Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Thư Gởi Người Bạn Cũ

17/04/201808:00(Xem: 292)
Thư Gởi Người Bạn Cũ


la thu


Thư gởi người bạn cũ

 

 

 Qui thương mến,

 Dù biết cuộc đời là vô thường, nhưng chị vẫn bàng hoàng xúc động khi hay tin Qui đang bệnh nặng. Mấy hôm nay email của bạn bè và các em Sương Nguyệt Anh tới tấp gởi về, nhìn tấm hình Qui đang nằm mê man trên giường bịnh với ống dây chằng chịt mà xót xa cả lòng!

      Chị đã cầu an cho Qui mỗi ngày qua những thời kinh tụng niệm, mong Qui qua khỏi căn bệnh ngặt nghèo. Dậy đi qui ơi! Con người năng nổ hay làm việc thiện như em thế nào cũng qua khỏi cơn hoạn nạn. Chị tin như vậy!

 Những ngày chúng ta cùng dạy chung dưới mái trường Sương Nguyệt Anh như sống lại. Em còn nhớ cái thời mà chị em mình phải đi học chính trị lúc mỗi hè đến không? Thật là vui, vì mấy ông báo cáo viên hùng hỗ nói phun cả bọt mép. Mặc kệ! Còn tụi mình ngồi ở dưới tha hồ nói chuyện tán gẫu đủ mọi thứ. Chừ ngồi ngẫm lại thời đó, chị thấy tụi mình bị " bóc lột " quá sức, nhất là những người có chồng đi học tập cải tạo, cứ lăn vô mà làm việc như trâu, để mong được chứng nhận công tác tốt, hầu mong chồng được sớm thả về. Sau này chúng ta mới biết tất cả đều là chiêu trò gạt gẫm đàn bà con nít.

      Với chiêu bài " Lao động là vinh quang ", thầy trò phải cầm chổi chà đi quét đường, hốt rác để làm sạch đường phố. Rồi ban Lao động nhà trường lại "đẻ " thêm sáng kiến "nuôi heo" để tăng thu nhập cho trường, và bắt thầy cô phải luân phiên nhau để chăn nuôi heo. Đúng là những cảnh cười ra nước mắt. Buổi sáng đi dạy, buổi chiều vô trường tắm heo, cho heo ăn, trong khi đó con cái ở nhà nheo nhóc không có ai chăm sóc.Em còn nhớ không? Vì không " chuyên nghiệp " nên có lần chị em mình xắn  quần lên quá đầu gối, đang múc nước tắm heo, bỗng nhiên con heo xổng chuồng chạy ra ngoài. Hai đứa vội vàng đuổi theo vì lỡ nó chạy mất thì tiền đâu mà đền. Hai đứa cầm theo hai cây chổi chà để lùa heo về. Lùa thế nào mà nó lại chạy tọt vào lớp học. Học sinh cười ầm lên. Rồi thầy đang dạy lớp cùng đám học trò hè nhau lại phụ tụi mình mới lùa được con heo " mất trật tự " trở vô chuồng. Xong việc, thở phào nhẹ nhỏm, mới kịp nhìn lại mình. Trời ơi. Sao mà thảm não quá chừng. Quần ống thấp ống cao, áo thì chỗ ướt chỗ khô, mặt thì phờ phạc vì đuổi heo mệt quá. Chợt nhớ đến hai câu Kiều mà thấm thía:

 

 Xưa sao phong gấm rủ là

 Giờ sao tan tác như hoa giữa đường.

 

 Ngày trước đến trường đi dạy, lúc nào các cô cũng tươm tất thanh lịch trong những chiếc áo dài tha thướt, các thầy cũng chemise, cravate chỉnh tề. Cách mạng vô, áo trắng quần đen là chủ yếu. Lâu lâu Thương nghiệp bán cho mỗi người vài mét vải thun trắng. Thế là sau đó ít lâu, đi dạy người nào cũng mặc áo giống nhau. Sao giống đồng phục của những đứa trẻ mồ côi trong viện Dục Anh quá.

 Đúng như khẩu hiệu " Làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm ", nên buổi sáng đi dạy, buổi chiều đi lao động, buổi tối dạy bổ túc văn hóa, khuya về phải đi trực đêm ở trường để giữ an ninh.

 Thật là khôi hài. Đứa nào cũng sợ ma đâu dám ngủ, bật đèn sáng suốt đêm ngồi nói chuyện, không phải chỉ sợ ma mà còn sợ ăn trộm nữa. Chân yếu tay mềm như chúng mình mà thằng ăn trộm tóm lấy quăng mỗi đứa vào một góc thì chết giấc. Đã thế, cuối tuần lại " được " đi làm đường để làm đẹp thành phố nữa.

 Tuy nhiên có một điều đáng quý là chúng mình vẫn biết đùm bọc thương yêu nhau, chia sẻ cho nhau từng chút bột ngọt, từng gói " nui " nouille  mỗi khi có đứa đi thăm nuôi chồng đang học tập cải tạo.

Dĩ nhiên bên cạnh đó cũng có " một số ít " muốn lập công với " Cách mạng ", nên đã tìm mọi cách " nâng bi " cấp lãnh đạo. Nhưng nói gì thì nói, đa số cái máu " Quốc gia " đã ngấm vào tận xương tủy mình rồi.

 Em còn nhớ cái lần chào cờ, cả trường đứng im phăng phắc để nghe anh Hổ hùng dũng điều khiễn Nghiêm! Chào cờ! Quốc ca: " Này công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi". Sau đó thấy học sinh im bặt không hát theo, lúc đó mọi người mới chợt nhận ra anh Hổ đã bắt nhịp lộn bài hát Quốc ca xưa. Muốn cười quá mà không dám cười. Vì hình như tình cảnh buồn cười mà trong lòng vẫn có một cái gì mất mát dâng trào!

  Một thời gian khổ cực chúng mình đã cùng sống, cùng chia sớt nỗi niềm với nhau. Những cảnh " xếp hàng cả ngày "( XHCN) để mua từng kilo gạo đầy sạn, ăn độn với bo bo. Từng miếng thịt hôi. Từng con cá ươn. Căn phòng giáo viên như một gian hàng tạp hóa. Góc này là thịt của Tổ Văn, góc kia là thịt của Tổ Toán...  Thầy cô đi dạy về, trên xe đạp tòn ten xâu thịt, mớ rau... Trông thật thảm hại và tội nghiệp vô cùng!

 Bây giờ chị em mình may mắn đã thoát được chốn bần cùng, đến miền đất Tự do, nhưng mỗi lần nhìn về cố quốc, lòng không khỏi ngậm ngùi, xót xa. Đặc biệt là mấy năm nay thiên tai bão lụt từ Nam chí Bắc xảy ra liên miên, cơn bão này chưa qua, trận lụt kia đã tới. Đau lòng hơn nữa là khi được nghe, được biết về những lời phát biểu, tuyên bố của nhà cầm quyền Cộng sản với cung cách hững hờ vô trách nhiệm theo kiểu " Sống chết mặc bay! ".

 Qui ơi, hình như trong tim mỗi người Việt Nam tha phương điều ấp ủ một chút gì đó tình tự dân tộc như lời một bài hát:

 " Đàn chim tha phương, lạc loài đôi cánh cánh nhỏ, mong ngày trở về cố hương ".

 Chúng ta, bằng cách này hay bằng cách khác, vẫn luôn luôn hướng về cội nguồn. Hy vọng một ngày nào đó không xa, khi quê hương thanh bình mở hội, mình sẽ cùng về và gặp gỡ bạn bè học trò, không phải ở một nơi nào trên xứ người mà ở ngay trường xưa, chốn cũ.

Giọng hát trầm ấm của Việt Dũng trong một bài hát của Lê Tín Hương - cô học trò của chị - vẫn như một ám ảnh không nguôi, ray rứt tâm tư mỗi khi chợt nghe đến.

 " Có ai biết ngày này ta nơi đây. Một nơi không định đến. Một chốn ta phải về! ".

  Phải về! Chắc như thế phải không Qui? Ráng gượng chống lại cơn bịnh... 

 

Tháng 4 - 2018

Nguyên hạnh HTD

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/201808:35(Xem: 195)
Từ non cao, những đợt lá vàng cuốn theo gió, rơi theo dòng suối, trôi giạt xuống con sông nhỏ trong làng; rồi từng nhóm lá xuôi dòng, tấp vào bờ này hay bờ kia. Đôi khi cũng có vài chiếc lá đơn chiếc, chẳng tụ bên nhau, không ghé nơi đâu, trôi thẳng ra biển lớn.
14/09/201806:33(Xem: 274)
Việt Nam là một quốc gia nằm ở ngã tư của lưu lộ quốc tế thuộc Đông Nam Châu Á, và là nơi dừng chân của các thương buôn của vùng Địa Trung Hải. Từ một vị trí địa lý thuận lợi như thế, do đó các quốc gia trong vùng này đã thiết lập các mối quan hệ kinh tế, thương mại, văn hóa, tôn giáo… qua hai con đường: Hồ Tiêu, tức là đường biển qua ngã Sri lanka, Indonesia, Trung Hoa, Việt; và đường Đồng Cỏ là đường bộ, xuất phát từ vùng Đông Bắc Á rồi băng qua miền Trung Á, Mông Cổ, Tây Tạng, Việt Nam, Trung Hoa. Vì vậy các tôn giáo lớn, trong đó có Phật giáo gặp nhiều thuận lợi du nhập vào nước ta.
12/09/201821:21(Xem: 270)
Đọc "Mẹ Hiền", Thi Phẩm của Nguyễn Sĩ Long, Qua sự giới thiệu của anh Phù Vân tôi hân hạnh được biết Thi hữu Nguyễn Sĩ Long hiện ở Áo, là tác giả thi phẩm: Mẹ Hiền. Xuất bản tháng 6 năm 2018. Và tôi được một bản gởi tặng. Xin có đôi lời cảm nhận sau khi đọc thi phẩm cùng lời vô vàn biết ơn. Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán. Bởi chúng ta ai cũng có sự hiện diện của mẹ hiền trong tâm. Mẹ hiền là suối mát, là giọt sương mai tưới tẩm cho hoa lá cỏ cây. Mẹ hiền là nguồn yêu thương đang tuôn chảy bất tận trong huyết quản của chúng ta. Mẹ hiền là hương hoa, đường mật, bánh kẹo, sửa ngọt hiến tặng cho nhu cầu tuổi nhỏ, và hình như kể cả tuổi già nữa. Có một lần tôi nghe Thầy Nhất Hạnh định nghĩa về mẹ như sau: “Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thi
07/09/201809:28(Xem: 794)
Chùa Hoằng Pháp, sinh hoạt và phát triển hợp với tên gọi từ thời khai sơn năm 1957, đã thực hiện vai trò hoằng pháp trong nước suốt 60 năm qua mà tích cực nhất là từ năm 1975 đến thời hiện tại. Những người theo đạo Phật hay có khuynh hướng tìm hiểu đạo Phật đã khá thích thú theo dõi nội dung sinh hoạt tổ chức tại chùa Hoằng Pháp với hơn 60 chương trình tu học đã được thực hiện, bao gồm nhiều đề tài chuyên biệt về tôn giáo, xã hội, giáo dục… dành cho đại chúng thuộc nhiều thành phần và lứa tuổi. Pháp sư, giáo thọ, diễn giả… thuyết pháp, pháp thoại, thuyết trình, nói chuyện… đã quy tụ nhiều nhân vật trong đạo cũng như ngoài đời nổi tiếng hay có bề dày trải nghiệm thực tế ở mức độ sâu và đặc biệt về mặt nầy hay mặt nọ. Nhưng tổng quát, đều có một mẫu số chung là tìm về Phật pháp để chiêm nghiệm, học hỏi hay tu trì sau những trải nghiệm thăng trầm của cuộc sống giữa đời thường. Nhiều nhân vật bày tỏ tấm lòng chân thành qua quá trình nương nhờ Phật pháp và các chương trình tu học của
05/09/201807:16(Xem: 617)
Trên chuyến bay đến Thượng Hải, vào giờ ngủ, bên trong máy bay đã tắt đèn, tôi phát hiện những người còn thức chơi “IPad” hầu hết là người Á châu – Họ đều đang chơi “game” hoặc xem phim. Thật ra ngay từ khi ở sân bay quốc tế Frankfurt, tôi đã thấy phần lớn hành khách người Đức đang yên tĩnh đọc sách hay làm việc; còn đa số khách Á châu đi lại mua sắm hoặc cười nói so sánh giá cả.
03/09/201817:23(Xem: 407)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
03/09/201809:52(Xem: 472)
Cảm Đức Từ Bi (sách pdf) của Cư Sĩ Tâm Huy Huỳnh Kim Quang
28/08/201818:30(Xem: 204)
Trong bài Đôi dòng cảm nghĩ về cuốn Võ Nhân Bình Định của Quách Tấn và Quách Giao do nhà xuất bản Trẻ phát hành vào năm 2001, Giáo sư Mạc Đường, nguyên viện trưởng viện Khoa Học xã hội TP.HCM có cho biết rằng, họ Quách, mặc dù ông tổ vốn dòng Mân Việt nhưng không chịu sống dưới chế độ Mãn Thanh nên đã rời bỏ Trung Quốc di dân sang Việt Nam. Đến thế hệ Quách Tấn và con là Quách Giao đã trên 300 năm. Vì sống tại Tây Sơn đã nhiều thế hệ “ nên họ Quách có biết dược nhiều sự kiện lịch sử ở địa phương. Nhất là thời đại Tây Sơn và phong trào Cần Vương. Gia phả của họ Quách đều có ghi lại các sự kiện lịch sử quan trọng này.
26/08/201806:12(Xem: 287)
Những ngày cuối hạ oi bức, không làn gió thoảng. Cây cối trơ ra như những tượng đá trong vườn thần chết. Mọi thứ như dừng đứng để chờ đợi một phép lạ. Tuần trước, rừng ở quận hạt lân cận bị cháy suốt mấy ngày khiến bầu trời mù mịt khói đen, nắng không xuyên qua được, chỉ ửng lên cả một vùng trời màu vàng nghệ lạ thường. Nay thì trời trong không một gợn mây. Bầy quạ đen lại tranh nhau miếng mồi nào đó, kêu quang quác đầu hè. Rồi im. Bầy chim sẻ đi đâu mất dạng gần một tháng hè gay gắt nắng. Bất chợt, có con bướm cánh nâu lạc vào khu vườn nhỏ. Và gió từ đâu rung nhẹ những nhánh ngọc lan đang lác đác khai hoa, thoảng đưa hương ngát hiên nhà. Phép lạ đã đến. Gió đầu thu.
20/08/201817:53(Xem: 385)
Đọc “Đường vào luận lý” (NYÀYAPRAVESA) của SANKARASVAMIN (Thương Yết La Chủ), Cầm quyển sách trên tay độ dày chỉ 290 trang khổ A5 được nhà xuất bản Hồng Đức tại Việt Nam in ấn và do Thư Viện Huệ Quang ở Sài Gòn phát hành, lại chính do Giáo Sư Lê Tự Hỷ ký tặng sách giá trị nầy cho chúng tôi vào ngày 14 tháng 7 năm 2018 nầy, nên tôi rất trân quý để cố gắng đọc, tìm hiểu cũng như nhận định về tác phẩm nầy.