Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Ý nghĩa và lợi ích của An Cư

20/10/201202:00(Xem: 1440)
Ý nghĩa và lợi ích của An Cư

n-2-quaduong-1


An cư theo tiếng Phạn là Varsa hay Vassa. Tàu dịch : ở nguyên một nơi,

An: thân tâm an tịnh, : đến kỳ quy định phải ở yên một nơi.

Như vậy An Cư là đến kỳ quy định, mọi người quy tụ về ở yên một nơi, để cho thân tâm đươc an tịnh.

Vào thời Đức Phật còn tại thế, Tăng đoàn dưới sự hướng dẫn của Ngài, sau nhiều tháng mùa nắng đi HOÁ DUYÊN khắp nơi, đến 3 tháng mùa mưa ( mùa hạ )ở Ấn Độ, Đức Phật quy tụ tăng đoàn lại một trụ xứ để THÚC LIỄM THÂN TÂM , TRAO DỒI GIỚI ĐỊNH TUỆ gọi là AN CƯ KIẾT HẠ, . Vừa thể hiện lòng Từ Bi, vì sợ mùa mưa là mùa côn trùng sanh sôi nẩy nở, nếu Tăng đoàn đi ra ở ngoài nhiều sẽ giẫm đạp lên gây tổn mạng chúng, vừa thực hiện tinh thần Trí Tuệ vì có thời gian vân tập lại với nhau, để quán chiếu lại tự thân, soi sáng, nạp và truyền năng lượng cho nhau. Từ đó việc “ phản quan tự kỷ” quay lại soi sáng với chính mình được xem là nhiệm vụ chính, để biết rõ được mình. Chỉ khi nào biết rõ được mình, thì chúng ta mới làm chủ được bản thân, làm chủ được vận mệnh, thấy rõ được tâm mình, mà theo Đức Phật đã dạy: “ tất cả đều do tâm tạo” nên khi đã làm chủ được tâm mình thì “ tâm tịnh quốc độ tịnh” “tâm bình thế giới bình” chứ không tìm kiếm và cầu nguyện ở đâu xa, cụ thể Văn hào Nguyễn Du đã nói: “ người vui cảnh chẳng đeo sầu, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” tâm an tịnh không chạy theo dục lạc, vật chất thế gian, những vọng động, sinh diệt ở bên ngoài thì trí tuệ sẽ phát sanh, thấy rõ và sống đúng với chân lý, lợi lạc được quần sanh.

Với lòng từ bi thấy chúng sanh ở cõi Ta bà sống chạy theo ngũ dục, để phải luôn chịu trầm luân đau khổ trong sinh tử luân hồi, từ đó Đức Phật đã phải thị hiện để chỉ rõ cho con đường thoát khổ, nhưng nghiệp chướng của chúng sanh quá sâu dầy, nên Đức Phật cũng chỉ độ được cho những người hữu duyên, và chư vị Bồ tát phải tiếp tục hạnh nguyện của Ngài, “hoà quang đồng trần’ để phổ độ chúng sanh.

Ngày nay với một thế giới điên đảo quay cuồng, đang phải vội vã tranh thủ từng giây, phút, để lo toan cho cuộc sống và chữa lửa, chỉ lo cắt tỉa ngọn ngành, nhưng rồi cũng phải bị suy thoái kinh tế toàn cầu, để phải kích cầu tạo ra những nhiêu khê và đang trên đà huỷ diệt vì đang khai thác cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên, với hiệu ứng nhà kính, khiến quả địạ cầu đang nóng lên, hệ sinh thái và môi trường bị ô nhiễm, sức khoẻ và tuổi thọ con người đang bị báo động, cũng do chính lòng Tham- Sân- Si của con người tạo ra, nên chư vị Bồ tát phải nhọc lòng hoá thân thành nhiều hạnh nguyện để cùng khổ, đồng sự với chúng sanh hầu tuỳ duyên hoá độ.

Khi Phật còn tại thế với đệ tử toàn là thánh tăng nhưng một năm phải an cư một lần, bây giờ thời mạt pháp hầu hết là phàm tăng mà phải phụng sự chúng sanh với nhiều ma chướng, cho nên việc quan trọng nhất là phải thường xuyên tổ chức an cư trong hằng năm, hằng tháng hoặc hằng ngày, để duy trì được giới luật, nạp lại năng lượng đã bị sử dụng tiêu hao trong hằng ngày.

An cư và tám ngọn gió là thước đo, là tuổi đạo của người xuất gia, cho nên an cư không chỉ là trách nhiệm, bổn phận mà còn là nhu cầu thiết yếu là con đường để thăng hoa đời sống tâm linh, vun bồi trí tuệ, thực hiện lý tưởng cao đẹp, có thể hiểu an cư là thời gian mà chúng ta dừng nghỉ để bổ sung cho mình những tiêu hao trong quá trình phụng sự chúng sanh nhằm đưa vào tâm thức những nguồn năng lượng mới của yêu thương và hiểu biết, giúp đời sống của ta và tha nhân giảm dần những đau khổ và tăng thêm những an lạc, từ đó thiết lập được những môi trường an ổn, hài hoà với tất cả và thuận với thiên nhiên.

Đối với thế gian thì người đời thường nói “ Có an cư mới lạc nghiệp”, cho nên an cư cũng là điều kiện tiên quyết để ổn định cuộc sống thường tình của người đời, đối với Phật tử tại gia mùa an cư không chỉ thể hiện sự quan tâm phụng cúng đến các đạo tràng an cư của chư Tăng, để cầu phước báu mà còn thể hiện niềm tin, sự kính ngưỡng, với mong mỏi những vị Thầy, Cô của mình được thăng tiến trên con đường tâm linh để xác quyết, giữ vững niềm tin đối với Tam bảo. Từ đó thấy rõ được ích lợi và hăng hái áp dụng tinh thần an cư vào chính trong cuộc sống hàng ngày của mình cho tâm luôn được bình an, để không còn phải nhiều lo toan bận rộn, ganh đua, phân biệt, hơn thua, mà dành thời gian nuôi dưỡng trái tim, đầy yêu thương và nhiều hiểu biết sẵn có của mình.

Suốt thời gian an cư chư Tăng Ni và Phật Tử đã được soi sáng và truyền năng lượng, chuyển hoá thân tâm cho nhau, vào cuối mùa an cư là những giờ phút Tự tứ, để Chư Tôn Đức có cơ hội đánh bóng cho nhau, mà mỗi vị khi được chỉ lỗi sửa sai đều phải chân thành đảnh lễ cảm ơn đại chúng đã làm đẹp cho mình. Cho nên an cư là thời gian để chúng ta tạo ra năng lượng, hoàn hảo bản thân, bảo toàn được vận mệnh của mình, và cũng là góp phần vào việc ổn định trong xã hội, vì vậy chúng ta rất hoan hỷ với những quy điều, những hàng rào giới luật đã bảo vệ cho ta được bình yên và thăng hoa trong cuốc sống, mọi người đều được an cư và bình yên trong cuộc sống thì xã hội nầy thanh bình và hạnh phúc biết bao ! vì Đức Phật đã dạy: “ Tâm bình thế giới bình, Tâm tịnh quốc độ tịnh”,.

An cư có nhiều ích lợi thiết thực như vậy, cho nên Tăng, Ni và mỗi người con Phật đều nên phấn khởi tổ chức và nghiêm thủ tuân hành, để tuổi đạo được nâng cao và đạo lực được vững vàng, hầu trên cầu Phật đạo, dưới hoá độ chúng sanh được viên thành, có như vậy mới đúng bản hoài của chư Phật, không phụ lòng của Thầy, Tổ và Đàn na tín thí.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/03/201415:40(Xem: 4931)
AN CƯ là một trong các pháp chế trọng yếu trong đời sống tu hành của Tăng Đoàn Phật giáo. Chữ “cư” nghĩa là ở; chữ “an” nghĩa là yên, tức là, thân thì không đi ra khỏi chùa, tâm thì chuyên cần tu học, luôn giữ chánh niệm, không chạy theo trần cảnh bên ngoài, không để ý đến các chuyện thế sự. Vậy, “an cư” là ở yên một chỗ, chuyên cần tu tập, giữ cho thân tâm tĩnh lặng, thanh tịnh.
13/08/201219:23(Xem: 1575)
Mùa An cư ba tháng, một tháng đã trôi qua rồi, quý vị tự kiểm điểm lại xem đã làm được gì và hai tháng còn lại sẽ làm gì. Một năm Phật dành chín tháng để chúng ta đi giáo hóa, ba tháng an cư tĩnh tâm để trưởng dưỡng đạo tâm, tăng cường đạo lực; vì chín tháng đi giáo hóa, tiếp cận với xã hội có nhiều điều phức tạp làm đạo tâm chúng ta bị sa sút. Thật vậy, khi đi giáo hóa gặp việc này việc khác, gặp người tin Phật, cũng gặp người chống phá Phật, khiến chúng ta phải đối phó, làm tâm Bồ-đề chúng ta bị suy yếu. Vì vậy chúng ta cần nuôi lại tâm Bồ-đề cho vững. Trong ba tháng an cư, chúng ta ngồi yên coi chín tháng mình đã làm gì, ở đâu, tiếp xúc với ai và cách đối phó của chúng ta có thích hợp với đạo hay không. Thích hợp với đạo là giữ được tâm thanh tịnh, còn không thích hợp với đạo thì phiền não sanh khởi, kiểm điểm lại thấy điều nào còn kém, phải sửa đổi.
08/06/201114:39(Xem: 2818)
Ngày nay, y theo lời dạy của Đức Từ Phụ Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, khắp nơi nơi, Chùa chiền, Tu viện, Thiền viện hằng năm đều trang trọng tổ chức chu toàn cho tứ chúng được hội tụ về tham dự mùa an cư, sau đại lễ Phật đản.
24/04/201507:41(Xem: 2406)
Cũng bởi vì tiếng kêu thảm thiết “Bệ hạ ơi! Cứu thiếp!“ của một con mãng xà, hóa sanh của bà hoàng hậu độc ác Hy Thị, đêm về báo mộng với vua Lương Võ Đế mà hậu thế chúng ta mới có bộ Kinh Lương Hoàng Sám gồm 10 cuốn để sám hối tội lỗi. Bộ kinh này đã làm nền tảng cho khóa An Cư Kiết Đông kỳ 2 được tổ chức tại chùa Linh Thứu từ ngày mùng 5 đến 11 tháng Giêng năm 2015.
11/04/201312:15(Xem: 3170)
Thuở Đức Phật còn tại thế, Ngài có đặt ra một giới luật cho hàng Tăng ni là mỗi năm phải An cư Kiết hạ vào mùa mưa [1]. Vì mùa mưa ở Ấn Độ, các loại côn trùng sinh sôi nảy nở rất nhiều, mà chúng Tăng đi khất thực sẽ dẫm đạp lên chúng, giết hại nhiều chúng sanh nhỏ nhoi, làm tổn thương đến lòng từ bi tế vật của hàng Phật tử, nên chư Tăng ni không được phép du hành ra ngoài, mà phải ở yên một chỗ trong thời gian ba tháng để nỗ lực tu tập thiền định, trau dồi giới định tuệ, cùng nhau sống trong hoà hợp thanh tịnh.
19/05/201100:22(Xem: 344)
An cư nguyên là phương thức quy định từ xưa của Bà-La-Môn giáo Ấn Độ, về sau được Phật dùng làm chế độ quan trọng trong đời sống tu hành. Ngài Đạo Tuyên đời Đường giải thích về an cư như sau: “Thân tâm giữ lặng lẽ là An, ước định thời kỳ để ở là Cư. Ở chổ lặng lẽ để tư duy là quy tắc chơn chánh của đạo; lý phải tính từng ngày, gia công sách tấn”. (trích Phiên Dịch Nghĩa Tập).
27/03/201317:26(Xem: 6838)
Bộ Luận Đại Trí Độ do Ngài Bồ Tát Long Thọ tạo tác, nhằm tuyên bày giáo nghĩa thậm thâm vi diệu của Pháp Đại Thừa Bát Nhã Ba La Mật. Bộ Luận Đại Trí Độ này được Ngài Tam Tạng Pháp Sư Cưu Ma La Thập phiên dịch từ chữ Phạn ra chữ Hán. Trong thời gian phiên dịch, Ngài đã nhóm họp 500 vị Thiện hữu tri thức, cấm túc tại Tiêu Diêu Viên Đường ở Lâm Giang, nghiên cứu huyền chương, khảo chánh và lược dịch từ 1000 quyển, cô đọng thành 100 quyển. Bộ Luận Đại Trí Độ tiếng Việt gồm 5 tập, mỗi tập 20 quyển là bản dịch từ chũ Hán của Sư Bà Thích Nữ Diệu Không. Sau gần 5 năm làm việc liên tục mới phiên dịch hoàn tất từ Hán Văn ra Việt Văn với sự trợ giúp nhuận bút và biên tập của Pháp Sư Thích Thiện Trí (Giáo Sư của Giảng Sư Cao cấp PGVN & Học viện PGVN) và Cư Sĩ Tâm Viên Lê Văn Lâm.
09/04/201316:22(Xem: 3359)
Kính thưa liệt quý vị phát tâm làm công tác thiện nguyện, xin quý vị niệm tình thứ lỗi cho những thiếu sót Tên họ hoặc Pháp Danh của quý vị trong các phân ban, Ban Tổ Chức chân thành cám ơn.
09/04/201316:22(Xem: 1958)
Ban Chức Sự Trường Hạ Vạn Hạnh - Phật Lịch 2556 (Từ Ngày 04/07/2012 Đến Ngày 13/07/2012)
30/05/201311:03(Xem: 2390)
Hè về ve gọi râm ran Phải chăng chịu nắng, thở than đêm ngày? Hè về xác phượng tung bay Vấn vương nơi cội, tiếc ngày tháng xanh… Nỗi buồn nặng tuổi học sinh Xa Thầy, xa bạn, một mình nhớ thương.