Hiếu Đạo cách chân thành (thơ)

08/09/202519:34(Xem: 2528)
Hiếu Đạo cách chân thành (thơ)

hoa sen dep


Hiếu Đạo cách chân thành.


Không cần phải


làm điều gì to tát mới gọi là Hiếu Đạo

Chỉ cần một cuộc hỏi han, một cái nắm tay

Cha mẹ vẫn là con người

nên đôi khi có những định kiến sai

Hãy lắng nghe và hướng dẫn cho hợp thời đại mới !


Còn cha mẹ để báo hiếu

là phúc gốc được bồi dưỡng vun xới !

Nhưng nếu cha mẹ không còn,

chính mình lại phải làm gương

Cho con cháu ngày sau nuôi dưỡng tình thương

Giữa anh em nhau đừng lợn cợn, hãy tháo nút !


Mùa Vu Lan về, có phải cần thêm niềm tin và trí lực

Mỗi người mỗi cảm nhận riêng về cha mẹ của mình

Biết rõ nghiệp duyên, nhân quả

một lòng hiếu đạo trọn nghĩa trọn tình

Luôn vun bồi âm đức tận tâm,

từ từ thấy những diệu kỳ xoay chuyển !


Vũ trụ này rộng lớn vô tận với các tầng cõi hiển hiện

Sẽ trả lời, quyết định cho việc

đã gieo những gì tốt lành

Mùa Vu Lan nhắc ta:

đừng chờ rảnh, chờ ổn định khi trưởng thành!

Đời người ngắn hơn ta tưởng,

và cha mẹ không ở mãi để chờ ta báo đáp!


Hiếu đạo cách chân thành không phát sinh từ giai cấp

Sẽ mất đi một đời phước báu nếu mãi cứ loay hoay

Lo chuyện vụn vặt tiếng tâm danh lợi bên ngoài

Mãi đến lúc cha mẹ mất rồi

mới nuối tiếc, hối hận cầu siêu, quy y nghe pháp!

Hãy trân trọng phút giây gần gũi,

trong vòng tay ấm áp

Để một khi “sinh ký tử quy” , mỉm cười nhẹ nhàng

tiễn đưa cha mẹ về miền giải thoát!


Huệ Hương




hoa sen dep-1



Đã bao lâu rồi ….


Đã bao lần, em thấy được bóng mình phản chiếu ?

Đã từng thật sự ngồi yên,

chất vấn tận gốc bản thân ?

Hoặc phải nhờ

những lời dạy hiền triết chạm sâu đến nội tâm

Mới điều chỉnh mình cho phù hợp đạo lý !


Thoát mọi toan tính, ngừng kỳ vọng, chẳng mong tri kỳ

Tự mình như ngọn đuốc, rèn luyện từng thói quen

Không bị áp lực từ những lời chỉ trích, ngợi khen

Nhận ra nghịch lý vĩ đại , cần phải hiểu thấu !


Giữa “bản ngã tâm linh” ( Spiritual Ego )

và “sống đạo thật sự “không theo khuôn mẫu

Luôn giữ khiêm nhường, học hỏi từ bất kỳ ai

Không nâng mình lên,

cũng chẳng tự ái khi bị nghi ngờ lầm sai

Chung vai cùng người khác, đồng hành

hướng về nguồn sáng!


An trú trong chân thật,

bước ra khỏi ảo tưởng cay đắng!

Chỉ có trung thực với nội tâm,

quan trọng hơn hình thức bên ngoài

Đừng sợ mất quan hệ, địa vị ngày mai

Quy luật hấp dẫn cần tâm trí tĩnh lặng là yếu tố !


Vũ trụ sẽ lắp đầy

năng lượng và trải nghiệm theo tần số

Quan sát người khác,

thấy phản chiếu chính mình trong đó một phần

Cuộc đời vẫn luôn ở đây , quý giá vô ngần

Hạnh phúc sẽ đến dần,

khi dám làm chính mình không che giấu (1)




Huệ Hương


(1) Kierkegaard (Đan Mạch)
“Sự tuyệt vọng lớn nhất là không dám là chính mình.”
trong tác phẩm The Sickness Unto Death (Căn bệnh đến chết).




nao bo


Đừng biến suy nghĩ thành vọng tưởng !

Vừa dấy nghĩ ,

biết liền bỏ , kẻo trở nên vọng tưởng !

Dù vọng tưởng có 2 loại : dữ và lành

Nhưng nếp nghĩ suy

của phàm nhân khó thể chân thành

Thường quay về quá khứ, và chứa nhiều tập khí


Mang theo mình …

những định kiến dù tu tập nhiều đạo lý

Thường nhìn cuộc sống bằng những rung cảm tinh thần

Vẫn theo con đường mòn, dù thực tại đã không cần

Nên đôi lúc luôn chào mời lại những vị khách


Có biết đâu yếu tố then chốt

để đạt được sự thanh thản và an lạc!

Chỉ cần không nương …

theo duyên, theo cảnh bớt nghĩ suy

Giữ tâm an định, sáng suốt cải sửa

những thói quen xấu : hoài nghi

Vọng tưởng đến từ nghĩ ngợi khó cho tu tập !


Đừng chỉ sống để được công nhận, theo bậc cấp

Hãy cứ vô ưu nhìn đám mây

phiêu lãng bay qua bầu trời xanh

Đời có những xoay chuyển diệu kỳ

khi thản nhiên làm mọi thứ với tận tâm

Không để một ý nghĩ gì bao phủ tâm thức!

Giữ vững nội tâm trong sáng là con đường đạo đức !


Huệ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2018(Xem: 6794)
Tâm Từ: Đọc Trong Mùa Vu Lan, Bài viết này để cúng dường Tam Bảo; tất cả phước đức xin hồi hướng tới cha mẹ nhiều đời và tất cả chúng sinh ba cõi. Đọc trong mùa Vu Lan, cũng là đọc trong tất cả mọi thời. Bởi vì Vu Lan, dựa vào tích Ngài Mục Kiền Liên vào cõi ngạ quỷ tìm cứu mẹ, là nơi lửa cháy không ngừng, nơi đói khát không ngừng; do vậy, lòng con không giây phút nào ngưng nghĩ tới việc cứu mẹ. Trong khi đó, Đức Phật đã dạy, tất cả chúng sinh đều đã từng là cha mẹ đời trước của mình. Bài này nói về Kinh Từ Bi, một phần trong 11 pháp môn, tới cái nhìn Vô thường, rồi tới cái nhìn Duy Thức, và rồi từ Duy Thức khởi tâm đại bi. Các ý phức tạp trong bài, sẽ ghi nhiều bản dịch để đối chiếu.
03/08/2018(Xem: 7361)
Khoảnh khắc được ghi lại một cách ngẫu nhiên bởi anh Vũ Thiên Bùi đã chạm đến trái tim của nhiều người xem. Mang trong mình một sinh linh bé nhỏ nên phụ nữ mang bầu thường luôn được xem là đối tượng ưu tiên, cần quan tâm, chăm sóc ở bất kỳ đâu. Vậy nhưng trong bức ảnh do tài khoản facebook Vũ Thiên Bùi đăng tải gần đây trên một hội dành những người yêu thích nhiếp ảnh, hình ảnh người phụ nữ mang bầu lại gợi cho người ta cảm giác xót xa, thương cảm. Trong bức ảnh, một mẹ bầu khoảng 6-7 tháng đang nằm một mình co ro nơi góc cầu thang bệnh viện. Cô nằm trực tiếp xuống sàn, đầu gối lên chiếc túi trong giấc ngủ vội vàng.
03/08/2018(Xem: 14158)
Nhà của dì Ba ở vùng ngoại thành, có sân trước vườn sau, vắng vẻ yên tịnh. Trong nhà bài trí đơn sơ: bàn thờ thiết trí giản dị nhưng trang nghiêm với thánh tượng Quán Thế Âm Bồ Tát và hoa quả hương đăng đầy đủ, giữa nhà là bộ bàn ghế gỗ có đặt bộ ấm trà bằng đất “quê mùa”, và một điện thoại cố định (ĐT bàn). Sáng sớm. Yên bình, im ắng. Chiếc máy niệm Phật phát lên âm lượng nho nhỏ vừa đủ nghe danh hiệu Phật: (tùy chọn) “Nam mô …” Như mọi ngày, dì Ba quét lau bàn thờ với tâm trạng hoan hỷ và thần thái ung dung thanh thả. Sau đó, dì thắp hương, lâm râm khấn nguyện… Bất chợt, chuông điện thoại bàn reo vang… Dì giật mình, quay lại nhìn chiếc điện thoại nơi bàn giữa nhà, rồi bình tâm lại, xá ba xá trước bàn thờ thiêng liêng, mặc cho chuông điện thoại cứ réo vang nghe như hối hả thúc giục…
02/08/2018(Xem: 9318)
Thông Báo Lễ Vu Lan 2018 tại Chùa Khánh Anh (Bagneux)
02/08/2018(Xem: 14880)
Thông Bạch Vu Lan Phật Lịch 2562 (2018) của Hòa Thượng Hội Chủ Thích Bảo Lạc
01/08/2018(Xem: 77118)
Con cò lặn lội bờ sông Cò ơi sao lại quên công mẹ già Hỏi rằng ai đẻ cò ra Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi Nhớ khi đi ngược về xuôi Mẹ đi bắt tép mẹ nuôi được cò Những ngày mưa lũ gió to Công mẹ bắt tép nuôi cò cò quên Vợ con cò để hai bên Công cha nghĩa mẹ cò quên hết rồi Cò ơi cò bạc như Vôi Công cha nghĩa mẹ bằng đồi núi cao
16/05/2018(Xem: 7865)
Từ thời Trung Hoa xưa cũ, thơ ca đã được hội ý là tiếng nói từ chốn chùa chiền (Thi = Ngôn + Tự). Cho nên kinh là những bài thơ đầy cảm xúc, hình tượng và triết lý để ngâm nga, xướng tụng hơn là những bản văn nghiêm mật thuần đức tin và đạo lý. Những thiền sư danh tiếng của Phật giáo thường là những thi nhân từ bản chất. Thơ Thiền như Dạ Lý hương tỏa mùi thơm nhẹ lướt trong không gian. Không tìm cũng thoảng tới. Cố tới thì không biết nơi đâu!
16/03/2018(Xem: 19405)
1-Tình cha cao vời vợi, Như núi Thái non bồng. Như trời cao thăm thẳm, Giữa vũ trụ mênh mông.
28/01/2018(Xem: 7332)
“Chữ Hiếu thời hội nhập” mở đầu bằng câu chuyện thương cảm cho Cụ Tám đã già và những đứa con ở xa không cận kề chăm sóc, câu chuyện được gắn với thời hội nhập, kinh tế thị trường... Chữ Hiếu luôn là điều luôn làm người ta cảm động nhất, chạm vào tận cùng nơi sâu thẳm của tâm hồn. “Chữ Hiếu thời hội nhập” cũng đem lại cảm xúc nhớ ơn, ca ngợi công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ. Và đúng như bài viết đã khẳng định “...dù cho thời đại chúng ta ngày nay, dù khoa học có tiến bộ thế nào, con người có văn minh đến đâu, dù con cái có làm nên chức vị cao tột đỉnh của xã hội , thì chữ Hiếu của con cháu đối với cha mẹ, ông bà vẫn là thước đo phẩm chất đạo đức giá trị của con người...”.
21/01/2018(Xem: 7819)
Bộ xương người đàn ông màu trắng. Bộ xương của người đàn bà màu đen. Đen là vì con cái rút hết sức lực của mẹ, khi mẹ sinh con. Bao năm mẹ đã gian khổ nuôi lớn các con khôn lớn. Đến hôm nay là ngày mẹ ra đi, chúng con mừng ngày mẹ đi là ngày 19 tháng 6 (Ngày vía Phật Bà), hưởng thọ 84 tuổi. Con không thể không buồn, không khóc vì từ nay chúng con đã vĩnh viễn không còn mẹ, không còn cất được tiếng gọi: “ MẸ ƠI!”. Cuộc đời trăm năm có biết bao nỗi đau sinh ly tử biệt! Nhưng không nỗi mất mát nào lớn hơn nỗi mất mẹ. Cho dù mẹ đã tuổi thượng thọ vẫn để lại trong chúng con một thương tổn sâu sắc, không gì bù đắp được.