Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Khi nào em sẽ quên tôi

01/02/201521:31(Xem: 1628)
Khi nào em sẽ quên tôi

KHI NÀO

EM SẼ QUÊN TÔI.

 

                                 

 

-------------------------

 

 

Cái thuở tinh khôi đường lộng gió.

Chung niềm ước vọng ý cao bay.

Tôi – Em , từ độ trăng cài mộng

Mơ giữa đường trăng, mộng vẫn gầy.!

 

Rộn rã

Những bước đầu đời cây trẩy lá

Hoa thôi khô, thôi rụng,

cõi hoang đường…!

Mảnh vườn cũ

thôi xơ xác chuyện thê lương

Bao diễm ảo sẽ thay màu phế tích.

 

Rồi tôi-em, ta-người hừng hực sống

Rồi cùng nhau đi vào nẽo hoang vu

Cái thực bây giờ, là mộng của mai sau

Lời gạt gẫm …

Nỗi niềm buồn thế kỷ.

 

Quờ quạng bóng chiều thiên lý

Lời khan níu vết đêm tàn

Em ơi ! sầu mộng thời gian

Khi chưa ráo lệ cho ngàn nỗi đau !

 

Bến đời Thực-Mộng ra sao ?

Để bây giờ đẫm sắc màu bể dâu

Đất trời còn có trăng sao

Tôi – em lại có niềm đau viễn trình.

 

Cung đường mơ ước ngày xưa ấy

Em có còn chăng, tình cũ xa xăm ?

Ta khập khễnh qua bóng chiều…chợt thấy !

Một đường băng thế kỷ âm thầm.

 

Nếu mai nầy

Ta có nghĩ gì nhau nhỉ !

Thì xin nghĩ cái chung, là trước hết

Cho nghĩa sống, để không bao giờ chết

Ngập ngụa sắc màu mây nước

Chênh vênh giấc mộng quan san

Có thấy gì đâu, ảo tưởng đá vàng.

Khi nát lệ, còn chi mộng ước.!

 

Những cơn trốt qua đi

Trầy suớt cả tâm hồn

Huyệt chưa đào

Đời đã sửa soạn mồ chôn

Đâu đó… thiên lý tình chợt nghẻn.

 

Nếu mai nầy

Đời lên thêm trang sử

Cung đường thuở ấy ráo sương khuya

Khăn gói người đi,

Dìu dập kẻ về

Hướng ta đến là mặt trời đích thực.

 

Bây giờ dẫu nữa… mai sau nữa,

Chắc hẳn,

Thôi em, chuyện thế đời !

Trẩy lá để cành ươm nụ biếc

Bình minh sau khoảnh khắc đêm trôi,

Có còn đâu tình lạc giọng cuối phương trời…

Và khi nào em sẽ quên tôi ?

 

Louisiana, tháng 2. 2015.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2297)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4157)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8509)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2746)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8701)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1853)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19079)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12656)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26055)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2316)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương