Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

23. Sống là để đồng cảm, yêu thương và chia sẻ!

23/02/201116:15(Xem: 870)
23. Sống là để đồng cảm, yêu thương và chia sẻ!

VIẾT CHO CON TRAI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Sống là để đồng cảm, yêu thương và chia sẻ!

Ngày … tháng … năm …

Con yêu của cha!

Thứ Bảy cuối tuần vừa rồi, sau bữa cơm tối, mẹ con đã đề xuất với cả nhà một ý tưởng rất hay, đó là: mỗi năm, cả nhà mình sẽ trích thu nhập của gia đình để tặng 5 suất học bổng cho sinh viên nghèo tại trường của mẹ. Đối tượng nhận học bổng là các sinh viên nghèo, vượt khó học giỏi, phần lớn đều ở nông thôn. Sau khi tốt nghiệp ra trường, những sinh viên này sẽ về quê để phục vụ bà con nghèo, nhất là những nơi xa thành phố, không có những bệnh viện lớn, mà dịch vụ y tế thì còn rất đỗi thiếu thốn!

Với ý tưởng này của mẹ, cha sẵn lòng ủng hộ cả hai tay! Việc này lẽ ra cha và mẹ đã phải làm từ rất lâu rồi! Bởi vì đó là ước mơ của mẹ con từ thời còn là sinh viên! Mẹ con là một người vừa sống thực tế nhưng cũng vừa rất lãng mạn. Mẹ thực tế ở chỗ rất thấu hiểu hoàn cảnh khó khăn của người khác. Mẹ lãng mạn ở chỗ, luôn có những ước mơ thật đẹp để giúp đỡ người khác, trong khi hoàn cảnh của mình cũng không phải dễ dàng gì. Mẹ của con là vậy đó! Lúc nào cũng nghĩ đến người khác nhiều hơn là nghĩ cho bản thân mình. Cha rất yêu mẹ con và sẵn lòng đồng hành với mẹ trọn cuộc đời cũng vì đức tính hiếm có này của mẹ!

Từ trước đến nay, con có biết rằng, cả cha và mẹ đều tự hào vì có chung một mục đích sống, đó là: phục vụ con người. Dù rằng, ngành nghề chuyên môn của cha và mẹ là khác nhau, nhưng lại gắn bó hết sức mật thiết với nhau, bổ sung cho nhau. Nghề nghiệp của cả cha lẫn mẹ đều luôn cần đến sự đồng cảm, yêu thương và sẻ chia với những nỗi đau của người khác – có thể đó là nỗi đau về thể chất hay tinh thần. Mục đích cuối cùng của công việc cha mẹ làm là: đem lại niềm vui, hạnh phúc cho con người!

Mà một khi cha mẹ đã nguyện sống cả đời vì một mục đích như vậy, thì cha có gì còn phải e ngại trong chuyện góp một phần thu nhập của mình để tặng học bổng cho các sinh viên của mẹ con?

Nhưng con phản đối cha mẹ rằng: “Nhà mình cũng không giàu có gì? Sao cha mẹ lại phải làm như vậy? Việc đó nên để cho các đại gia làm!”

Cha đồng ý với con, đúng là gia đình mình không giàu có gì, nhưng cũng không đến mức quá thiếu thốn. Tiền bạc mà nhà mình có được hằng tháng đều là công sức lao động chân chính của cả cha lẫn mẹ phải “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” mới có được! Nhưng nếu như trong xã hội ai cũng có thái độ chần chừ, chờ đợi người khác làm trước rồi mình mới chịu làm, thì rốt cuộc ai sẽ làm hở con? Là những người trí thức, chúng ta phải quyết tâm vào cuộc trước, rồi mới may ra kêu gọi các đại gia vào cuộc được, con ạ! Vẫn biết “vạn sự khởi đầu nan”, nhưng nếu không có sự khởi đầu này, thì sẽ chẳng bao giờ có được những điều tốt đẹp xuất hiện tiếp theo đâu con!

Hình như mẹ con tỏ vẻ hơi ngạc nhiên về thái độ của con, nhưng cha thì không! Lúc còn nhỏ, cha sống ở một huyện vùng sâu thuộc tỉnh Đồng Nai. Tuổi thơ của cha rất cơ cực, cha đã từng làm ruộng, làm rẫy, nên cha rất thông cảm và thương những người nông dân nghèo khổ. Còn con, tuổi thơ của con bây giờ không còn phải chịu đựng nhiều cơ cực như cha ngày xưa nữa. Thế nhưng, nếu con may mắn được sống trong hoàn cảnh đầy đủ mà con vẫn biết cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của người khác, để rồi hết lòng yêu thương giúp đỡ họ, thì càng đáng quý, con ạ!

Người Việt Nam mình có câu: “Dốc bồ thương kẻ ăn đong.” Ý nghĩa của câu này là gì? Chắc con chưa hiểu ý nghĩa của câu thành ngữ này! Con biết không? Ngày xưa, người nông dân sống ở quê thường đựng lúa thóc trong bồ, cất trong nhà. Số lúa thóc này được cất trữ để cả gia đình ăn dần dần. Đến khi nào phải dốc bồ, có nghĩa là lượng lúa thóc trong bồ đã vơi đi nhiều, sắp hết. Điều này cũng đồng nghĩa với việc gia đình lâm vào cảnh thiếu thốn, sẽ phải đi vay bên hàng xóm may ra mới có cơm ăn hằng ngày. Mà nếu bên nhà hàng xóm cũng lâm vào hoàn cảnh khó khăn như mình, thì còn biết xoay sở ra sao? Ý nghĩa sâu xa của câu thành ngữ này là, chỉ khi nào con người ta sống trong cùng cảnh ngộ khó khăn, thiếu thốn thì mới dễ thương nhau, thông cảm cho nhau.

Con chưa sẵn lòng giúp đỡ người khác, điều này cũng không có gì là khó hiểu. Bởi vì, từ nhỏ đến giờ, con luôn được cha mẹ lo cho con đầy đủ. Con chưa phải chịu thiếu thốn thứ gì, chưa phải thiếu thốn ngày nào. Nhưng bắt đầu từ mùa hè năm nay, cha mẹ sẽ không còn “bao cấp” từ A đến Z cho con nữa! Con sẽ phải cố gắng đi làm thêm ngay từ bây giờ, để hiểu biết thực tế cuộc sống, để biết quý đồng tiền chân chính do mình làm ra, và nhất là để biết đồng cảm, sẻ chia với hoàn cảnh khó khăn của nhiều người khác!



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn