Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Bài học từ cuộc đời của cậu bé Lucky

17/12/201504:36(Xem: 935)
Bài học từ cuộc đời của cậu bé Lucky

Meo Lucky (2)

BÀI HỌC TỪ CUỘC ĐỜI CỦA CẬU BÉ LUCKY

 

Ai cũng có những câu chuyện trong cuộc đời của mình. Có câu chuyện theo thời gian ta đã quên, nhưng cũng có  câu chuyện làm cho ta nhớ mãi. Và  khi ta kể ra, có người cho đó là vớ vẫn nhưng nó lại làm ta thay đổi cách nhìn, cách sống của mình. Câu chuyện cuộc đời của cậu bé Lucky đã trở thành một trong những câu chuyện huyền thoại của cuộc đời tôi.

Vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá, đó là ngày thứ 4,  tôi ra mở cửa để đón chào ngày mới. Hôm nay ngày mới chào đón tôi bằng một chú mèo con mới sinh mà mẹ nó bỏ rơi trước cổng nhà đứa cháu. Dù đã được báo trước nhưng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước hình dáng của một chú mèo  sơ sinh. Người ướt sũng và tím tái. Chú được đựng trong một chiếc hộp giày và quấn trong một chiếc chăn. Tôi vội vàng đi lấy thêm những chiếc khăn khác để cuốn vào người cho bé.

Tôi đi tìm cửa hàng thức ăn cho thú nuôi để mua sữa cho bé, nhưng điều này thật khó vì tôi không phải dân thổ địa. Và cũng chẳng nuôi chó mèo bao giờ nên vấn đề ăn uống cho chú mèo mới sinh là một thử thách lớn. Nhưng cuối cùng tôi cũng tìm ra được giải pháp để chăm sóc bé. Thế là tôi bắt đầu cuộc hành trình làm mẹ thay thế cho mẹ mèo.

Tôi quyết định đặt tên cho bé là Lucky. Lucky là may mắn. Cháu may mắn bởi nếu cháu tôi không đi học sớm, không phát hiện ra sớm thì cháu đã bị chết trong cái lạnh mùa đông Hà Nội rồi. Cháu tên là Lucky cũng có thêm thông điệp rằng tôi may mắn được làm mẹ cháu mèo con này.

Tự nhiên mọi suy nghĩ trong công việc của tôi ngày hôm nay bị xáo trộn. Vì thấy bé Lucky rất yếu nên trong lúc làm việc tôi thỉnh thoảng lại nhìn bé xem bé có động đậy gì không. Chốc chốc tôi lại bồng bé lên và mở ra xem cơ thể của bé thế nào. Thú vị lắm.

Thật sự tôi không thể tin được sự phát triển nhanh chóng của bé Lucky.  Buổi sáng còn đỏ hỏn, tím tái, máu còn dính trên cơ thể, thế mà chỉ vài tiếng sau lông đã phủ khắp cơ thể, những sợi lông tơ mềm mại. Mỗi khi ẵm bé lên tôi đều vuốt vào cơ thể của bé, để bé không có cảm giác bị bỏ rơi.

Tôi lắng nghe tiếng kêu của bé. Nó không khác gì tiếng khóc của một em bé sơ sinh. Giống hệt như tiếng  người. Nghe đáng yêu vô cùng, đáng thương lắm lắm. Mỗi lần đến với bé tôi chỉ cần lên tiếng. Nghe tiếng tôi là bé kêu lên tức thì.Trong tôi có một cảm giác hạnh phúc rất khó tả.

Vì tôi ở Hà Nội không lâu, nên tôi đã post tin lên facebook kiếm người nuôi bé. Và may mắn đã có ngay chị Hà nhà ở phố Văn Miếu nhận nuôi. Nhưng vì thấy bé lớn lên từng giờ đáng yêu quá nên chưa muốn mang qua cho chị, định bụng  sẽ mang qua cho chị trước khi rời Hà Nội.

Một ngày với nhiều điều thú vị trôi qua. Từ khâu chuẩn bị thức ăn, bình bú, khăn quấn cho bé cho đến khâu lau rửa cho bé mọi thứ tôi đều nhờ sự hỗ trợ của bác Google. Tuy vất vả nhưng thấy vui vì đã làm được gì đó, ít nhất là không để bé mèo đáng yêu chết cóng ngoài trời. Hạnh phúc lắm khi tôi đã cứu được một mạng sống. Hạnh phúc là mình chứng kiến sự lớn lên của một “hài nhi”. Và hạnh phúc khi đi đâu về, chỉ cần nghe tiếng chúng tôi, bé lại kêu lên giống như đòi mẹ cho ăn. Tên bé là Lucky thật là chí lý. Mong có thêm nhiều may mắn đến với bé.

Nhưng rồi ngày thứ hai kể từ khi bé xuất hiện trong nhà chúng tôi, sức khỏe của bé yếu dần. Tôi không biết nguyên nhân tại sao khi cho bé uống sữa, sữa lại chảy ra đường mũi. Nghĩ rằng bé không hợp với loại sữa này nên cố cách tìm thức ăn khác cho bé. Nhưng rồi bé không thèm ăn nữa mà cứ nằm rên, không giống như hôm qua bé trườn đi tìm mẹ. Bây giờ thỉnh thoảng bé chỉ ngóc đầu lên khi tôi vuốt ve bé. Lo lắng quá tôi quyết định đưa bé đến bác sỹ.

Tra trên Google tôi tìm ra bệnh viện thú nuôi Healthy trên hồ Tây. Thế là tôi bế bé và lên đường.

Trên đường đưa bé Lucky đi viện cũng gặp bao gian nan. Vì thấy bé thở thoi thóp nên tôi không chọn phương án đi xe buýt như lúc đầu, mà tôi bắt taxi. Mở cửa đang đưa chân bước lên, anh tài hỏi chở gì thế? Tôi bảo, tôi cần đưa chú mèo này đến bệnh viện gấp, nó cần được cứu chữa. Nhưng tôi nhận được câu trả lời là: không,  vì anh kiêng không chở mèo. Kỳ lạ quá! Cứu mạng sống là cần làm hơn nữa tôi thuê taxi và trả tiền chứ có xin gì đâu.

 Tự dưng tôi thấy có gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng. Dù sao đó cũng là mạng sống mà. Thế là tôi lại đến bắt chiếc taxi đằng sau. May quá, anh này nhận chở. Vì tôi sợ anh này lại kiêng cữ như anh trước nên hỏi: Anh có sợ xui xẻo khi chở mèo không? Anh bảo: không. Vì nhà anh cũng nuôi cả mèo và chó mà. Tôi kể cho anh nghe về câu chuyện đáng thương của bé mèo mồ côi Lucky. Anh tài không thể tin là tôi có thể nuôi một chú mèo sơ sinh như thế, cho nên anh cứ hỏi đi hỏi lại: thế mẹ của nó đâu?

Đến bệnh viện tôi tiến hành làm thủ tục cho bé Lucky nhập viện. Khi bác sỹ đến, tôi trao Lucky cho bác sỹ xem. Bác sỹ lắc đầu. Tôi có linh tính về 1 chuyện không hay.

 Tôi hỏi: Sao thế bác sĩ?

Bác sĩ bảo: Ruột của bé mèo nằm ngoài và bị nhiễm trùng nặng, đã bị phù nề.

Tôi lại hỏi bác sỹ: Làm cách nào để cứu được bé?

Bác sỹ: Trước mắt phẫu thuật đưa ruột vào trong.



Meo Lucky (1)

Tôi cùng bác sỹ vào trong phòng phẫu thuật. Bác sỹ đưa bé Lucky lên bàn mổ. Bác sỹ bắt đầu làm vệ sinh ruột cho bé. Vừa làm bác sỹ bảo: Khả năng sống của Lucky rất thấp. Nếu sống được là một điều thần kỳ.  Bé Lucky mệt như vậy, chịu cái đau khi bác sỹ làm vệ sinh ruột mà bé vẫn ngóc đầu lên khi tay tôi đụng vào cơ thể bé. Rồi có một vị bác sỹ lớn tuổi hơn đi vào bảo vị bác sỹ trẻ dừng lại, không làm nữa, bé mèo này không sống được đâu. Nghe đến đây nước mắt tôi đua nhau chảy không kiềm chế được. Tôi nói bác sỹ cứ cố gắng giúp em, còn nước còn tát.

Thấy tôi khóc nhiều quá bác sỹ đành tiếp tục làm. Giải phẫu bỏ ruột bé vào xong, bác sỹ cho bé nằm lồng kính. Bác sỹ bảo sức khỏe của Lucky rất yếu phải nằm theo dõi từ 5 đến 10 tiếng mới cho ra. Bảo tôi cứ về nhà, có gì bác sỹ sẽ gọi. Tôi xin ở lại với bé gần 3 tiếng mới bắt xe buýt đi về nhà.

Tôi không biết sao mà nước mắt tôi cứ chảy khi nghĩ đến bé Lucky. Ngay chiều hôm đó tôi nhận được hung tin: bé Lucky đã mất. Các bác sỹ đã cố gắng nhưng vẫn không thể nào cứu được bé. Trong tôi như có cái gì đó mất mát. Sự mất mát này một phần do sự thiếu hiểu biết của tôi. Ruột của mèo thò ra ngoài bụng mà tôi cứ nghĩ đó là dây rốn. Một chút xíu nữa thôi thì tôi đã cắt nếu như tôi không sợ máu.

Đối với tôi, sự có mặt của Lucky  không phải là ngẫu nhiên mà đó là một cái duyên. Cuộc đời của Lucky dạy cho tôi bài học về sự thay đổi kỳ diệu của một cơ thể sống mà tôi không thể nào diễn tả được bằng lời. Thật sự rằng chỉ khi nào bạn thực sự trải nghiệm mới cảm nhận hết được. Bé Lucky xuất hiện trên cõi đời chưa đầy 3 ngày tuổi, và có mặt với chúng tôi chưa tới 2 ngày nhưng cuộc đời của Lucky cho tôi nhiều bài học.

Bé đã dạy cho tôi sự vô thường của cuộc sống mà đôi khi tôi hay bị lãng quên. Đôi khi vì cái tôi của mình quá lớn mà tôi khó chấp nhận những thiếu sót và yếu kém của người khác.

Nhờ có Lucky mà tôi biết đến bệnh viện chăm sóc vật nuôi rất đáng yêu và dễ thương . Hôm đó có rất nhiều người mang vật cưng đến chữa trị. Một cậu trai trẻ ẵm chú chó bị nhiễm trùng da đến. Thấy cách cậu ta nâng niu chó và xưng bố với con thật đáng yêu. Rồi chứng kiến cảnh chú chó bị say xe bước đi nghiêng ngả, được chủ mang đến chăm sóc mà thấy yêu lắm. Tự dưng trong tôi lại nghĩ, nếu như ai cũng giống như những con người đang ngồi trước mặt tôi đây, ai cũng yêu động vật thì việc ăn thịt giảm đi rất nhiều, ít nhất là không còn ai ăn thịt chó thịt mèo nữa.  Khi tình yêu thương đủ lớn thì bạn không thể nào cầm trên tay miếng thịt của một con vật thân thiện với chúng ta hàng ngày. Thậm chí bạn không nỡ đánh chúng khi chúng quấy phá huống hồ là ăn thịt.

Có thể bạn cho đó là chuyện vớ vẫn. Nhưng đối với tôi, cuộc đời của bé Lucky đã đi vào hành trang huyền thoại của suộc đời tôi. Những bài học và những sự giác ngộ nhỏ bé đã làm thay đổi nhiều suy nghĩ nhiều tư duy của tôi. Bé Lucky đặc biệt dạy tôi biết trân trọng sự sống của mình và của người khác hơn. Biết trân quý sự có mặt của người thân hơn.

Lucky đã lìa trần. Chúng tôi ngồi thiền rồi tụng kinh hồi hướng công đức cũng như cầu nguyện cho bé siêu thoát. Đối với tôi bé Lucky là một linh hồn sống, có tình yêu thương lớn lao, có những cảm xúc chân thật. Hai ngày sống cùng bé mà tôi thấy ý nghĩa vô cùng. Mất bé tôi như mất đi cái gì đó thiêng liêng, lớn lao và rất quý giá. Tôi cứ nghĩ thâm rằng do duyên lành của chúng tôi với nhau nhất định bé Lucky được tái sinh làm người.

Tôi ngồi giữa mùa đông lạnh giá của Hà Nội và nghĩ về Lucky và về những sinh mệnh thú nuôi khác. Tôi càng thấy mình may mắn được làm người. Trước khi bay về Sài Gòn tôi muốn làm thêm nhiều việc thiện lành hơn nữa. Để hồi hướng công đức cho bé Lucky.

Tự nhiên tôi muốn nuôi 1 bé cún hay bé mèo. Chuyện này tôi chưa từng nghĩ đến trong quá khứ. Được làm bạn với họ thật là thú vị và nuôi dưỡng rất nhiều tình yêu thương trong ta. Bởi khi ta yêu quý các loài động vật được thì dĩ nhiên ta có thể yêu thương loài người với nhau nhiều hơn. Rất nhiều.


Hà Nội & Sài Gòn tháng 12 năm 2015

Nguyên Minh

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/201907:47(Xem: 325)
"Sinh Tử Sự Đại Vô Thường Tấn Tốc" Năm cùng tháng tận Tống cựu nghinh tân Nói chuyện chữ Sinh Đón chuyện mới tinh Cho mình phơi phới! Vậy là bước qua năm mới, ngay trong "tháng Giêng là tháng ăn chơi", tôi sẽ được... lên chức. Nam mô Phật! Lên chức.
28/01/201907:52(Xem: 280)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng, Ngài gìn giữ để không vương Không hề mắc chuyện tầm thường thế nhân.
19/01/201918:50(Xem: 291)
Ông ngoại nuôi tôi từ nhỏ, từ khi tôi mới bỏ bú mẹ, đến năm lên lớp 12 thì ông không còn sức lực để làm những công việc đồng áng nặng nhọc đòi hỏi phải có lòng nhẫn nại, tính cần cù và sức dẻo dai. Ông ngoại đã vắt kiệt sức mình ra suốt hai mươi năm hơn, để rồi bị quật ngã một đòn trí mạng phải nằm dính chặt trên chiếc giường ọp ẹp.
06/01/201921:11(Xem: 311)
Mỗi năm vào khoảng cuối tháng 10 âm lịch, con thường hay buồn. Vì sao mạ có biết không? Đặc biệt là năm nay con buồn hơn mọi năm khác vì con về nước mà không về làng Đơn Duệ tận ngoài miền Trung khô cằn của mình để được đến thắp nén hương trên mộ mạ.
03/01/201915:53(Xem: 403)
Tosui là một thiền sư nổi danh vào thời của ông. Ông đã sống trong nhiều thiền viện và giảng dạy tại các tỉnh khác nhau. Ngôi thiền viện sau cùng ông ghé thăm tụ họp quá nhiều môn sinh cho nên ông nói với họ rằng ông sẽ hoàn toàn từ bỏ hẳn công tác giảng thuyết . Ông khuyên họ nên phân tán ra và đi tới bất cứ nơi nào mà họ mong muốn. Sau đó không một ai còn thấy được chút dấu tích nào của ông nữa.
27/12/201805:36(Xem: 510)
Dường như, không ai nghĩ, ngọn lửa mùa thu 1989, được đốt lên từ sinh viên, từ nhà thờ (Nikolaikirche) Leipzig đã thiêu cháy bức tường Berlin nhanh đến như vậy. Tuy vui mừng, nhưng cái bất ngờ ấy, cũng mang đến sự hoang mang không ít cho người Việt chúng tôi đang sống, và làm việc ở miền Đông nước Đức. Bởi, hầu hết các nhà máy, công xưởng phải đóng cửa. Không riêng chúng tôi, mà kể cả những nghiên cứu sinh, sinh viên đại học cũng chạy loạn xí ngầu. Có lẽ, chỉ có ai đã từng sống qua cái thời khắc đó,
27/12/201805:21(Xem: 762)
"Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không", hai câu thơ của vị thiền sư nào đó đã ngấm sâu vào huyết mạch của tôi, một người con gái tươi đẹp của tuổi mười chín, vừa biết tin mình vướng phải một khối u ác tính trong đầu. Trời đất như quay cuồng phải không các bạn?
22/12/201806:57(Xem: 453)
Tôi đưa mắt nhìn quanh hết ngoài sân rồi lại trong nhà, có ý tìm người trong nhóm tỵ nạn đang đứng, nằm, ngồi la liệt vẫn không thấy vợ chồng anh chị Phi đâu cả. Tôi cẩn thận đi một vòng nữa, len lỏi vào những dãy giường tầng kê san sát nhau. Lỗ tai tôi như muốn ù đi bởi tiếng ồn ào như đàn ong vỡ tổ của mọi tiếng động hỗn hợp từ sinh hoạt của hàng trăm người tỵ nạn phát ra.
08/12/201822:37(Xem: 347)
Hễ gặp mặt lớp trưởng bất kỳ đâu, dù đang ở trong sân trường hay ngoài đường phố quán xá, băng “Ngũ Quỷ” bọn tôi đều đồng thanh tương ứng mở năm cái loa được mở hết công suất ghẹo: “Thịnh Mái ơi… Chị đi đâu đó?”
05/12/201820:07(Xem: 440)
Thằng Bửu nấp sau cây phượng vĩ có thân lớn một người ôm không xuể cách cổng trường chừng năm mươi thước. Trong bàn tay đang nắm chặt run rẩy vì giận tức của nó là một hòn đá xanh cứng gồ ghề những góc cạnh. Nó đang chờ, đúng ra thì nó đang rình, rình một người đã hơn nửa giờ qua... Thầy Tiên đang thong thả đạp xe từ hướng trường từ từ chạy đến. Thầy đang nghĩ ngợi nhiều về một đứa học trò ngỗ nghịch và lười biếng nhất của lớp mà thầy làm chủ nhiệm…