Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Bên trong “Ngôi làng Phật giáo” bí ẩn lớn nhất thế giới

26/04/201507:17(Xem: 2278)
Bên trong “Ngôi làng Phật giáo” bí ẩn lớn nhất thế giới
 
      
Nằm trên thung lũng xanh Larung cao 4.000m, cách thị trấn Sertar, Garze, Tây Tạng khoảng 15 km, nhìn từ xa Học viện Phật giáo Larung Gar như một ngôi làng nhỏ xinh chứa đựng vô vàn điều thiêng liêng và dung dị nhất của đạo Phật.

Được xây dựng từ những năm 1980 ở một khu vực hoàn toàn không có người ở, nhưng học viện Larung Gar không ngừng phát triển. Tính đến thời điểm hiện tại, Larung Gar đã trở thành ngôi nhà cho hơn 40.000 tu sĩ, nữ tu ở khắp mọi nơi hội tụ về học tập rèn luyện. 
 
Cách trở, xa xôi và tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nhưng Larung Gar vẫn thu hút được sinh viên và trở thành “ngôi làng Phật giáo” lớn nhất thế giới. Nếu từng một lần đến thăm Larung Gar, chắc chắc tất cả các du khách sẽ sửng sốt trước kiến trúc hoàn toàn giống nhau của các ngôi nhà bằng gỗ với hai gam màu chủ đạo: nâu trầm và đỏ thẫm. Những ngôi nhà nằm sát nhau nối tiếp như những đợt sóng đỏ dài bất tận.

Mỗi ngôi nhà có từ 1 đến 3 phòng, thường không có lò sưởi và nhà vệ sinh. Tất cả các hoạt động sinh hoạt được quy định trong một địa điểm chung của từng khu vực. Nơi ở của các tăng ni Phật tử được đặt gần trường đại học và được phân theo độ tuổi, giới tính. 

Trong 40.000 tăng ni, Phật tử hội tụ về Larung Gar thì hơn nửa số đó nữ tu. Hầu hết các sinh viên Phật giáo đang theo học tại học viện đến từ các quốc gia và khu vực có ảnh hưởng của đạo Phật như Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore và Malaysia. Tùy theo trình độ mà nhà quản lý phân chia lớp học theo tiếng phổ thông và tiếng Tây Tạng. 

Để đến được Larung Gar cũng không phải là một chuyện dễ dàng, bởi thành phố gần học viện nhất là Thành Đô cũng cách gần 650km, mất nhiều giờ đi đường ghập ghềnh khúc khuỷu. Wanson Luk, một Phật tử 34 tuổi đã phải ngồi xe mất 20 giờ đồng hồ để đến Larung Gar. 

Cảm nhận đầu tiên của Luk về Larung Gar đó là sự thanh bình, yên tĩnh nhưng cũng không thiếu đi những sắc màu riêng của một cuộc sống tôn giáo. Larung Gar chào đón tất cả du khách thập phương và tạo điều kiện cho những người như Luk được tham gia và trải nghiệm những buổi tụng kinh cầu nguyện và hành lễ. 

Ở lại Larung Gar hai ngày, Luk may mắn có dịp được chứng kiến lễ thiên táng của vùng đất Tây Tạng. "Tôi ngạc nhiên nhất về cách mọi người cảm nhận về cái chết”, Luk nói. 

"Tôi đã tham gia vào buổi lễ an táng ngoài trời, nơi có hàng trăm, hàng nghìn con kền kền đang chờ đợi lặng lẽ. Có 7 thi thể người chết vào ngày hôm đó, trong đó có một đứa trẻ”.

"Trong buổi lễ, một nhà sư sẽ cầu nguyện, sau đó các thi thể sẽ được cắt thành từng phần phơi ra giữa khu vực thiên táng rộng lớn. Kết thúc buổi lễ là hình ảnh lũ kền kền tha các phần thi thể người đi khắp nơi. Họ tin rằng càng có nhiều kền kền ăn thịt thì càng tốt và kền kền sẽ không ăn thi thể của những người xấu”, Luk nói.

Ở học viện Larung Gar, tivi bị cấm, nhưng các tăng ni Phật tử được phép sử dụng điện thoại, nhiều người trong số đó cũng sở hữu những chiếc iPhone 4S như một công cụ để liên lạc. 

Toàn cảnh Học viện Phật giáo Larung Gar 


Những ngôi nhà bằng gỗ nằm san sát nhau

Các khu ở được phân theo độ tuổi và giới tính, ngăn cách nhau bằng một con đường

 
Mỗi ngôi nhà có 1 đến 3 phòng và không 
có lò sưởi hay nhà vệ sinh

Mọi sinh hoạt được gói gọn trong một 
địa điểm chung của từng khu vực

Trường đại học, nơi các Phật tử đến 
học tập hàng ngày

Các lạt ma đang ngồi nghe giảng kinh

Một phòng của hai vị tu học

Một nửa trong số 40.00 sinh viên 
học viên là nữ tu

Larung Gar đã trở thành ngôi làng 
Phật giáo lớn nhất hành tinh

Những hòn đá trang trí, có câu chân ngôn Lục tự Đại Minh chữ Phạn (Om mani Padme Hum) trong khuôn viên học viện

Học viện Larung Gar khi lên đè


Hà Triệu
Theo Dailymail


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/03/201808:55(Xem: 1019)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
21/04/201817:34(Xem: 118)
Hoa Đàm Ngát Hương_HT Thích Bảo Lạc_2007
21/04/201808:40(Xem: 95)
Quan sát, nhìn nhận đúng sự việc, nhà Phật gọi là chánh kiến. Chánh kiến là cách phân biệt bản chất của sự việc tốt hoặc xấu. Trong tiềm thức mỗi người đều có sẵn tính tốt và tính xấu. Ví dụ lòng trung thành và phản bội. Ai cũng có hạt giống trung thành và hạt giống phản bội. Người chồng nếu sống trong môi trường, hạt giống của lòng trung thành được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, thì người chồng sẽ là một người trung thành, nhưng nếu hạt giống của sự phản bội được tưới tẩm nuôi dưỡng hàng ngày, người chồng có thể phản bội
19/04/201820:33(Xem: 136)
Audrey Hepburn; nữ tài tử Hollywood nổi danh ở thập niên 1950s, có vẻ đẹp thánh thiện với chiếc cổ thiên nga đã làm cho bao chàng trai mới lớn thời ấy từng ươm mơ dệt mộng. Tình cờ tấm ảnh của nàng đã xuất hiện trên mạng không khỏi làm nhiều người hâm mộ xúc động trước sự tàn phá của thời gian.
31/03/201807:10(Xem: 322)
Sống để gặt những gì mình đã gieo và gieo tiếp việc thiện, tích cực tu tập để tiến hóa, có những tái sinh ngày càng tốt hơn, cuối cùng đạt quả vị giải thoát, đi đến chấm dứt sinh tử luân hồi. Đạo Phật tóm gọn trong mấy chữ nhân quả, thiện ác mà thôi. + Chúng ta có tái sinh, có kiếp trước và kiếp sau không? Có rất nhiều câu chuyện trên khắp thế giới về những người chết đi sống lại kể về linh hồn, những người nhớ về kiếp trước của mình như những vị Lạt Ma Tây Tạng, nhà ngoại cảm giao tiếp với linh hồn để tìm được rất nhiều ngôi mộ, v.v Con người được sinh ra từ những nghiệp tốt và xấu mà mình đã gieo từ vô số kiếp. Trong đời này ta buộc phải nhận quả. Để giảm thiệt hại từ những quả xấu và tăng cường quả tốt thì cần phải làm lành lánh dữ việc xấu dù nhỏ cũng không nên làm còn việc thiện dù nhỏ mấy cũng cố gắng làm. Phật nói số người được tái sinh làm người hoặc chư Thiên (thần thánh) nhiều như 2 cái sừng trên đầu con bò, còn số người sinh vào cõi khổ (rơi vào địa ngục, hóa thành
16/03/201817:26(Xem: 344)
Video pháp thoai: Kinh Pháp Cú Phẩm Già 01 HT Thích Minh Hiếu giảng 11-03-2018
08/03/201806:59(Xem: 367)
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Tôi nghĩ , như một dấu hiệu của tôn trọng, tôi sẽ đứng để nói chuyện. Cách ấy, tôi cũng có thể thấy thêm những khuôn mặt. Tôi thường diễn tả tất cả chúng ta như những anh chị em. Chúng tađều là những con người giống nhau ở trình độ nền tảng. Chúng ta giống nhau từ tinh thần, cảm xúc, đến thân thể. Ở trình độ vật lý, có những khác biệt nhỏ, như độ lớn của lổ mũi. Lổ mũi của tôi được xem như là một cái mũi lớn. Tôi không nghĩ nó là một cái mũi lớn. Cho nên đó là điều quan trọng. Chúng ta phải nhận ra mỗi người khác như một con người – không có gì khác nhau. Rồi thì, ở trình độ thứ hai – vâng, có những khác biệt về tín ngưỡng, khác biệt về màu da, khác biệt về quốc gia. Tôi nghĩ, ngày nay vấn nạn mà chúng ta đang đối diện là chúng ta nhấn mạnh quá nhiều về tầm quan trọng ở trình độ thứ hai, quên lãng rằng ở trình độ thứ nhất thì chúng ta là những con người giống nhau.
07/03/201804:29(Xem: 353)
Lại ngày 8 tháng ba. Mấy ngày nay đã thấy những email, những lời chúc đầy hoa trên mạng để chúc mừng ngày này. Trước 75, hình như ngày này chẳng ai biết tới. Những ngày tháng ba những năm ấy hoặc Lễ Hội tưởng niệm Hai Bà Trưng (6 tháng hai âm lịch), Giỗ Tổ Hùng Vương (10 tháng 3 âm lịch), có ai để ý ngày 8 tháng 3. Thời ấy, đa số phụ nữ trong nam ở nhà lo cho con cái, nếu có đi làm hay ra buôn bán thì trong gia đình vẫn người chồng là trụ cột.
28/02/201811:40(Xem: 371)
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi giới hạn của thân xác, đóng cọc cắm rào khắp nơi nào nó hướng đến. Nó vô hình nhưng lại mượn cái hữu hình để tự thể hiện sự hiện hữu của nó. Và sự hiện hữu theo cách thế bành trướng, lấn lướt của một cái tôi lớn, làm cho không gian chung quanh chật chội, tù túng. Ngay cả môi trường sống của gia đình, trường học, làng xóm, tổ chức tôn giáo, quốc gia, cho đến thế giới, trước sự hung hăng hãnh tiến, tự tin, tự mãn của một “cái tôi đáng ghét,” (1) sẽ bị ô nhiễm, khó thở. Cái tôi ấy nếu là người bình thường thì chỉ gây khó chịu, hoặc làm trò cười cho hàng thức giả trong vài phút giây; còn như cố gắng giành lấy trách nhiệm lãnh đạo tập thể nữa thì mới là hiểm họa cho nhiều người, trong một