Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Một chuyến xuất ngoại

02/03/201223:01(Xem: 413)
Một chuyến xuất ngoại




MỤC LỤC

TẠP CHÍ ĐẠO PHẬT NGÀY NAY SỐ 14
THÁNG 02 NĂM 2012

Một chuyến xuất ngoại
Lam Khê

thumbnail.php?file=026___TB___Mot_Chuyen_Xuat_Ngoai__R__1_484541510Cơn bão số 5 vừa đổ bộ vào các tỉnh ven biển miền Trung. Trời mưa rỉ rả suốt mấy ngày chúng tôi ghé tham quan thành phố Đông Hà và thị xã Quảng Trị. Ấy vậy mà... vừa bước chân sang đất nước Triệu Voi thì trời lại nắng chang chang. Không khí càng oi bức ngột ngạt khi công an cửa khẩu Lao Bảo từ chối cấp visa cho hai vị trong đoàn vì passport gần hết hạn. Nhưng rồi mọi việc sau đó cũng kịp thời giải quyết ổn thỏa.

Qua khỏi biên giới Việt - Lào, chuyến xe khách vượt hơn 200 cây số đường trường mới đưa chúng tôi đến tỉnh Savanakhet. Đường xá có chỗ gập ghềnh, có đoạn tương đối tốt, song cảm giác an toàn và sự tĩnh lặng của cảnh vật khiến người mới đến lần đầu đã thấy cõi lòng thanh thản vô ưu. Đất nước của hoa Chăm-pa, của những ngày lễ hội tưng bừng trong năm được bao bọc bởi núi rừng mênh mông hùng vĩ. Suốt chặng đường, tôi mải miết dõi theo những khu rừng thưa vụt nhanh qua tầm mắt; những cánh đồng lúa nước tốt xanh mượt mà; Những căn nhà sàn nhỏ bé bình dị như tâm hồn chủ nhân bao đời của nó. Người ta bảo: Đến Lào để tận hưởng không gian ngút ngàn cây xanh cỏ dại, để cùng sống chậm theo dòng thời gian trôi qua muôn sắc màu thanh bình yên ả. Quả thật như vậy.

Năm giờ chiều chúng tôi mới đến thị xã Savan, thủ phủ của tỉnh Savanakhet. Tỉnh Savanakhet là trung tâm kinh tế lớn thứ hai của Lào, còn được mệnh danh là thành phố thiên đường, nơi mua sắm du lịch hấp dẫn vì có vị trí nằm bên dòng Mê Kông, tiếp giáp tỉnh Mukdahan của Thái Lan. Chiếc cầu hữu nghị khánh thành năm 2006 tạo thêm mối thâm tình thông thương giao hữu giữa hai quốc gia lân cận.

files.php?file=026___TB___Mot_Chuyen_Xuat_Ngoai__R__2_625464989Chú Lệ, anh họ của Sư cô Minh Lạc trong đoàn - sang Lào định cư đã hơn hai mươi năm. Chú thường giúp đỡ đưa đón chư Tăng Ni mỗi khi quý vị từ Việt Nam sang Lào tham quan du lịch. Ra đón chúng tôi từ ngã ba rẽ qua thị xã, người Phật tử nhiệt thành tỏ rõ sự vui mừng khi gặp quý thầy cô từ quê nhà sang. Chú đưa chúng tôi về nhà mình giới thiệu, sau đó mới chở chư Ni về chùa Diệu Giác nghỉ ngơi, còn quý thầy thì qua chùa Bảo Quang. Thật thú vị khi được ở trong ngôi chùa mang đậm phong cách truyền thống Việt trên đất nước Lào. Sư cô Đàm Luân, trụ trì chùa Diệu Giác tánh tình hiền hậu lại nhiệt tình mau mắn. Chỉ mấy ngày lưu lại chùa mà chị em chúng tôi thân tình tự nhiên như đã từng quen biết. Cha mẹ Sư cô gốc là người Thanh Hóa, họ di cư sang Lào từ đầu thập niên năm mươi của thế kỷ trước. Sanh ra và lớn lên tại đất nước Triệu Voi, Sư cô không những thông thạo tiếng mẹ đẻ mà cũng am hiểu nhiều phương ngôn thổ ngữ quê nhà. Tu sĩ người Việt sống trên đất Lào, sự tu học giữ gìn theo thanh quy Đại thừa Bắc tông, ăn chay và tụng kinh tiếng Việt nhưng vẫn tuân thủ giới luật của Giáo hội Lào. Quá ngọ không dùng bữa, không chạy xe máy và cả ô tô trên đường.

Chúng tôi không phải là khách Ni duy nhất của chùa Diệu Giác. Mấy ngày trước có quý thầy và chư Ni từ Huế sang làm lễ quy y cho Phật tử người Việt trong vùng. Buổi lễ quy y tổ chức tại chùa Bảo Quang tối hôm đó. Theo lời Sư cô Đàm Luân, tỉnh Savanakhet có hai ngôi chùa Việt. Chùa Diệu Giác Ni và chùa Bảo Quang Tăng đều do cộng đồng người Việt góp sức xây dựng từ thập niên ba mươi của thế kỷ hai mươi. Tăng Ni từ Việt Nam qua Lào thường tìm đến hai chùa này lưu trú để tiện tham quan chiêm bái Phật tích các nơi. Sự ân cần chu đáo của sư trụ trì chùa Diệu Giác khiến chúng tôi luôn cảm thấy thoải mái an lạc như đang ở tại chùa mình.

... Một buổi sáng, tôi dậy sớm tản bộ quanh con đường trước cổng chùa. Đi bộ vừa để hít thở khí trời trong lành mát dịu, vừa muốn mục kích các vị sư Lào đi khất thực. Chùa nằm ngay ngã tư nhưng suốt ngày yên vắng, ít tiếng xe cộ. Lúc này, có nhiều phụ nữ đem chiếu và ghế nhỏ ra để bên vệ đường. Trên ghế đặt một cái thố to bằng nhôm hoặc bằng mây có nắp đậy. Thoạt nhìn, tôi ngạc nhiên vì không biết họ buôn bán thứ gì vào sáng sớm tinh mơ mà đường phố vắng tanh thế này. Nhưng khi nhận ra bên trong thố là những vắt cơm và thức ăn, thì tôi chợt hiểu. Họ trải chiếu quỳ xuống, yên lặng đợi các vị sư khất thực đi ngang qua để dâng thức ăn cúng dường. Phẩm vật đơn sơ, ánh mắt chân thành kính cẩn... bức tranh cuộc sống toát lên một vẻ đẹp thánh thiện tạo nguồn cảm xúc sâu xa cho du khách phương xa một lần tìm đến.

Trời sáng dần... từ góc đường, nơi có ngôi chùa Lào tọa lạc cạnh dòng Mê Kông hiền hòa thơ mộng bỗng xuất hiện một đoàn sư áo vàng cam đang đi tới. Tôi đưa máy ảnh vừa tầm ngắm nhưng rồi thất vọng khi thấy họ rẽ sang con đường khác. Không lâu sau, lại có một đoàn sư khác. Lần này các vị đi ngang qua chùa Diệu Giác. Dẫn đầu là vị sư lớn tuổi, theo sau là các chú đạo nhỏ. Mấy chú mỉm cười khi thấy tôi chụp hình. Đoàn khất sĩ chậm rãi dừng lại nhận phẩm vật của chư thiện tín cúng dường rồi tiếp tục thẳng bước trên đường. Cảnh sắc ban mai tỏa sáng trong màu y đỏ rực. Không gian tĩnh lặng mà thanh thoát diệu kỳ biết bao.

Sau mấy ngày lưu lại chùa Diệu Giác và chiêm bái nhiều ngôi chùa Lào trong thanh phố, chúng tôi lại lên đường sang tỉnh Mukdahan của đất nước Thái Lan. Xe ra khỏi thị xã Savan không bao lâu đã đến cửa khẩu Lào, qua cầu là tới cửa khẩu Thái. Thủ tục nhập khẩu của hai nước thật đơn giản mau lẹ. Ngồi trong xe, tôi quay người ra sau, cố chụp cho được chiếc cầu Hữu Nghị bắt qua dòng Mê Kông nối liền hai tỉnh vùng ven biên giới. Nhịp sống bên đất Thái trù phú nhộn nhịp hơn hẳn. Những chiếc xe buyt, xe tuk- tuk màu sắc cũng tươi tắn rực rỡ hơn.

Đoàn ghé thăm ngôi chùa Việt trong thành phố cũng mang tên Diệu Giác. Chùa Diệu Giác do Sư cô Huệ Mỹ người miền Tây Nam bộ mới sang trông coi mấy năm nay. Trong chùa có một phòng thư viện, giúp mọi người lui tới tìm hiểu trau giồi học tập ngôn ngữ tiếng Việt. Người Việt cũng có mặt ở Thái từ thời chống Pháp. Những khu người Việt được hình thành và hội người Việt lập ra đã góp phần bảo tồn bản sắc văn hóa quê hương và trợ giúp nhau khi hữu sự ở nơi đất khách quê người.

Phật giáo Thái Lan và một số nước như Lào, Myanma, Campuchia... đều theo truyền thống Theravada (Tiểu thừa Nam tông). Tu sĩ Nam tông đi khất thực mỗi buổi sáng, thọ dụng ngũ tịnh nhục, quá ngọ không ăn. Một năm hàng thiện tín của họ có mười ngày chay vào đầu tháng Chín (Tháng ra hạ của tu sĩ Nam tông, cũng như tháng Bảy bên mình). Lúc chúng tôi đến đúng vào mười ngày chay nên có nhiều hàng quán chay. Tham quan lễ Phật xong, chú Lệ đưa chúng tôi đến dùng trưa trong một quán cơm chay người Hoa. Quán chay của người Hoa nằm lọt thỏm trong khu người Việt. Tu sĩ và Phật tử Việt ăn chay nhiều nên quán buôn bán đông khách quanh năm.

Đến bất cứ đâu, từ chùa cho đến khu dân cư, quán ăn và các đường phố lớn, chúng tôi đều nhìn thấy người ta trưng bày di ảnh của đức vua và hoàng hậu. Người dân Thái tôn sùng vua của họ ngang bằng với kính Phật. Cũng phải thôi. Phật giáo mang lại cho họ nguồn sống tâm linh an lành tự tại. Đức vua là người có công lớn đưa nền nông nghiệp Thái Lan phát triển giàu mạnh cho đến ngày nay. Hình ảnh đức vua chính là biểu tượng thiêng liêng của dân tộc Thái. Đất nước của những nụ cười tràn ngập sắc màu an lạc và niềm tin tôn giáo.

Ngôi chùa Hoàng gia tọa lạc trên một ngọn núi, cách tỉnh Mukdahan hơn trăm cây số. Vì ở Thái chạy xe bên trái nên chú Lệ nhờ người bạn, cũng là người Việt định cư ở Lào quen đường chở giúp. Từ chân núi, chúng tôi đã nhìn thấy đỉnh tháp nhô cao chót vót. Xe chạy lên chùa theo con đường tráng nhựa vào tới tận cổng sau. Chùa do một vị công chúa, chị của đức vua đương thời phát tâm bảo trợ cúng dường. Chùa xây chưa xong thì bà tạ thế. Nhiều công trình vẫn còn đang tiếp tục xây dựng và hoàn thiện.

Chùa Hoàng gia nên lối kiến trúc cũng thật là nguy nga tráng lệ. Có bốn cổng tam quan trông ra bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, có cả ngàn tượng Phật đặt ở hành lang chạy quanh vòng tường có mái che lợp ngói. Tượng Phật ngồi trên chiếc bệ cao sơn vàng đính hạt cườm xanh nổi bật. Trong khuôn viên rộng thênh thang có rất nhiều cây xanh thảm cỏ, có hồ phun nước, có trụ đá dùng để tôn trí các vị Bồ tát và thần linh. Tất cả đều tỏa sáng một màu vàng thật ấn tượng. Mấy ngôi bảo tháp lớn thì màu trắng với những đường viền hoa văn vàng ánh. Tháp có lớn nhỏ nhưng kiểu dáng thì giống nhau. Vì không đủ thời gian nên chúng tôi chỉ vào lễ Phật ở ngôi tháp lớn. Tháp có nhiều cửa, mỗi cửa có tam cấp đi lên và có sáu tầng, mỗi tầng thờ một tượng Phật chính ở trên cùng nhiều pho tượng nhỏ hơn bên dưới. Tôi lên tới tầng hai chụp hình rồi ngồi lại chiêm nghiệm tượng Phật, nên không theo đoàn lên các tầng trên. Tầng thứ sáu là nơi thờ xá lợi Phật và các vị đại đệ tử.

Chiêm bái những ngôi chùa mang tầm vóc quy mô vĩ đại cứ khiến người ta phải luôn miệng trầm trồ thán phục. Suốt chuyến tham quan, đầu óc tôi lại miên man với ý nghĩ: Ở đâu những giá trị tâm linh được tôn tạo giữ gìn... thì ở đó niềm tin về lẽ sống chơn thường sẽ không ngừng tỏa sáng.

Vũ trụ vô thường. Sắc thân huyễn mộng. Tâm nguyện rộng lớn của người tạo lập rồi cũng sẽ theo dòng thời gian trôi xa vào cõi miên trường vĩnh cửu.

Một chuyến đi... đọng lại biết bao điều. Thế giới này hữu hạn nhưng niềm tin về những điều chân thiện mỹ sẽ mãi lan xa và... lan xa mãi.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/12/201720:49(Xem: 25059)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dương và lưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoát và giác ngộ cho những ai học hỏi và thực hành đúng đắn. Chánh Pháp ấy là thuốc hay, nhưng bệnh mà không uống thì chẳng phải là lỗi của thuốc. Trong kinh Di Giáo, đức Phật cũng ân cần huấn thị lần chót bằng những lời cảm động như sau: “Thể hiện lòng đại bi, Như Lai đã nói Chánh Pháp ích lợi một cách cứu cánh. Các thầy chỉ còn nỗ lực mà thực hành… Hãy tự cố gắng một cách thường trực, tinh tiến mà tu tập, đừng để đời mình trôi qua một cách vô ích, và sau này sẽ phải lo sợ hối hận.” Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người. Ước mong giáo pháp của Phật sẽ được lưu chuyển qua những trang báo nhỏ này, mỗi người sẽ tùy theo căn tánh và nhân duyên mà tiếp nhận hương vị.
21/04/201817:46(Xem: 199)
Nhớ Thầy Là Nhớ Pháp, Kính dâng Hòa Thượng Thích Phước Đường, Lê Khắc Thanh Hoài
21/04/201806:53(Xem: 162)
Ngày xưa có một nhà buôn Dẫn đoàn xe nọ lên đường đi xa Đem theo hàng hóa bán ra Lời nhiều muốn kiếm phải qua nước ngoài, Hành trình gian khổ kéo dài Một ngày đoàn tới ven nơi hiểm nghèo Bãi sa mạc nóng như thiêu Ban ngày cát mịn nóng nhiều như nung Đi ngang qua khó vô cùng Xe bò kéo nặng càng không dễ dàng.
17/04/201818:14(Xem: 106)
Mẹo hay Đánh cược với hòa thượng, cậu bé thắng một gánh củi nhưng để mất thứ quý giá gấp nhiều lần
30/03/201806:09(Xem: 248)
Ngày xưa có chú nai hiền Nhởn nhơ vui sống giữa miền hoang sơ Trong khu rừng rậm ven bờ Sông Hằng cuồn cuộn sóng mờ nhân gian. Dáng nai đẹp đẽ dịu dàng Sừng trong nước ngọc, thân vàng ánh châu Nhưng mắt nai lắng u sầu Thương cho trần thế nhuốm mầu bi ai, Nai nghe, nói được tiếng người Nai là Bồ Tát một thời hiện thân. Bên nai muông thú quây quần Coi nai như mẹ muôn phần yêu thương
21/03/201816:50(Xem: 756)
Tu Viện Quảng Hương Già Lam, thường được công chúng gọi ngắn gọn là Chùa Già Lam, tọa lạc tại quận Gò Vấp, Thành Phố Hồ Chí Minh. Chùa thuộc hệ phái Bắc tông, do Hòa thượng Thích Trí Thủ sáng lập vào năm 1960, đây chính là nơi đào tạo tăng tài (cấp đại học) để hoằng dương chánh pháp, phụng sự Phật đạo. Ban đầu, chùa có tên là Giải Hạnh Già Lam, đến năm 1964 được đổi tên là Quảng Hương Già Lam, do lấy tên của một vị học tăng pháp danh Quảng Hương đã vị pháp thiêu thân vào năm 1963 ở Sài Gòn.
16/03/201807:01(Xem: 1272)
Bí Mật Xứ Tạng (sách pdf) Thích Minh Thế
13/03/201811:47(Xem: 559)
Đại hành giả yogi Milarepa sinh trưởng tại tỉnh Gungthang miền Tây Tây Tạng. Ngài là con trai của một chúa đất giàu có tên là Mila Sherab Gyaltsen. Nhưng năm lên bảy tuổi, cha Ngài lâm trọng bệnh và qua đời, trước đó ông đã giao phó toàn bộ gia sản và gửi gắm vợ con mình cho chú thím của Milarepa rồi dặn dò khi nào Milarepa trưởng thành thì chú thím phải trả lại tài sản cho Milarepa và cô em gái. Thế nhưng sau khi cha Ngài mất, người chú và người thím xấu xa tước đoạt toàn bộ gia tài, họ còn bắt ba mẹ con Milarepa phải làm việc như những kẻ nô bộc trên đồng ruộng mà không được trả công. Khi Milarepa lớn lên, chú thím không những không trả lại gia sản mà còn cho rằng đó là phần mà cha Ngài phải trả nợ cho họ. Tức giận và cảm thấy bị sỉ nhục, mẹ của Milarepa gửi Ngài đi học huyền thuật để trừng phạt những kẻ vong ân bội tín. Chẳng bao lâu sau, Milarepa thành thục quyền năng huyền thuật hủy diệt và trong khi trả thù chú thím, Ngài đã sát hại rất nhiều người vô tội. Vô cùng hối hận t
13/03/201807:50(Xem: 1453)
Tôi rất vui mừng khi được một người bạn mời đóng góp cho trang tôn giáo, tiết mục Phật giáo, trên website của Gia đình Mũ đỏ vùng Thủ đô Hoa Thịnh đốn & Phụ cận, Trước khi bắt đầu cho những bài viết sắp tới, tôi xin được nói về bản thân mình, điều mà rất hiếm khi tôi thường nói đến. Vì tôi nghĩ, nói về Nhảy dù mà bản thân chẳng có một ngày nào sống trong binh chủng này, hay nói về Tae Kwon Do mà không biết tí gì về võ thuật, hay nói về kỹ thuật nhảy toán mà chưa một ngày mang huy hiệu thám sát của Liên đoàn 81 Biệt Cách Dù, thì khi nói đến ai mà tin. Vì vậy tôi phải nói một ít về bản thân, tạo niềm tin cho đọc giả với những bài viết về Phật giáo sau này.
09/03/201813:12(Xem: 351)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng. Một hôm ngài chợt tạm ngừng Ghé ngôi làng nhỏ trên đường lãng du Trời chiều tăm tối âm u Mưa rơi tầm tã, gió ru lạnh lùng Thân ngài thấm ướt vô cùng Dép rơm tơi tả muốn bung đứt rồi. Tại ngôi nhà nhỏ ven đồi Thấy vài đôi dép bày nơi cửa ngoài Ngài bèn ghé lại tìm người Hỏi mua dép mới thay đôi cũ này, Một bà ở tại trong đây Biếu ngài đôi dép. Lòng đầy xót xa