Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Phần Một

18/01/201109:02(Xem: 928)
Phần Một

 

J. KRISHNAMURTI
SỔ TAY CỦA KRISHNAMURTI

Lời tựa: MARY LUTYENS - Lời dịch: ÔNG KHÔNG
Bản dịch 2006 – Hiệu đính 2008

1

18-6 [1961 New York]

Vào buổi tối nó ở đó: đột nhiên nó ở đó, tràn đầy căn phòng, cảm nhận mãnh liệt của vẻ đẹp, quyền năng và dịu dàng. Những người khác nhận thấy nó.

19.
Suốt đêm nó ở đó mỗi khi tôi thức giấc. Đầu nặng nề khi đi tới máy bay [bay tới Los Angeles]. – Lọc sạch sẽ bộ não rất cần thiết. Bộ não là trung tâm của mọi giác quan; giác quan càng tỉnh táo và nhạy bao nhiêu bộ não càng sắc bén bấy nhiêu, nó là trung tâm của ký ức, quá khứ; nó là kho lưu trữ của trải nghiệm và hiểu biết, truyền thống. Vì vậy nó bị giới hạn, bị điều kiện. Hoạt động của nó bị lên kế hoạch, bị cân nhắc cẩn thận, bị lý luận, nhưng nó vận hành trong giới hạn, trong thời gian-không gian. Vì thế nó không có khả năng trình bày chính xác hay hiểu rõ cái gọi là tổng thể, nguyên vẹn, toàn bộ. Tổng thể, nguyên vẹn là cái trí; nó trống không, hoàn toàn trống không và bởi vì trống không này, bộ não tồn tại trong thời gian-không gian. Chỉ khi nào bộ não tự lau chùi sạch sẽ hết những đặc điểm riêng, ham muốn, ganh tị, tham vọng của nó; chỉ sau đó nó mới hiểu rõ cái gọi là tổng thể. Tình yêu là tổng thể này.

20.
Trong xe hơi trên đường đến Ojai*, lại nữa nó bắt đầu, áp lực và cảm thấy của bao la vô tận. Người ta không đang trải nghiệm bao la này; đơn giản là nó ở đó; không có trung tâm để từ đó hoặc trong đó trải nghiệm xảy ra. Mọi sự vật, xe cộ, con người, những tấm bảng quảng cáo, rõ ràng thật kinh ngạc và màu sắc có cường độ mãnh liệt. Trên một tiếng đồng hồ nó tiếp diễn và bộ đầu rất nặng nề, cơn đau buốt xuyên thấu óc não.
Bộ não có thể và phải phát triển; sự phát triển của nó sẽ luôn xuất phát từ một nguyên nhân, từ một phản ứng, từ bạo lực đến không bạo lực và vân vân. Bộ não đã phát triển từ trạng thái
* Ojai Valley, Bắc Los Angeles khoảng 80 dặm

sơ khai và dù được trau chuốt như thế nào chăng nữa, về tri thức, về kỹ thuật, nó sẽ vẫn còn nằm trong ngục tù của thời gian-không gian .
Vô danh là khiêm tốn; nó không tồn tại trong sự thay đổi tên tuổi, quần áo hoặc gắn kết vào một điều có lẽ là vô danh, một lý tưởng, một hành động anh hùng, quốc gia và vân vân. Vô danh là một hành động của bộ não, vô danh có ý thức; có một vô danh hiện hữu cùng ý thức của tổng thể. Tổng thể không bao giờ nằm trong lãnh vực hoạt động của bộ não hay ý tưởng.

21.
Thức giấc khoảng hai giờ khuya và có một áp lực kỳ lạ cùng cơn đau khắc nghiệt hơn, càng khắc nghiệt hơn trong trung tâm bộ đầu. Nó kéo dài trên một tiếng đồng hồ và người ta thức giấc nhiều lần vì mãnh liệt của áp lực. Mỗi lần đều có trạng thái ngây ngất đang lan rộng; hân hoan này tiếp tục. – Lại nữa, ngồi trong ghế tại phòng khám nha sĩ, đang chờ đợi, đột nhiên áp lực bắt đầu. Bộ não trở nên rất yên lặng; rung động và đầy sinh động; mọi giác quan tỉnh táo; đôi mắt đang thấy con ong trên cửa sổ, con nhện, những con chim, những hòn núi tím biếc xa xa. Chúng đang thấy nhưng bộ não không đang ghi lại cảnh thấy. Người ta có thể cảm thấy bộ não chấn động, một cái gì đó sinh động khác thường, rung động và vẫn thế hoàn toàn không đang ghi lại. Áp lực và cơn đau thật mạnh mẽ và thân thể đúng là không còn hoạt động, thiếp đi trong thanh thản.

Tỉnh thức tự phê bình rất cần thiết. Tưởng tượng và ảo tưởng gây biến dạng sự quan sát trong sáng. Ảo tưởng sẽ luôn tồn tại, chừng nào khao khát cho sự liên tục của vui thú và cho sự chấm dứt của đau khổ vẫn còn tồn tại; sự đòi hỏi có những trải nghiệm vui thú được liên tục hay được nhớ lại; sự lẩn tránh đau khổ, sầu muộn. Cả hai ý tưởng này đều nuôi dưỡng ảo tưởng. Muốn xóa sạch hoàn toàn ảo tưởng, vui thú và đau khổ phải được hiểu rõ, không phải bằng kiểm soát hay thăng hoa, gắn kết hay khước từ.

Chỉ khi nào bộ não yên lặng mới có sự quan sát đúng đắn. Liệu bộ não có yên lặng được không? Nó có thể khi bộ não, đang rất nhạy, không còn khả năng gây biến dạng, tỉnh táo một cách thụ động.
Suốt buổi chiều áp lực vẫn tiếp tục.

22.
Thức giấc nửa đêm và có trải nghiệm một trạng thái trải rộng vô hạn của cái trí; chính cái trí là trạng thái đó. “Cảm thấy” của trạng thái này bị lột bỏ mọi cảm tính, mọi cảm xúc, nhưng rất thực tế, rất thực sự. Trạng thái này tiếp tục trong một khoảng thời gian đáng kể. – Suốt cả sáng nay, áp lực và cơn đau thật khắc nghiệt.

Hủy diệt rất cần thiết. Không phải hủy diệt nhà cửa và những sự vật nhưng hủy diệt những mưu kế và những phòng vệ thuộc tâm lý, thần thánh, những niềm tin, sự lệ thuộc vào những giáo sĩ, những trải nghiệm, hiểu biết và vân vân. Nếu không hủy diệt tất cả những thứ này không thể có sáng tạo. Chỉ trong tự do sáng tạo đó mới hiện hữu. Một người khác không thể hủy diệt những phòng vệ này cho bạn; bạn phải phủ nhận qua ý thức tự hiểu rõ riêng của bạn.

Cách mạng, thuộc xã hội, thuộc kinh tế, chỉ có thể thay đổi những sự vật và điều kiện bên ngoài, trong những vòng tròn đang thu hẹp hoặc đang gia tăng, nhưng nó sẽ luôn luôn ở trong lãnh vực bị giới hạn của tư tưởng. Nếu muốn có sự cách mạng hoàn toàn bộ não phải từ bỏ tất cả cơ chế bí mật, bên trong của uy quyền, ganh tị, sợ hãi và vân vân.

Sức mạnh và vẻ đẹp của một lá non là tánh mong manh của nó đối với sự hủy diệt. Giống như một lá cỏ nhú lên vỉa hè, nó có sức sống chống cự lại cái chết bất ngờ.

23.
Sáng tạo không bao giờ thuộc sở hữu của cá thể. Nó ngưng hoàn toàn khi tính cá thể, với những khả năng của nó, những năng khiếu của nó, những kỹ thuật của nó và vân vân, thống trị. Sáng tạo là chuyển động của bản thể không biết được của tổng thể; nó không bao giờ là sự thể hiện của một phần.

Ngay khi người ta đang đi ngủ, có trạng thái tràn ngập giống như tại nhà il L.* Nó không những ở trong phòng mà dường như bao phủ quả đất từ đường chân trời này qua đường chân trời kia. Nó là một phước lành.

Áp lực, cùng cơn đau kỳ lạ, có mặt ở đó suốt buổi sáng. Và nó tiếp tục trong buổi chiều .

Ngồi trong ghế của phòng khám nha sĩ, người ta đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn qua hàng giậu, cần ăn-ten TV, cột điện báo, vào những hòn núi tím biếc. Người ta không đang nhìn chỉ bằng hai mắt mà còn nhìn bằng toàn bộ cái đầu của người ta, như thể phía sau đầu, bằng toàn bộ thân tâm. Nó là một trải nghiệm kỳ lạ. Không có trung tâm từ đó quan sát đang xảy ra. Những màu sắc và vẻ đẹp và những đường viền của núi non cực kỳ mãnh liệt.

Mọi máy động gây xuyên tạc của tư tưởng phải được hiểu rõ; vì mọi tư tưởng là phản ứng và bất kỳ hành động nào từ phản ứng chỉ có thể gia tăng rối loạn và xung đột.

24.
Áp lực và cơn đau ở đó suốt ngày hôm qua; tất cả hoạt động của nó đang gây khó khăn cho người ta. Khoảnh khắc người ta có một mình, nó bắt đầu. Và lòng ham muốn cho sự tiếp tục của nó, nỗi thất vọng nếu nó không tiếp tục không nẩy sinh trong tâm trí. Nó đơn giản chỉ ở đó dù người ta mong muốn nó hay không. Nó nằm ngoài tất cả lý luận và tư tưởng.

Làm một việc gì đó vì lợi ích riêng của nó dường như hoàn toàn khó khăn và hầu như không được ham muốn. Những giá trị xã hội được đặt nền tảng trên sự làm việc vì lợi ích của một việc

* il L: một ngôi nhà trên Florence, nơi ông đã ở lại vào tháng 4.

khác. Việc này dẫn đến sự tồn tại cằn cỗi, một cuộc sống không bao giờ trọn vẹn, tràn trề. Đây là một trong những lý do của trạng thái không hạnh phúc vì không hội nhập vào thể đồng nhất, vào tổng thể.

Được thỏa mãn thật xấu xa nhưng không thỏa mãn lại nuôi dưỡng oán hận. Sống đạo đức vì mục đích lên được thiên đàng hay đạt được sự chấp thuận của những tiêu chuẩn của kính trọng, của xã hội, biến cuộc sống thành một cánh đồng cằn cỗi chỉ được cày xới lặp đi lặp lại mà không bao giờ được gieo hạt. Hoạt động làm việc gì đó vì lợi ích của một việc khác này trong bản thể của nó là một loạt phức tạp của những phương tiện tẩu thoát, những tẩu thoát khỏi chính mình, khỏi cái gì là.

Nếu không trải nghiệm bản thể đó, không có vẻ đẹp. Vẻ đẹp không chỉ ở những sự vật bên ngoài hay những ý tưởng, những cảm thấy và những tư tưởng bên trong; có vẻ đẹp nằm ngoài tư tưởng và cảm thấy này. Chính bản thể này là vẻ đẹp. Nhưng vẻ đẹp này không có đối nghịch.

Áp lực tiếp tục và sự căng thẳng ở phần đáy của bộ đầu và nó đau đớn.

25.
Thức giấc nửa đêm và phát giác thân thể hoàn toàn tĩnh, nằm ngữa duỗi thẳng người ra, bất động; tư thế này đúng là đã duy trì trong một thời gian. Áp lực và cơn đau có ở đó. Bộ não và cái trí cực tĩnh. Không có phân chia giữa chúng. Có một cường độ yên tĩnh kỳ lạ, giống như hai máy phát điện lớn đang chuyển động hết công suất; có một độ căng kỳ lạ nhưng không có sự căng thẳng trong đó. Có một cảm thấy bao la về toàn sự vật và một quyền năng không có phương hướng lẫn nguyên nhân và vì vậy không có tàn bạo và nhẫn tâm. Và nó tiếp tục suốt buổi sáng.

Trong suốt năm qua hoặc như thế, người ta thường thức giấc, để trải nghiệm, trong trạng thái bị đánh thức, cái gì đó đã xảy ra trong khi ngủ, những trạng thái nào đó của thân tâm. Nó như thể là người ta thức giấc chỉ để cho bộ não ghi lại cái gì đã xảy ra. Nhưng lạ lùng thay trải nghiệm đặc biệt này sẽ qua đi quá mau. Bộ não không đang cất nó trong những cuộn giấy ký ức của nó.

Chỉ có hủy diệt và không có thay đổi. Vì tất cả thay đổi là một tiếp tục được bổ sung của cái đã là. Tất cả những cách mạng kinh tế, xã hội đều là những phản ứng, một tiếp tục được bổ sung của cái đã là. Bằng mọi phương cách thay đổi này không hủy diệt được gốc rễ của những hoạt động thuộc cái tôi vị kỷ.

Hủy diệt, theo nghĩa chúng ta đang dùng từ ngữ đó, không có động cơ; nó không có mục đích mà hàm ý hành động vì kết quả.

Hủy diệt tánh đố kỵ là tổng thể và trọn vẹn; nó ám chỉ tự do khỏi trấn áp, kiểm soát, và không cần động cơ nào cả.

Hủy diệt tổng thể này có thể thực hiện được; nó ở trong đang thấy toàn bộ sự cấu thành của tánh đố kỵ. Đang thấy này không nằm trong thời gian-không gian nhưng ngay tức khắc.

26.
Áp lực và căng thẳng của nó ở đó, rất mạnh mẽ, chiều hôm qua và sáng nay. Chỉ có một thay đổi rõ ràng; áp lực và căng thẳng ở phía sau đầu, qua vòm miệng đến đỉnh đầu. Sự mãnh liệt kỳ lạ tiếp tục. Người ta phải yên lặng chỉ để cho nó bắt đầu.

Kiểm soát trong mọi hình thức gây tai hại cho hiểu rõ tổng thể. Một tồn tại có kỷ luật là một cuộc sống quy phục; trong quy phục không có tự do khỏi sợ hãi. Thói quen hủy hoại tự do; thói quen của tư tưởng, thói quen của nhậu nhẹt và vân vân dẫn đến một cuộc sống nhàm chán và giả tạo. Tôn giáo có tổ chức cùng những niềm tin, những giáo điều và những lễ nghi của nó chối từ cánh cổng rộng mở vào tánh vô hạn của cái trí. Chính cánh cổng này lau sạch bộ não của thời gian-không gian. Sau khi được lau sạch xong, bộ não có thể sử dụng không gian-thời gian.

27.
Sự hiện diện kia xảy ra tại ngôi nhà il L có ở đó, đang chờ đợi kiên nhẫn, thật dịu dàng, cùng bao dung vô hạn. Nó giống như ánh sét vào một đêm tối trời nhưng nó ở đó, xuyên thấu, đầy hân hoan.

Một cái gì đó lạ lùng đang xảy ra cho các cơ quan của thân thể. Người ta không thể đặt chính xác ngón tay trên nó nhưng có sự thôi thúc, khăng khăng “kỳ lạ”; không có phương cách nào để nó được tự tạo ra, được nuôi dưỡng từ sự tưởng tượng. Nó rõ ràng khi người ta yên lặng, một mình, dưới một cái cây hay trong một căn phòng; nó ở đó thật khẩn thiết khi người ta sắp sửa rơi vào giấc ngủ. Nó ở đó khi đang viết câu này, áp lực và căng thẳng, cùng đau nhức thân thuộc.

Sự diễn tả chính xác và từ ngữ về tất cả sự kiện này dường như thật vô dụng; từ ngữ dù rõ ràng bao nhiêu, diễn tả dù chính xác bao nhiêu, không chuyển tải sự việc thực sự.

Có một vẻ đẹp tuyệt vời và không thể diễn tả trong tất cả sự việc xảy ra này.
Chỉ có một chuyển động trong sự sống, cả bên ngoài và bên trong; chuyển động này không phân chia; dù nó bị phân chia. Bị phân chia rồi, hầu hết mọi người tuân theo chuyển động bên ngoài của hiểu biết, những ý tưởng, những niềm tin, uy quyền, an toàn, thịnh vượng và vân vân. Khi phản ứng lại việc này, con người theo đuổi một cuộc sống tạm gọi là bên trong, cùng những ảo tưởng, những hy vọng, những tham vọng, những bí mật, những xung đột, những thất vọng của nó. Vì chuyển động này là một phản ứng, nó xung đột với cái bên ngoài. Bởi vậy có mâu thuẫn, cùng những đau đớn, những âu lo và những tẩu thoát của nó.

Chỉ có một chuyển động duy nhất, cả bên ngoài lẫn bên trong. Khi hiểu rõ cái bên ngoài, ngay đó chuyển động bên trong bắt đầu, không còn đối nghịch hay mâu thuẫn. Vì xung đột bị loại bỏ, bộ não, mặc dù thật nhạy bén và tỉnh táo, trở nên yên lặng. Sau đó chỉ chuyển động bên trong là có giá trị và ý nghĩa.

Từ chuyển động này có bao dung và từ bi mà không là kết quả của lý luận và tự phủ nhận có mục đích.

Bông hoa mạnh mẽ trong vẻ đẹp của nó vì nó có thể bị bỏ quên, bị gạt đi hoặc bị dập nát.

Người tham vọng không biết được vẻ đẹp. Cảm thấy của bản thể là vẻ đẹp.

28.
Thức giấc nửa đêm la hét và rên rỉ; áp lực và căng thẳng, cùng cơn đau lạ lùng, thật dữ dội. Đúng là nó đã diễn tiến trong một khoảng thời gian và nó tiếp tục trong một khoảng thời gian sau khi thức giấc. Tiếng la hét và rên rỉ xảy ra khá thường xuyên. Những tiếng này không thoát ra do sự ăn uống khó tiêu. Ngồi trong ghế phòng khám nha sĩ, trong khi chờ đợi, toàn bộ sự việc đó lại bắt đầu và đang xảy ra, trong buổi chiều, khi đang viết trang này. Sự việc đó dễ nhận thấy hơn nhiều khi người ta ở một mình hoặc trong một nơi đẹp đẽ hoặc thậm chí trên đường phố ồn ào, bẩn thỉu.

Cái được gọi là thiêng liêng không có chất lượng riêng biệt. Một viên đá trong ngôi đền, một hình ảnh trong nhà thờ, một biểu tượng không là thiêng liêng. Con người gọi chúng là thiêng liêng, một cái gì đó thần thánh để được thờ phụng do bởi những thôi thúc, những sợ hãi và những ước mong phức tạp. “Thiêng liêng” này vẫn còn nằm trong lãnh vực của tư tưởng; nó được dựng lên bởi tư tưởng và trong tư tưởng không có điều mới mẻ hay thiêng liêng. Tư tưởng có thể sắp xếp lại những rối ren phức tạp của những hệ thống, những tín điều, những niềm tin, và những hình ảnh, những biểu tượng, những chiếu rọi của nó không thiêng liêng gì hơn những bản sơ đồ của một ngôi nhà hay mẫu thiết kế của một máy bay mới. Mọi chiếu rọi này vẫn còn nằm trong những ranh giới của tư tưởng và không có gì thiêng liêng hay kỳ bí về nó. Tư tưởng là vật chất và nó có thể được tạo thành mọi thứ, xấu xa – đẹp đẽ.

Nhưng có một thiêng liêng không thuộc về tư tưởng, cũng không thuộc về một cảm thấy được làm sống lại bởi tư tưởng. Nó không thể nhận ra được bởi tư tưởng cũng như nó không thể bị sử dụng bởi tư tưởng cho một mục đích nào đó. Tư tưởng không thể diễn tả nó rõ ràng qua từ ngữ. Nhưng có một thiêng liêng, không bị tác động bởi bất kỳ biểu tượng hoặc từ ngữ nào. Nó không thể diễn đạt. Nó là một sự kiện.

Một sự kiện phải được thấy và thấy đó không qua từ ngữ. Khi một sự kiện được diễn giải, nó ngừng là một sự kiện; nó trở thành một cái gì đó hoàn toàn khác biệt. Thấy có tầm quan trọng nhất. Thấy này vượt khỏi không gian-thời gian; nó xảy ra ngay lúc này, tức khắc. Và cái gì đã được thấy không bao giờ được thấy lại giống như thế. Không có lặp lại hoặc đang chờ đợi xảy ra.

Thiêng liêng này không có người sùng bái, người quan sát suy gẫm về nó. Nó không ở ngoài chợ để được mua hoặc bán. Giống như vẻ đẹp, nó không thể được thấy qua đối nghịch của nó bởi vì nó không có đối nghịch.

Sự hiện diện đó có mặt ở đây, ngập tràn căn phòng, đổ đầy những quả đồi, vượt qua sông biển, bao phủ quả đất.

Đêm qua, như nó đã xảy ra một lần hoặc hai lần trước kia, thân thể chính xác là một cơ quan và không có gì khác nữa, đang vận hành, trống không và tĩnh lặng.

29.
Áp lực và căng thẳng của cơn đau buốt ở đó; nó như thể là, sâu thẳm bên trong, một cuộc giải phẩu đang xảy ra. Nó không được khai triển qua ý muốn riêng của người ta, dù là một ý muốn nhỏ nhoi đến chừng nào. Người ta đã cố ý và trong một khoảng thời gian đi vào nó, thật sâu. Người ta đã cố gắng thúc giục nó; cố gắng gây ra nhiều điều kiện khác nhau ở bên ngoài, ở một mình và vân vân. Vậy mà không có gì xảy ra. Tất cả việc này không phải là cái gì đó mới xảy ra.
Tình yêu không là quyến luyến. Tình yêu không phục tùng đau khổ. Tình yêu không có thất vọng hay hy vọng. Tình yêu không thể được xã hội đánh giá để kính trọng, một phần của cái khung xã hội. Khi tình yêu không có mặt, mọi dạng thương tổn tâm lý bắt đầu.

Sở hữu và bị sở hữu được xem là một hình thái của tình yêu. Sự thôi thúc muốn sở hữu này, một người hay một món tài sản, không chỉ do những đòi hỏi của xã hội và những hoàn cảnh nhưng phát sinh từ một nguồn sâu xa hơn nhiều. Nó xuất phát từ những chiều sâu của cô độc. Mỗi người cố gắng lấp đầy cô độc này theo nhiều cách khác nhau, uống rượu, tôn giáo có tổ chức, niềm tin, một dạng hoạt động nào đó và vân vân. Tất cả việc này là những tẩu thoát nhưng nó vẫn còn ở đó.

Giao phó bản thân cho một tổ chức nào đó, cho một niềm tin hoặc hành động nào đó là bị sở hữu bởi chúng, một cách tiêu cực; và một cách tích cực là sở hữu. Sự sở hữu tích cực và tiêu cực đang gây lợi lộc, đang thay đổi thế giới và cái tạm gọi là tình yêu. Kiểm soát một cái khác, uốn nắn một cái khác nhân danh tình yêu là sự thôi thúc muốn sở hữu; sự thôi thúc muốn tìm được an ninh, an toàn trong một cái khác và sự thanh thản. Trạng thái tự quên lãng qua một cái khác, qua một hoạt động nào đó dẫn đến sự quyến luyến. Từ quyến luyến này, có đau khổ và thất vọng và từ tâm trạng này có một phản ứng, muốn được tách rời. Và từ xung đột giữa quyến luyến và tách rời này sinh ra mâu thuẫn và thất vọng.

Không có tẩu thoát khỏi cô độc: nó là một sự kiện và tẩu thoát khỏi những sự kiện chỉ nuôi dưỡng hoang mang và đau khổ.

Nhưng không sở hữu bất cứ thứ gì là một trạng thái phi thường, không sở hữu thậm chí một ý tưởng, huống chi là một con người hay một đồ vật. Khi ý tưởng, tư tưởng, bám rễ, nó đã trở thành một vật sở hữu và tiếp đó một đấu tranh để tìm tự do bắt đầu. Và sự tự do tìm được không là tự do gì cả; nó chỉ là một phản ứng. Những phản ứng bám rễ và cuộc đời của chúng ta là mảnh đất trong đó các gốc rễ tăng trưởng. Muốn chặt đứt tất cả những gốc rễ, từ cái này đến cái khác, là một xuẩn ngốc thuộc tâm lý. Nó không thể thực hiện được. Chỉ có sự kiện , cô độc, phải được thấy và sau đó mọi thứ khác sẽ biến mất.

30.

Chiều hôm qua khá nặng nề, hầu như không thể chịu nổi; nó tiếp tục trong nhiều tiếng đồng hồ.

Đang dạo bộ, được vây quanh bởi những hòn núi đá, trơ trụi, tím biếc này, đột nhiên có trạng thái cơ đơn. Cô đơn hoàn toàn. Mọi nơi, có trạng thái cô đơn; nó có sự phong phú thừa thãi thật lớn lao; nó có vẻ đẹp đó vượt khỏi tư tưởng và cảm thấy. Nó không bất động, nó đang sống, đang chuyển động, đang lấp kín mọi xó xỉnh và ngõ ngách kín đáo. Đỉnh núi đá cao sáng ấm áp ngà ngà do bởi hoàng hôn và cái ánh sáng nhẹ nhàng và màu sắc đó tỏa đầy bầu trời cùng cô đơn.

Nó là cô đơn lạ thường, không phải cô lập mà cô đơn, giống như một giọt mưa ôm trọn tất cả nước của quả đất. Nó không là niềm vui hay buồn bã nhưng cô đơn. Nó không có chất lượng, hình dạng hay màu sắc; những thứ này sẽ biến nó thành một cái gì đó được công nhận, được đo lường. Nó đến giống như một tia chớp và kết hạt. Nó không nẩy mầm nhưng nó ở đó trong nguyên vẹn của nó. Không có thời gian để trưởng thành; thời gian có gốc rễ trong quá khứ. Đây là một trạng thái không nguyên nhân, không gốc rễ. Vì thế nó hoàn toàn “mới mẻ”, một trạng thái không đã là và không bao giờ sẽ là, vì nó đang sống.

Cô lập đã được biết và cô độc cũng vậy; chúng dễ nhận ra bởi vì chúng thường được trải nghiệm, thực sự hay tưởng tượng. Quá quen thuộc với hai trạng thái này nuôi dưỡng sự khinh miệt tự mãn và sự sợ hãi nào đó mà từ đó sinh ra chủ nghĩa hoài nghi và thần thánh. Nhưng tự cô lập và cô độc không dẫn đến cô đơn; chúng phải được kết thúc, không phải để có được cái gì đó, nhưng chúng phải chết tự nhiên như sự héo tàn của một bông hoa dịu dàng. Kháng cự nuôi dưỡng sợ hãi và cả chấp nhận. Bộ não phải rửa sạch tất cả những mưu kế tinh ranh này.

Không liên quan đến tất cả những uốn éo vặn vẹo của ý thức tự làm ô nhiễm, khác biệt hoàn toàn là cô đơn vĩ đại này. Trong nó tất cả sáng tạo diễn ra. Sáng tạo hủy diệt và vì vậy nó luôn luôn là cái không thể biết được.

Suốt cả buổi chiều ngày hôm qua, cô đơn này đã và vẫn còn ở đó và khi thức giấc nửa đêm nó vẫn tự tồn tại.

Áp lực và căng thẳng tiếp tục, gia tăng và giảm sút trong những cơn sóng liên tục. Nó khá nặng nề ngày hôm nay, trong suốt buổi chiều.

1 tháng 7.

Như thể mọi thứ đều đứng yên. Không có chuyển động, không có khuấy động, trống không hoàn toàn của tất cả tư tưởng, của tất cả đang thấy. Không có người diễn giải để giải thích, để quan sát, để kiểm duyệt. Một mênh mang không đo lường được mà lại hoàn toàn đứng yên và tĩnh lặng. Không có không gian, cũng không có thời gian để phủ cái không gian đó. Khởi đầu và kết thúc đều ở đây, của tất cả sự vật. Thật sự không có từ ngữ nào có thể diễn đạt nó.

Áp lực và căng thẳng đang xảy ra lặng lẽ suốt ngày; chỉ có lúc này chúng gia tăng.

2.

Sự việc đã xảy ra ngày hôm qua, cái mênh mang đứng yên không đo lường được đó, tiếp tục suốt chiều tối, ngay cả khi có con người và nói chuyện thông thường. Nó tiếp tục suốt đêm; nó ở đó trong buổi sáng. Mặc dù có cuộc nói chuyện gây kích động cảm xúc, khá quá đáng, đột nhiên giữa cuộc nói chuyện, nó ở đó. Và chính là ở đây, có một vẻ đẹp và một vinh quang và có một cảm thấy ngây ngất không diễn tả nên lời.

Áp lực và căng thẳng bắt đầu khá sớm.

3.

Phải đi ra ngoài suốt ngày. Tất cả đều giống hệt, ở một thị trấn đông đúc vào buổi chiều, trong hai hay ba tiếng đồng hồ áp lực và căng thẳng của nó vẫn tiếp tục.

4.

Hôm nay bận rộn, nhưng bất kể công việc, áp lực và căng thẳng của nó ở đó vào buổi chiều.

Dù mọi hành động nào người ta phải làm trong cuộc sống hàng ngày, những vấn đề gây xúc động và nhiều biến cố khác nhau phải không để lại dấu vết. Những dấu vết này trở thành cái tôi, bản ngã, và khi người ta sống, nó trở nên mạnh mẽ và những bức tường của nó hầu như trở thành không thể xuyên qua được.

5.

Quá bận rộn nhưng mỗi lần có một chút yên tĩnh, áp lực và căng thẳng lại tiếp tục.

6.

Đêm qua, thức giấc cùng cảm thấy của bất động và yên tĩnh hoàn toàn; bộ não đầy tỉnh táo và sinh động mãnh liệt; thân thể rất tĩnh. Trạng thái này kéo dài khoảng nửa tiếng đồng hồ. Nó xảy ra bất kể một ngày mệt nhoài.

Cực điểm của cường độ và nhạy cảm là trải nghiệm của bản thể. Chính cái này là vẻ đẹp vượt khỏi từ ngữ và cảm thấy. Cân đối và chiều sâu, sáng và tối bị giới hạn vào không gian-thời gian, bị vướng mắc trong xấu xí-đẹp đẽ. Nhưng cái đó mà vượt khỏi giới hạn và hình thể, vượt khỏi học hỏi và hiểu biết, là vẻ đẹp của bản thể.

7.

Thức giấc nhiều lần la hét. Lại nữa có tĩnh lặng mãnh liệt đó của bộ não và một cảm thấy mênh mang. Đã có áp lực và căng thẳng.
Thành công là hung bạo. Thành công là mọi hình thức, thuộc chính trị và tôn giáo, nghệ thuật và kinh doanh. Khi thành công hàm ý sự tàn nhẫn.

8.
Trước khi đi ngủ hoặc vừa rơi vào giấc ngủ, nhiều lần có tiếng rên rỉ và la hét. Thân thể quá bị quấy nhiễu vì lý do di chuyển, vì đêm nay người ta rời đây để đến London (quá cảnh Los Angeles). Có một mức độ nào đó của áp lực và căng thẳng.

9.
Khi người ta ngồi trong máy bay giữa tất cả sự ồn ào, khói thuốc lá và tiếng nói chuyện lớn, hoàn toàn không mong đợi, cảm thấy về cái bao la và phước lành kỳ diệu đó đã được cảm thấy tại ngôi nhà il L., cảm thấy kề cận của thiêng liêng đó, bắt đầu xảy ra. Thân thể căng bực bội vì đám đông, ồn ào vân vân, nhưng bất kể tất cả việc này, nó ở đó. Áp lực và căng thẳng thật mạnh mẽ và có cơn đau buốt phía sau bộ đầu. Chỉ có trạng thái này và không có người quan sát. Toàn thân thể nằm toàn bộ trong nó và cảm thấy của thiêng liêng cực kỳ mãnh liệt đến nỗi một tiếng rên thoát ra từ thân thể và những hành khách đang ngồi trong những cái ghế bên cạnh. Nó tiếp tục trong nhiều tiếng đồng hồ, mãi tận đến đêm khuya. Nó như thể người ta đang nhìn, không chỉ bằng hai con mắt mà còn bằng một ngàn thế kỷ; cùng nhau nó là một điều xảy ra lạ lùng. Bộ não hoàn toàn trống không, trước đó mọi phản ứng đã ngừng; trong suốt tất cả những tiếng đồng hồ đó, người ta không ý thức về trống không này nhưng chỉ trong khi viết nó là một sự việc được biết đến, nhưng hiểu biết này chỉ để diễn tả và không là sự kiện thực sự. Điều mà bộ não có thể tự làm trống không chính nó là một hiện tượng lạ. Khi đôi mắt nhắm, thân thể, bộ não dường như chìm vào những chiều sâu không đáy, vào những trạng thái nhạy bén và vẻ đẹp không thể tin được. Hành khách trong ghế kế bên bắt đầu hỏi cái gì đó và đã trả lời, mãnh liệt này ở đó; không có liên tục nhưng chỉ có đang là. Và bình minh đang đến thong thả và bầu trời quang đãng tràn đầy ánh sáng. – Khi bài này đang được viết muộn trong ngày, với trạng thái mệt mỏi do mất ngủ, thiêng liêng ở đó. Áp lực và căng thẳng cũng ở đó.

10.

Không ngủ bao nhiêu nhưng thức giấc để nhận thấy rằng có một cảm thấy lớn lao của một năng lượng thôi thúc được tập trung trong bộ đầu. Thân thể đang rên rỉ và vẫn vậy nó cực tĩnh, duỗi dài thật thẳng và rất thanh thản. Căn phòng dường như tràn đầy và trời rất khuya và cửa trước của ngôi nhà kế bên đóng mạnh.– Không một ý tưởng, không một cảm thấy và tuy vậy bộ não lại tỉnh táo và nhạy cảm. Áp lực và căng thẳng có ở đó gây ra đau đớn. Điều lạ lùng về đau đớn này là nó không làm kiệt sức thân thể. Dường như có thật nhiều sự việc đang xảy ra bên trong bộ não nhưng vẫn vậy nó không thể diễn tả qua từ ngữ chính xác cái gì đang xảy ra. Có một cảm thấy của lan rộng không bờ bến.

11.

Áp lực và căng thẳng khá nặng nề và có đau đớn. Việc kỳ lạ của tất cả sự kiện này là thân thể không một chút phản kháng hoặc dựng lên sự chống đối bằng bất kỳ phương cách nào. Có một năng lượng không biết được liên quan đến tất cả việc này. Quá bận rộn nên không viết nhiều được.

12.

Thật nặng nề đêm qua, la hét và rên rỉ. Bộ đầu đau buốt. Dù ngủ ít, thức giấc hai lần và mỗi lần có một cảm thấy của mãnh liệt đang lan rộng và chú ý ở phía bên trong thật mạnh và bộ não đã tự làm trống rỗng chính nó khỏi mọi cảm thấy và tư tưởng.

Sự hủy diệt, đang làm trống không hoàn toàn bộ não, không cần nỗ lực phản ứng và ký ức phải tiêu tan; tiêu tan ám chỉ thời gian nhưng chính thời gian ngừng lại và không có kết thúc của ký ức.

Lan rộng không thời gian đang xảy ra này và chất lượng cùng mức độ của mãnh liệt khác hẳn đam mê và cảm thấy. Chính mãnh liệt này hoàn toàn không liên hệ đến bất kỳ ham muốn, ao ước hoặc trải nghiệm, như là hồi tưởng, mãnh liệt này đang đổ xô qua bộ não. Bộ não chỉ là một công cụ và chính cái trí là mãnh liệt đang nổ tung, đang lan rộng không thời gian của sáng tạo. Và sáng tạo là hủy diệt.

Trong máy bay nó đang xảy ra *.

13.

Tôi nghĩ chính nhờ sự yên tĩnh của nơi ở, của những triền núi xanh, vẻ đẹp của cây cối và sự sạch sẽ, những sự việc đó và những sự việc khác, đã làm áp lực và căng thẳng mạnh mẽ hơn nhiều; bộ đầu nặng nề suốt ngày; nó càng trở nên tồi tệ hơn khi người ta ở một mình. Suốt đêm qua hình như nó đang xảy ra và thức giấc nhiều lần la hét cùng rên rỉ; ngay cả suốt thời gian nghỉ ngơi, vào buổi chiều, nó nặng nề, phụ hoạ cùng tiếng la hét. Thân thể hoàn toàn thư giãn và lặng yên ở đây. Đêm qua, sau một chuyến đi xe hơi dài và vui vẻ qua vùng quê có núi non, khi vào phòng, cái phước lành thiêng liêng lạ lùng ở đó. Người khác cũng cảm thấy nó **. Người khác cũng cảm thấy sự thanh thản, bầu không khí thâm nhập đó. Có một cảm thấy của tình yêu cùng vẻ đẹp tuyệt vời và của tràn đầy trọn vẹn.

Quyền lực phát sinh từ khổ hạnh, từ hành động, từ chức vụ, từ đạo đức, từ thống trị và vân vân. Tất cả những hình thức quyền lực như thế đều xấu xa. Nó làm hư hỏng và gây lầm lạc. Sử dụng tiền bạc, tài năng, khôn ngoan để tìm được quyền lực hoặc quyền lực tìm được do sử dụng những việc này đều xấu xa.

Nhưng có một quyền lực không liên quan đến quyền lực xấu xa đó. Quyền lực này chắc chắn không mua được bởi hy sinh, đạo đức, những công việc tốt và những niềm tin, nó cũng chắc

* Đang bay đến Geneva và từ đó ông lái xe đến ngôi nhà nhỏ trên núi của một người bạn tại Gstaad.
** Người bạn ông đang ở cùng tại Gstaad.

chắn không mua được bởi thờ phụng, cầu nguyện và những phương pháp thiền định tự hủy hoại và tự phủ nhận. Mọi nỗ lực để trở thành hay để là phải ngừng lại hoàn toàn, và tự nhiên. Chỉ đến lúc đó quyền lực không xấu xa, mới có thể xuất hiện.

14.

Toàn tiến trình đang xảy ra suốt ngày – áp lực, căng thẳng và cơn đau ở phía sau của bộ đầu; thức giấc la hét nhiều lần, thậm chí trong suốt ngày có rên rỉ và la hét tự bộc phát. Đêm qua, cảm thấy thiêng liêng đó tràn đầy căn phòng và người khác cũng cảm thấy nó.

Thật dễ dàng khi lừa dối chính mình về hầu hết mọi việc, đặc biệt về những ước muốn và đòi hỏi nhỏ nhiệm sâu thẳm hơn. Muốn hoàn toàn tự do khỏi tất cả những ước muốn và đòi hỏi như thế cần nhiều nỗ lực và năng lượng. Nhưng vẫn vậy rất cần thiết để tự do khỏi chúng hoặc nếu không bộ não sẽ nuôi dưỡng mọi dạng ảo tưởng. Thôi thúc muốn lặp lại một trải nghiệm dù rằng dễ chịu, đẹp đẽ, phong phú bao nhiêu, là mảnh đất trong đó đau khổ phát triển. Đam mê về đau khổ cũng giới hạn như đam mê về quyền lực. Bộ não phải ngừng tạo ra những phương cách riêng của nó và hoàn toàn thụ động.

15.

Toàn tiến trình nặng nề đêm qua; nó làm cho người ta khá mệt mỏi và không ngủ được.

Thức giấc nửa đêm, cùng cảm thấy của sức mạnh vô biên và không đo lường được. Không phải cái sức mạnh do ý chí và ham muốn hợp thành nhưng sức mạnh ở đó trong một con sông, trong một hòn núi, trong một cái cây. Nó ở trong con người khi mọi hình thức của ham muốn và ý chí hoàn toàn kết thúc. Nó không có giá trị, không có lợi lộc cho một con người, nhưng không có nó con người không tồn tại, cái cây cũng không.

Hành động của con người là chọn lựa cùng ý chí và trong hành động đó có mâu thuẫn cùng xung đột và vì thế đau khổ. Mọi hành động như thế có một nguyên nhân, một động cơ và vì vậy nó là phản ứng. Hành động của sức mạnh này không nguyên nhân, không động cơ và vì vậy không đo lường được và là bản thể.

16.

Toàn tiến trình tiếp tục hầu hết đêm đó; nó khá mạnh. Thân thể liệu có thể chịu dựng bao nhiêu nữa đây! Toàn thân thể đang rung động và, sáng nay, thức giấc cùng bộ đầu lắc lư.

Sáng nay, có thiêng liêng kỳ lạ đó, đang tràn đầy căn phòng. Nó có quyền năng xuyên thấu mãnh liệt, len vào mọi ngõ ngách trong thân tâm người ta, đang tràn đầy, đang súc sạch sẽ, đang tạo tác mọi thứ của chính nó. Người khác cũng cảm thấy nó. Nó là một thứ mà mọi người khao khát và vì họ khao khát nó, nó lẩn tránh họ. Vị thầy tu, vị linh mục, vị khất sĩ hành hạ thân xác và tính cách của họ để mong mỏi trạng thái này nhưng nó lẩn tránh họ. Vì nó không thể mua được; cũng không phải hy sinh, đạo đức hay cầu nguyện có thể mang lại tình yêu này. Sự sống này, tình yêu này không thể hiện diện nếu cái chết là phương tiện. Mọi tìm kiếm, mọi đòi hỏi phải kết thúc hoàn toàn.

Sự thật không thể dựa vào chuẩn xác. Cái gì có thể đo lường được không thể là sự thật. Cái mà không đang sống có thể đo lường được và cực điểm của nó có thể tìm được.

17.
Chúng tôi đang đi lên con đường mòn của một triền núi dốc có cây bao phủ và lúc này ngồi trên một cái ghế dài. Đột nhiên, hầu như không mong đợi cái phước lành thiêng liêng đó ập xuống chúng tôi, người khác cũng cảm thấy nó, chúng tôi không nói lời nào cả. Vì nó đã nhiều lần tràn ngập căn phòng, lần này nó dường như bao phủ triền núi băng qua thung lũng trải dài và rộng và vượt qua núi non. Nó ở khắp mọi nơi. Tất cả không gian dường như biến mất; cái gì ở thật xa, khoảng trống rộng lớn, những đỉnh núi phủ tuyết xa xa và con người đang ngồi trên cái ghế này mờ dần đi. Không phải một hay hai hay nhiều nhưng duy nhất mênh mang này. Bộ não đã mất đi tất cả những phản hồi của nó; nó chỉ là một dụng cụ dùng quan sát, nó đang thấy, không phải như bộ não của một người riêng biệt, nhưng như bộ não không bị điều kiện bởi không gian-thời gian, như bản thể của tất cả những bộ não.

Một đêm yên tĩnh và toàn tiến trình không mạnh lắm. Khi thức dậy sáng nay, có một trải nghiệm mà thời lượng có lẽ một phút, một tiếng đồng hồ hoặc không thời lượng. Một trải nghiệm liên kết với thời gian kết thúc trải nghiệm; cái gì có sự tiếp tục kết thúc trải nghiệm. Khi thức giấc, trong sâu thẳm, trong chiều sâu vô tận của toàn cái trí, có một ngọn lửa nóng bỏng sống động và đang bùng cháy mãnh liệt, của chú ý, của tỉnh thức, của sáng tạo. Từ ngữ không là sự việc; biểu tượng không là sự thật. Lửa hừng hực trên bề mặt của cuộc sống qua đi, tắt dần, để lại đau khổ cùng tro bụi và ký ức. Lửa này được gọi là sự sống nhưng nó không là sự sống. Nó thối rữa. Lửa của sáng tạo mà hủy diệt là sự sống. Trong nó không có khởi đầu, không có kết thúc, cũng không có ngày mai hay hôm qua. Nó ở đó và không có một hoạt động bề mặt nào đã có lần khám phá được nó. Bộ não phải chết đi cho sự sống này hiện hữu.

18.

Tiến trình rất khắc nghiệt, ngăn cản giấc ngủ; thậm chí trong buổi sáng và buổi chiều la hét cùng rên rỉ. Cơn đau khá nặng.

Thức giấc sáng nay với nhiều đau đớn nhưng cùng lúc có một lóe sáng của một thấy đang bộc lộ. Đôi mắt và bộ não của chúng ta ghi chép những sự kiện phía bên ngoài, cây cối, núi non, những con suối chảy xiết; tích lũy hiểu biết, kỹ thuật và vân vân. Cùng đôi mắt và bộ não đó, được đào tạo để quan sát, để chọn lựa, để chỉ trích và biện hộ, chúng ta quay vào bên trong, nhìn vào bên trong, công nhận những vật thể, xây dựng những ý tưởng, mà được tổ chức thành lý luận. Cái nhìn vào bên trong này không đi xa lắm, vì nó vẫn còn ở trong giới hạn của sự quan sát và lý luận riêng của nó. Cái nhìn vào bên trong này vẫn còn là cái nhìn bên ngoài và vì thế không có sự khác biệt giữa hai cái nhìn. Cái gì có vẻ khác biệt có lẽ lại giống nhau.

Nhưng có một quan sát bên trong mà không là quan sát bên ngoài quay vào bên trong. Bộ não và mắt chỉ quan sát một phần không hiểu rõ cái thấy tổng thể. Chúng phải sinh động hoàn toàn nhưng tĩnh; chúng phải ngừng chọn lựa và phán đoán nhưng tỉnh táo một cách thụ động. Sau đó thấy bên trong không nằm trong biên giới của không gian-thời gian. Trong lóe sáng này một ý thức mới được sinh ra.

19.

Cơn đau khá nặng nề suốt chiều hôm qua và nó dường như đau đớn hơn. Vào chiều tối thiêng liêng đó đến và tràn đầy căn phòng và người khác cũng cảm thấy nó. Suốt đêm nó khá yên tĩnh, dù áp lực và căng thẳng ở đó, giống như mặt trời đằng sau những đám mây; sáng sớm nay tiến trình bắt đầu lại.

Nó có vẻ như người ta được đánh thức chỉ để ghi lại một trải nghiệm nào đó; việc này đã xảy ra khá thường xuyên, suốt năm qua. Người ta được đánh thức sáng nay bởi một cảm thấy hân hoan sinh động; nó đang xảy ra khi người ta thức giấc; nó không phải một việc trong quá khứ. Nó thực sự đang xảy ra. Nó đang đến, ngây ngất này, từ “phía bên ngoài”, không phải tự kích thích; nó đang được đẩy qua thân thể, chảy qua mọi cơ quan, bằng năng lượng và dung tích lớn. Bộ não không đang tham gia trong nó nhưng chỉ đang ghi lại nó, không phải như một hồi tưởng nhưng là một sự kiện thực sự đang xảy ra. Dường như, có sức mạnh và sinh động vô biên đằng sau ngây ngất này; nó không là tình cảm hay một cảm giác, cũng không là một xúc cảm nhưng là một khối thống nhất và có thật giống như con suối đó đang đâm vào triền núi hoặc cây thông cô đơn đó trên triền núi xanh rì. Mọi cảm thấy và cảm xúc đều liên quan đến bộ não và bởi vì tình yêu không liên quan, ngây ngất này cũng vậy. Bằng khó khăn vô cùng, bộ não mới có thể nhớ lại nó.

Sáng sớm nay có một phước lành dường như bao phủ quả đất và tràn đầy căn phòng. Cùng nó xuất hiện một tĩnh lặng tiêu hủy mọi nỗ lực, một bất động dường như có trong nó mọi chuyển động.

20.

Tiến trình mãnh liệt một cách đặc biệt chiều hôm qua. Trong xe hơi, đang chờ đợi, người ta hầu như quên bẵng mọi chuyện đang xảy ra chung quanh người ta. Cường độ mãnh liệt đã gia tăng và nó hầu như không chịu nổi đến nỗi người ta bắt buộc phải nằm xuống. May mắn thay có một người nào đó trong phòng.
Căn phòng ngập tràn phước lành đó. Bây giờ cái gì tiếp theo hầu như không thể diễn đạt bằng từ ngữ; từ ngữ là những vật chết, với nghĩa lý được sắp đặt chính xác và cái gì đã xảy ra vượt ngoài tất cả từ ngữ và sự diễn tả. Nó là trung tâm của mọi sáng tạo; nó là nghiêm túc tinh khiết đã lau sạch sẽ bộ não không còn mọi tư tưởng và cảm thấy; nghiêm túc của nó giống như ánh sét tiêu hủy và đốt cháy rụi; uyên thâm của nó không thể đo lường được, nó ở đó không thể chuyển dịch, không thể xuyên thấu, một khối đồng nhất nhưng lại nhẹ như bầu trời. Nó ở trong đôi mắt, trong hơi thở. Nó ở trong đôi mắt và đôi mắt có thể thấy nó. Đôi mắt mà thấy, mà nhìn khác biệt hoàn toàn đôi mắt của cơ quan và tuy nhiên chúng lại cùng đôi mắt. Chỉ có đang thấy, đôi mắt mà thấy vượt khỏi không gian-thời gian. Có cao quí không thể thâm nhập và một an bình mà là bản thể của tất cả mọi chuyển động, hành động. Không có đức hạnh nào tiếp xúc được nó vì nó vượt khỏi mọi đạo đức và lễ giáo của con người. Có tình yêu mà hủy diệt toàn bộ và vì vậy nó có sự thanh tú của mọi sự việc mới mẻ, mong manh, dễ tổn thương, dễ phá hủy và vẫn vậy nó vượt khỏi tất cả việc này. Nó ở đó bất diệt, không tên tuổi, cái không biết. Không tư tưởng nào đã từng thâm nhập vào nó; không hành động nào đã từng tiếp xúc được nó. Nó “tinh khiết”, trinh nguyên và vì thế đẹp đẽ lạ thường nhưng luôn luôn hủy diệt.

Tất cả việc này dường như gây ảnh hưởng bộ não; nó không còn giống như nó đã là trước kia. (Tư tưởng là một vật thật tầm thường, cần thiết nhưng tầm thường). Bởi vì nó, sự liên hệ dường như đã thay đổi. Giống như một cơn bão tàn phá, một trận động đất hủy diệt tách sông ngòi thành những nguồn mới, thay đổi phong cảnh, đào sâu xuống lòng đất, cũng vậy nó đã san bằng những lệch lạc của tư tưởng, đã thay đổi khuôn mẫu của tâm hồn.

21.

Toàn tiến trình đang xảy ra như thường lệ, bất kể tình trạng sốt cao và lạnh. Nó đã trở nên khắc nghiệt và khăng khăng hơn. Người ta tự hỏi liệu rằng thân thể này có thể chịu đựng bao lâu nữa.

Hôm qua, khi chúng tôi đang đi dạo thẳng lên một thung lũng chật và đẹp, hai bên triền dốc của nó sẫm tối bởi những cây thông và những cánh đồng xanh đầy hoa dại, đột nhiên, không mong đợi nhất, vì chúng tôi đang nói chuyện về những sự việc khác, một phước lành tỏa xuống chúng tôi, giống như cơn mưa nhẹ. Chúng tôi trở thành trung tâm của nó. Nó dịu dàng, khẩn thiết, thật mong manh và an bình, vây phủ chúng tôi bằng một uy lực vượt khỏi tất cả lỗi lầm và lý luận.
Sáng sớm nay, khi thức đậy, đang thay quần áo, sự nghiêm túc tinh khiết không thay đổi và một ngây ngất không có nguyên nhân. Nó chỉ ở đó. Và suốt ngày, dù người ta làm bất kỳ việc gì nó ở đó trong bối cảnh và nó hiện ra không cần mời mọc và ngay lập tức mỗi khi người ta yên tĩnh. Có một khẩn thiết và vẻ đẹp trong nó.

Không tưởng tượng hay khao khát nào trước kia đã từng hình thành được nghiêm túc sâu sắc như thế.

22.

Đang chờ đợi trong phòng khám ngột ngạt, tối tăm của bác sĩ, phước lành đó, mà không một khao khát nào có thể kiến tạo, đến và tràn ngập căn phòng nhỏ. Nó ở đó cho đến khi chúng tôi rời. Nếu nó được cảm thấy bởi người bác sĩ, ông ấy cũng không thể giải thích nó.

Tại sao lại có thoái hóa? Bên trong cũng như bên ngoài. Tại sao? Thời gian đem hủy diệt đến mọi hệ thống máy móc; nó bào mòn mọi cơ quan thân thể bởi việc sử dụng và bệnh tật. Tại sao lại phải có thoái hóa ở bên trong, thuộc tâm lý?
Vượt ngoài tất cả giải thích được đưa ra bởi một bộ não đúng đắn, tại sao chúng ta lại chọn lựa cái xấu xa hơn và không là cái tốt lành hơn, tại sao lại hận thù thay vì tình yêu, tại sao lại phải tham lam chứ không là rộng lượng, tại sao có hoạt động tự cho mình là trung tâm mà không là hoạt động tổng thể khoáng đạt? Tại sao lại bủn xỉn trong khi có những hòn núi vươn cao và những con suối chảy xiết? Tại sao lại ghen tuông thay cho tình yêu? Tại sao? Thấy sự kiện dẫn đến một việc, và những ý kiến, những lời giải thích, dẫn đến một việc khác. Điều quan trọng nhất là phải thấy sự kiện chúng ta suy sụp, thoái hóa chứ không là những lý do, những giải thích về nó. Giải thích không có ý nghĩa khi đối diện một sự kiện, nhưng được thỏa mãn bởi những giải thích, bởi những từ ngữ là một trong những nhân tố chính của thoái hóa. Tại sao lại chọn chiến tranh thay vì hòa bình? Sự kiện là chúng ta hung bạo; xung đột, bên trong và bên ngoài thân thể, là một phần trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta – tham vọng và thành công. Thấy sự kiện này mà không phải sự giải thích lanh lợi và từ ngữ tinh tế, kết thúc thoái hóa. Chọn lựa, một trong những nguyên nhân chính của suy sụp, phải ngừng hoàn toàn nếu muốn kết thúc thoái hóa. Ham muốn được thành tựu và cả thỏa mãn lẫn đau khổ ẩn trong cái bóng của nó, cũng là một trong những nhân tố của thoái hóa.

Thức dậy sớm sáng nay, để trải nghiệm phước lành đó. Người ta bị “bắt buộc” ngồi dậy để ở trong rõ ràng và vẻ đẹp đó. Trễ hơn trong buổi sáng đang ngồi trên một cái ghế dài bên đường dưới một cái cây người ta cảm thấy bao la của nó. Nó cho chỗ ẩn náu, sự bảo vệ giống như cái cây trên đầu mà lá của nó che bóng chống lại mặt trời núi hừng hực nhưng vẫn cho phép ánh sáng đi qua. Mọi liên hệ là sự bảo vệ đó mà trong nó có tự do, và bởi vì có tự do, có chỗ ẩn náu.

23.

Thức dậy sớm sáng nay cùng cảm thấy lớn lao của quyền năng, vẻ đẹp và không băng hoại. Nó không là cái gì đó mà đã xảy ra, một trải nghiệm thuộc quá khứ và người ta thức dậy để hồi tưởng nó như trong một giấc mộng, nhưng một cái gì đó thực sự đang xảy ra. Người ta nhận thức được một cái gì đó hoàn toàn không thể băng hoại, mà trong đó mọi thứ nếu hiện hữu đều không thể phân rã, thoái hóa. Nó bao la quá đến nỗi bộ não không thể hiểu rõ, không thể nhớ; nó chỉ có thể ghi lại, một cách máy móc, rằng có một “trạng thái” không thể băng hoại. Đang trải nghiệm “trạng thái” như thế rất quan trọng; nó ở đó, không giới hạn, không thể tiếp xúc, không thể thâm nhập.

Bởi vì không băng hoại của nó, có vẻ đẹp trong nó. Không phải là vẻ đẹp bị phai lạt đi, cũng không phải là cái gì đó được tạo thành bởi bàn tay con người, cũng không phải là cái xấu xa kèm theo vẻ đẹp của nó. Người ta cảm thấy rằng trong hiện diện của nó tất cả bản thể hiện hữu và vì thế nó thiêng liêng. Nó là một sự sống mà trong đó mọi thứ không thể bị hủy diệt. Chết không băng hoại nhưng con người tạo cho nó có một băng hoại, bởi vì đối với anh ta, cuộc sống luôn bền vững.

Cùng nó, có một cảm thấy của quyền năng, sức mạnh của một khối đồng nhất như hòn núi kia mà không một thứ gì có thể phá nát, mà không có sự hy sinh nào, lời cầu nguyện nào, đức hạnh nào đã từng tiếp xúc được.
Nó ở đó, mênh mang, mà không có một cơn sóng của tư tưởng nào có thể làm tan rã, một sự kiện được ghi nhớ. Nó ở đó và đôi mắt, hơi thở thuộc về nó.

Thời gian, lười biếng, gây băng hoại. Đúng là nó đã xảy ra trong một thời lượng nào đó. Bình minh vừa đang đến và có những giọt sương trên chiếc xe hơi bên ngoài và trên cỏ. Mặt trời vẫn chưa lên nhưng đỉnh núi tuyết sắc nét thật rõ ràng trong bầu trời xanh xám; một buổi sáng thú vị, không một đám mây. Nhưng nó sẽ không kéo dài, nó quá dễ thương.

Tại sao tất cả việc này có thể xảy ra cho chúng ta? Không một lời giải thích nào chính xác cả, dầu rằng người ta có thể sáng chế ra hàng tá. Nhưng một số việc khá rõ ràng. 1. Người ta phải hoàn toàn “dửng dưng” khi nó đến và đi. 2. Phải không có ham muốn được tiếp tục trải nghiệm hoặc lưu giữ nó trong ký ức. 3. Phải có một mức nhạy cảm rõ ràng của thân thể, một dửng dưng rõ ràng cùng trạng thái thanh thản. 4. Phải có một tiếp cận vui nhộn nhưng tự phê bình.
Nhưng thậm chí nếu người ta có tất cả những cái này, đột nhiên nó đến, không phải qua tu dưỡng và khiêm tốn có dụng ý, thậm chí như thế, từng đó sự việc cũng không đủ. Thật cần thiết phải có một sự việc gì đó hoàn toàn khác biệt hoặc không có sự việc nào cần thiết cả. Nó phải đến và bạn không bao giờ có thể nắm bắt được nó, dù làm bất kỳ việc gì bạn muốn. Bạn cũng có thể thêm vào danh sách đó chữ tình yêu nhưng nó vượt khỏi tình yêu. Một việc chắc chắn, bộ não không bao giờ có thể hiểu nó hoàn toàn và cũng không có khả năng chứa đựng nó. Phước lành cho anh ta khi nó trao tặng. Và bạn cũng có thể thêm vào một bộ não tĩnh lặng, bất động.

24.

Tiến trình không mạnh lắm; vì thân thể trong vài ngày không khoẻ, nhưng mặc dầu nó yếu ớt, thỉnh thoảng người ta có thể cảm thấy mãnh liệt của nó. Điều lạ lùng là phương cách cái tiến trình này tự điều chỉnh với hoàn cảnh xảy ra hàng ngày.

Ngày hôm qua, khi đang lái xe qua thung lũng chật hẹp, một con suối núi đang ồn ào vạch lối đi bên cạnh con đường ướt át, có phước lành này. Nó rất mạnh và mọi sự vật đều tắm trong nó. Tiếng ồn của con suối là thành phần của nó và cái thác nước cao đã tạo thành con suối cũng ở trong nó. Nó giống như một cơn mưa nhẹ nhàng đang rơi xuống và người ta trở nên hoàn toàn mỏng manh dễ tổn thương; thân thể dường như thật nhẹ nhàng như một chiếc lá, phơi bày và run rẩy. Việc này tiếp diễn qua suốt chuyến đi xe mát mẻ, dài; nói chuyện biến thành từng chữ một; vẻ đẹp của nó dường như không thể tin được. Suốt buổi chiều nó vẫn còn và mặc dù có cười đùa, cái khối đồng nhất, sự nghiêm túc không thâm nhập được vẫn còn tồn tại.

Khi thức giấc sáng nay, còn sớm khi mặt trời vẫn còn ở dưới đường chân trời, có ngây ngất của nghiêm túc này. Nó tràn đầy quả tim và bộ não và có một cảm thấy của bất động.

Nhìn quan trọng lắm. Chúng ta nhìn những sự vật ngay lập tức và từ những cần thiết ngay lập tức dẫn đến tương lai, được tô thêm màu sắc bởi quá khứ. Nhìn của chúng ta rất giới hạn và đôi mắt của chúng ta quen thuộc với sự vật ở gần. Nhìn của chúng ta cũng bị giới hạn bởi không gian-thời gian như bộ não. Chúng ta không bao giờ nhìn, chúng ta không bao giờ thấy vượt khỏi giới hạn này, chúng ta không biết làm thế nào để nhìn xuyên thấu và vượt khỏi những ranh giới phân chia này. Nhưng đôi mắt phải nhìn vượt khỏi chúng, xuyên thấu thật sâu thẳm và rộng rãi, không chọn lựa, không ẩn núp; chúng phải lang thang vượt khỏi những ranh giới của những ý tưởng và giá trị do con người tạo ra và để cảm thấy vượt khỏi tình yêu.

Rồi thì có một phước lành mà không vị chúa nào có thể trao tặng.

25.

Mặc dù có một buổi gặp gỡ *, tiến trình đang xảy ra, khá êm dịu nhưng đang xảy ra.

Thức dậy sáng nay, khá sớm, cùng cảm thấy của một cái trí đã thâm nhập vào những chiều sâu không biết được. Nó như thể là chính cái trí đang đi vào chính nó, thật sâu thẳm và rộng rãi và chuyến hành trình dường như ở trong trạng thái không chuyển

* Buổi nói chuyện đầu tiên trong chín buổi tại Saanen, ngôi làng kế cận Gstaad.
động. Và có trải nghiệm của bao la thừa thãi và một phong phú không thể hao tổn.


Lạ lùng rằng mặc dù mỗi trải nghiệm, trạng thái, hoàn toàn khác biệt, nó vẫn cùng một chuyển động chung; dù nó dường như thay đổi, nó vẫn là cái không thay đổi.

26.

Suốt buổi chiều hôm qua tiến trình tiếp tục và khá trầm trọng. Đang dạo bộ dưới bóng râm mát mẻ của hòn núi, bên cạnh một dòng suối liến thoắng, trong mãnh liệt của tiến trình, người ta cảm thấy hoàn toàn mong manh, trống không và rất khoáng đạt; người ta hầu như không hiện hữu. Và vẻ đẹp của hòn núi phủ tuyết, bị nhốt trong cái tách tạo bởi hai triền dốc trồng thông sẫm màu của những quả đồi uốn lượn, đang chuyển động nhanh.

Vào sáng sớm khi mặt trời vẫn chưa lên và những giọt sương còn đọng trên cỏ, còn ở trên giường, nằm yên lặng, không có bất kỳ tư tưởng hoặc chuyển động, có một thấy, không phải thấy giả tạo của đôi mắt nhưng là thấy qua đôi mắt từ sau bộ đầu. Đôi mắt và từ sau bộ đầu chỉ là một dụng cụ nhờ đó cái quá khứ vô hạn đang nhìn vào không gian vô hạn mà không có thời gian. Và muộn hơn, vẫn còn trên giường, có một thấy mà trong nó dường như chứa đựng tất cả cuộc đời.

Rất dễ dàng khi lừa dối bản thân, khi diễn đạt những trạng thái ham muốn đã được trải qua thực sự, đặc biệt khi chúng là vui thú. Không có ảo tưởng, không có lừa dối, khi không có ham muốn, dù có ý thức hay không ý thức, cho bất kỳ trải nghiệm của bất kỳ loại nào, khi người ta dửng dưng hoàn toàn với mọi trải nghiệm lúc nó đến và đi, khi người ta không đang cầu xin bất kỳ việc gì.

27.

Một chuyến đi xe vui vẻ qua hai thung lũng khác nhau, thẳng lên một cái đèo; những tảng đá núi rộng lớn, hình thể và uốn lượn diễm ảo, vẻ cô đơn và hùng vĩ của chúng, và xa xa hòn núi dốc đứng xanh rì, tạo một ấn tượng vào bộ não đang yên lặng. Khi chúng tôi đang đi xe, mãnh liệt lạ lùng và vẻ đẹp của nhiều ngày này đến mỗi lúc một dồn ép vào người ta. Và người khác cũng cảm thấy nó.

Thức dậy rất sớm vào buổi sáng; cái đó mà là phước lành và cái đó mà là sức mạnh ở đó và bộ não cảm thấy được chúng như cảm thấy về một hương thơm nhưng nó không là một cảm xúc, một cảm thấy; chúng đơn giản chỉ ở đó. Dù làm cái gì người ta muốn, chúng sẽ luôn luôn ở đó; không có gì người ta có thể làm về nó.

Có một buổi nói chuyện sáng nay và trong suốt buổi nói chuyện, bộ não mà biết phản ứng, suy nghĩ, kiến tạo không còn nữa. Bộ não không đang làm việc, ngoại trừ, có thể, chỉ để nhớ từ ngữ.

28.

Ngày hôm qua chúng tôi đang dạo bộ trên con đường ưa thích bên cạnh con suối ồn ào, trong thung lũng chật hẹp có những cây thông sẫm màu, những cánh đồng hoa và xa xa hòn núi phủ tuyết hùng vĩ và một thác nước. Thật dễ chịu, bình an và mát mẻ. Đó kìa, đang đi dạo, phước lành thiêng liêng đó đến, một sự vật mà gần như người ta có thể tiếp xúc được, và sâu thẳm bên trong người ta có những chuyển động của thay đổi. Một buổi chiều của thú vị và của vẻ đẹp không thuộc thế giới này. Cái vô hạn ở đó và vì vậy có tĩnh lặng.

Sáng nay thức dậy sớm để ghi nhận rằng tiến trình thật mạnh, và qua phần sau của bộ đầu, đang lao về phía trước như một mũi tên với một âm thanh xé gió kỳ lạ khi nó bay qua không gian, tiến trình là một sức mạnh, một chuyển động không có điểm xuất phát cũng như điểm đến. Và có cảm thấy của vững vàng rộng lớn và một “cao quý” không thể tiếp cận. Và một mộc mạc mà không tư tưởng nào có thể trình bày chính xác nhưng kèm theo nó có một tinh khiết của dịu dàng vô tận. Tất cả những lời này chỉ là từ ngữ và vì vậy chúng không bao giờ đại diện cho sự thật; biểu tượng không bao giờ là sự thật và biểu tượng không có giá trị.

Suốt buổi sáng tiến trình tiếp tục và là dung tích của một cái tách không có chiều cao lẫn chiều sâu nhưng dường như đầy quá luôn luôn tràn ra.

29.

Đã gặp gỡ mọi người và sau khi họ về, người ta cảm thấy như là người ta bị treo lơ lửng giữa hai thế giới. Và lúc này thế giới của tiến trình và mãnh liệt không dập tắt được đó quay trở lại. Tại sao lại có ngăn cách này? Những người mà người ta đã gặp không nghiêm túc, ít nhất họ cũng nghĩ là họ nghiêm túc nhưng họ chỉ nghiêm túc giả tạo. Người ta không thể hiến dâng hoàn toàn bản thân và vì lý do đó cái cảm thấy không ở nhà này lại xuất hiện, nhưng luôn luôn giống nhau, nó là một trải nghiệm lạ lùng.

Chúng tôi đang nói chuyện và một mảng suối nhỏ giữa những hàng cây lôi kéo sự chú ý của chúng tôi. Nó là một cảnh thông thường, một sự việc hàng ngày, nhưng khi người ta nhìn, nhiều sự việc xảy ra, không chỉ có những sự việc bên ngoài mà còn trực nhận rõ ràng. Để đạt được chín chắn, tuyệt đối cần thiết phải có – 1. Sự đơn giản hoàn toàn kèm theo khiêm tốn, không những trong những đồ vật và những sở hữu, mà còn trong phẩm hạnh của con người. 2. Đam mê cùng mãnh liệt đó mà không là vật chất. 3. Vẻ đẹp; không những nhạy cảm với thực tại bên ngoài nhưng còn nhạy cảm với vẻ đẹp đó mà vượt khỏi và ở trên tư tưởng lẫn cảm thấy. 4. Tình yêu; sự trọn vẹn của nó, không là cái sự việc biết ghen tuông, quyến luyến, lệ thuộc; không là tình yêu khi bị phân chia thành dục vọng hay thánh thiện. Sự bao la trọn vẹn của tình yêu. 5. Và cái trí mà có thể theo đuổi, mà có khả năng tự thâm nhập không cần động cơ thúc đẩy, không cần mục đích, vào những chiều sâu không đo lường được của riêng nó; cái trí mà không có rào cản, mà tự do lang thang không giới hạn không gian-thời gian.
Bỗng nhiên người ta nhận thức được tất cả việc này và tất cả những ngụ ý bao hàm trong đó; chính xác như là cái nhìn đơn giản vào một con suối nằm giữa những cành và lá cây mục nát vào một ngày mưa u ám.

Khi chúng tôi đang nói chuyện, không có lý do nào cả, vì vấn đề mà chúng tôi đang nói không quá nghiêm túc, từ những chiều sâu không tiếp cận được đột nhiên người ta cảm thấy ngọn lửa bao la của quyền năng này, có tính hủy diệt trong sáng tạo của nó. Nó là quyền năng hiện hữu trước khi tất cả mọi sự vật hiện hữu; nó không thể nào tiếp cận được và bởi sức mạnh vô biên của nó người ta không thể đến gần nó. Không có gì hiện hữu ngoại trừ một sự việc đó. Mênh mang và kinh hoàng.

Một phần của trải nghiệm này đúng là đã “tiếp tục” trong khi ngủ vì khi thức giấc sớm sáng nay nó ở đó và mãnh liệt của tiến trình đã đánh thức người ta. Nó vượt khỏi tất cả tư tưởng và từ ngữ khi muốn diễn tả sự việc đang xảy ra, sự lạ lùng của nó và tình yêu, vẻ đẹp của nó. Không tưởng tượng nào có thể hình thành tất cả việc này và nó cũng không là ảo tưởng; sức mạnh cùng tinh khiết của nó không dành cho bộ não-cái trí giả tạo. Nó vượt khỏi và ở trên tất cả năng lực của con người.

30.

Một ngày có mây, ảm đạm bởi những đám mây đen; đã có mưa vào buổi sáng và trời trở lạnh. Sau chuyến dạo bộ chúng tôi đang nói chuyện nhưng thật ra chúng tôi đang nhìn ngắm vẻ đẹp của trái đất, nhà cửa và cây cối sẫm màu.
Bỗng nhiên, có một lóe sáng của quyền năng và cái sức mạnh không tiếp cận được đó đang xé tan thân thể. Thân thể lạnh cứng lại biến thành bất động và người ta phải nhắm nghiền đôi mắt lại vì sợ sẽ phải ngất xỉu. Nó đang xé tan hoàn toàn và mọi thứ mà đã là dường như không hiện hữu. Và bất động của sức mạnh đó và năng lượng hủy diệt theo cùng nó, đốt cháy mọi giới hạn của thị lực và âm thanh. Nó là một cái gì đó quá vĩ đại không thể diễn tả được và chiều cao lẫn chiều sâu của nó không thể hiểu được.

Sáng sớm nay, ngay rạng đông, không có một đám mây trên bầu trời và những hòn núi phủ tuyết vừa trông thấy được, thức giấc cùng cảm thấy của sức mạnh không xuyên thủng trong đôi mắt và cổ họng người ta; nó có vẻ là một trạng thái nhận thấy được, một cái gì đó luôn luôn ở đó. Trong gần một tiếng đồng hồ nó ở đó và bộ não vẫn trống không. Nó không là một sự việc có thể nắm bắt được bởi tư tưởng và được lưu giữ trong ký ức để hồi tưởng lại. Nó ở đó và mọi tư tưởng bặt tăm. Tư tưởng thuộc chức năng, chỉ hữu dụng trong lãnh vực đó; tư tưởng không thể nghĩ về nó vì tư tưởng là thời gian và nó vượt khỏi tất cả thời gian và kích thước. Tư tưởng, ham muốn không thể tìm kiếm sự tiếp tục của nó hoặc sự lặp lại của nó, vì tư tưởng, ham muốn hoàn toàn vắng mặt. Vậy thì cái gì ghi nhớ để viết ra sự việc này? Hiển nhiên là sự ghi lại máy móc nhưng điều ghi lại, từ ngữ không là sự việc.

Tiến trình xảy ra, nhẹ nhàng hơn, có thể bởi vì những cuộc nói chuyện và cũng có một giới hạn vì vượt quá nó thân thể sẽ nứt rạn. Nhưng nó ở đó, kiên trì và kèo nài.

31.

Dạo bộ trên con đường nhỏ theo sau một con suối chảy nhanh, mát mẻ và dễ chịu, với nhiều người vây quanh, có phước lành đó, dịu dàng như những chiếc lá và trong nó có một niềm vui rộn ràng. Nhưng vượt khỏi và qua nó có một quyền năng và sức mạnh đồng khối vô biên không thể tiếp cận được. Người ta cảm thấy rằng có một chiều sâu không đo lường được trong nó, không có đáy. Nó ở đó, cùng mỗi một bước chân, cùng một khẩn thiết và vẫn vậy cùng một “lãnh đạm” vô tận. Giống như một cái đập cao, lớn chận đứng một con sông, hình thành một cái hồ rộng nhiều dặm, bao la này cũng vậy.

Nhưng mỗi khoảnh khắc có hủy diệt; không phải hủy diệt để tạo ra một thay đổi mới – thay đổi không bao giờ mới – nhưng hủy diệt toàn bộ của cái gì đã là để cho nó không bao giờ có thể là. Không có bạo lực trong hủy diệt này; có bạo lực trong thay đổi, trong cách mạng, trong quy phục, trong kỷ luật, trong kiểm soát và thống trị nhưng ở đây tất cả bạo lực, trong bất kỳ hình thức nào với một cái tên khác biệt, đã hoàn toàn kết thúc. Chính hủy diệt này là sáng tạo.

Nhưng sáng tạo không là hòa bình. Hòa bình và xung đột thuộc về thế giới của thay đổi và thời gian, thuộc về chuyển động bên trong và bên ngoài của sự tồn tại, nhưng sáng tạo không thuộc thời gian hay thuộc về bất kỳ chuyển động nào trong không gian. Nó là hủy diệt tuyệt đối và tinh khiết và chỉ sau đó “cái mới mẻ” có thể hiện hữu.

Sáng nay khi thức dậy bản thể này ở đó; đúng là nó đã ở đó suốt đêm, và khi thức dậy dường như nó tràn đầy toàn bộ thân thể và bộ đầu. Và tiến trình đang xảy ra êm ả. Người ta phải ở một mình và yên tĩnh, rồi thì nó ở đó.
Khi người ta đang viết phước lành ở đó, như cơn gió nhẹ len lỏi giữa những chiếc lá.

1-8

Một ngày thú vị và đi xe hơi trong thung lũng xinh đẹp có cái đó mà không bị khước từ; nó ở đó như không khí, bầu trời và những hòn núi kia.
Thức dậy sớm, la hét, vì tiến trình thật mạnh mẽ nhưng trong suốt ngày, bất kể buổi nói chuyện*, nó đang xảy ra dịu dàng.

2.
Thức dậy sớm sáng nay; không rửa ráy người ta bị bắt buộc ngồi dậy và người ta đã thường xuyên ngồi dậy trên giường một khoảng thời gian trước khi ra khỏi giường. Nhưng sáng nay nó không còn là thủ tục thường lệ, nó là sự cần thiết bắt buộc và cấp bách. Khi người ta ngồi dậy, trong chốc lát phước lành bao la đó lại đến và lúc này người ta cảm thấy rằng toàn bộ quyền năng này, toàn bộ sức mạnh đầy uy lực không thể xuyên thấu này ở

* Buổi nói chuyện thứ tư tại Saanen.

trong người ta, quanh người ta và trong đầu, và ngay chính giữa tất cả bao la này, có tĩnh lặng hoàn toàn. Nó là tĩnh lặng mà không cái trí nào tưởng tượng được, hình thành rõ ràng được; không một bạo lực nào sinh ra được tĩnh lặng này; nó không có nguyên nhân; nó không là một kết quả; nó là tĩnh lặng ngay tại trung tâm của một cơn bão gió khủng khiếp. Nó là tĩnh lặng của tất cả chuyển động, bản thể của mọi hành động; nó là nổ tung của sáng tạo và chỉ trong tĩnh lặng như thế sáng tạo có thể xảy ra.

Lại nữa bộ não không thể nắm bắt nó; bộ não không thể ghi lại nó trong ký ức, trong quá khứ, vì sự việc này ngoài thời gian; nó đã không có tương lai, nó đã không có quá khứ hoặc hiện tại. Nếu nó thuộc thời gian, bộ não có thể nắm bắt nó và định hình nó tùy theo tình trạng bị quy định của bộ não. Vì tĩnh lặng này là tổng thể của tất cả chuyển động, bản thể của mọi hoạt động, một đang sống không có bóng, sự việc của cái bóng, bằng bất kỳ phương tiện nào, không thể đánh giá được nó. Nó bao la quá thời gian không nắm giữ được và không gian không thể chứa đựng nó.

Tất cả việc này có lẽ đã kéo dài một phút hay một tiếng đồng hồ.
Trước khi ngủ tiến trình thật đau buốt và nó đã tiếp tục êm dịu suốt ngày.

3.

Thức dậy sớm cùng cảm thấy mạnh mẽ của cái khác lạ, của một thế giới khác vượt khỏi mọi tư tưởng, nó rất mãnh liệt và rõ ràng tinh khiết như buổi sáng sớm, bầu trời không mây. Tưởng tượng và ảo ảnh được lọc sạch sẽ khỏi cái trí vì không có sự liên tục. Mọi thứ là và nó không bao giờ đã là trước kia. Nơi nào có khả năng xảy ra sự liên tục, nơi đó có ảo tưởng.

Một buổi sáng thoáng đãng mặc dù chốc lát nữa những đám mây sẽ tụ họp lại. Khi người ta nhìn ra ngoài cửa sổ, cây cối, những cánh đồng rất rõ ràng. Một việc kỳ lạ đang xảy ra; có một cực độ thêm của nhạy cảm. Nhạy cảm, không những với vẻ đẹp mà còn với tất cả những sự vật khác. Lá cỏ xanh lạ lùng; một lá cỏ đó chứa đựng toàn bộ quang phổ của màu sắc; nó cực mạnh, gây lóa mắt và là một vật thật nhỏ bé, quá dễ dàng để bị dập nát. Những cây kia là tất cả sự sống, chiều cao của nó và chiều sâu của nó; những đường nét của những quả đồi cuồn cuộn kia và những cái cây cô đơn là sự diễn tả của tất cả thời gian và không gian; và những hòn núi tương phản bầu trời lợt lạt vượt khỏi mọi thần thánh của con người. Không thể tin được khi trông thấy, cảm thấy, tất cả việc này bằng cách chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Đôi mắt của người ta đã được tẩy sạch sẽ.

Thật lạ lùng là làm thế nào mà sức mạnh đó, quyền năng đó tràn đầy căn phòng trong thời gian xảy ra một hoặc hai cuộc phỏng vấn. Nó dường như ở trong đôi mắt và hơi thở của người ta. Nó hiện hữu, đột nhiên và không mong đợi nhất, bằng một sức mạnh và cường độ đầy uy lực và vào những lần khác nó ở đó, yên lặng và bình thản. Nhưng nó ở đó, dù người ta có muốn hay không. Không thể thân thuộc với nó vì nó không bao giờ đã là và nó không bao giờ sẽ là. Nhưng nó ở đó.

Tiến trình êm dịu, những cuộc nói chuyện và gặp gỡ mọi người này có thể làm cho nó như vậy.

4.

Sáng nay thức dậy rất sớm; trời vẫn còn tối nhưng bình minh sẽ đến nhanh; về hướng đông xa xa có ánh sáng yếu ớt. Bầu trời rất quang đãng và hình thể của núi non và những quả đồi vừa trông thấy được. Rất tĩnh lặng.

Từ tĩnh lặng mênh mang này bỗng nhiên, khi người ta ngồi dậy trên giường, khi tư tưởng lặng tăm và xa thật xa, khi thậm chí không có cả một tiếng thì thầm của một cảm thấy, đó kìa nó đến là một hiện hữu không cạn kiệt và đồng khối. Nó là một khối, không trọng lượng, không kích thước; nó ở đó và ngoài nó ra, không còn thứ gì hiện hữu. Nó ở đó không có thêm một sự vật nào khác. Những từ ngữ như khối, bất động, không thể hủy diệt trong bất kỳ phương cách nào không thể chuyển tải cái chất lượng vĩnh cửu không thời gian đó. Không một từ ngữ nào trong những từ ngữ này hoặc bất kỳ từ ngữ nào khác có thể truyền đạt cái ở đó. Nó đã toàn bộ trong chính nó và không có gì thêm nữa; nó là toàn bộ của mọi sự vật, bản thể.

Tinh khiết của nó vẫn còn nguyên, làm cho người ta không còn tư tưởng nào, không còn hành động nào. Không thể là một với nó; không thể là một với con sông đang chảy xiết. Bạn không bao giờ có thể là một với cái không hình dạng, không kích thước, không chất lượng. Nó là; đó là tất cả.

Mọi thứ đã trở nên rất chín chắn và mong manh và kỳ lạ thay khi mọi sự sống đều ở trong nó; giống như một chiếc lá non, hoàn toàn không phòng vệ.

5.

Khi người ta thức dậy sớm sáng nay, có một lóe sáng của “thấy”, “nhìn”, dường như đang xảy ra liên tục mãi mãi. Nó bắt đầu từ không chỗ nào và đi không chỗ nào nhưng trong thấy đó đều bao gồm tất cả cảnh tượng và tất cả sự vật. Nó là một thị lực vượt khỏi những con suối, những quả đồi, núi non, qua quả đất và đường chân trời và con người. Trong thấy này, có ánh sáng xuyên thấu và mau lẹ không thể tin được. Bộ não không thể đuổi theo nó và cái trí cũng không thể chứa đựng nó. Nó là ánh sáng tinh khiết và một mau lẹ không biết đến chống cự.

Trong chuyến đi bộ ngày hôm qua, vẻ đẹp của ánh sáng ẩn hiện giữa cây cối và bãi cỏ cực mạnh, đến nỗi nó làm người ta sửng sốt không thở được và thân thể bủn rủn.

Muộn hơn sáng nay, khi người ta sắp sửa dùng bữa điểm tâm, giống như một con dao đâm vào miếng đất mềm mại, có phước lành đó, cùng quyền năng và sức mạnh của nó. Nó đến như ánh sét và cũng đi mau lẹ như thế.
Tiến trình khá mạnh chiều hôm qua và hơi giảm sáng nay. Có một yếu ớt của thân thể.

6.

Mặc dù người ta đã ngủ, không ngon giấc lắm, khi thức giấc người ta nhận thấy rằng suốt đêm tiến trình này đang xảy ra nhưng, còn quan trọng hơn nhiều, đã có đang nở rộ của phước lành đó. Người ta cảm thấy như là nó đang vận hành ập vào người ta.

Khi thức dậy, có một tuôn trào, một thừa thãi của quyền năng và sức mạnh này. Nó giống như một con suối chảy tuôn ra từ những tảng đá, vọt lên khỏi quả đất. Có một phước lành không tin được và lạ kỳ trong sự việc này, một ngây ngất không liên quan gì đến tư tưởng và cảm thấy.

Có một cây dương lá rụng và lá của nó đang run rẩy trong cơn gió hiu hiu và nếu không có sự nhảy múa đó sự sống không tồn tại.

7.

Người ta mệt nhoài sau buổi nói chuyện * và gặp gỡ mọi người và gần đến buổi tối chúng tôi dạo bộ chốc lát. Sau một ngày rực rỡ, những đám mây đang gom tụ lại và sẽ có mưa suốt đêm. Mây đang vây phủ trên những hòn núi và con suối đang gây nhiều ồn ào. Con đường bụi bặm do xe cộ và vắt qua con suối là một cây cầu gỗ, chật hẹp. Chúng tôi băng qua nó và đi thẳng lên một con đường mòn phủ cỏ và triền dốc xanh rì đầy những bông hoa nhiều màu sắc.

Con đường lên thẳng êm ả qua một chuồng bò nhưng không có con nào; gia súc đã được dắt lên những cánh đồng cỏ cao hơn rất nhiều. Yên lặng ở phía trên cao đó, không có con người nhưng có tiếng ồn của dòng suối đang chảy mạnh. Yên lặng, nó đến, êm ả đến độ người ta không nhận thấy nó, thật gần sát mặt đất, lẫn trong những bông hoa. Nó đang lan rộng, đang phủ quả đất và người ta ở trong nó, không phải như một người quan sát nhưng thuộc về nó. Không có tư tưởng hoặc cảm thấy, bộ não hoàn toàn tĩnh. Bỗngnhiên, có vô nhiễm thật đơn giản, thật trong sáng và mong manh.

* Buổi nói chuyện ngày hôm qua.

Nó là một cánh đồng vô nhiễm không biết đến vui thú và đau khổ, vượt khỏi tất cả sự hành hạ của hy vọng và thất vọng. Nó ở đó và nó làm cho cái trí, toàn thân tâm của người ta vô nhiễm; người ta thuộc về nó, không kích thước, không từ ngữ, cái trí trong suốt và bộ não tươi trẻ không có thời gian.

Nó tiếp tục một lúc và đã trễ rồi nên chúng tôi phải quay về.
Sáng nay, khi thức dậy, phải mất chút ít thời gian cho cái bao la đến nhưng nó ở đó và làm bặt tăm tư tưởng lẫn cảm thấy. Khi người ta đang đánh răng, cường độ của nó thật căng và tinh tường. Nó đến cũng đột ngột như nó rời đi, không có gì kềm hãm được nó và cũng chẳng có gì có thể mời mọc được nó.
Tiến trình khá bén nhạy và cơn đau buốt lạnh.

8.

Khi thức dậy, mọi thứ yên tĩnh vì ngày hôm qua mệt nhoài. Yên lặng lạ lùng và người ta ngồi dậy để tiếp tục thiền định thường lệ. Không mong đợi, khi người ta nghe một âm thanh xa xa, nó bắt đầu, yên lặng, dịu dàng, và đột nhiên, nó ở đó trong toàn bộ sức mạnh. Đúng là nó đã kéo dài trong vài phút. Nó đi rồi nhưng nó để lại hương thơm sâu thẳm trong ý thức và đang thấy của nó trong đôi mắt người ta.

Trong suốt buổi nói chuyện sáng nay cái bao la cùng phước lành của nó ở đó*. Mỗi người có mặt đúng là đã diễn tả nó theo cách riêng của họ và vì thế đang hủy diệt bản chất không thể diễn tả của nó. Mọi diễn tả đều bóp méo sự thật.
Tiến trình thật tinh tế và thân thể khá yếu ớt. Nhưng vượt khỏi tất cả việc này, có tinh khiết của vẻ đẹp không tin được, vẻ đẹp không phải của những sự việc, mà tư tưởng hay cảm thấy xếp đặt cùng nhau, hoặc tài năng của một người thợ thủ công nào đó; nhưng như một con sông thơ thẩn, nuôi dưỡng và lãnh đạm, bị ô nhiễm và bị tận dụng; nó ở đó, trọn vẹn và phong phú trong chính nó. Và một sức mạnh không có giá trị trong cách cư xử và cấu

* Đây là buổi nói chuyện thứ bảy, chính yếu về đề tài thiền định.

trúc xã hội con người. Nhưng nó ở đó, dửng dưng, bao la, không thể tiếp cận. Bởi vì nó, mọi sự vật tồn tại.

9.

Lại nữa sáng nay, khi thức dậy người ta cảm thấy nó là một đêm trống không; nó đã quá nhiều, bởi vì thân thể, với buổi nói chuyện [ngày hôm qua] và gặp gỡ mọi người, đã quá mệt. Ngồi dậy trên giường như thường lệ, thật yên lặng; vùng quê đang ngủ, không một âm thanh và buổi sáng nặng trĩu những đám mây. Bất kỳ nơi nào nó xuất hiện, nó đến đột nhiên và tràn đầy, phước lành này cùng quyền năng và sức mạnh của nó. Nó vẫn còn tràn đầy căn phòng và ngoài xa, và lúc này nó đi rồi, để lại phía sau một cảm thấy của mênh mang, cực điểm của nó vượt khỏi mọi từ ngữ.

Ngày hôm qua, dạo bộ giữa những quả đồi, những cánh đồng cỏ và những con suối, trong yên tĩnh dễ chịu và vẻ đẹp người ta lại lần nữa ý thức được cái vô nhiễm đang chuyển động sâu thẳm và lạ lùng đó. Nó yên lặng, không có bất kỳ kháng cự, đang thâm nhập, đang đi vào mọi ngõ ngách và những vặn vẹo của cái trí, đang tẩy sạch khỏi nó mọi tư tưởng và cảm thấy. Nó để lại cho người ta trống không và trọn vẹn. Bỗng nhiên tất cả thời gian ngừng lại. Mỗi một người đều nhận thấy được sự trôi qua của nó*.

Tiến trình đang tiếp tục nhưng dịu dàng và sâu lắng hơn.

10.

Trời mưa bất thình lình và nặng hạt, rửa sạch những hạt bụi trắng trên những chiếc lá tròn to do con đường không tráng nhựa đi sâu vào những hòn núi. Không khí êm dịu và nhẹ nhàng và tại cao độ đó không nặng nề lắm; không khí sạch sẽ và dễ chịu và có mùi quả đất vừa được rửa sạch bởi nước mưa. Đi thẳng con đường, người ta nhận thức được vẻ đẹp của quả đất và đường nét tinh tế của những quả đồi dốc đứng tương phản bầu trời hoàng hôn; của hòn núi đá hùng vĩ phủ băng và cánh đồng tuyết rộng lớn;

*Đoán rằng ông đang dạo bộ cùng nhiều người bạn.

của nhiều loài hoa trên cánh đồng cỏ. Một buổi chiều của vẻ đẹp tuyệt vời và tĩnh lặng thẳm sâu. Con suối thật náo nhiệt, bị biến thành đục ngầu do cơn mưa lớn mới đây; nó đã mất đi sự trong sạch tinh khiết đặc trưng của loại nước núi nhưng chỉ trong vài tiếng đồng hồ nữa nó sẽ được lọc sạch sẽ lại.

Khi người ta nhìn ngắm những tảng đá đồ sộ, với những đường cong và hình thể của chúng và lớp tuyết lấp lánh, hơi mơ màng nhưng không có tư tưởng nào trong trí, bỗng nhiên có một cao quý đồng nhất bao la của sức mạnh và phước lành. Nó tràn đầy thung lũng ngay lập tức và cái trí không còn tánh đo lường; nó sâu thẳm vượt khỏi từ ngữ. Lại nữa có vô nhiễm.

Khi thức dậy sớm sáng nay, nó ở đó và thiền định chỉ là một sự việc nhỏ nhoi và mọi tư tưởng chết hẳn và mọi cảm thấy đã ngừng trước đó; bộ não hoàn toàn yên lặng. Sự ghi lại của nó không là sự thật. Nó ở đó, không sờ chạm được cũng như không thể biết được. Nó sẽ không bao giờ là cái đã là: nó thuộc về vẻ đẹp vĩnh cửu.

Một buổi sáng lạ thường. Việc này đã xảy ra liên tục trong bốn tháng liền, dù ở bất kỳ môi trường nào, dù thân thể ở trong bất kỳ điều kiện nào. Nó không bao giờ giống nhau tuy nhiên lại giống nhau; nó là hủy diệt và sáng tạo không bao giờ ngừng lại. Quyền năng và sức mạnh của nó vượt khỏi mọi so sánh và từ ngữ. Và nó không bao giờ liên tục; nó là chết và sống.

Tiến trình khá mạnh và tất cả việc đó có vẻ không quan trọng lắm.

11-8-1961 *

Ngồi trong xe hơi, bên cạnh con suối núi náo nhiệt và giữa những cánh đồng màu mỡ, xanh tươi và một bầu trời u ám, vô nhiễm không thể hư hỏng ở đó, mộc mạc của nó là vẻ đẹp. Bộ não hoàn toàn yên lặng và được nó tiếp xúc.
Bộ não được nuôi dưỡng bởi phản ứng và trải nghiệm; nó sống nhờ vào trải nghiệm. Nhưng trải nghiệm luôn luôn đang bị

* Quyển sổ tay lớn hơn bắt đầu từ đây, lần đầu tiên ông viết thêm năm vào.

giới hạn và đang bị điều kiện; ký ức là bộ máy của hành động. Nếu không có trải nghiệm, hiểu biết và ký ức, hành động không thể thực hiện được nhưng hành động như thế là từng phần, bị giới hạn. Lý luận, tư tưởng có tổ chức, luôn luôn không hoàn chỉnh; ý tưởng, phản hồi của tư tưởng, là cằn cỗi và niềm tin là chỗ ẩn náu của tư tưởng. Tất cả trải nghiệm chỉ củng cố tư tưởng một cách tiêu cực hay tích cực.

Đang trải nghiệm bị quy định bởi trải nghiệm, quá khứ. Tự do là làm trống không cái trí khỏi mọi trải nghiệm. Khi bộ não không còn nuôi dưỡng chính nó qua trải nghiệm, ký ức và tư tưởng, khi nó kết thúc trải nghiệm, lúc đó hoạt động của nó không còn tự cho mình là trung tâm. Rồi thì nó nhận được chất nuôi dưỡng từ một nơi khác. Chính chất nuôi dưỡng này biến cái trí thành cái trí tôn giáo.
Khi thức dậy sáng nay, vượt khỏi tất cả thiền định và tư tưởng và những ảo tưởng mà những cảm thấy tạo tác, có một ánh sáng rực rỡ cực mạnh ngay trung tâm của bộ não và vượt khỏi bộ não ngay trung tâm của ý thức, của thân tâm người ta. Nó là một ánh sáng không có bóng và cũng không vận hành trong bất kỳ kích thước nào. Nó ở đó không chuyển động. Cùng ánh sáng đó có sự hiện diện của sức mạnh vô song và vẻ đẹp vượt khỏi tư tưởng và cảm thấy.
Tiến trình khá mạnh mẽ trong buổi chiều.

12.

Hôm qua, đang đạo bộ thẳng lên thung lũng, những hòn núi phủ mây và con suối có vẻ ồn ào hơn trước nhiều, có cảm thấy của vẻ đẹp kinh ngạc, không phải bởi vì những cánh đồng cỏ và những quả đồi và những cây thông sẫm màu đã thay đổi. Chỉ có ánh sáng là khác biệt, êm dịu nhiều hơn, cùng rõ ràng dường như xuyên thấu mọi thứ, không để lại bóng. Khi con đường dẫn lên cao, chúng tôi có thể nhìn xuống nông trại, vây quanh nó là đất đai đầy cỏ. Một cánh đồng cỏ xanh tươi, một bãi cỏ phì nhiêu không thấy được ở bất kỳ nơi nào, nhưng ngôi nhà nông trại nhỏ xíu và cánh đồng cỏ xanh đó chứa đựng tất cả quả đất và tất cả nhân loại. Có một kết thúc tuyệt đối về nó; nó là kết thúc của vẻ đẹp mà không bị hành hạ bởi tư tưởng và cảm thấy. Vẻ đẹp của một bức tranh, một bài hát, một tòa nhà được tạo thành bởi con người, để được so sánh, để được phê bình, để được bổ sung nhưng vẻ đẹp này không là công trình của nhân loại. Mọi công trình của nhân loại phải bị phủ nhận dứt khoát trước khi vẻ đẹp này có thể hiện hữu. Vì nó cần vô nhiễm hoàn toàn, mộc mạc hoàn toàn; không phải vô nhiễm mà tư tưởng đã nghĩ ra hay mộc mạc của hy sinh. Chỉ khi nào bộ não được tự do khỏi thời gian, và những phản hồi của nó tuyệt đối yên lặng, lúc đó vô nhiễm mộc mạc mới hiện hữu.

Thức dậy sớm truớc bình minh khi không khí rất lặng và quả đất đang đợi chờ mặt trời. Thức dậy cùng một rõ ràng kỳ lạ và một khẩn khiết đòi hỏi chú ý hoàn toàn. Thân thể hoàn toàn không chuyển động, một bất động không bị căng thẳng, không có độ căng. Và bên trong bộ đầu một hiện tượng kỳ lạ đang xảy ra. Một con sông rộng và lớn đang chảy với áp lực khổng lồ của dòng nước, đang chảy giữa tảng đá gra-nít cao và láng bóng. Ở hai bờ của con sông rộng lớn này là đá gra-nít lấp lánh và láng bóng, không có vật gì mọc trên nó, không cả một ngọn cỏ; không có gì ngoại trừ bức tuờng đá hoàn toàn láng bóng, vút cao vượt khỏi tầm nhìn của người ta. Con sông đang tạo dòng chảy, yên lặng, không một tiếng xì xào, dửng dưng, hoành tráng. Nó thực sự đang xảy ra, nó không là một giấc mộng, một cảnh tượng do bộ não tạo ra hoặc một biểu tượng để được diễn tả. Nó đang xảy ra ở đó, không còn ngờ vực gì cả; nó không là cảnh tuợng của tưởng tượng. Không tư tưởng nào có thể hư cấu nó; nó quá bao la và thực sự đến nỗi tư tưởng không thể hình thành được.

Bất động của thân thể và con sông rộng lớn đang chảy giữa hai bức tường bằng đá gra-nít láng bóng của bộ não, xảy ra một tiếng rưỡi theo đồng hồ. Qua cửa sổ mở đôi mắt có thể thấy bình minh đang đến. Sự thật của việc gì đang xảy ra không thể lầm lẫn được. Trong một tiếng rưỡi đồng hồ toàn thân tâm chú ý, không nỗ lực, không lang thang khỏi hiện tượng. Và đột nhiên nó ngừng và ngày bắt đầu.

Sáng nay, phước lành đó tràn đầy căn phòng. Trời đang mưa lớn nhưng sẽ có bầu trời trong xanh sau đó.

Tiến trình, cùng áp lực và đau đớn của nó, tiếp tục êm dịu.

13.

Giống như con đường dẫn thẳng lên hòn núi không bao giờ có thể chứa đựng tất cả hòn núi, cũng vậy bao la này không là từ ngữ. Và lúc này khi đang đi bộ thẳng lên sườn núi, có dòng suối nhỏ đang chảy ngay chân của con dốc, bao la không thể gọi tên được, không thể tin được này ở đó; cái trí và quả tim ngập tràn nó và mỗi giọt nước trên chiếc lá và trên ngọn cỏ đang lấp lánh cùng nó.

Đã mưa liên tục suốt đêm và suốt buổi sáng và không gian trĩu nặng bởi những đám mây, và bây giờ mặt trời đang ló dạng trên những quả đồi cao và có những bóng râm trên những cánh đồng đầy cỏ xanh rì trải đầy những bông hoa. Cỏ vẫn còn ướt và mặt trời đang lên trên những hòn núi. Đi cao lên con đường mòn có trải nghiệm mê hoặc và cuộc chuyện trò từng lúc một dường như không có cách nào để [từ bị tẩy xoá đi] vẻ đẹp của ánh sáng đó cũng không phải an bình mộc mạc nằm trong cánh đồng. Phước lành của bao la ở đó và có hân hoan.
Khi thức dậy sáng nay, lại nữa có sức mạnh không thể xuyên thấu đó mà quyền năng của nó là phước lành. Người ta bị nó đánh thức và bộ não nhận thấy nó mà không còn những đáp trả nào. Nó làm cho bầu trời quang đãng và chòm sao Thất tinh đẹp tuyệt vời. Và mặt trời sớm trên hòn núi, cùng tuyết của nó, là ánh sáng của thế giới.

Trong suốt buổi nói chuyện * nó ở đó, không tiếp xúc được
và tinh khiết, và vào buổi chiều ở trong phòng nó đến nhanh như sét đánh và biến mất. Nhưng nó luôn ở đây trong mức độ nào đó, cùng vô nhiễm lạ lùng mà tâm điểm của nó không bao giờ tiếp xúc

* Đây là buổi nói chuyện cuối cùng. Căn bản nó bàn về cái trí tôn giáo.
được.

Tiến trình khá mạnh đêm qua và khi đang viết trang này.

14.

Mặc dù thân thể sáng nay kiệt sức sau buổi nói chuyện [của ngày hôm qua] và gặp gỡ mọi người, đang ngồi trong xe hơi dưới một cái cây có tán rộng có một hoạt động lạ lùng sâu thẳm đang xảy ra. Nó không là một hoạt động mà bộ não, với những đáp trả thường lệ, có thể thấu hiểu và hình thành rõ ràng; nó vượt khỏi khả năng tư duy của bộ não. Nhưng có một hoạt động, sâu thẳm phía bên trong, đang bào nhẵn mọi ngáng trở. Nhưng bản chất của hoạt động đó không thể nói ra được. Giống như những dòng nước ngầm sâu đang tìm lối ngoi lên mặt đất, cũng vậy có một hoạt động sâu thật sâu vượt khỏi mọi ý thức.

Người ta nhận thức được sự gia tăng nhạy cảm của bộ não; màu sắc, hình thể, đường nét, toàn thể hình dạng của những sự vật đã trở nên thật sắc sảo và sinh động lạ thường. Những cái bóng dường như có cuộc sống của riêng nó, của chiều sâu và tinh khiết lớn lao hơn. Một buổi chiều yên tĩnh và đẹp; có một làn gió nhẹ ve vuốt những chiếc lá và lá cây dương đang run rẩy nhảy múa. Một cái thân thẳng và cao của cây dương, trên chóp có những bông hoa trắng, bị lay động bởi màu hồng yếu ớt, đứng như một người quan sát bên cạnh con suối núi. Con suối ửng vàng trong ánh mặt trời hoàng hôn và cánh rừng chìm sâu trong tĩnh lặng; ngay cả những chiếc xe đang chạy qua dường như không gây bực dọc cho chúng. Những hòn núi tuyết phủ bị nuốt trọn bởi những đám mây sẫm, nặng nề và những cánh đồng cỏ biết được vô nhiễm.
Toàn bộ cái trí xa khỏi tất cả những trải nghiệm. Và người thiền định bặt tăm.

15.

Đang dạo bộ bên cạnh dòng suối cùng núi non ẩn trong những đám mây, có những khoảnh khắc yên tĩnh cực độ, giống như mảng trời xanh rực rỡ nằm giữa những cụm mây tách rời. Một buổi chiều buốt lạnh, theo cùng một cơn gió nhẹ đang đến từ phương bắc. Sáng tạo không dành cho những thiên tài, cho những kẻ tài ba; họ chỉ biết được trạng thái tạo tác, nhưng không bao giờ sáng tạo. Sáng tạo vượt khỏi tư tưởng và hình ảnh, vượt khỏi từ ngữ và diễn đạt. Nó không thể được truyền đạt bởi vì nó không thể được trình bày rõ ràng, nó không thể bị gói trọn trong từ ngữ. Nó có thể cảm thấy được trong ý thức tổng thể. Nó không thể bị sử dụng và đem ra chợ, để bị trả giá và bán buôn.

Nó không thể hiểu được bởi bộ não, với vô số những phản hồi phức tạp. Bộ não không có phương tiện nào để thâm nhập tiếp xúc nó; bộ não hoàn toàn không có khả năng. Hiểu biết là vật cản trở và nếu không có hiểu rõ về chính mình, sáng tạo không thể hiện hữu. Trí năng, công cụ sắc bén của bộ não, không có cách nào đến gần nó được. Toàn bộ não, cùng những theo đuổi và đòi hỏi lén lút được che giấu của nó và muôn vẻ đức hạnh tinh ranh, phải hoàn toàn yên lặng, không biểu lộ nhưng tuy vậy tỉnh táo và tĩnh lặng. Sáng tạo không là đang làm bánh mì hay viết một bài thơ. Mọi hoạt động của bộ não phải ngừng lại, tự nguyện và dễ dàng, mà không có xung đột hay đau đớn. Phải không có cái bóng của xung đột và bắt chước.

Sau đó sẽ có một chuyển động kinh ngạc được gọi là sáng tạo. Nó chỉ hiện hữu khi có phủ nhận tổng thể; nó không thể có mặt trong đường đi của thời gian, và không gian cũng không thể bao phủ nó. Phải có chết hoàn toàn, hủy diệt toàn bộ, để cho nó hiện hữu.

Khi thức dậy sáng nay, có tĩnh lặng hoàn toàn cả ngoài lẫn trong. Thân thể cùng bộ não đo lường và cân nhắc yên lặng, trong một trạng thái bất động, mặc dù cả hai đều rất sinh động và nhạy bén. Và lặng lẽ, khi hừng đông có mặt, nó đến từ một nơi nào đó sâu thẳm bên trong, sức mạnh đó cùng năng lượng và tinh khiết của nó. Nó dường như không có gốc rễ, không nguyên nhân nhưng tuy vậy nó ở đó, mãnh liệt và đồng khối, cùng một chiều sâu và một độ cao không thể đo lường được. Nó ở lại một khoảng thời gian theo đồng hồ và đi khỏi, như đám mây trôi sau một hòn núi.

Mỗi một lần đều có một điều gì đó “mới mẻ” trong phước lành này, một chất lượng “mới”, một hương thơm “mới”, nhưng tuy vậy nó không thay đổi. Nó hoàn toàn không thể biết được.

Tiến trình khá mạnh trong một khoảng thời gian nhưng nó ở đó êm dịu. Tất cả việc này rất lạ và không thể tiên đoán được.

16.

Có một mảng trời xanh giữa hai đám mây mênh mông vô tận; một mảng xanh tách biệt gây kinh ngạc, rất mịn màng và xuyên thấu. Nó sẽ bị nuốt chững trong ít phút nữa và nó sẽ biến mất mãi mãi. Không bầu trời nào của màu xanh đó sẽ được trông thấy lại. Đã mưa liên tục gần hết đêm và buổi sáng và đã có những lớp tuyết mới trên những hòn núi và trên những quả đồi cao hơn. Và những cánh đồng cỏ xanh tươi hơn và rậm rạp hơn bao giờ hết nhưng cái mảng trời xanh trong sáng bé tí đó sẽ không bao giờ được trông thấy lại. Trong cái mảng bé tí đó là ánh sáng của tất cả thiên đàng và màu xanh của tất cả những bầu trời. Khi người ta nhìn ngắm nó, hình dạng của nó bắt đầu thay đổi và những đám mây đang hối hả đổ xô vào để che giấu nó vì sợ rằng người ta sẽ trông thấy nó quá nhiều. Nó đã đi rồi và không bao giờ xuất hiện lại. Nhưng người ta đã thấy nó và điều kỳ diệu của nó vẫn còn tồn tại.

Ngay khoảnh khắc đó, đang nằm nghỉ trên ghế bành, khi những đám mây đang chinh phục mảng trời xanh đó, kìa nó đến, hoàn toàn không mong đợi, cái phước lành đó, cùng tinh khiết và vô nhiễm của nó. Nó đến dư thừa và tràn đầy căn phòng cho đến khi căn phòng và quả tim không đủ sức chứa nữa; cường độ của nó quá mạnh mẽ và xuyên thấu và vẻ đẹp của nó lan tỏa đất đai.
Mặt trời đang chiếu sáng trên một cánh đồng cỏ rực rỡ và những cây thông sẫm màu yên lặng dửng dưng.

Sáng nay, vẫn còn rất sớm, bình minh sẽ không đến trong vài tiếng đồng hồ nữa, khi thức dậy, mắt hoàn toàn tỉnh táo, người ta ý thức được một hân hoan vô hạn; không có nguyên nhân gây ra nó, không có sự đa cảm hay ngông cuồng của cảm xúc, không có sự nhiệt tình, đằng sau nó; nó trong sáng, đơn giản, tươi vui, không nhuốm bẩn nhưng lại thừa thãi, không tiếp xúc được và tinh khiết. Không có tư tưởng hoặc lý luận đằng sau nó và người ta cũng không thể hiểu được nó vì không có nguyên nhân gây ra nó. Hân hoan này đang tràn ra từ thân tâm của người ta và thân tâm hoàn toàn trống không. Giống như một dòng suối tuôn ra từ triền núi, tự nhiên và cấp bách, hân hoan này đang tràn ra thừa thãi, không từ đâu đến cũng không đi đâu cả, nhưng quả tim và cái trí sẽ không bao giờ giống như cũ nữa.

Người ta không ý thức được chất lượng của hân hoan này khi nó đang trào ra; nó đang xảy ra và bản chất của nó sẽ tự biểu hiện, có thể, đến thời gian và thời gian sẽ không đủ tiêu chuẩn để đo lường nó. Thời gian là tầm thường và nó không thể đo lường được phong phú.
Thân thể khá yếu ớt và trống không nhưng đêm qua và sáng nay tiến trình mạnh mẽ, không kéo dài lâu.

17.

Ngày hôm nay có mưa và mây cùng với gió tây bắc, khô khan và lạnh. Thẳng con đường dẫn đến thác nước đã trở thành con suối ồn ào, chúng tôi đang dạo bộ; có rất ít người ngoài đường và xe cộ chạy qua và con suối lao đi, nhanh hơn bao giờ hết. Chúng tôi đi thẳng con đuờng có cơn gió đuổi theo sau và thung lũng chật hẹp mở rộng và có những đốm nắng trên cánh đồng cỏ xanh tươi lấp lánh. Họ đang mở rộng con đường và khi chúng tôi đi ngang qua họ chào hỏi chúng tôi, bằng những nụ cười thân thiện và một vài từ tiếng Ý. Họ đã lao động cực nhọc suốt ngày để đào và vác đá đến nỗi khó tin rằng họ lại có thể mỉm cười được. Nhưng họ đã cười và xa hơn chút nữa dưới một cái lán rộng, máy móc hiện đại đang xẻ gỗ, khoan lỗ và cắt những khuôn mẫu trên những miếng gỗ xẻ to lớn. Và thung lũng mỗi lúc một rộng thêm và có một ngôi làng xa hơn và xa hơn nữa lại là một thác nước khởi nguồn từ tảng băng hà cao thật cao trên hòn núi đá.

Người ta cảm thấy còn nhiều hơn người ta nhìn thấy về vẻ đẹp của đất đai và những con người rã rời, con suối chảy xiết và những cánh đồng cỏ yên lặng. Trên đường về, gần căn nhà gỗ, cả bầu trời phủ đầy những đám mây nặng trĩu và bỗng nhiên mặt trời hoàng hôn đã ở trên vài tảng đá, cao cao trên hòn núi. Đốm ánh sáng mặt trời trên mặt những tảng đá kia bộc lộ chiều sâu của vẻ đẹp và cảm thấy mà không có hình ảnh trang nghiêm nào có thể thể hiện được. Như thể là chúng ngời ngời sáng từ bên trong, một ánh sáng riêng của chúng, thanh thản và không bao giờ phai lạt. Nó là kết thúc của một ngày.

Chỉ khi thức dậy sớm sáng hôm sau, người ta mới ý thức được tráng lệ của buổi chiều hôm trước và tình yêu đã trôi qua. Ý thức không thể chứa đựng bao la của vô nhiễm; nó có thể thu nhận bao la, nhưng nó không thể theo đuổi hoặc vun quén nó. Toàn ý thức phải yên tĩnh, không đang mong muốn, không đang tìm kiếm, và không bao giờ đang theo đuổi. Tổng thể của ý thức phải yên tĩnh và chỉ đến lúc đó, cái không khởi đầu và không kết thúc mới có thể hiện hữu. Thiền định là làm trống không ý thức, không phải để thu nhận, nhưng để làm trống không tất cả nỗ lực. Phải có không gian cho tĩnh lặng, không phải không gian được tạo ra bởi tư tưởng và những hoạt động của nó nhưng không gian đó có được qua phủ nhận và hủy diệt, khi không còn sót lại bất cứ thứ gì của tư tưởng và chiếu rọi của nó. Chỉ trong trống không mới có sáng tạo.

Khi thức dậy sớm sáng nay vẻ đẹp của sức mạnh đó cùng vô nhiễm của nó, ở đó, sâu thẳm bên trong và hiện lên bề mặt của cái trí. Nó có chất lượng của mềm dẻo vô biên nhưng không cái gì có thể tạo cho nó một hình thể; nó không thể được tạo ra để điều chỉnh, để quy phục vào khuôn mẫu của con người. Nó không thể bị vướng trong những biểu tượng hoặc những từ ngữ. Nhưng nó ở đó, bao la và không thể tiếp xúc được. Mọi thiền định dường như tầm thường và xuẩn ngốc. Nó chỉ ở lại và cái trí tĩnh lặng.
Nhiều lần trong suốt ngày, vào những khoảnh khắc không đều đặn, phước lành đó thường đến và đi. Ham muốn và đòi hỏi không có chút ý nghĩa nào cả.

Tiến trình xảy ra êm dịu.

18.

Đã mưa liên tục gần hết đêm và thời tiết trở nên khá lạnh; có khá nhiều lớp tuyết mới trên những quả đồi cao hơn và những hòn núi. Và cũng có cơn gió lạnh buốt. Những cánh đồng cỏ xanh rực rỡ lạ lùng và màu xanh gây kinh ngạc. Và cũng có mưa hầu như suốt ngày và chỉ gần đến chiều tối mới bắt đầu quang đãng và mặt trời lẫn trong những hòn núi. Chúng tôi đang dạo bộ trên con đường mòn dẫn từ ngôi làng này qua ngôi làng khác, một con đường uốn quanh những ngôi nhà nông trại, chen qua những cánh đồng cỏ màu mỡ xanh tươi. Những cột đèn cao thế mang những sợi dây cáp điện nặng nề, đứng nổi bật tương phản bầu trời buổi chiều; ngước nhìn lên những cấu trúc bằng thép vượt cao tương phản những đám mây chuyển động nhanh và êm ả, có vẻ đẹp và quyền năng. Băng qua một cây cầu bằng gỗ, con suối đầy nước, dâng cao bởi cơn mưa này; nó đang chảy thật nhanh, bằng một uy lực và sức mạnh mà chỉ những con suối núi mới có. Nhìn lên xuống con suối, bị giữ chặt bởi hai bờ nhồi nhét chặt chẽ bởi những tảng đá và cây cối, người ta hiểu rõ được chuyển động của thời gian, quá khứ, hiện tại và tương lai; cây cầu là hiện tại và tất cả sự sống chuyển động và sống qua hiện tại.

Nhưng còn hơn tất cả sự việc này, dọc theo con đường làng lầy lội được rửa bởi cơn mưa, có một cái khác lạ, một thế giới không bao giờ có thể tiếp xúc được bởi tư tưởng của con người, những hoạt động của nó và những đau khổ vô tận của nó. Thế giới này không bao giờ là sản phẩm của hy vọng hoặc của tin tưởng. Người ta không hoàn toàn nhận thức rõ nó vào khoảnh khắc đó, có quá nhiều việc để quan sát, cảm thấy và nhận biết mùi vị; những đám mây, bầu trời xanh lạt ở ngoài những hòn núi có mặt trời lọt thỏm trong chúng và ánh hoàng hôn trên những cánh đồng cỏ lấp lánh; mùi của những chuồng bò và những bông hoa màu đỏ quanh những ngôi nhà nông trại. Cái khác lạ này ở đó đang bao phủ tất cả phong cảnh, không bao giờ bỏ sót một sự vật nhỏ nhoi nào, và khi người ta nằm tỉnh giấc trên giường, nó đổ dồn vào, ngập tràn cái trí và quả tim. Ngay lúc đó người ta nhận thức được vẻ đẹp tinh tế của nó, đam mê và tình yêu của nó. Nó không là tình yêu được thờ phụng trong những hình ảnh, được hồi tưởng bởi những biểu tượng, những tranh ảnh và những từ ngữ, cũng không là tình yêu được che đậy trong ghen tuông và đố kỵ, nhưng tình yêu ở đó đã được giải thoát khỏi tư tưởng và cảm thấy, một chuyển động quanh co, muôn đời. Vẻ đẹp của nó có ở đó cùng tánh tự từ bỏ của đam mê. Không có đam mê của vẻ đẹp đó nếu không có mộc mạc. Mộc mạc không là một sự việc của cái trí, đã được thâu lượm cẩn thận qua hy sinh, đè nén và kỷ luật. Tất cả những việc này phải ngừng lại, tự nhiên, vì chúng vô nghĩa cho cái khác lạ đó. Nó tràn vào bằng phong phú không giới hạn. Tình yêu này không có trung tâm và chu vi và nó quá trọn vẹn, quá mỏng manh đến độ không có một cái bóng trong nó và vì thế luôn luôn có thể bị hủy diệt.

Chúng ta luôn luôn nhìn từ ngoài vào trong; từ hiểu biết chúng ta tiếp tục tăng thêm hiểu biết, luôn luôn thêm vào và lúc giảm đi lại là một thêm vào khác. Và ý thức của chúng ta được tạo thành bởi hàng ngàn sự việc được ghi nhớ và công nhận, ý thức về một chiếc lá đang run rẩy, về bông hoa, về người đàn ông đi qua, về đứa bé đó đang chạy qua cánh đồng; ý thức về tảng đá, con suối, bông hoa đỏ rực rỡ và mùi hôi thối của một cái chuồng lợn. Từ ghi nhớ và công nhận này, từ những phản hồi bên ngoài, chúng ta cố gắng ý thức được những sâu kín bên trong, được những động cơ và những khao khát mãnh liệt sâu sắc hơn; chúng ta tìm hiểu mỗi lúc một sâu hơn vào những chiều sâu vô hạn của cái trí. Toàn qui trình này của những thách thức và phản hồi, của chuyển động thuộc trải nghiệm và công nhận những hoạt động kín đáo và bộc lộ, toàn qui trình này là ý thức bị giới hạn vào thời gian.

Cái tách không chỉ là hình dạng, màu sắc, thiết kế mà còn là khoảng trống không đó phía trong của cái tách. Cái tách là khoảng trống không được vây bọc trong một hình dạng; nếu không có khoảng trống không đó sẽ không có cái tách cũng như hình dạng. Chúng ta biết được ý thức do những biểu hiện bên ngoài, do những giới hạn về chiều cao và chiều sâu, về tư tưởng và cảm thấy. Nhưng tất cả việc này là hình thức bên ngoài của ý thức; từ bên ngoài chúng ta cố gắng tìm được bên trong. Liệu việc này có thể được hay không? Những lý thuyết và những suy đoán không có ý nghĩa lắm; chúng thực sự ngăn cản mọi khám phá. Từ bên ngoài chúng ta cố gắng tìm được bên trong, từ cái đã được biết chúng ta mò mẫm hy vọng tìm ra cái không biết được. Liệu rằng có thể thăm dò từ bên trong ra bên ngoài? Cái dụng cụ thăm dò từ bên ngoài, chúng ta đã biết rồi nhưng liệu rằng có một dụng cụ thăm dò từ cái không biết được đến cái đã được biết hay không? Có không? Và làm thế nào có được? Không thể có được. Nếu có một dụng cụ, nó được công nhận và nếu nó được công nhận, nó ở trong lãnh vực của cái đã được biết.

Phước lành lạ lùng đó đến khi nó muốn, nhưng cùng mỗi chuyến viếng thăm, sâu thẳm phía bên trong, có một chuyển đổi; nó không bao giờ giống nhau.

Tiến trình tiếp tục, thỉnh thoảng êm dịu và thỉnh thoảng gay gắt.

19.

Một ngày đẹp, một ngày không mây, một ngày của những cái bóng và ánh sáng; sau những cơn mưa lớn mặt trời chiếu sáng trong bầu trời xanh trong suốt và rõ ràng. Những hòn núi, cùng tuyết của chúng, rất gần, người ta gần như có thể sờ chạm được chúng; chúng đứng tương phản rõ nét với bầu trời. Những cánh đồng sáng rực rỡ đang lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời, mỗi ngọn cỏ tự mình nhảy múa và những chiếc lá lay động nặng nề hơn. Thung lũng rạng rỡ và có reo hò vui vẻ; một ngày tráng lệ và có hàng ngàn cái bóng.

Những cái bóng sinh động hơn sự thật; những cái bóng dài hơn, sâu hơn, sậm màu hơn; chúng dường như có một cuộc sống của riêng chúng, độc lập và che chở; có một thỏa mãn đặc biệt trong mời mọc của chúng. Biểu tượng trở nên quan trọng hơn sự thật. Biểu tượng cho một chỗ ẩn náu; thật dễ dàng để tìm được thanh thản trong chỗ ẩn náu của nó. Bạn có thể làm mọi việc bạn muốn cùng nó, nó sẽ không bao giờ đối nghịch, nó sẽ không bao giờ thay đổi; nó có thể được bao bọc bằng những vòng hoa hoặc tro tàn. Có một thỏa mãn lạ lùng trong một vật chết, trong một bức ảnh, trong một kết luận, trong một từ ngữ. Chúng không còn sinh khí, tất cả quá khứ đang được nhớ lại và có vui thú trong nhiều hơi hướng của ngày hôm qua. Bộ não luôn luôn là ngày hôm qua, và hôm nay là cái bóng của ngày hôm qua, và ngày mai là tiếp tục của cái bóng đó, được thay đổi trong một chừng mực nào đó nhưng nó vẫn còn là hơi hướng của ngày hôm qua. Vì vậy bộ não sống và có sự tồn tại của nó trong những cái bóng; nó an toàn hơn, thanh thản hơn.

Ý thức luôn luôn đang thu nhận, đang tích lũy, và từ những gì nó đã thâu lượm, diễn giải; thu nhận qua tất cả mọi cơ hội có được; lưu trữ, trải nghiệm từ cái gì nó đã thâu lượm, đánh giá, biên soạn, bổ sung. Nó nhìn, không chỉ bằng đôi mắt, bằng bộ não nhưng còn bằng cái nền quá khứ này. Ý thức đi ra ngoài để thu nhận và trong khi đang thu nhận, nó tồn tại. Trong những chiều sâu kín đáo của nó, nó đã lưu trữ những gì nó đã nhận qua nhiều thế kỷ, những bản năng, những ký ức, bảo vệ, thêm vào, thêm vào, khi xóa đi lại là thêm vào. Khi cái ý thức này nhìn ra ngoài, nó muốn cân nhắc, thăng bằng và thu nhận. Và khi nó nhìn vào trong, cái nhìn của nó vẫn còn là cái nhìn phía bên ngoài, để cân nhắc, để thăng bằng và để thu nhận; tẩy xoá bên trong là một hình thức khác của thêm vào. Qui trình giới hạn bởi thời gian này tiếp tục và tiếp tục với một đau đớn, với hạnh phúc qua nhanh và đau khổ.

Nhưng nhìn, thấy, nghe, không có cái ý thức này – một chuyển động ra ngoài mà không đang thu nhận, là chuyển động hoàn toàn của tự do. Chuyển động ra ngoài này không có trung tâm, một điểm, nhỏ hoặc bao quát, mà từ đó nó chuyển động; vì vậy nó chuyển động trong mọi phương hướng, không có sự cản trở của không gian-thời gian. Nghe của nó là tổng thể, nhìn của nó là tổng thể. Chuyển động ra ngoài này là bản thể của chú ý. Trong chú ý, có tất cả xao lãng, vì không có xao lãng. Chỉ có tập trung biết xung đột của xao lãng. Tất cả ý thức là tư tưởng, được diễn tả hoặc không được diễn tả, bằng từ ngữ hoặc đang tìm kiếm từ ngữ; tư tưởng như cảm thấy, cảm thấy như tư tưởng. Tư tưởng không bao giờ đứng yên; phản hồi đang tự diễn tả chính nó là tư tưởng và tư tưởng thêm vào nữa lại tăng thêm những phản hồi. Vẻ đẹp là cái cảm thấy mà tư tưởng diễn tả. Tình yêu vẫn còn trong lãnh vực của tư tưởng. Có tình yêu và vẻ đẹp trong thành lũy của tư tưởng không? Có vẻ đẹp khi tư tưởng hiện diện không? Cái vẻ đẹp, cái tình yêu mà tư tưởng biết là sự đối nghịch của xấu xí và hận thù. Vẻ đẹp không có đối nghịch và tình yêu cũng vậy.

Thấy, không có tư tưởng, không có từ ngữ, không có phản hồi của ký ức hoàn toàn khác biệt thấy có tư tưởng và cảm thấy. Cái gì bạn thấy mà có tư tưởng là giả tạo; lúc đó thấy chỉ là từng phần; đây không là thấy. Thấy không có tư tưởng là thấy tổng thể. Thấy một đám mây trên một hòn núi, không có tư tưởng và những phản hồi, là điều kỳ diệu của cái mới mẻ; nó không là “đẹp”, nó nổ tung trong bao la của nó; nó là một cái gì đó mà không bao giờ đã là và không bao giờ sẽ là. Muốn thấy, muốn nghe, toàn bộ ý thức phải tĩnh lặng cho sáng tạo hủy diệt được hiện hữu. Nó là tổng thể của sự sống và không là một mảnh của tất cả tư tưởng. Không có vẻ đẹp nhưng chỉ có một đám mây trên hòn núi; nó là sáng tạo.

Mặt trời lặn đã chạm những đỉnh núi, rực rỡ và làm sững sờ và đất đai đứng yên. Chỉ có màu sắc và không những màu sắc khác biệt; chỉ có nghe và không nhiều âm thanh.

Sáng nay, thức dậy muộn, khi mặt trời đang choàng lên những quả đồi, giống như một ánh sáng chói lọi phước lành ở đó; nó dường như có một sức mạnh và quyền năng riêng của nó. Giống như tiếng xì xầm xa xôi của biển cả, có một hoạt động đang xảy ra, không phải của bộ não với những ý muốn và những dối gạt của nó, nhưng một hoạt động của mãnh liệt.

Tiến trình tiếp tục bằng mãnh liệt thay đổi; thỉnh thoảng khá mạnh.

20.

Một ngày hoàn hảo; bầu trời thật xanh và mọi thứ đang lấp lánh trong mặt trời buổi sáng. Có một ít đám mây đang trôi nổi bềnh bồng, thong dong, không chỗ nào để đi. Mặt trời lốm đốm trên những lá cây dương run rẩy là những hột nữ trang sáng chói tương phản những quả đồi dốc xanh. Những cánh đồng cỏ qua một đêm đã thay đổi, mạnh mẽ hơn, mềm mại hơn, một màu xanh hoàn toàn không thể tưởng tượng được. Có ba con bò xa xa trên đồi cao, đang thư thả gặm cỏ và tiếng chuông của chúng có thể được nghe thấy trong không khí sáng sớm trong lành; chúng di chuyển bền bỉ theo hàng vừa đi vừa gặm cỏ từ một phía của cánh đồng đến phía bên kia. Và cái thang treo đưa người đi trượt tuyết vượt qua đầu chúng và chúng thậm chí không bao giờ lo lắng nhìn lên hoặc bị bực bội. Một buổi sáng đẹp và những hòn núi tuyết thật sắc nét tương phản bầu trời, rõ ràng đến nỗi người ta có thể thấy được nhiều thác nước nhỏ. Một buổi sáng của những cái bóng dài và vẻ đẹp vô hạn. Lạ lùng thay, sự hiện diện của những cái bóng trong vẻ đẹp thật đáng yêu, có trạng thái hòa dịu đến nỗi tất cả sự vật gần như đứng yên, vì sợ rằng bất kỳ chuyển động nào sẽ đánh thức một cái bóng ẩn nấp. Và có một ít đám mây nữa.

Một chuyến đi xe tuyệt vời, trong một chiếc xe mà dường như để tận hưởng mọi chức năng được thiết kế cho nó; nó vượt qua nhẹ nhàng mọi khúc quanh, dù ngặt nghèo đến thế nào chăng nữa, rất dễ dàng và hăng hái và nó leo thẳng lên con đường dốc nghiêng dài không bao giờ tạo ra một tiếng gầm gừ và vẫn còn thừa công suất để vươn lên bất kỳ chỗ nào con đường dẫn đến. Nó giống như một con thú biết rõ sức mạnh riêng của nó. Con đường uốn khúc vào trong và ra ngoài, xuyên qua một cánh rừng tối có ít ánh mặt trời, và mỗi đốm sáng thật sinh động đang nhảy múa cùng những chiếc lá; mỗi khúc quanh của con đường lại phơi bày nhiều ánh sáng hơn, nhiều vũ điệu hơn, nhiều thích thú hơn. Mỗi một cái cây mỗi một chiếc lá đứng cô đơn, mạnh mẽ và yên lặng. Qua khoảng hở nhỏ xíu của cây cối, bạn thấy một mảng xanh kinh ngạc của một cánh đồng cỏ sẵn sàng nghênh đón mặt trời. Nó kinh ngạc đến độ người ta quên rằng người ta đang đi trên con đường núi hiểm nghèo. Nhưng con đường đã trở nên hiền lành và thư thả uốn quanh một thung lũng khác. Bây giờ những đám mây đang tụ họp vào nhau và thật dễ chịu vì không còn một mặt trời chói chan. Con đường hầu như đã bằng phẳng, nếu một con đường núi có thể bằng phẳng được; nó tiếp tục đi qua một quả đồi tối mọc đầy thông và kia kìa ở trước mặt có những hòn núi to lớn đầy uy lực, những tảng đá và tuyết, những cánh đồng xanh tươi và những thác nước, nhũng ngôi nhà bằng gỗ nhỏ xíu và những đường nét uốn lượn trải dài của những hòn núi. Người ta hầu như không thể tin được những gì mà đôi mắt trông thấy, sự oai vệ đầy uy lực của những tảng đá có hình thù kia, những hòn núi trơ trụi phủ đầy tuyết và tảng đá đứng cheo leo lởm chởm vô tận, và trải thẳng đến chúng là những cánh đồng cỏ xanh tươi, tất cả đều được ôm trọn vào nhau nhờ vào vòng tay bao la của một hòn núi. Thực sự không thể nào tin được; có vẻ đẹp, tình yêu, hủy diệt và vô hạn của sáng tạo, không phải những tảng đá kia, không phải những cánh đồng kia, không phải những ngôi nhà nhỏ xíu kia; nó không ở trong chúng hoặc thành phần của chúng. Nó xa thật xa vượt khỏi và trên chúng. Nó ở đó cùng oai nghi, cùng tiếng gầm rú mà không đôi mắt hoặc đôi tai nào có thể thấy hoặc nghe; nó ở đó bằng tổng thể và tĩnh lặng đến độ bộ não và tư tưởng không còn chút giá trị nào cả giống như những chiếc lá chết trong cánh rừng. Nó ở đó cùng phong phú, cùng sức mạnh đến độ thế giới, cây cối và quả đất phải đứng yên. Nó là tình yêu, sáng tạo và hủy diệt. Và không còn gì thêm nữa.

Có bản thể của chiều sâu. Bản thể của tư tưởng là trạng thái đó khi tư tưởng không còn. Dù tư tưởng được theo đuổi sâu và rộng như thế nào chăng nữa, tư tưởng sẽ luôn luôn vẫn còn nông cạn, hời hợt. Kết thúc của tư tưởng là khởi đầu của bản thể đó. Kết thúc của tư tưởng là phủ nhận và cái gì phủ nhận không có tánh khẳng định; không có phương pháp, không có hệ thống để kết thúc tư tưởng. Phương pháp, hệ thống là một sự tiếp cận khẳng định đến phủ nhận và vì vậy tư tưởng không bao giờ có thể tìm ra bản thể của chính nó. Nó phải ngừng lại để cho bản thể hiện hữu. Bản thể của hiện hữu là không hiện hữu, và để “thấy” chiều sâu của không hiện hữu, phải có tự do khỏi trở thành. Không có tự do nếu có tiếp tục và cái mà có tiếp tục bị trói buộc vào thời gian. Mỗi một trải nghiệm đang trói buộc tư tưởng vào thời gian và một cái trí ở trong trạng thái không trải nghiệm ý thức được tất cả bản thể. Trạng thái mà tất cả trải nghiệm kết thúc không là sự tê liệt của cái trí; trái lại, chính cái trí thêm vào, cái trí đang tích lũy, cái trí đó đang tê liệt. Vì sự tích lũy là máy móc, một lặp lại; sự phủ nhận để đạt được và điều đạt được cả hai chỉ là lặp lại và bắt chước. Cái trí hủy diệt hoàn toàn cơ cấu phòng vệ và tích lũy này được tự do và vì thế trải nghiệm không còn ý nghĩa.

Sau đó chỉ có sự kiện và không còn trải nghiệm sự kiện; quan điểm về sự kiện, đánh giá về nó, vẻ đẹp và không vẻ đẹp về nó là trải nghiệm sự kiện. Trải nghiệm sự kiện là phủ nhận nó, tẩu thoát nó. Trải nghiệm một sự kiện mà không có tư tưởng hay cảm thấy là một sự việc thâm thúy.

Khi thức dậy sáng nay có bất động kỳ lạ của thân thể và bộ não; cùng nó là một chuyển động thâm nhập vào những chiều sâu không đáy của mãnh liệt và của phước lành lớn lao và có cái khác lạ đó.

Tiến trình xảy ra nhẹ nhàng.

21.

Lại nữa, hôm nay là một ngày có nắng, trong xanh, cùng những cái bóng dài và những chiếc lá lấp lánh; những hòn núi thanh thản, khối đồng nhất và gần gũi. Bầu trời có một màu xanh kỳ diệu, không vấy bẩn và dịu dàng. Những cái bóng phủ đầy quả đất; một buổi sáng dành cho những cái bóng, những cái nhỏ và những cái lớn, những cái nghiêng ngả, dài và những cái mãn nguyện, dày, những cái thô kệch, nặng nề và những cái nhỏ nhắn, vui tươi. Những nóc nhà của những ngôi nhà nhỏ và những nông trại rực sáng giống như đá cẩm thạch láng bóng, những cái mới và những cái cũ. Dường như có hân hoan tưng bừng và reo hò trong cây cối và những cánh đồng cỏ; chúng tồn tại vì nhau và trên chúng là thiên đàng, không phải thiên đàng do con người tạo ra, bằng những hành hạ và hy vọng. Và có sự sống, bao la, tráng lệ, đang đập rộn ràng và đang trải dài mọi phương hướng. Nó là sự sống, luôn luôn tươi trẻ và luôn luôn nguy hiểm; sự sống không bao giờ ở lại, lang thang khắp quả đất, dửng dưng, không bao giờ để lại một dấu vết, không bao giờ đòi hỏi hay cầu xin bất cứ việc gì. Nó ở đó thật phong phú, không có bóng và không chết chóc; nó không bận tâm từ đâu nó đến hoặc nó đang đi đâu. Chỗ nào nó có mặt là sự sống, vượt khỏi thời gian và tư tưởng. Nó là một sự việc tuyệt diệu, tự do, thanh thoát và không soi thấu được. Nó không phải để bị nhốt lại; nơi nào họ nhốt nó, trong những nơi thờ phụng, trong chợ búa, trong nhà cửa, có thối rữa và hư hỏng và sự đổi mới không ngừng của họ. Nó ở đó đơn giản, oai nghi và hủy diệt và vẻ đẹp của nó vượt khỏi tư tưởng và cảm thấy. Nó thật bao la và không thể so sánh đến nỗi nó tràn đầy quả đất và bầu trời và ngọn cỏ héo tàn mau. Nó ở đó cùng tình yêu và chết.

Thời tiết mát mẻ trong cánh rừng, với con suối đang la hét ở phía dưới gần một mét; những cây thông thẳng đứng vút cao lên bầu trời, không một lần thèm cúi xuống nhìn lại quả đất. Quang cảnh ở đó thật tráng lệ với những con sóc đen tuyền đang gặm nhắm nấm cây và rượt đuổi nhau lên xuống những cái cây theo hình xoắn ốc chật hẹp; có một con chim cổ đỏ nhấp nhô lên xuống, hoặc con vật nào đó trông giống như nó. Ở đó thật mát mẻ và yên tĩnh, ngoại trừ con suối có những dòng nước núi lạnh ngắt. Và nó đó kìa, tình yêu, sáng tạo, và hủy diệt, không phải như một biểu tượng, không phải trong tư tưởng và cảm thấy nhưng là một sự kiện thực sự. Bạn không thể thấy nó, cảm thấy nó, nhưng nó ở đó, bao la và hủy diệt, sức mạnh vô song và có sức sống của cái mong manh nhất. Nó ở đó và mọi sự việc trở nên tĩnh lặng, bộ não và thân thể; nó là một phước lành và cái trí thuộc về nó.

Không có kết thúc của chiều sâu; bản thể của nó là không thời gian và không gian. Nó không thể bị trải nghiệm; trải nghiệm là một việc hào nhoáng bên ngoài, dễ dàng có được và cũng dễ dàng mất đi; tư tưởng không thể nào diễn tả được nó và cảm thấy cũng không thể tìm được lối vào. Đây là những sự việc không chín chắn và xuẩn ngốc. Chín chắn không thuộc về thời gian, một vấn đề của tuổi tác, chín chắn cũng không đến nhờ vào ảnh hưởng và môi trường sống. Nó không thể được mua, và cũng không có những quyển sách, những vị thầy hay những đấng cứu rỗi, một người hay nhiều người, đã có lần tạo ra ý nghĩa đúng đắn cho chín chắn này. Chín chắn không là một kết thúc trong chính nó; nó tồn tại mà không cần tư tưởng vun quén, tối tăm, mà không cần thiền định, không biết. Phải có chín chắn, hoàn hảo đó trong sự sống; không phải hoàn hảo được vun quén từ bệnh tật và rối loạn, đau khổ và hy vọng. Tuyệt vọng và nỗ lực cực nhọc không thể mang lại chín chắn tổng thể này nhưng nó phải ở đó, không được tìm kiếm.

Vì trong chín chắn tổng thể này có mộc mạc. Không là mộc mạc của thương khóc và ăn năn sám hối nhưng là của dửng dưng không suy tính trước và tự nhiên đối với những sự việc của thế giới, những đạo đức của nó, những thần thánh của nó, kính trọng của nó, những giá trị và những hy vọng của nó. Tất cả những sự việc này phải được phủ nhận hoàn toàn cho mộc mạc đến cùng cô đơn. Không có một ảnh hưởng nào của xã hội hay của văn hóa có thể tiếp cận được cô đơn này. Nhưng nó phải ở đó, không được gợi nhớ bởi bộ não, mà là đứa trẻ của thời gian và ảnh hưởng. Nó phải đến ầm ầm như sấm không từ nơi nào cả. Và nếu không có nó, không có chín chắn tổng thể. Cô độc – bản thể của tự thương xót và tự phòng vệ và cuộc sống trong tách rời, trong hoang đường, trong hiểu biết và ý tưởng – khác hẳn cô đơn; trong cô độc có sự nỗ lực không ngừng nghỉ để hội nhập nhưng luôn luôn tách rời. Sống cô đơn là một cuộc sống trong đó mọi ảnh hưởng kết thúc. Chính cô đơn này là bản thể của mộc mạc.
Nhưng mộc mạc này đến khi bộ não vẫn còn trong sáng, không bị hư hại bởi mọi vết thương tâm lý bị gây ra qua sợ hãi; xung đột trong mọi hình thức phá hủy nhạy cảm của bộ não; tham vọng cùng tàn bạo của nó, cùng nỗ lực không ngừng để trở thành, bào mòn những khả năng tinh tế của bộ não; tham lam và đố kỵ làm bộ não trĩu nặng khi mãn nguyện và rã rời khi không được hài lòng. Phải có tỉnh thức, không lựa chọn, một tỉnh thức trong đó mọi thu nhận và điều chỉnh kết thúc. Ăn uống quá mức và buông thả dưới mọi hình thức làm thân thể trì trệ và làm bộ não đờ đẫn.

Có một đóa hoa bên lối đi, một đóa hoa rực rỡ trong suốt phơi bầy trước bầu trời; mặt trời, những cơn mưa, sự tối tăm của ban đêm, những cơn gió và sấm sét và đất đai đã hòa hợp lại để tạo thành đóa hoa đó. Nhưng đóa hoa lại không là một trong những sự việc này. Nó là bản thể của tất cả những đóa hoa. Tự do khỏi quyền lực, khỏi đố kỵ, khỏi sợ hãi, khỏi cô độc sẽ không tạo ra được cô đơn này cùng mộc mạc lạ thường của nó. Nó đến khi bộ não không đang tìm kiếm nó; nó đến khi bạn từ bỏ nó. Rồi thì không có sự việc gì có thể được thêm vào nó hay lấy đi khỏi nó. Rồi thì nó có một sự sống của riêng nó, một chuyển động là bản thể của tất cả sự sống, không thời gian và không gian.
Phước lành ở đó cùng bình an vô tận.
Tiến trình xảy ra êm dịu.

22.

Mặt trăng trong những đám mây nhưng những hòn núi và những quả đồi tối trông rõ ràng và có tĩnh lặng vô biên quanh chúng. Có một ngôi sao lớn vừa lơ lững trên một quả đồi đầy cây cối và sự ồn ào duy nhất vang vọng từ thung lũng là con suối núi khi nó đổ xuống trên những tảng đá. Mọi vật đang yên giấc ngoại trừ ngôi làng xa xa nhưng âm thanh của nó không vọng lên cao được như tiếng ồn của con suối. Sự ồn ào của con suối chẳng mấy chốc đã yếu dần; nó còn đó nhưng nó không vang rền toàn thung lũng. Không một cơn gió nhẹ và cây cối đứng yên; có ánh trăng yếu ớt trên những mái nhà nằm rải rác và mọi vật tĩnh lặng, ngay cả những cái bóng nhạt.

Trong không gian có cảm thấy của cái bao la quá sức chịu đựng đó, mãnh liệt và khăng khăng. Nó không là một tưởng tượng hão huyền; tưởng tượng không còn khi có sự thật; tưởng tượng rất nguy hiểm; nó không có giá trị, chỉ sự thật có giá trị. Ý tưởng hão huyền và tưởng tượng gây thích thú và dối gạt và chúng phải đuợc quét dọn sạch sẽ. Mọi hình thức của hoang đường, hão huyền và tưởng tượng phải được hiểu rõ và hiểu rõ này xóa sạch tầm quan trọng của chúng. Nó ở đó, và cái gì đã được bắt đầu như thiền định, kết thúc. Thiền định còn có ý nghĩa gì nữa khi sự thật ở đó! Không phải thiền định mang được sự thật ra, không gì có thể làm sự thật hiện hữu; nó ở đó không cần thiền định nhưng cần phải có một bộ não tỉnh thức, nhạy cảm mà đã kết thúc hoàn toàn, tự nguyện và dễ dàng, sự huyên thuyên của lý luận và không lý luận của nó. Bộ não đã trở nên rất yên lặng, đang thấy và đang nghe mà không đang diễn dịch, mà không đang phân loại; nó yên lặng và không có một thực thể hoặc một cần thiết để bắt buộc nó yên lặng. Bộ não rất tĩnh và rất tỉnh. Cái bao la tràn đầy đêm đó và có phước lành.

Nó không có liên hệ với mọi sự vật; nó không đang cố gắng để uốn nắn, để thay đổi, để khẳng định; nó không có ảnh hưởng và vì vậy không thể bị lay chuyển. Nó không đang làm điều tốt lành, không đang đổi mới; nó không đang trở thành được kính trọng và vì thế rất hủy diệt. Nhưng nó là tình yêu, không phải cái tình yêu mà xã hội vun quén, một tình yêu hành hạ. Nó là bản thể của chuyển động của sự sống. Nó ở đó không thể lay chuyển, hủy diệt, cùng một mong manh mà chỉ cái mới mẻ biết được, như một chiếc lá non của mùa xuân, và nó sẽ tác động đến bạn. Và có sức mạnh vượt khỏi đo lường và có quyền năng mà chỉ sáng tạo mới có. Và tất cả sự vật yên lặng. Một vì sao duy nhất đó đang đi qua quả đồi và bây giờ đang ở thật cao và nó sáng rực rỡ trong cô đơn của nó.
Vào buổi sáng, đang dạo bộ trong cánh rừng trên con suối, cùng mặt trời trên mỗi cái cây, lại nữa nó ở đó, cái bao la đó thật không mong đợi, thật tĩnh đến độ người ta đi xuyên qua nó, tuyệt vời. Một chiếc lá đơn côi đang nhảy múa nhịp nhàng và số còn lại của những chiếc lá dày lại đứng yên. Nó ở đó, tình yêu đó không nằm trong phạm vi ao ước và đo lường của con người. Nó ở đó và tư tưởng có thể thổi nó đi và một cảm thấy có thể xua đuổi nó dễ dàng. Nó ở đó, không bao giờ để bị chinh phục, không bao giờ để bị chụp bắt.

Từ ngữ cảm thấy đang giải thích sai lầm; nó còn hơn cảm xúc, hơn một cảm tính, hơn một trải nghiệm, hơn sờ chạm hay ngửi hít. Mặc dù từ ngữ đó có xu hướng giải thích sai lầm, nó phải được dùng để diễn đạt và đặc biệt là khi chúng ta đang nói về bản thể. Cảm thấy của bản thể không qua bộ não và không qua ý tưởng mơ hồ nào đó; nó không thể trải nghiệm như một choáng váng; trên tất cả nó không là từ ngữ. Bạn không thể trải nghiệm nó; muốn trải nghiệm phải có một người trải nghiệm, người quan sát. Trải nghiệm, không có người trải nghiệm, là một sự việc hoàn toàn khác hẳn. Chính trong “trạng thái” này, trong đó không có người trải nghiệm, không người quan sát, mới có “cảm thấy” đó. Nó không là một linh cảm, mà người quan sát diễn dịch hoặc tuân theo, mù quáng hoặc có lý do; nó không là ham muốn, thèm khát, được chuyển đổi thành linh cảm hoặc là “tiếng nói của Chúa” được gợi lại bởi các chính trị gia và các vị đổi mới xã hội tôn giáo. Xa lánh tất cả sự việc này là điều rất cần thiết, xa lánh để hiểu rõ cảm thấy này, thấy này, nghe này. Muốn “cảm thấy” đòi hỏi mộc mạc của trong sáng, mà trong đó không có hoang mang và xung đột. “Cảm thấy” của bản thể hiện hữu khi có đơn giản để theo đuổi đến tận cùng, mà không đi chệch hướng, đau khổ, ganh tị, sợ hãi, tham vọng và vân vân. Đơn giản này vượt khỏi khả năng của trí năng; trí năng có tánh phân chia. Theo đuổi này là hình thức cao nhất của đơn giản, không là cái áo choàng hoặc một bữa một ngày của người sống khất thực. “Cảm thấy” của bản thể là phủ nhận tư tưởng và những khả năng máy móc của nó, hiểu biết và lý luận. Lý luận và hiểu biết rất cần thiết trong việc điều hành những vấn đề máy móc, và tất cả những vấn đề của tư tưởng và cảm thấy đều là máy móc. Phủ nhận bộ máy ký ức, mà phản ứng của nó là tư tưởng, phải cương quyết thực hiện trong khi theo đuổi bản thể. Hủy diệt [với mục đích để] để đi đến tận cùng; hủy diệt không phải những sự vật bên ngoài nhưng những ẩn náu và những kháng cự thuộc tâm lý, những thần thánh và những trú ẩn bí mật của chúng. Nếu không có hủy diệt này, không có chuyến hành trình thâm nhập vào chiều sâu đó mà bản thể của nó là tình yêu, sáng tạo và chết.

Khi thức dậy sớm sáng nay, thân thể và bộ não bất động vì có quyền năng và sức mạnh đó mà là một phước lành.

Tiến trình êm dịu.

23.

Có một vài đám mây đang trôi giạt trong bầu trời sáng sớm thật lợt lạt, yên lặng và không thời gian. Mặt trời đang chờ đợi sự tuyệt vời của buổi sáng chấm dứt. Những giọt sương trên những cánh đồng cỏ và không có những cái bóng và cây cối cô đơn, đang chờ đợi những cái bóng cho chúng. Lúc này vẫn còn rất sớm và ngay cả con suối cũng ngập ngừng khi muốn tạo ra dòng chảy huyên náo. Thật yên tĩnh và cơn gió nhẹ vẫn chưa tỉnh giấc và những chiếc lá không lay động. Vẫn chưa có khói từ bất kỳ ngôi nhà nông trại nào nhưng những mái nhà bắt đầu rực lên ánh sáng đang đến. Những vì sao đang miễn cưỡng nhường lối cho rạng đông và có sự mong đợi yên lặng lạ lùng trong lúc mặt trời sắp sửa ló dạng; những quả đồi đang mong đợi và cũng vậy cây cối và những cánh đồng cỏ cởi mở trong hân hoan của chúng. Rồi thì mặt trời chạm vào những đỉnh núi, một tiếp xúc bình thản êm ả và tuyết trở nên rực rỡ do ánh sáng ban mai; những chiếc lá bắt đầu lay động sau một đêm dài và khói đang bốc lên thẳng từ một trong những ngôi nhà và con suối đang liến thoắng chảy, không còn kềm hãm. Và chầm chậm, ngập ngừng và cùng sự e ấp thùy mị những cái bóng dài lan tràn đất đai; những hòn núi tỏa bóng của chúng trên những quả đồi và những quả đồi trên những cánh đồng và cây cối cũng đang chờ đợi những cái bóng của chúng nhưng thật mau lẹ chúng đã ở đó, những cái bóng sáng và những cái bóng sẫm, những cái thanh thoát và những cái kềnh càng. Và những cây dương đang nhảy múa, ngày đã bắt đầu.

Thiền định là chú ý này mà trong đó có một tỉnh thức, không chọn lựa, về chuyển động của tất cả mọi sự vật, tiếng khàn khàn của những con quạ, cái cưa điện đang cắt khúc cây, sự run rẩy của những lá cây, con suối ồn ào, một cậu bé đang gọi, những cảm thấy, những động cơ thúc đẩy, những tư tưởng đang đuổi bắt nhau và thâm nhập sâu thẳm hơn, sự tỉnh thức của ý thức tổng thể. Và trong chú ý này, thời gian như hôm qua đang đeo đuổi vào không gian của ngày mai và tánh vặn vẹo và biến đổi của ý thức đã trở nên bặt tăm và lặng. Trong tĩnh lặng này có một chuyển động không thể so sánh và không thể đo lường được; một chuyển động không có sự hiện hữu, đó là bản thể của phước lành và chết và sống. Một chuyển động không thể theo đuổi vì nó không để lại đường đi và vì nó tĩnh, bất động; nó là bản thể của tất cả chuyển động.

Con đường dẫn về phía tây, uốn quanh những cánh đồng thấm đầy nước mưa, qua những ngôi làng nhỏ nằm trên triền dốc của những quả đồi, băng qua những con suối núi có những dòng nước tuyết trong trẻo, qua những nhà thờ với những tháp chuông bằng đồng; nó tiếp tục đi, đi vào những đám mây tối tăm sâu thẳm và mưa, cùng những hòn núi vây bọc lại. Bắt đầu mưa phùn, và tình cờ nhìn lại qua cửa sau của xe hơi chạy chậm, về nơi chúng tôi đã đến trước đó, có những đám mây bừng sáng do mặt trời, bầu trời xanh và những hòn núi rõ ràng, rực rỡ. Không nói một lời, theo bản năng, xe hơi ngừng, lùi và quẹo và chúng tôi tiếp tục hướng về phía ánh sáng và những hòn núi. Nó đẹp không thể tin được và khi con đường quẹo vào một thung lũng trải rộng, quả tim ngừng đập; nó ngừng đập và cũng khoáng đạt như cái thung lũng trải rộng, nó đang vỡ nát hoàn toàn. Chúng tôi đã đi qua thung lũng đó nhiều lần rồi; hình thể của những quả đồi khá quen thuộc; những cánh đồng cỏ và những ngôi nhà đã được thừa nhận và tiếng ồn thân thuộc của con suối ở đó. Mọi thứ đều ở đó ngoại trừ bộ não, mặc dù nó đang lái xe. Mọi thứ đã trở nên quá mãnh liệt, có chết. Không phải bởi vì bộ não bặt tăm, không phải bởi vì vẻ đẹp của đất đai, hay của ánh sáng trên những đám mây hoặc uy nghi bất động của những hòn núi; nó không là một trong những sự việc này, mặc dù tất cả những sự việc này có lẽ đã thêm vào một cái gì đó cho nó. Chính xác là chết; mọi thứ đột nhiên kết thúc; không có tiếp tục, bộ não đang điều khiển thân thể lái chiếc xe và đó là tất cả. Chính xác đó là tất cả. Xe hơi chạy tiếp tục trong một khoảng thời gian và ngừng. Có sống và chết, thật gần gũi, thật thân mật, không tách rời nhau và cũng không quan trọng. Một cái gì đó vỡ vụn đã xảy ra.

Không có lừa dối hay tưởng tượng; nó quá nghiêm túc đến nỗi không có hành vi xuẩn ngốc đó; nó không là cái gì đó để đùa giỡn. Chết không là một việc bất thường và nó sẽ không rời đi, không có một tranh cãi nào với nó. Bạn có thể có một cuộc thảo luận suốt đời về sống nhưng không thể được về chết. Nó kết thúc và tuyệt đối. Nó không là cái chết của thân thể; việc đó chỉ là một biến cố dứt khoát và khá đơn giản. Đang sống cùng chết là một sự việc hoàn toàn khác hẳn. Có sống và có chết, chúng ở đó được kết hợp vững chắc. Nó không là một cái chết của tâm lý; nó không là một choáng váng mà đuổi đi tất cả tư tưởng, tất cả cảm thấy; nó không là hành vi bất thường đột xuất của bộ não hoặc bệnh tật tinh thần. Nó không là một trong những sự việc này và cũng không là một quyết định kỳ lạ của một bộ não bị kiệt sức hoặc tuyệt vọng. Nó không là một ước muốn vô thức về chết. Nó không là một trong những sự việc này; những sự việc này chỉ là không chín chắn và thật dễ dàng bị thông đồng. Nó là một cái gì đó trong một kích thước khác hẳn; nó là một cái gì đó mà thách thức sự miêu tả thuộc không gian-thời gian.

Nó ở đó, chính bản thể của chết. Bản thể của cái tôi là chết nhưng chết này cũng chính là bản thể của sống nữa. Thật vậy chúng không phân lìa, sống và chết. Đây không là một cái gì đó được hình dung ra bởi bộ não cho sự thanh thản và an toàn ý tưởng của nó. Chính đang sống là đang chết và đang chết là đang sống. Trong chiếc xe hơi đó, cùng tất cả vẻ đẹp và màu sắc đó, cùng “đang cảm thấy” của hạnh phúc ngất ngây, chết là thành phần của tình yêu, thành phần của mọi sự vật. Chết không là một biểu tượng, một ý tưởng, một sự việc mà người ta biết. Nó ở đó, trong thực tại, trong sự kiện, mãnh liệt và đòi hỏi như tiếng còi của một chiếc xe hơi khi muốn qua mặt. Cũng như sống sẽ không bao giờ rời đi hoặc có thể bị gạt bỏ, vì thế chết bây giờ sẽ không bao giờ rời đi hoặc có thể bị gạt bỏ. Nó ở đó bằng mãnh liệt lạ kỳ và một kết thúc.

Suốt đêm người ta sống cùng nó; nó dường như đã sở hữu bộ não và những hoạt động thông thường; không có quá nhiều những chuyển động của bộ não xảy ra nhưng có một sự dửng dưng bất thường quanh chúng. Có sự dửng dưng trước kia nhưng bây giờ nó là quá khứ và vượt khỏi tất cả sự lập thành công thức. Mọi sự việc đã trở nên mãnh liệt hơn nhiều, cả sống lẫn chết.

Chết ở đó khi thức dậy, không có đau khổ, nhưng có sống. Một buổi sáng rất tuyệt vời. Có phước lành đó mà là hân hoan của những hòn núi và của cây cối.

24.

Một ngày ấm áp và có nhiều bóng; những tảng đá chiếu sáng bằng sự rực rỡ đồng nhất. Những cây thông sẫm dường như không bao giờ chuyển động, không giống những cây dương lại sẵn sàng lay động khi có tiếng thì thầm nhẹ nhất. Có một cơn gió mạnh từ phía tây, đang quét qua thung lũng. Những tảng đá sinh động đến nỗi chúng dường như chạy theo những đám mây và những đám mây ôm trọn chúng, chụp lấy hình thể và đường cong của những tảng đá; chúng vần quanh những tảng đá và tách rời những tảng đá khỏi những đám mây thật là khó khăn. Và cây cối đang dạo cùng những đám mây. Toàn thung lũng dường như đang chuyển động và những con đường mòn chật hẹp, nhỏ xíu dẫn thẳng lên cánh rừng và ra xa; dường như uyển chuyển và trở nên sinh động. Và những cánh đồng cỏ lấp lánh là nơi lai vãng của những đóa hoa thẹn thùng. Nhưng sáng nay những tảng đá đã thống trị thung lũng; chúng thuộc nhiều màu sắc đến nỗi chỉ có một màu; những tảng đá này trông dịu dàng sáng nay và chúng thuộc về rất nhiều hình thể và kích cỡ. Và chúng thật dửng dưng với mọi thứ, với gió, những cơn mưa và với những tiếng nổ cho những nhu cầu của con người. Chúng đã ở đó và chúng luôn luôn sắp sửa là quá khứ.

Một buổi sáng tuyệt vời và mặt trời ở khắp mọi nơi và mỗi chiếc lá đang lay động; một buổi sáng đẹp cho chuyến đi xe, không lâu lắm nhưng đủ thời gian nhìn ngắm vẻ đẹp của đất đai. Một buổi sáng được làm cho mới mẻ bởi chết, không phải chết của thối rữa, bệnh tật hoặc tai nạn nhưng là chết hủy diệt cho sáng tạo hiện hữu. Không có sáng tạo nếu chết không quét sạch mọi thứ mà bộ não đã gom vào để bảo vệ sự tồn tại tự cho mình là trung tâm. Chết, trước kia, là một hình thức mới của tiếp tục; chết gắn liền với tiếp tục. Cùng chết xuất hiện một hiện hữu mới, một trải nghiệm mới, một hơi thở mới và một cuộc sống mới. Những cái cũ chấm dứt và những cái mới được sinh ra và sau đó vẫn vậy những cái mới lại nhường chỗ cho một cái mới khác. Chết là phương tiện cho một trạng thái mới, sáng chế mới, cho một phương cách mới của cuộc sống, cho một tư tưởng mới. Nó là một thay đổi gây kinh hãi nhưng chính thay đổi đó đã mang lại một hy vọng mới mẻ.

Nhưng bây giờ chết không mang lại bất kỳ cái gì mới mẻ, một chân trời mới, một hơi thở mới. Nó là chết, tuyệt đối và kết thúc. Và sau đó không có gì cả, không có quá khứ lẫn tương lai. Không có gì. Không có sinh ra bất kỳ cái gì. Nhưng không có thất vọng, không có tìm kiếm; chết trọn vẹn không thời gian; nhìn ra ngoài từ những chiều sâu thăm thẳm mà không ở đó. Chết ở đó không cái cũ cũng như cái mới. Nó là chết không nụ cười và nước mắt. Nó không là cái mặt nạ đang bao phủ, đang che giấu thực tại nào đó. Thực tại là chết và không cần có cái bao phủ. Chết quét dọn mọi thứ và không để lại bất kỳ thứ gì. Không thứ gì này là vũ điệu của một chiếc lá, nó là tiếng gọi của đứa trẻ đó. Nó không là gì cả và phải không là gì cả. Cái gì tiếp tục phải thối rữa, bộ máy, thói quen, tham vọng. Có sự thối rữa nhưng không có trong chết. Chết là trống không trọn vẹn. Nó phải ở đó vì từ nó, sống hiện hữu, tình yêu hiện hữu. Vì trong trống không này sáng tạo tồn tại. Nếu không có chết tuyệt đối, không có sáng tạo.
Chúng tôi đang đọc một cái gì đó, tình cờ và đang bình luận về tình hình thế giới thì bỗng nhiên và không mong đợi căn phòng tràn ngập phước lành đó, bây giờ đã đến khá thường xuyên. Cửa ra vào đang mở trong căn phòng nhỏ xíu và chúng tôi sắp sửa ăn thì đột nhiên qua cái cửa mở đó nó đến. Người ta có thể rõ ràng, qua cơ thể, cảm thấy nó, giống như một con sóng đang ập vào căn phòng. Nó trở nên mỗi lúc một “tăng thêm” cường độ, tăng thêm này không được sử dụng với ý nghĩa so sánh; nó là một cái gì đó mãnh liệt không thể tin được và bất động, cùng một quyền lực đang phá nát mọi thứ. Từ ngữ không là sự vật và sự vật thực sự không bao giờ có thể diễn đạt qua từ ngữ được; nó phải được thấy, được nghe và được sống; sau đó nó có một ý nghĩa hoàn toàn khác hẳn.

Tiến trình thật mạnh vài ngày qua, và người ta không cần viết về nó mỗi ngày *.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn