Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Hỏng Trái Phạt Đền

15/01/201112:32(Xem: 1383)
Hỏng Trái Phạt Đền


bongda_logoHỎNG TRÁI PHẠT ĐỀN

Tâm Không Vĩnh Hữu


1- Vậy là chỉ còn ba ngày nữa, đúng chiều hai mươi ba tháng Chạp, sẽ diễn ra trận chung kết bóng đá tranh ngôi vô địch. Đây là cúp bóng đá dành cho trẻ em lang thang cơ nhỡ, mồ côi được tuyển chọn từ các Nhà Mở, Làng S.O.S, và các gia đình vô gia cư sống lây lất trên vỉa hè trên địa bàn thành phố.

Sau nhiều trận long tranh hổ đấu thật hào hứng ở vòng loại, tứ kết, rồi bán kết, còn lại hai ứng cử viên nặng ký ngang sức ngang tài, từng hòa nhau hai trận không tỉ số với chất lượng chuyên môn rất cao, được Ban tổ chức khen ngợi hết lời. Đội tuyển của Nhà Mở sẽ chạm trán với đối thủ cũ là đội tuyển của trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi một lần nữa, lần quyết định gay cấn không được phép hòa, để nhận dạng và tuyên dương những nhà vô địch trước thềm năm mới. Theo Ban tổ chức thông báo thì chiếc cúp vô địch được mạ vàng 96, do Công ty kinh doanh Vàng Bạc Đá Quý của Tỉnh tài trợ. Tiền thưởng của chức vô địch hô lên nghe cũng rùng mình: mười triệu đồng, kèm một chuyến du xuân ba ngày ở thành phố sương mù thơ mộng. Ngoài ra, còn có nhiều phần thưởng hậu hĩnh khác dành cho các danh hiệu xuất sắc, phong cách, vua phá lưới… do những cơ quan ban ngành, các vị Mạnh Thường Quân, một vài công ty tư nhân ủng hộ. Trận chung kết sẽ được tổ chức trên sân cỏ của xã Ngọc Hiệp nằm ngoại vi thành phố, một sân cỏ trung lập nằm ven Sông Cái lượn lờ. Cả hai đội bóng bước vào chung kết được một tuần lễ để củng cố đội hình, luyện tập và bồi bổ sức lực để cống hiến một trận cầu hết mình vì thể thao, làm hài lòng những người hâm mộ. Thằng Hiền Các-Lốt đi thám thính về, cả nhóm tụm lại lắng nghe nó báo cáo tình hình bên đội trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi với nét mặt lo lắng không vui: “Tưởng bên tụi nó thiếu hụt, khủng hoảng vị trí thủ môn như ở hai trận tứ kết và bán kết, ai dè giờ chót đã có thằng Phùng Mắt Trố quay trở lại đảm đương nhiệm vụ trấn giữ khung thành, làm tụi nó mừng hết lớn!”. Thằng Đại Di-Đan, thủ quân của đội Nhà Mở, cau mày: “Chết cha rồi… cái thằng mắt trố đó sao lại quay về trường làm gì vậy ta? Có nó đứng trước cầu môn rồi thị tụi bên đó yên tâm vững bụng vô cùng!”. Vỗ đét đùi một cái, thằng Sinh Béc-Câm la lên: “Mình kiện lên Ban tổ chức đi.Tụi nó chơi như vậy là phạm luật rồi!”. Nãy giờ ngồi im, thằng tiền đạo Mỹ Rô-nan-Đô nguýt mắt một cái, hỏi: “Sao lại phạm luật?”. Sinh Béc-Câm tía lia cái miệng: “Tao nghe nói nó được mẹ ruột tìm ra, khóc lóc van xin Ban giám hiệu nhà trường cho mẹ con trùng phùng hồi tháng trước rồi!”. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô cau có hỏi: “Vậy thì đã sao?”. “Có mẹ rồi, vậy nó không còn là trẻ mồ côi nữa, mà không phải là trẻ mồ côi thì không được dự cái giải dành cho trẻ mồ côi như tụi mình. Đúng vậy không, tụi bây?”. Cả nhóm nhao nhao đồng tình. Nhưng thằng Đại Di-Đan ra hiệu im lặng, nói: “Chuyện này phải hỏi lại các cô chú, nếu đúng là vi phạm điều lệ giải thì mình khiếu nại ngay, chớ để thằng Phùng trấn giữ khung thành thì khó mà hạ được tụi nó!”.Thằng Long Giát-Xờ-Tam gật gù tặt lưỡi: “Đúng là thằng Phùng Mắt Trố rất xứng đáng với danh hiệu thủ môn xuất sắc nhất giải. Nhớ lại mấy trận đầu, nó đã từng phá được trên năm trái phạt đền, từng làm nản lòng các chân sút như Mỹ Rô-nan-đô, Phong Ba-tít-tuy-ta, Khánh Ô-Quen…”. Ngắt lời thằng Long, thủ môn Dũng Bát-Tét Lên tiếng: “Tao rất kính nể nó, nếu bảo rằng chịu thua thì tao chỉ chịu thua mỗi một mình thằng Phùng Mắt Trố này. Nhớ lại coi, đến vòng tứ kết, bán kết, khi đội Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi thiếu vắng nó, khung thành tụi nó chao đảo, lưới rung lên lia lịa, nếu không nhờ có hàng tấn công quá xuất sắc thì tụi nó đã bị loại rồi, chớ hòng vào chung kết gặp mình!”. Cuộc chuyện trò trở nên sôi nổi, thằng Hiền Các-Lốt đưa thêm thông tin: “Tao nghe nói mẹ của nó đi tìm nó đã hai năm qua, khóc cạn khô nước mắt rồi, sau cùng mới gặp được đứa con trai duy nhất của mình. Nghe nói, thằng Phùng bỏ nhà ra đi khi mẹ nó lấy chồng lần thứ hai, trúng nhằm ông dượng ghẻ be bét rượu chè, hết đánh mẹ rồi đến đập con, nó leo lên tàu xuôi vào Nam, rồi khi gom vào trường, khai là mồ côi cha mẹ! Tháng vừa rồi, nó được nhà trường cho phép về ở với mẹ, nghe nói hai mẹ con ở nhà trọ gần nhà ga, vì mẹ nó đã không còn sống với ông chồng thứ hai nữa. Tao nghe…”. Thấy Hiền Các-Lốt ngập ngừng, cả nhóm nóng nảy hỏi dồn: “Nghe nói gì nữa?”. Làm mặt mày nghiêm trọng, thằng Hiền Các-Lốt tiết lộ: “Nghe nói là thủ tục xin nhận con về đoàn tụ chưa hoàn tất, vì nhà trường còn đang phải xác minh thêm trước khi chấp thuận cho thằng Phùng Mắt Trố về sống với mẹ nó. Chính vì nắm bắt được tin này, mà các chú trong Ban huấn luyện của tụi nó đã mời thằng thủ môn tài ba đó tham gia lại đội tuyển để dự trận chung kết, chỉ một trần cầu nữa thôi, đó cũng là một trận cầu từ giã đội tuyển, từ giã nhà trường của thằng Phùng Mắt Trố!”. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô cười khẩy: “Đó, thấy chưa? Như vậy đâu có gì là phạm luật! Theo tao, tụi mình đừng kiện cáo gì cho mất công, kiện cáo đã thua lại còn lòi ra cái dở, cái hèn của tụi mình!”. Sừng sộ, thằng Đại Di-Đan hỏi: “Sao mày lại nói vậy? Dở hèn cái gì?”. Mặt bình thản, Mỹ Rô-nan-Đô nói từng lời chắc nịch: “Không việc gì phải sợ hãi cái thằng thủ môn đó. Nếu nó tài ba xuất chúng, thì đó là thử thách lớn, bắt buộc tụi mình phải chơi hết mình để giành chiến thắng. Nếu chiến thắng được khi đối phương có một thủ môn kiệt xuất thì đó mới là chiến thắng oanh liệt!”. Cả nhóm ngó nhau, rồi vỗ tay hoan nghênh ý kiến xác đáng của thằng tiền đạo mũi nhọn. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô hĩnh mũi, nói: “Tao cũng rất khâm phục thằng Phùng Mắt Trố. Phục nó không chỉ ở cái tài bắt bóng, mà ở tính khiêm tốn hiếm thấy. Nghĩ coi, tụi mình và nhiều đứa của đội bóng khác, đứa nào cũng tự gán cho mình những biệt danh gắn liền với những tên tuổi của các ngôi sao bóng đá, nghe thiệt là oách. Còn nó, nó cứ lẳng lặng đứng trước cầu môn với chỉ một tên hiệu tầm thường. Tao nói thiệt, trận chung kết sắp tới mà thấy được nó, tao sẽ hứng thú lên gấp mười lần, và quyết tâm phá lưới của tao sẽ dâng cao hơn. Tao quyết sẽ hạ gục nó!”. Cả nhóm vỗ tay hoan hô thằng Mỹ Rô-nan-Đô, và hứa với nhau sẽ không ý kiến gì về chuyện thằng thủ môn Phùng Mắt Trố nữa. Đứa nào cũng nóng lòng chờ đến ngày đấu trận cuối cùng của giải. Từng ngày trôi qua, năm cũ cũng đã sắp tàn…

2- Hiệp một diễn ra thật căng thẳng. Hai đội đều chơi thận trọng, chất lượng được đánh giá là trung bình thấp, làm cho gần một trăm cổ động viên ngoài sân hơi thất vọng. Suốt hiệp chỉ có hai cú sút suýt trở thành bàn thắng. Hai cú vô-lê của Mỹ Rô-nan-Đô vào phút thứ 28 và 40, đã bị đôi tay thiện nghệ của thủ môn Phùng Mắt Trố chận đứng bằng pha bay người bắt bóng đẹp mắt. Tiền đạo Lộc Hăng-Ri của trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi cũng có một cú đánh đầu lợi hại làm rung lưới phía sau lưng thủ môn Dũng Bát-Tét, nhưng bàn thắng không được công nhận vì chú bé trung phong cao kều này đã ở vào thế việt vị. Hai đội ra sân nghỉ giải lao. Chú Thành, huấn luyện viên của đội Nhà Mở, chỉ đạo thật cương quyết:" Vào hiệp hai phải tấn công, quyết định thắng thua sau 90 phút, không để đá hiệp phụ, hoặc phải chơi trò may rủi ở loạt đá luân lưu!". Rõ ràng Ban huấn luyện đã đánh giá cao tài nghệ bắt bóng của "chuyên gia bắt phạt đền" có tên gọi Phùng Mắt Trố của đội bạn. Phút 46 bắt đầu, đội Nhà Mở tràn lên, áp dụng lối chơi tổng lực, dồn dập uy hiếp khung thành của đội trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi. Mãi hăng tiết, say sưa tấn công, quả lốp bóng của Đại Di-Đan bị thằng hậu vệ Hữu Lơ-Bớt của đội bạn chặn đứng, bóng bắn vèo lên trên cho trung phong Hậu Roi-Giót. Cả đội Nhà Mở kinh hoàng khi không nghe tiếng còi thổi phạt việt vị. Thằng Hậu Roi-Giót đã phá bẫy việt vị, một mình một bóng lao thẳng về phía khung thành đang có Dũng Bát-Tét chơ vơ xông ra đón đầu. Sút. Lưới rung lên. Tỉ số đã được mở, 1-0 nghiêng về trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi. Nóng lòng san bằng tỉ số, đội Nhà Mở ào lên dũng mãnh khiến cho đối phương chống đỡ vất vả. Phút thứ 85, tỉ số vẫn như cũ. Phùng Mắt Trố quả là danh bất hư truyền, nhào lộn, bay lượn như cánh én trước cầu môn, cản phá những cú sút của cặp tiền đạo đội Nhà Mở. Lui về phòng thủ chặt để bảo toàn tỉ số, đội trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi nhường sân cho đối phương, và rình rập chờ cơ hội phản công nhanh. Nhưng, vào phút 87, thằng Mỹ Rô-nan-Đô dẫn bóng đột phá khu trung lộ, xâm nhập vòng cấm địa trước sự truy cản của hàng hậu vệ dầy đặc bên đội trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi. Thằng Hữu Lơ-bớt lúng túng, chuồi bóng cứu nguy, đạp nhằm ống quyển chân phải của Mỹ Rô-nan-Đô, làm thằng tiền đạo này ngã nhào tới trước. Tiếng còi trọng tài rít lên. Tay anh ta chỉ vào chấm phạt đền. Thằng Hữu Lơ-Bớt còn bị lãnh một thẻ vàng thứ hai, đổi thẻ đỏ, truất quyền thi đấu. Cổ động viên bên đội Nhà Mở hò reo vang dậy. Phút thứ 89, tiền đạo Mỹ Rô-nan-Đô bước ra đứng trước bóng nằm trên chấm phạt đền. Nó đang đối diện với tay thủ môn xuất sắc nhất của giải. Đó là điều nó mong đợi. Nó khao khát hạ gục Phùng Mắt Trố. Cả trong lẫn ngoài sân im thin thít. Ai nấy đều đã nín thở. Có vài đứa không đủ can đảm mở mắt nhìn. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô chiếu mắt nhìn thẳng vào mặt thủ môn đối phương. Nó không hề run, mà hoàn toàn tự tin vào cú sút của mình. Nó phải san bằng tỉ số. Nếu hòa, bước vào hiệp phụ tinh thần của đội Nhà Mở sẽ lên cao, chắc chắn sẽ ghi bàn thắng vàng.

Nó không được phép đá trật trái phạt đền này, vì nếu trật ra ngoài, hay để thằng Phùng Mắt Trố bắt được, thì xem như chiếc cúp vô địch sẽ thuộc về tay đối phương. Hít một hơi thật sâu, dồn hết sinh lực vào đôi chân, nó chờ nghe tiếng còi hiệu của trọng tài. Đúng vào thời khắc ngắn ngủi ấy, nó nhìn thấy phía sau cầu môn, sau lưng thằng Phùng Mắt Trố đang đứng dạng hai chân, xòe hai cánh tay ra như đôi cánh đại bàng, có một người phụ nữ đứng ôm vầng ngực với vẻ mặt căng thẳng. Người phụ nữ ấy có một gương mặt dài, đôi mắt trố to sáng quắc. Thằng Phùng Mắt Trố cũng có gương mặt và đôi mắt y như vậy. Và nó nghe người phụ nữ đứng sau khung thành la lên với nước mắt rưng rưng: “Phùng ơi, cố lên. Có má đây nè, cố lên con ơi!”. Tiếng "ơi"nghe thật tha thiết và não nùng vừa dứt, trọng tài thổi còi. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô bước lùi ra sau ba bước, và xấn tới. Sút. Bóng bay lập bập trên mặt đất sau cú sút trông thật nhẹ hều. Thằng Phùng Mắt Trố đổ nhào người xuống phía bên phải, dễ dàng ôm gọn bóng vào lòng giữa tiếng reo hò ầm ỉ của cổ động viên trường Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi. Cổ động viên, Ban huấn luyện và cầu thủ đội Nhà Mở cùng ôm đầu bứt tóc kêu trời mà than tiếc… Tiếng còi vang lên ba hồi kết thúc trận chung kết. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô ngồi gục giữa sân cỏ khóc khùng khục. Không ai đoái hoài đến dỗ dành nó. Chỉ có một người lại ngồi xuống một bên, choàng vai qua vai nó thân mật. Nó ngước mắt lên nhìn. Chính là thằng Phùng Mắt Trố chứ không ai khác. Thằng thủ môn tài ba hạ giọng xuống, nói rất chân tình: “Tao cảm ơn mày, cảm ơn rất nhiều!”. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô buồn thiu hỏi: “Cảm ơn cái gì?”. “Cảm ơn mày đã không muốn đá trái phạt đền!”. “Tao đã đá, nhưng đá quá dở, vì tâm lý không ổn định”. “Không. Tao biết mày không đá. Mày đã tha cho tao!”.

Dứt lời, thằng thủ môn đứng dậy đi thẳng một lèo ra ngoài sân cỏ, nơi đang có một người phụ nữ đứng đợi tự bao giờ. Thằng Mỹ Rô-nan-Đô uể oải đứng dậy, thễu não bước từng bước nặng nề rời sân cỏ. Lòng nó đang rộn vui vì biết được có một người hiểu cho mình. Đúng vậy. Chính nó đã chủ định đá hỏng trái phạt đền. Nó muốn tặng cho thằng thủ môn mà nó vô cùng cảm phục. Nó không có quà gì ngoài cú sút dở tệ ấy để tặng cho Phùng Mắt Trố trước khi thằng thủ môn giã từ sân chơi dành cho trẻ mồ côi, bụi đời. Nó nghĩ, đó cũng là món quà đặc biệt mừng cho cảnh xum họp trùng phùng của mẹ con thằng thủ môn số một. Chắc là người mẹ kia sẽ rất sung sướng, tự hào vì đứa con trai tài giỏi của bà. Niềm vui nhân lên, nỗi đau buồn của cuộc đời nghiệt ngã sẽ giảm vơi rất nhiều.

Thằng Mỹ Rô-nan-Đô sẽ còn nhớ mãi gương mặt có đôi mắt trố to, rưng rưng những giọt lệ, xuất hiện sau khung thành vào những giây cuối cùng căng thẳng của trận đấu, và nhớ đến suốt cuộc đời…
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/08/202012:57(Xem: 5085)
Ấn Độ Một Hung tin Đẫm lệ Thượng tọa Tiến sĩ Bodhipala đã Viên tịch trong cơn Đại dịch Covid 19
27/07/202017:44(Xem: 328)
Lương Hoàng Sám Pháp (Thi Hóa của Thích Linh Như)
27/07/202013:08(Xem: 244)
Nhắc đến thuyết nhân duyên "trùng trùng duyên khởi" của nhà Phật. Trong cái này lại cài đặt liên kết với cái kia, nếu không quen cô bạn đạo Chúc Hảo, làm sao có cuộc đi chơi kiểu "Dế mèn phiêu lưu ký" mãi tận đến Orlando của xứ biển Florida, làm sao quen được những thiện hữu tri thức chủ nhân của ngôi nhà Thiền với hồ bơi được tôi đặt cho một cái tên thật ấn tượng: Hồ “Trường Lưu Thủy". Câu chuyện bắt đầu từ cú điện thoại của Chúc Hảo vào đầu năm: - Năm nay trường Nữ Trung Học Nha Trang của tụi mình tổ chức họp mặt tại Orlando, cũng có thể là lần cuối vì các Thầy Cô già yếu và rơi rụng hết cả rồi. Vậy mi có đi không? Vợ chồng con cháu đại gia của tao có nhà tại bãi biển sẽ cho tụi mình tá túc tha hồ tắm biển.
23/07/202011:49(Xem: 210)
Giáo lý của Đức Phật rất cao siêu thâm thúy, nhưng người học có số hiểu giống nhau, có số hiểu khác nhau. Và thực hành thì mỗi người áp dụng càng khác nhau nữa, cố sao theo cái hiểu của mình để tâm an lạc. Riêng tôi, tôi cũng hiểu và áp dụng theo cách riêng của tôi. Và trong đạo Phật, Lý Nhân Quả tôi đặt làm trọng tâm tin tưởng tuyệt đối xem như kim chỉ nam hướng dẫn tôi suốt cuộc đời. Tôi không rõ lắm từ lúc nào, lý nhân quả đã thấm nhuần vào tâm trí tôi. Cũng có thể bắt nguồn từ khi tôi còn bé lúc tôi được mẹ và các chị đưa tôi vào sinh hoạt ngành Oanh vũ, ngành dành cho thiếu nhi từ 6 đến 12 tuổi của Gia Đình Phật Tử. Lý nhân quả thấm đượm hồn tôi rất sâu sắc từ bé đến bây giờ.
15/07/202016:48(Xem: 423)
Người phụ nữ da đen ăn trộm 5 quả trứng, viên cảnh sát Mỹ không bắt mà xử trí đầy bất ngờ Cách đây 6 năm, ở Mỹ đã diễn ra một câu chuyện vô cùng cảm động giữa viên cảnh sát William Stacy và một người mẹ da đen Helen Johnson. Khi ấy là khoảng thời gian vô cùng tuyệt vọng của người phụ nữ này, nhưng vị cảnh sát đã cứu sống cuộc đời cô. Đó là vào một ngày thứ 7, khi Helen bị bắt gặp đang ăn trộm 5 quả trứng trong siêu thị. Cô đã rất hoang mang khi cảnh sát đến. Tuy nhiên, thay vì bắt giữ cô về đồn cảnh sát, viên cảnh sát đã dành tặng cô một bất ngờ thú vị. Hàng tuần, Johnson đều phải nuôi nấng hai cô con gái và hai đứa cháu mới lên 1 và 3 tuổi, trong khi phúc lợi xã hội của cô chỉ có 120 USD một tháng.
12/07/202017:19(Xem: 917)
Mẹ từ giã cõi đời vào những ngày cuối năm biến không khí đón tết vui tươi giờ đây càng thêm lặng lẽ. Nhìn Cha già ngồi niệm Phật, cúng lễ phẩm mỗi ngày 3 lần cho Mẹ, trông ra phía trước sân những chậu vạn thọ hoa đã nở tròn, khiến tôi càng thấy buồn và nhớ Mẹ nhiều hơn. Tôi ngồi xem mấy món đồ Mẹ để lại được đựng trong chiếc hộp gỗ đã bạc màu, lòng tôi cảm xúc dâng trào khi nhìn thấy xâu chuỗi bằng hạt bồ đề tự tay tôi làm và những lá thư tôi viết gởi về thăm Mẹ cũng như những bài thơ võ vẽ tập làm từ tuổi ấu thơ. Những bài thơ từ khi tôi viết đến khi Mẹ qua đời đã gần hai mươi năm, tưởng chừng đã hư mất thuở nào nhưng được Mẹ gói trong mấy lớp bao ni lông thì giờ đây cũng đã ố vàng. Đây là rất ít số bài thơ còn sót lại trong thời tuổi thơ của tôi. Cảm xúc nhớ Mẹ dâng trào theo từng câu chữ, những kỷ niệm thuở ấu thơ bên Mẹ hiền đầm ấm, hồn nhiên, hạnh phúc biết bao. Đặc biệt, “Đôi Gánh trên vai Mẹ” là một trong những hình ảnh thiêng liêng của cuộc đời và là nguồn động lực vô cùng lớn
10/07/202003:39(Xem: 831)
Hồi tháng Giêng năm nay, ông Mohan Paswan, một tài xế xe thồ tuk-tuk, bị thương trong một tai nạn giao thông. Ông tạm trú ở Gurugram, ngoại ô thủ đô New Delhi, nơi ông suốt ngày hành nghề chở khách bằng chiếc xe cà tàng có gắn máy. Tiền kiếm được ông gửi về quê nuôi vợ con ở Bihar, tiểu bang miền đông Ấn Độ, cách xa đến 700 dặm (trên 1.100 km.) Sau tai nạn, ông Paswan không thể tiếp tục chạy xe để kiếm tiền, không những thế ông cần sự săn sóc. Cô con gái ông, Jyoti Kumari, 15 tuổi, nghe tin liền nhảy lên tàu lửa đi tìm cha rồi ở cạnh ông để chăm lo. Thế rồi cơn đại dịch xảy ra.
02/07/202004:39(Xem: 593)
- Chú An ơi, chú còn pin không cho tôi xin với? - Ô, hết rồi Cụ ơi, con cũng không có tiền để mua pin mới! Thôi Cụ chịu khó nghỉ nghe tin tức vài hôm nha, có tiền con sẽ mua cho Cụ! Ông Cụ mắt nhìn vào chiếc radio buồn buồn, cúi đầu xuống rồi lại ngước lên, trông thật tội! -Thì cũng đành vậy thôi. Cám ơn Chú! Cụ có chiếc radio đã cũ lắm rồi, khổ cỡ của nó bằng cuốn vở học trò, cái cần ăng ten đã sứt từ lâu, ông tự chế lại bằng cọng căm xe đạp khiến tiếng nói nghe khàn khàn, thỉnh thoảng ông phải đập đập vào tay nó mới có âm thanh; màu sơn bây giờ cũng phai gần hết, lốm đốm, thay vào đó, mồ hôi tay, nhiều chỗ dính chút xi măng, lấm tấm đất…và thời gian đã làm chiếc radio của ông trông thật tội! Ngày nào cũng vậy, cứ hai lần sáng tối, ông nhìn chiếc đồng hồ treo trên vách đất, đến giờ đài phát thanh thời sự là ông mở radio. Thời gian đầu, mấy Chú lo lắng, vì theo sự quy định của Sư Phụ thì tất cả những chú Tiểu mới vào chùa đều không được phép sử dụng bất cứ loại máy thu
29/06/202018:00(Xem: 317)
Cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc còn lưu lại một câu đối đậm thiền vị tại ngôi chùa cổ Hội Khánh, nơi đặt Trụ sở Ban Trị Sự Tỉnh Hội Phật Giáo Bình Dương: “Đại đạo quảng khai thố giác khuê đàm để nguyệt Thiền môn giáo dưỡng, qui mao thằn thụ đầu phong” Tạm dịch: Mở rộng đạo lớn như sừng thỏ như mò trăng đáy nước Nuôi dưỡng mái chùa như lông rùa như cột gió đầu cây. Chùa xây dựng từ thế kỷ XVIII (1741), 1861 chùa đã bị chiến tranh tàn phá thiêu hủy. Đến năm 1868, chùa được xây dựng lại ở vị trí hiện nay với khuôn viên trên 1.200m2.
28/06/202018:15(Xem: 834)
Bức tượng được sơn son thếp vàng, tạc hình ảnh một nhà vua mặc triều phục đang quỳ gập người, hai bàn tay cung kính mở rộng để trên mặt đất, còn bên trên lưng là một pho tượng Phật cao lớn ngồi trên tòa sen nằm đè lên.