Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Cái Bụng của Ông Cú Gờn

24/04/201409:41(Xem: 1859)
Cái Bụng của Ông Cú Gờn
google_2

Một

Ông bạn mới quen ở Sài Gòn, cũng chỉ quen trước đây nửa giờ thôi trong một quán cà phê lụp xụp vĩa hè, làm nghề chạy xe ôm. Tự dưng, chở tôi đi nhằm lúc xe đang tới khúc vắng bỗng quay lại hỏi:

- Ông có nghe nói chuyện cái bụng của ông Cú Gờn không?

- Ờ… không! Tôi trả lời ởm ờ vì không muốn sập vào cái bẩy nào mà có thể ai đó đã cài sẵn cho mình sập vào, hoặc có khi phải nghe chuyện tầm phào thiên hạ cũng mệt đầu lắm.

- Chứ hồi nãy ông không nói là ông hành nghề điện tử điện toán gì đó sao?

- Ừ, thì tôi có nói vậy. Tôi vẫn cứ nhát gừng đề phòng.

- Vậy sao ông không biết ổng?

- Cái ông gì đó, ông nói tôi tên còn chưa biết là ai, làm sao tôi biết được cái bụng với cái dạ hay đầu mình tay chân gì của ổng. Đường Sài Gòn bụi bặm quá mà phải há miệng nói chuyện hoài nên tôi có hơi quạu chút ít.

- Mấy đứa nhỏ nhà tôi nói, muốn biết chuyện chi, chuyện trên trời dưới đất, cứ xách cái hộp Computer ra gỏ vào mấy cái là ông ấy đều trả lời được hết. Bụng ông ấy chứa đầy chữ của thiên hạ.

Tôi chợt ngộ ra. Cái ông mà chuyện gì cũng biết, rành rẻ mọi sự đời, mà ông bạn mới quen tôi nói có tên là ông Google. Tôi biết ông, biết rành nữa là khác. Ông từng là ân nhân của tôi trong nhiều trường hợp, nhưng mà tôi cũng ớn ông ấy lắm.

Hai

Anh Paul, bạn tôi và cũng là đồng nghiệp. Vợ anh tuần này đi vắng nên hôm nay anh phải về nhà sớm để đón con gái đang đi học ở trường. Bỗng dưng anh nhận tin nhắn của con gái: „Ba ơi, hôm nay mình ăn gì. Con thèm ăn Pfannkuchen. Về nhà ba làm cho con ăn nghe“. Pfannkuchen là loại bánh trông hình thù giống như bánh xèo của Việt Nam, chỉ làm bằng bột, chiên lên nhưng ăn với táo xay nhuyển và nấu đặc lên (Đức: Apfelmus) chứ không phải nước mắm hay nước tương. Bánh Pfannkuchen rất thông dụng và dễ làm nên ít khi thấy bán tại các nhà hàng. Anh Paul cũng thích ăn bánh này lắm nhưng chưa làm bao giờ. Anh trả lời cho con gái an tâm là anh sẽ làm bánh đó. Hai cha con vừa về tới nhà, con gái lại nhỏng nhẻo nói: Ba nhớ làm bánh ngay, con chạy bộ và tập thể dục chừng nửa tiếng sau sẽ về, sau đó là tắm rửa và hẹn cùng bạn học bài. Khoảng một giờ nửa là mình ăn nghe ba. Xem ra còn hơn một mệnh lệnh của xếp lớn.

Anh Paul vào bếp và sực nhớ là từ nào đến giờ dù đã ăn bánh này nhiều lần nhưng chưa thực sự để mắt vào cách làm. Nhưng không sao, anh sẽ gọi điện thoại hỏi mẹ anh. Ra đường hỏi bà già, hồi nhỏ anh đã nghe như thế. Mẹ anh cũng từng làm bánh này nhiều lần cho gia đình ăn. Gọi điện thoại nhưng không thấy ai bắt máy, từ số ở nhà đến số cầm tay. Xui xẻo thật! Anh sang bấm chuông nhà hàng xóm. Bên trái, bên mặt không có ai ở nhà. Tại sao cùng một lúc họ chết tiệc hết thảy. Phải làm sao đây, thật quá lúng túng?

Loay hoay chưa biết làm gì thì cô con gái cưng vừa chạy bộ trở về nhà. Ba đã làm xong bánh chưa ba? Anh Paul mới nói thật. Anh hỏi con có biết cách làm không? Thì về nhà hỏi con nít mà. Con gái không thèm trả lời anh, mà quạu quọ bỏ đi lên phòng. Anh Paul chạy theo và cố trần tình với con gái là anh đã cố hết sức nhưng không có ai chỉ cho anh cả. Trong nghẹn ngào cô con gái cưng sẳng giọng trả lời anh, tại sao ba không biết google! Ừ, nhỉ. Thế mà anh không nghĩ ra. Sau thời gian chiến tranh lạnh đó thì may thay chuyện đâu cũng vào đó. Hôm ấy ông Google là sứ giả hòa bình cứu trận chiến giữa hai cha con anh Paul – mà người thua cuộc thường là anh. (xem tiếp Cái bụng của Ông Cú Gờn)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/01/202109:18(Xem: 77709)
Thư Viện Kinh Sách tổng hợp dung chứa trên 1,200 tập sách trên Trang Nhà Quảng Đức
03/05/202116:04(Xem: 148)
Sư Giác Phổ định lấy vé cho tại hạ về Huế, nhưng ông bạn “nhong nhong”, buộc phải lên Daklak đi xe với anh em, đâu được ưu tiên biệt đãi thế! 6g chiều vừa xuống sân bay, sư đã đón tại sảnh; Tịnh xá Ngọc Quang lẳng lặng trong màn đêm; đại hồng chung tiễn nhân sinh vào cõi mộng.Bận rộn bao việc để chuẩn bị mai lên đường, thế mà đích thân sư bê lên ly bột.
03/05/202107:00(Xem: 190)
Báo Chánh Pháp số 114 (số đặc biệt mừng Phật Đản 2645, Tây lịch 2021)
30/04/202106:57(Xem: 160)
Sáng cuối tuần trời nắng đẹp nên ăn sáng xong tôi mặc áo ấm đi dạo. Chợt thấy dọc đường cảnh lạ như vầy, xin kể cho vui. Trên lối đi, cạnh một góc hoa viên là chỗ đông người qua lại tôi thấy có mấy thùng cạc tông nằm lênh láng. Thời nay rủi ro tràn khắp, lúc nào thấy những thùng gì lạ nằm lênh láng hay những túi xách vô chủ là nghi ngờ. Khôn hồn thì tránh xa! Vì đó có thể là mấy trái bom nổ của nhóm quá khích. Nhất là ở đây, đoạn đường bãi biển thường rất đông người qua lại trong những ngày nắng đẹp này. Cái thói quen cẩn thận lo xa, xem ra đã tích lũy từ những ngày thơ ấu trong chiến tranh. Tôi rẽ ngoặt đi lánh ra xa ngay. Nhưng tò mò thì vẫn cứ tò mò. Chả lẽ ở đây là chợ trời? Vô lý, bao lâu nay chưa hề thấy. Lại có 5,7 người đứng ngồi cầm những vật trên tay giống như sách báo. Thôi, lo yên thân. Việc của mình là đi dạo thì cứ đi. Nửa giờ sau. Cái việc đi dạo xem như đã xong, nhưng thay vì đi ngõ khác về nhà như mọi hôm thì lại tôi cố ý quay lại đường cũ để xem cảnh cái “chợ ch
16/04/202116:10(Xem: 422)
Kính bạch Thầy, do các bài thơ trình pháp về Tổ Sư Thiền càng về sau càng đi về công án nên con rất thích sưu tầm và tư duy . Nhân có trong tay 43 công án của Vua Trần Thái Tông do Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh ghi lại con có bài thơ sau như bắt đầu tìm hiểu thêm . Kính mời Thầy xem cho vui vì con mới bắt đầu a b c để đi vào từng bước một . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Thượng đường giảng dạy chư Tổ Sư . Bao nhiêu công án ... quả không dư ! Tiếc ... trí vô sư chưa hiển lộ , Chừng nào rốt ráo được chữ NHƯ ? Giáo kinh, ngữ lục chưa niêm được ! Chưa hết phân vân ... vốn phàm tư! Khi nào vượt qua chỗ thấy biết Kệ tụng 4 câu ... ngộ THÁI HƯ !!!
14/04/202119:55(Xem: 398)
Ai đã từng làm bạn với Lưu Linh, một anh chàng uống rượu như hũ chìm trong các điển tích thơ văn? Ai đã từng làm “thơ say“ truyền cảm xúc cho những người chưa từng biết uống rượu ? Kể ra chắc nhiều vô số! Nhưng siêu đẳng vẫn là thi sĩ họ Vũ tên gọi Hoàng Chương với bài thơ say bất hủ, chỉ cần đọc lên hai câu là đã thấy tinh tú quay cuồng rồi: Em ơi, lửa tắt bình khô rượu. Đời vắng em rồi... say với ai?
14/04/202118:52(Xem: 2923)
Đã hơn 45 năm kể từ 1975, nhắc lại chuyện vượt biên quả là xưa như trái đất, xưa quá rồi diễm, nhiều người chẳng muốn nghe, đôi khi còn trách, chuyện qua rồi hãy cho vào dĩ vãng nhắc lại làm gì cho thêm buồn, “quá khứ đã qua, tương lai chưa đến, hãy nghĩ và sống với hiện tại”. Thế nhưng đâu ai hiểu cho rằng, hiện tại của tôi bây giờ chính là phải viết bài cho ngày 30/4 để đăng báo, mà 30/4 vấn đề tuy cũ kỹ nhưng muôn thuở vẫn luôn có giá trị vì đó là lịch sử và chuyện vượt biên cũng đóng góp trong phần lịch sử đó. Luẩn quẩn là như thế. Và biết đâu, giữa khi mọi người đã quên thì tôi nhắc lại cho mọi người nhớ, và biết đâu giúp các thế hệ sinh sau đẻ muộn hiểu chút ít về lịch sử nước nhà trong giai đoạn đau thương của đất nước, thống nhất lãnh thổ nhưng không thống nhất lòng người đã để lại hận thù, chia cách không biết khi nào mới hàn gắn được và là nguyên nhân tại sao cha mẹ ông bà chúng lại lưu lạc xứ người và ra đi làm sao. Cây có cội, nước có nguồn, là con người ai cũng muốn biết c
22/03/202112:03(Xem: 467)
Được Nhạc sĩ Minh Huy gửi tặng bản nhạc Tạ Tình với lời bài thơ và lời bản nhạc có khác nhau một ít. Lời nhạc tình hơn, nhưng lời bài thơ bảy chữ hay một cách tuyệt vời. Đọc lời bài thơ, người viết thật xúc động, nhưng khi lắng nghe tiếng hát như tự tình trang trải của Ca sĩ Chi Huệ thì tâm hồn người viết lại chìm vào khung trời ngày cũ của “con đường Duy Tân cây dài bóng mát” trước năm 1975 tại Sài Gòn.
16/02/202105:21(Xem: 620)
Kịch hài: Đưa Chồng Tây Về Quê Ăn Tết. Trần Thị Nhật Hưng Một màn. Diễn viên: Cô con gái Việt, cậu rể Tây và mẹ cô gái. Khung cảnh: Phòng khách nhà người mẹ tại Việt Nam *** (Vợ chồng cô con gái kéo va ly bước ra sân khấu.Người mẹ cũng vừa bước ra đối diện nhau). Mẹ (tíu tít): Sa luy...sa luy...(Salü...salü: Chào...chào...) Con rể Tây: Gút tơn tát. Vi kết ét tia. Ít phờ rôi mít tia khên nơn su le rờ nơn (Guten Tag. Wie geht es Dir? Ich freue mich Dir kennenzulernen: Chào mẹ. Mẹ có khỏe không? Rất hân hạnh được quen biết mẹ) Mẹ (trố mắt ngạc nhiên, nhìn con gái): Nó nói gì dzậy? Con gái: Sao má gọi ảnh là...nó, không lịch sự tí nào. Mẹ: Ảnh...nói gì dzậy? Con gái: Chồng con chứ đâu phải chồng má mà má gọi bằng...ảnh.