêu, bao gồm cả tiền thuê nhà, điện nước, sưởi, ăn uống,… Vậy nên rất thiếu thốn. sao mà đủ được cơ chứ, bởi tiền thuê căn phòng đã mất 1 khoản rồi.

Chuyện làm tôi xúc động là bác Bodo hàng tháng vẫn tiết kiệm từ 50 euro đến 150 euro để làm từ thiện cho các nước châu Phi và châu Á nghèo. Thật là cảm kích.


 nguyen manh hung tham bac Bodo  (1) nguyen manh hung tham bac Bodo  (10) nguyen manh hung tham bac Bodo  (2) nguyen manh hung tham bac Bodo  (3) nguyen manh hung tham bac Bodo  (4) nguyen manh hung tham bac Bodo  (5) nguyen manh hung tham bac Bodo  (6) nguyen manh hung tham bac Bodo  (7) nguyen manh hung tham bac Bodo  (8) nguyen manh hung tham bac Bodo  (9)



Bác Bodo năm nay chắc quãng hơn 70 tuổi. Bác rất xúc động khi biết chúng tôi đến từ Việt Nam. Xúc động lắm. Bác cứ nhắc đi nhắc lại 2 từ là Việt Nam và Hồ Chí Minh.

Chúng tôi tặng bác thức ăn. Bác vui lắm bởi phần lớn là bác ăn đồ ăn nguội. Bác sống 1 mình và chưa bao giờ có vợ. Bác tiết kiệm đến vô cùng, chẳng dám tiêu gì cả. Đến tắm nước nóng cũng không dám. Đến cắt tóc cũng không. Tất cả là tiết kiệm tiền.  Tất cả là để chi tiêu ít nhất.

Anh John chị Lan kể câu chuyện rằng một hôm đi dạo chơi phát hiện ra một người lớn tuổi đeo ba lô đi trên đường. Trời thì sắp tối. Hỏi ra mới biết bác ấy đi bộ sang làng bên. Hỏi tiếp thì biết bác ấy đi bộ từ nhà đến đây, cả trăm km. Hỏi nữa thì bất ngờ vì bác ấy ngủ đêm trong rừng cây. Thế là anh chị mời bác về nhà nghỉ ngơi.

Sau khi biết hoàn cảnh của bác, 2 vợ chồng anh John chị Lan thỉnh thoảng đón bác về nhà. Việc đầu tiên là cắt tóc, cạo râu cho bác. Rồi tắm cho bác. Giặt đồ cho bác. Cắt móng tay móng chân cho bác. Nói tóm lại là trọn vẹn 1 ngày để biến bác thành một người hoàn toàn khác. Nói thật là tôi rất cảm kích tấm lòng và cái tâm thiện lành của anh chị Lan John. Nói thật là tôi chưa thể làm được những việc này.

Bác Bodo đi bộ rất nhiều. Bác đi bộ hàng ngàn km từ tây Đức sang đông Đức. Đi khắp nơi. Đi mãi mà không sao. Thế đấy.

Bác Bodo tham gia rất nhiều cuộc marathon. Rất nhiều. Đến mức bác được Tổng thống Đức mời đến tiếp. Anh John kể rằng khi đó bác không hề có giày và complet và anh John đã tặng nguyên một bộ cho bác ấy.

Hôm nay đến thăm căn nhà nhỏ bác Bodo vui lắm. Căn phòng của người nghèo chỉ có 1 phòng và khá bừa bộn. Nhưng có rất nhiều sách. Anh John có giới thiệu trước là bác đọc rất nhiều.  Tôi khá bất ngờ.

Bác đọc sách nhiều lắm. Lúc nào cũng đọc. Trí nhớ thì quá tốt. Nhớ hết. Cái gì cũng nhớ. Kể cả những chuyện rất lâu, rất xưa. Và bác thích kể chuyện về quá khứ. Anh john thì bảo tôi rắng trí nhớ của bác tốt là do đọc sách nhiều. Có lẽ là có lý.

Biết tôi sang tham gia hội sách Frankfurt, bác Bodo lôi rất nhiều sách ra tặng. Nhiều lắm. Nhiều sách quý và cũ. Có những cuốn từ những năm 1876, cách đây hơn cả trăm năm. Tôi xúc động vô cùng. Nếu chúng tôi không đòi về thì có lẽ bác mang hết sách ra tặng mất.

Rồi chúng tôi mời bác đi uống café. Ra quán, chúng tôi gọi nước lọc và nước cam. Hỏi thì bác bảo muốn uống bia. Thế là gọi cho bác a chai. Bác ngồi và cứ nói chuyện liên tục với tôi. Kể về những gì bác biết về Việt Nam. Về những nơi bác đã đi bộ qua. Về những cuốn sách bác thích.

Tai bác không tốt nên chúng tôi phải nói rất to. Thật thú vị.

Bác Bodo hạnh phúc lắm và liên tục nắm tay chúng tôi. Rồi ôm hôn. Rồi lại cười. Xúc động. Thấy bác rạng rỡ tươi vui chúng tôi mừng vô cùng. Anh John nói rằng người cô đơn khi được quan tâm họ hạnh phúc lắm. Nhất là chúng tôi là người nước ngoài, đến từ nơi rất xa nữa.

Tôi rút ví lấy ít tiền tặng bác. Lúc đầu bác như muốn từ chối. Sau lại nhận và cất rất kỹ vào túi. Tôi cảm nhận rất rõ sự trân trọng của bác Bodo.

Chúng tôi phải về vì trời đã về chiều. Bác Bodo rất muốn mời quay lại nhà bác. Bác muốn tặng sách nữa cho chúng tôi. Bác muốn chúng tôi vào nhà bác ngồi chơi thêm với bác. Bác bảo thích bất cứ sách gì, thích bất cứ cuốn nào bác tặng ngay.

Tôi ngồi và nghĩ về bác rất nhiều. Lên giường định đi ngủ nhưng hình ảnh bác cứ hiện về. Thì ra người nghèo, người cô đơn ở đâu cũng có. Đâu chỉ là Băng La Đét, Ấn Độ, hay Nepal,.. Kể cả ở các nước giàu nhất, văn minh nhất thế giới. Thôi phải dậy, ngồi viết ngay ra những dòng này. Tạm để thỏa nỗi lòng mình. Và để chia sẻ với mọi người.

Lần trước đi thăm và tặng quà cho người vô gia cư ở Tokyo, Nhật Bản đã thấy ấn tượng và xúc động lắm. Lần này đến thăm và tặng quà cho bác Bodo tôi thấy còn xúc động và xao xuyến hơn. Một cảm giác rất lạ, rất khó tả đang trào dâng trong tôi lúc này.

Tự nhiên trong não lại hiện thêm hình ảnh khiêm tốn, giản dị, tốt bụng đến khó tin của vợ chồng anh John chị Lan. Chợt nhận ra thêm rằng, trong cuộc sống, những khó khăn cũng giống như cái cửa, không thể nào mỗi cánh cửa đều vừa với cơ thể và chiều cao của chúng ta. Cửa có thể sẽ thấp hơn hoặc chật hơn. Bậc thiện tri thức hiểu được phải khom lưng, nghiêng người để qua. Người cố chấp thì thường đụng phải tường, thậm chí vỡ đầu chảy máu. Hạnh khiêm cung và trân trọng tất cả mọi người, mọi chúng sinh là rất quan trọng và quý giá.

Đêm nay có lẽ sẽ mơ về nước Đức, về Hội sách lớn nhất thế giới Frankfurt Book Fair sẽ khai mạc 18h00 chiều mai. Và thế nào cũng mơ về bác Bodo.

Nguyện chúc bác khỏe. Nguyện mong bác bớt cô đơn. Và tôi mong quay lại đây để 1 lần nào đó cho bác đi  tắm nước nóng, cắt tóc, cắt móng tay móng chân cho bác. Và cả giặt  quần áo và dọn nhà nữa.

Nguyện cầu cho thế gian này bớt đi những người nghèo, người cô đơn. Nguyện ngày an lành, đêm an lành. Ngày đêm 6 thời đều an lành. An lành trong mỗi giây mỗi phút. An lành trên cả thế gian này./.

Frankfurt, CHLB Đức đêm 08/10/2018

Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch công ty sách Thái Hà





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/202009:06(Xem: 98)
Theo thống kê cho thấy, những tội phạm tuổi thiếu niên thường có cơ thể khỏe mạnh hơn những thiếu niên biết tuân thủ pháp luật ở cùng độ tuổi. Nhưng sau khi họ bước vào tuổi trung niên thì tình hình sức khỏe lại xuống dốc nhanh chóng, nguy cơ nằm viện và bị tàn tật cao hơn nhiều lần so với người bình thường. Điều này khá dễ hiểu, rất có thể là có quan hệ tới thói quen sinh hoạt không tốt và trạng thái tâm lý tạo thành.
17/09/202013:10(Xem: 656)
Thư viết lần cuối gửi Anh Bốn và Chị Năm Hôm nay là tuần một trăm ngày của Anh Bốn và cũng tiện thể Gia Đình làm lễ cầu siêu tuần 49 ngày cho Chị Năm. Từ xa xôi hơn nữa vòng trái đất Hòa Thượng Bảo Lạc và tôi có mấy lời để tiễn đưa Anh Chị lần cuối
29/08/202018:46(Xem: 828)
Trong hơn một tuần qua, theo “tintuc60giay.com” ngày 24/8/2020, đã có hơn 100.000 cư dân được sơ tản và lửa đã đốt cháy hơn 991.000 acres. Đây là trận cháy rừng lớn nhất tại California. Có hơn 13.700 lính cứu hỏa đang đấu tranh để cứu những người dân và nhà của học. Thành phố Vacaville là nơi bị thiệt hại rất nặng! Thật mầu nhiệm! Trung tâm tu học Phổ Trí, một ngôi chùa Việt tọa lạc tại số 7233 Pleasants Valley Road, thành phố Vacaville có diện tích 5 acres, được Thượng tọa Thích Từ Lực sáng lập vào năm 2012 làm nơi tu học cho tăng thân Việt - Mỹ còn nguyên vẹn.
27/08/202004:38(Xem: 636)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này
25/08/202003:25(Xem: 677)
Lời người dịch: Thành phố Melbourne hiện vẫn còn trong thời gian phong tỏa giai đoạn 4 kéo dài đến giữa tháng 9 và cũng thuộc tiểu bang bị nhiễm bệnh cao nhất nước Úc hiện nay. Mỗi ngày thức dậy, người dân Melbourne lại được cập nhật với những tin tức số người bệnh, số người chết mỗi ngày... khiến nhiều người lo lắng, bất an. Những người thân gần xa cũng thăm hỏi, lo lắng cho người Melbourne. Cộng đồng người Việt dù có ý thức cao về việc tuân thủ các luật lệ và phòng ngừa nhưng vẫn nằm trong danh sách những cộng đồng sắc tộc có tỉ lệ mắc bệnh covid-19 cao. Tuần qua, khi đọc Facebook của Bệnh viện Western Heath, QT tìm thấy câu chuyện thú vị và cảm động của một cô gái Việt cũng là bệnh nhân covid-19 đã chia sẻ trên báo Herald Sun. QT hy vọng những tâm tình của Tina sẽ giúp mọi người hiểu thêm về những trải nghiệm của người bệnh để mình cố gắng tự bảo vệ và đề phòng cho mình và gia đình để không bị mắc phải căn bệnh này. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tá
17/08/202019:20(Xem: 416)
Nhớ lại thuở xa xưa khi tôi mới chỉ là cô bé 6,7 tuổi, thỉnh thoảng vào chiều thứ Bảy, Mẹ thường dẫn tôi về thăm ông Ngoại. Gần nhà Ngoại có Chùa Linh Quang và Khuông Tuệ Quang, nên lần nào về thăm Ngoại là tối đó Mẹ cũng dẫn tôi đến Khuông Tuệ Quang để tụng kinh, tôi rất thích mặc dù tôi chưa biết tụng kinh và tụng để làm gì. Tôi chỉ thích nghe âm vang lời kinh tụng hòa chung với tiếng mõ nhịp nhàng, cùng tiếng chuông thỉnh thoảng ngân vang, và thích nhất là được nghe tụng Chú Đại Bi, tuy không nghe ra được chữ gì, nhưng thích cái âm điệu dồn dập lúc trầm, lúc bổng của thời kinh. Không hiểu sao mà tôi rất mê nghe tụng chú Đại Bi, nên mỗi khi gần nhà có đám tang, là tôi luôn tìm cách đến xem lúc có ban hộ niệm cúng, để được nghe tụng Chú Đại Bi, và thầm thán phục, sao mà các bác ấy có thể thuộc làu những lời kinh như vậy!
16/08/202017:23(Xem: 407)
Thân phụ Ngài là một nhà Nho, nên Ngài đã được thụ giáo từ khi mới lên 5 tuổi. Đến 7 tuổi Ngài được vào học trường huyện. Nhờ bẩm chất thông minh, Ngài luôn chiếm ưu hạng. Sau một thời gian Ngài được chuyển lên học trường tỉnh. Đây là nơi Ngài có thể sôi kinh nấu sử để mai sau danh chiếm bảng vàng, làm rạng rỡ tông đường. Ngờ đâu ngày 22 tháng 5 năm Ất Dậu (1885) kinh đô Huế thất thủ. Vua Hàm Nghi phải xuất bôn, và xuống chiếu Cần Vương. Vừa lúc đó có kỳ thi Hương tại trường thi Bình Định, các sĩ tử cùng nhau bãi thi, phá trường, hô hào tham gia phong trào Cần Vương, chống Pháp cứu nước. Ngài cũng xếp bút nghiên, gia nhập hàng ngũ nghĩa quân Bình Định của các Ông Mai Xuân Thưởng, Bùi Điều.
14/08/202012:02(Xem: 659)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/202015:54(Xem: 342)
Chuyện đọc kinh sách (do cư sĩ Tường Dinh sưu tầm và diễn đọc)
10/08/202020:05(Xem: 660)
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống. Trên đỉnh núi quanh năm tuyết phủ có một nhà tiên tri, theo lời đồn có lẽ tu hành cả trăm năm và đã thành tiên. Nhân vương quốc cho mở đại hội để người dân vui chơi, ăn uống thỏa thích, nhà tiên tri chống gậy xuống núi để quan sát nhân tình, nhân đó tiên đoán vận mệnh của vương quốc. Trong dòng người hỗn độn, đủ thứ trò vui chơi vô cùng náo nhiệt, nhà tiên tri dừng lại bên cửa hàng bán mũ. Thấy một người đàn ông đang ngồi ủ rũ, nhà tiên tri hỏi: