Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Bên Lề Việc In Và Ra Mắt Sách Những Cây Bút Nữ 2

05/11/201222:01(Xem: 1385)
Bên Lề Việc In Và Ra Mắt Sách Những Cây Bút Nữ 2
Họ, bắt đầu gồm 7 người, chúng tôi hay gọi đùa là “thất tiên„. Nhưng toàn là tiên…bị đọa, là đà dưới đất mấy chục năm rồi, dễ chừng đã trên 50, 60 có tiên còn trên 70 năm. Các tiên không ở…cõi trên múa lụa, chỉ nằm dưới trần múa bút (đã bảo bị đọa mà!). Vâng, đúng vậy, họ là những cây bút nữ báo Viên Giác Đức quốc chuyên cầm bút múa may quay cuồng trên báo Viên Giác. Rồi một ngày đẹp trời, họ được Hòa Thượng Phương Trượng cùng anh chủ bút Phù Vân gom lại “múa chung„ qua tác phẩm “Những Cây Bút Nữ Báo Viên Giác „ (đó là cuốn 1) cay-but-nu-1

Nhờ tác phẩm này, cùng “sinh„ chung một đứa con, đứa con tinh thần, họ dễ dàng xích lại gần nhau để thân thiết.

Thất tiên còn có danh hiệu “Đàn chim Việt„ với tên của những loài chim: Chèo Bẻo, Tu Hú, Bồ Câu, Két, Hạc, Ngỗng, Công. Sau này còn thêm Vịt Bầu, Đại Bàng, Bìm Bịp, Cúc Cu…

Những danh xưng này cũng có nhân duyên của nó, từ ngẫu hứng mà ra.

Số là một ngày, Hoa Lan, Thi Thi Hồng Ngọc và tôi do nhân duyên “Thiên cơ bất khả lậu„ ( nhân duyên của riêng ba nàng, không thể bật mí) hẹn gặp nhau bên hồ Bodensee, hồ giáp ba nước Aó, Đức, Thụy Sĩ, nơi Thi Thi mới dọn về, cảnh sắc hữu tình thơ mộng, tôi và Hoa Lan hẹn nhau đến đó, ngoài du lịch ngắm cảnh còn là ngày để ra mắt làm quen nhau.

Vì cùng tâm hồn văn chương thi phú, nhạy cảm, ướt át, lãng mạn, chỉ vài ba câu chuyện, chúng tôi đã rất thân nhau như chị em. Ba người với ba vóc dáng khác nhau khá rõ rệt. Cũng chính điểm đó, chúng tôi nãy ra lời ví von: Nếu Thi Thi là chim sẻ vì dáng người bé bỏng nhỏ nhắn lại liến thoắng linh lợi, thì Hoa Lan bụ bẫm, đủng đỉnh tròn tròn, chúng tôi gọi là Bồ Câu. Riêng tôi ở giữa, hay “hót„ đặt là sáo sậu. Từ đó, chúng tôi hay liên lạc gọi nhau bằng tên chim hơn là tên người.

Cho đến một ngày kia, sau khi tác phẩm “Những Cây Bút Nữ„ ra đời, chúng tôi lại có cơ may gặp lại nhau, hẹn tại nhà anh chủ bút Phù Vân, không chỉ riêng ba chim tung cánh mà qui tụ tất cả những cây bút có mặt trong cuốn sách. Lần đó, rất tiếc thiếu mặt chị Ngọc Nga bên Ý vì lý do sức khỏe.

Ối dào, một bầy…đàn bà con gái tụ lại, cứ mỗi người một câu tranh nhau nói cứ nổ như bắp rang. Hết chuyện trên trời dưới đất xuống tới cả biển sâu. Hết ăn, ngủ rồi đi chơi…kể lể bao tâm tình, từ chuyện nhà sang chuyện hàng xóm. Cuối cùng, không quên mục nói về tên chim. Biết ba chúng tôi đã có tên đặt, những người không tên còn lại tự chọn cho mình một tên theo sở thích dựa theo vóc dáng, tính tình hoặc bất cứ điều gì có thể.

Anh chủ bút và 8 cây bút nữ báo Viên Giác

Chị Doãn (Nguyên Hạnh) chọn cho chị là quạ, vì chị có nước da ngăm ngăm bánh mật. Nhưng ai nỡ chấp nhận cái tên xấu xí, xui xẻo để đặt cho người có vóc dáng thanh cảnh như…hạc, thế là tất cả quyết định gọi chị là chim Hạc.

Chị Phương Quỳnh có làn da trắng, mịn màng, thân hình múp múp bụ bẩm trông như thiên nga, nhưng tên Thiên Nga nghe thông thường quá vì đó là tên hay của thế gian, và là tên gọi của thế gian trong khi chúng tôi cần cái tên dzui dzui nên đổi gọi chị là Vịt Bầu.

Hương Cau, cô này tuy đạo Phật nhưng ít đi chùa nhất, hay nói mà ít tu (hú nhiều hơn tu) nên có tên là Tu Hú.

Anh Phù Vân là đầu đàn, người qui tụ nhóm bút nữ để có cuốn sách nên được gọi là Đại Bàng.

Thi Thi, sau một thời gian làm chim Sẻ, muốn chuyển mình làm Sơn Ca, mặc dù chả ca bao giờ, không mấy ai chấp nhận vì trùng với ca sĩ Sơn Ca, nhưng cô nàng một mực cố thủ sự lựa chọn của mình. Tôi cũng bị đổi lại tên Công trong dịp này thay cho Sáo vì tôi hay ngủ, thức dậy là nhún nhẩy múa!

Cuối cùng, đặt tên chim cho chị Hồng Nhiên là sôi nổi nhất. Số là, ngày chị Hồng Nhiên chịu rời gót ngọc đi phó hội cũng là lần đầu trong đời chị rời xa vòng tay…bảo hộ của lang quân. Chị vốn hiền lành, nhu mì, nhút nhát như cây tầm gởi luôn quấn chặt vào đại thụ. Ngày dứt tầm gởi rời đại thụ “họp mặt chỉ phụ nữ thôi, không cho chồng đi theo„ chị Hồng Nhiên đành khăn gói quả mướp đi một mình, chao ôi, cứ như thể chị chuẩn bị một cuộc đại chiến với cuộc sống không bằng. Lang quân sắp xếp cho chị nào vé bay, hành lý, sắm cả cái di động và hướng dẫn cách sử dụng phòng khi…bị lạc. Thế rồi đúng ngày giờ, chị lên đường. Lang quân đưa chị ra phi trường, tiễn chị như tiễn một chiến sĩ dũng cảm sắp sửa xông pha trận mạc.

Chuyến bay nội địa trong nước Đức, bay một vèo từ tỉnh này sang thành phố nọ, đơn giản như vậy mà chị đã xanh mặt khi đến nơi.

Bây giờ đặt tên chim cho chị, hỏi chị thích chim nào, chị buột miệng nói: “Con nào màu xanh xanh„. Cả đám cùng đồng thanh: “Con két!„. Thế là từ đó chị có tên chim Két.

Bây giờ năm năm đã trôi qua, bầu trời xanh vẫn là không gian cho đàn chim Việt tung cánh. Chim cũ bay đi thì chim mới lại nhập bầy. Chúng tôi có thêm chị Phương Quỳnh (Vịt Bầu), cô Bìm Bịp, tức Song Thư TTH (em gái của Trần Thị Nhật Hưng). Cô em này thấy chị bay nhảy…dzui quá thì theo chị nhập bầy luôn.

Nhung_Cay_But_Nu_2

Cuốn sách “Những Cây Bút Nữ 2„ ra đời, chúng tôi gom lại cả thảy là tám tiên, lại xôn xao bàn chuyện. Trước tiên là lo bài vở. Chu mẹc ơi, từ khi có lịnh ra sách đến lúc nộp bài, vì lý do đặc biệt, anh chủ bút chỉ cho thời gian hơn tuần, mỗi người được phép múa may trong mảnh đất mình chỉ 50 trang.

Lịnh đưa ra, chị em chúng tôi thức đêm thức hôm chống con mắt dán vào máy, vắt giò lên cổ chạy có cờ mà vẫn không kịp theo hạn định. May sao có…chiếu chỉ của Hoà Thượng Phương Trượng hãy nên thư thả để bài viết chuẩn xác hơn, nội dung phong phú mà hình thức cũng phải đâu ra đó. Ai nấy thở phào nhẹ nhõm, như kẻ ngồi tù được lịnh ân xá. Thế là chị em ta đủng đỉnh…nhã ngọc phun châu! Phần, muốn cuốn sách 2 phải hoàn hảo hơn cuốn 1( cuốn một đã rất thành công), sóng vỗ lớp sau cao hơn sóng trước chứ, phần nữa tôn trọng và quí mến độc giả, tất cả chị em chúng tôi cùng nỗ lực hết mình, vận dụng nội công, tim óc chạy đua cho tới đích. Mỗi người phát huy tiềm năng của mình, sao cho mười phân vẹn…(điều này để dành cho Quí vị độc giả đánh giá sau khi đọc sách!)

Song song với bài vở, chúng tôi còn lo hình thức của cuốn sách.Trong nhóm có “họa sĩ„ Hương Cau được lịnh vẽ bìa, Hoa Lan layout cắt gọn bài vở vào tiêu chuẩn 50 trang cho mỗi người. Sau đó đưa về…tổng hành dinh cho anh chủ bút quyết định cùng viết lời tựa. Sau rót chuyển về…Hoà Thượng Phương Trượng như triều đình tâu lên…Hoàng Thượng để nhận…chiếu chỉ tối thượng. Ôi, cả công trình nói nghe đơn giản như đang giỡn, thế nhưng sự việc không dễ dàng như mọi người tưởng. Nếu xưa nay ai cũng bảo, chả có việc gì đưa đến…(chưa biết kết quả thế nào) mà không trải gian lao mồ hôi và nước mắt, thì chúng tôi cũng vậy; nước mắt, vốn đối với phái nữ dường như có thừa mà còn dư cho những tâm hồn mẫn cảm vì lỡ mang nghiệp cầm bút, cho nên, ngay việc lựa chọn tấm tranh cho cuốn sách cho đến cắt xén bài vở từ nội dung cho phù hợp báo chùa đến đạt tiêu chuẩn không ai được lấn sang đất người khác cũng…chí choé, mổ nhau (chim mà), ôi thôi đủ chuyện không khỏi khiến anh Đại Bàng Phù Vân, một thân một mình là nam nhi lạc giữa vườn hoa phải nhức đầu!

Nhưng mà chúng tôi vốn dĩ “thương nhau lắm cắn nhau đau„ tánh mỗi người mỗi khác mà TÂM lại như nhau nên cuốn sách cuối cùng đã đến tay quí vị vào ngày lễ ra mắt sách 16.02.2014.

Đó là ngày nhằm vào Rằm Tháng Giêng, lễ vía Đức Phật Di Lặc của chùa Viên Giác Đức quốc.

Nhung_Cay_But_Nu_2_bia_sauGiữa không khí trang nghiêm nơi chánh điện, dưới chân tôn tượng Đức Như Lai, Hoà Thượng Phương Trượng chủ tọa và ban đạo từ. Phật tử trong những chiếc áo tràng lam hiền hòa ngồi xếp lớp bên dưới. Ở một góc của chánh điện, một bàn sách Những Cây Bút Nữ 2 đang nằm yên chờ đợi. Chúng tôi, “bát tiên“ tha thướt trong những chiếc áo dài truyền thống đầy màu sắc, lần lượt được anh chủ bút Phù Vân giới thiệu từng người ra trình diện khán, độc giả. Hoà thượng dành cho nửa tiếng để chúng tôi tự…quảng cáo sách của mình. (Tự biên rồi tự diễn luôn!)

Sau những lời trân trọng chào hỏi, chúc Tết rất đĩnh đạc từ giọng Huế trầm bổng vang vang ngọt ngào của Chị Nguyên Hạnh Hoàng thị Doãn, từng là cô giáo dạy toán, đến vài câu chân tình mộc mạc giọng Nam của chị Phương Quỳnh, là giọng Bắc duyên dáng thân thiện gần gũi của Hoa Lan. Trọng điểm là ở đây, cho Hoa Lan huyên thuyên quảng cáo đi sâu vào nội dung của sách.

- Nếu ai muốn về thăm Huế mộng mơ, hoài niệm những kỷ niệm của tình thầy trò thì đọc văn chị Doãn.

- Tình đạo nghĩa đời là truyện chị Phương Quỳnh.

- Trái với những chuyện tình không lối thoát của Hương Cau là những chuyện tình có lối thoát của Hoa Lan. (Hoa lan là Phật tử thuần thành, thấm nhuần Phật Pháp biết dùng Phật Pháp hoá giải những nan đề).

- Tình lãng mạn ướt át kiểu “tân„ Quỳnh Giao, tiểu thuyết gia Trung Hoa một thời làm mưa làm gió văn đàn Việt Nam, là ngòi bút của Song Thư TTH.

- Vinh danh tình yêu thương và lòng hy sinh của cha mẹ dành cho con cái và ngược lại, thể hiện bàn bạc trong những truyện hiếu đạo, thiêng liêng phụ mẫu, gắn bó gia đình hãy tìm đến Trần thị Nhật Hưng.

- Những cuộc tình hoang dại rừng rú liêu trai chí dị là ngòi bút của Hùynh Ngọc Nga.

- Cuối cùng, cây bút trẻ nhất của nhóm: Thi Thi Hồng Ngọc, ngoài tình yêu lứa đôi, những trăn trở trong cuộc sống, cô không quên những chuyện tình cửa thiền qua bóng dáng mấy cô Thị Mầu, Ma Đăng Già.

Vâng, thưa quí vị, cuốn sách là hội tụ đủ mọi thứ tình trong đời, kể cả tình thương nhớ quê hương đất nước qua bài “Những Con Đường Thay Tên„ của chính Hoa Lan mà Hoa Lan quên nhắc để khiến một độc giả tới khiếu nại.

Hoa Lan còn nhấn mạnh thêm, chúng tôi viết văn là làm công quả cho báo chùa, với cuốn sách 420 trang giá chỉ 10 Euro “rẻ như bèo„ chúng tôi mong được sự ủng hộ của Quí vị để lên tinh thần, cùng nhau duy trì tiếng mẹ đẻ nơi trời Tây, tuy nhiên, sách đọc không ưng ý, Quí vị cứ tìm Hoa Lan níu áo đòi lại tiền, hoặc nơi xa cần liên lạc thì cứ theo điạ chỉ Email: Hoa Lan @ vãngsanh.com.
cay-but-nu-2

Mọi người đã cười ồ qua lời quảng cáo di dỏm của Hoa Lan. Và cuối cùng, cuốn sách đã được tiếp đón một cách nồng nhiệt với sự ủng hộ chân tình của Quí vị. Điều đó đã khích lệ chúng tôi không ít. Chúng tôi chân thành cám ơn.

Săm soi cầm cuốn sách trên tay, ngắm hết trang bìa trước, bìa sau và lướt cả trang trong, có vị vui miệng đùa: “Ủa, các...bác in sách mà sao đem hình...con gái của mình ra đăng thế?„ Vâng, đó là câu “khen„ những hình trong sách quá…trẻ đẹp mà sao bên ngoài như…bà ngoại thế, có khác nào vuốt má cuốn sách nhưng… tát nhẹ vào má tác giả.

Số là, nơi bìa sau cũng như bên trong sách có mục tiểu sử. Mục nào cũng cần có hình để đăng, mỗi người hai hình, và tiêu chuẩn đặt ra, ảnh phải rõ mới chụp 5 năm trở về sau, không được…ăn gian tuổi đăng hình hồi trẻ. Thế là các tiên lại đua nhau tìm hình, chụp hình. Tâm lý chung ai cũng vậy, cũng muốn chọn hình đẹp nhất, ưng ý nhất của mình để trình làng. cay-but-nu-1

Mọi người tới tấp chụp hình, chọn hình, truyền cho nhau xem để hỏi ý kiến. Riêng tôi, lục xục khắp album, chả có tấm nào ưng ý ngoài tấm cận ảnh làm diễn viên đóng vai “Thị Mầu„. Đây là tấm ảnh do một khán giả chụp cho khi tôi diễn ở khóa Tu Học Âu Châu. Tấm ảnh nhờ khá rõ nét đã được anh chủ bút chấp thuận mặc dù đã lắm “lời bàn Mao Tôn Cương„ khiến tôi nãn lòng. Nào là…xí xọn quá, nào là lòe loẹt, diêm dúa (Thị Mầu mà!)…chỉ thích hợp báo văn nghệ chứ không hợp báo văn chương! Cuối cùng, để giảm thiểu sức tấn công của miệng thế gian, tôi đã nhờ Hoa Lan cắt bớt “râu ria„ (đóa hoa cài trên mái tóc) để bớt làm…ngứa mắt đối với những vị khó tính. Lời trần tình của tôi hôm nay, mong Quí vị thông cảm nha.

Đúng thời hạn nọp để gởi đi in, tất cả nội dung cũng như hình thức, bìa ngoài bìa trong đều đã hoàn thành. Nhìn dung nhan ảnh, tiên nào cũng tươi roi rói, chỉ thua…hoa hậu với người mẫu chút thôi! Chỉ tiếc là, hình trong sách...thì vậy mà sao bên ngoài ...lại rứa?!



Thưa Quí vị, tôi xin kết thúc bài viết tại đây. Chúng tôi trước sau, chỉ muốn đóng góp một chút gì đó cho đời, cho đạo; nỗ lực hết mình, thành tâm mong đem lại niềm vui tinh thần cho Quí vị và cả cho chúng tôi nữa.

Thân chào Quí vị. Mong nhận được sự ủng hộ từ Quí vị. Kính chúc Quí vị có những ngày vui.


Trần Thị Nhật Hưng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/08/202016:36(Xem: 235)
Khi được một bằng hữu tặng cho một quyển sách hay và quý, bạn vui vẻ nhận lấy, khen sách trình bày đẹp, đề tài lạ lẫm hấp dẫn, cảm ơn, rồi nhập vào hàng hàng lớp lớp những sách báo trên kệ tủ của mình, nói là từ từ khi nào rảnh rang sẽ đọc sau, rồi quên bẳng luôn, không sờ đụng đến lần nào nữa. Nếu vị bằng hữu đó mà biết được bạn đã đối xử với món quà tặng văn hóa, món quà tinh thần và nghĩa tình kiểu như vậy, chắc vị đó sẽ buồn lắm. Làm người khác buồn, là bạn đã mang tội. Trong trường hợp vị bằng hữu đó không hề hay biết gì hết, bạn vẫn mang tội, chứ không phải vô tội. Tội đó là tội xem thường.
27/08/202004:38(Xem: 640)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này
18/08/202016:59(Xem: 454)
Bài Thơ Cho Cha Nhạc: Võ Tá Hân Thơ: Phan Như Ca sĩ: Diệu Hiền
14/08/202012:02(Xem: 662)
Thuở trung học, tôi rất yêu môn toán. Những con số cộc lốc khô khan nhưng rõ ràng 1 với 1 là 2 đi vào đầu tôi êm ái nhẹ nhàng hơn những bài văn thơ trữ tình, ướt át. Tôi rất dốt, thường đội sổ môn Việt văn. Giữa khi một đề bài Thầy, Cô đưa ra: “Hãy tả tâm trạng cảm giác của em khi một ngày dự định đi chơi mà bị mưa không đi được„ Bạn tôi, đứa “sơ mi„ (nhất điểm) luận văn khi phát bài luôn được đọc cho cả lớp nghe, viết: “Thế là hôm nay em phải ở lại nhà vì một trận mưa như trút nước. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dai dẳng suốt từ chiều hôm qua. Bầu trời vẫn còn u ám, xám xịt, không có dấu hiệu của một trận mưa sắp dứt, một ngày quang đãng. Em buồn nằm nhà, cuộn mình trong chăn nghe bên ngoài mưa rơi tí tách, gõ nhịp trên máng xối„ Thì bài của tôi: “Đùng...đùng...tiếng sét nổ vang. Nhìn ra bên ngoài bầu trời đen thui rồi nước ở đâu từ trên máng xối đổ xuống ào ào. Nước mưa chứ ai. Ghét dễ sợ. Không được đi chơi như dự định rồi. Buồn thỉu buồn thiu„ Bài viết cộc lốc khô cứng như cục đá. Ng
13/08/202009:36(Xem: 325)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
09/08/202011:10(Xem: 457)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
02/08/202010:23(Xem: 468)
Báo Chánh Pháp số 105 (tháng 08 năm 2020)
13/07/202015:59(Xem: 481)
Mô Phật- Xin thầy giảng giải về sự khác nhau giữa Phước đức và Công đức? - Công đức là sự xoay nhìn lại nội tâm,(công phu tu hành) dùng trí sáng suốt, thấu rõ sự thật, dứt trừ mê lầm phiền não. - Công đức có thể đoạn phiền não, có thể chứng được bồ đề, còn phước đức thì không. Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người… - Phước đức không thể đoạn phiền não cũng không thể chứng bồ đề, chỉ có thể mang đến cho bạn phước báu. “Do đó chúng ta nhất định phải phân biệt rõ ràng công đức và phước đức.”
12/07/202017:19(Xem: 1262)
Mẹ từ giã cõi đời vào những ngày cuối năm biến không khí đón tết vui tươi giờ đây càng thêm lặng lẽ. Nhìn Cha già ngồi niệm Phật, cúng lễ phẩm mỗi ngày 3 lần cho Mẹ, trông ra phía trước sân những chậu vạn thọ hoa đã nở tròn, khiến tôi càng thấy buồn và nhớ Mẹ nhiều hơn. Tôi ngồi xem mấy món đồ Mẹ để lại được đựng trong chiếc hộp gỗ đã bạc màu, lòng tôi cảm xúc dâng trào khi nhìn thấy xâu chuỗi bằng hạt bồ đề tự tay tôi làm và những lá thư tôi viết gởi về thăm Mẹ cũng như những bài thơ võ vẽ tập làm từ tuổi ấu thơ. Những bài thơ từ khi tôi viết đến khi Mẹ qua đời đã gần hai mươi năm, tưởng chừng đã hư mất thuở nào nhưng được Mẹ gói trong mấy lớp bao ni lông thì giờ đây cũng đã ố vàng. Đây là rất ít số bài thơ còn sót lại trong thời tuổi thơ của tôi. Cảm xúc nhớ Mẹ dâng trào theo từng câu chữ, những kỷ niệm thuở ấu thơ bên Mẹ hiền đầm ấm, hồn nhiên, hạnh phúc biết bao. Đặc biệt, “Đôi Gánh trên vai Mẹ” là một trong những hình ảnh thiêng liêng của cuộc đời và là nguồn động lực vô cùng lớn
03/07/202014:43(Xem: 782)
Trong cuộc sống hiện thực có rất nhiều người không hề biết trân quý một cái bánh bao, một bát cơm, một tờ giấy hay một ly nước. Họ cho rằng bỏ đi một chút thức ăn, nước uống cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Nhưng, hôm nay chúng ta lãng phí một chút, ngày mai lại lãng phí một chút, cả một đời tích cóp lại sẽ là một con số không nhỏ.