Thông Bạch Vu Lan PL 2569 của Hòa Thượng Hội Chủ Thích Tâm Minh

10/08/202506:38(Xem: 2386)
Thông Bạch Vu Lan PL 2569 của Hòa Thượng Hội Chủ Thích Tâm Minh



Muc Kien Lien-4


letterhead-2022-2026
Số 61-7/HĐĐH/HC/TB                           Phật Lịch 2569, Sydney ngày 10/08/2025


THÔNG BẠCH VU LAN PL 2569


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật



Kính gởi: Chư Tôn Hòa Thượng, Chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Ni,
Quý thân hào nhân sĩ, thiện hữu tri thức,
Cùng quý đồng hương và chư thiện nam tín nữ Phật tử,

Kính bạch Chư Tôn Đức,
Kính thưa quý liệt vị,

Đông tàn gió lạnh thâu canh
Lá mùa rơi rụng, trên cành chớm hoa
Xa xôi con nhớ quê nhà
Tấm thân lữ thứ, lệ nhòa Mẹ ơi.

“Mẹ” tiếng nói đầu đời khi con còn nhỏ nằm ngủ trong nôi, nghe tiếng kêu bập bẹ từ miệng con trẻ là lòng Mẹ đã ấm áp lắm rồi. Nay đã xa xôi, nhìn về quê hương khuất nẻo chân trời mà lòng con bỗng nhớ lại tiếng ru của Mẹ ngày xưa:

"Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê Mẹ, ruột đau chín chiều”.

Từ tâm cảm của một người con hiếu thảo, Tôn Giả Mục Kiền Liên khi vừa chứng đắc thần thông, Ngài liền xuất định đứng dậy đi tìm Mẹ. Bà Thanh Đề, mẹ của Ngài đang thọ khổ báo nơi A Tỳ địa ngục do nghiệp nhân phỉ báng Tam Bảo, vu cáo chúng Tăng, bôi nhọ thanh danh của Phật pháp.

Không như những vị đại đệ tử khác của Đức Phật là đem giáo pháp truyền bá, giáo hóa chúng sanh. Riêng Ngài Mục Kiền Liên, công việc truyền giáo đầu tiên là Ngài lo cứu khổ cho những ai có nặng nhân duyên, nặng nghĩa tình với mình, đó là Mẹ. Người đã chịu nhiều khổ nhọc nhất vì ta, đó là Mẹ. Người đã luôn thao thức lo lắng cho ta, đó là Mẹ. Người có thể đánh đổi thân mạng, chấp nhận cái chết để cho ta được sống, đó là duy nhất, chỉ có Mẹ.

Vì vậy chữ "hiếu” chưa đủ bề rộng để bao trùm hết lòng Mẹ đã phủ lấy đời con.
Thần thông đạo lực của Ngài Mục Kiền Liên không cứu được Mẹ đang sa đọa, vì thần thông không thể vượt qua nghiệp lực. Sức mạnh của ác nghiệp thì phải lấy thiện nghiệp để giải quyết.

Tội lỗi bị ác báo thì phải dùng tu tập, phước báo để cứu khổ.

Sau khi được Đức Thế Tôn chỉ giáo, Ngài Mục Kiền Liên đã tự thân lạc quyên phẩm vật để cúng dường Trai Tăng, một lễ Trai Tăng được thực hành bằng sức người và lễ vật thật, không có sự can thiệp của thần thông. Một công đức tạo phước bằng công và của từ con người với tâm thâm trọng, tâm chí thành thì sẽ mang lại một năng lực kết quả tốt. Khi đã gieo nhân thì sẽ gặt lấy quả. Ngài Mục Kiền Liên xiển dương đạo lý nhân quả qua việc báo hiếu, cứu khổ giải nghiệp bằng pháp cúng dường Trai Tăng đầu tiên khi Đức Phật còn tại thế.

Ngày nay, những người con có hiếu noi theo gương của Tôn Giả Mục Kiền Liên, việc ưu tiên tối thượng trong đời là tìm phương giải thoát cho Cha Mẹ ra khỏi vòng luân hồi sanh tử. Ngoài những phương tiện vật chất trong cuộc sống, cung phụng Cha Mẹ tuổi già, dâng cơm ngon, canh ngọt hầu hạ sớm khuya, chăm sóc hỏi han ân cần.

Người con hiếu thảo phải biết tạo điều kiện hỗ trợ phương tiện để Cha Mẹ gặp được chánh pháp, thực hành tu tập theo lời Phật dạy, sắp xếp ổn định để cho Cha Mẹ không bận rộn lo toan đời thường, ngõ hầu có được một cuộc sống nhẹ nhàng an lạc để mai sau lâm mạng chung thời được tự tại giải thoát, sanh về cõi Tịnh.

Dù ở phương trời nào, xứ sở nào thì con vẫn là con của Mẹ, của Cha. Đã là người, bất kể nam hay nữ, màu da nào hay tôn giáo nào, thì con vẫn là con, đang mang ơn trời cao biển rộng của Cha Mẹ. Người biết công ơn Cha Mẹ là tự tìm cách báo ơn. Người không biết ơn và báo ơn Cha Mẹ là người bất hiếu. Với Cha Mẹ mà đã bất hiếu thì đối với chúng sanh, xã hội lại cũng bất nhân.

Hôm nay chúng ta, những người con trôi dạt phương xa nơi góc biển chân trời, còn lại bên kia đại dương là hình bóng Mẹ già đang mỏi mòn mờ lệ ngóng trông con. Có người bất hạnh, Mẹ đã mất thì như bầu trời phủ màu tang trắng. Ai còn Mẹ thì đời tươi như hoa mới nở sớm mai.

Dù còn Mẹ hay mất Mẹ, mỗi người con chúng ta đến ngày Rằm tháng Bảy mùa Vu Lan báo hiếu, xin chắp tay hướng lên Đức Phật nhất tâm cầu nguyện, tụng kinh bái sám, cúng dường tạo phước hồi hướng công đức cho Cha Mẹ hiện còn phước lạc, không bệnh không khổ; Cha Mẹ đã quá vãng được siêu sanh Tịnh Độ. Đồng thời cũng cầu cho Cửu Huyền Thất Tổ, Cha Mẹ nhiều đời, bà con nhiều kiếp, lục thân quyến thuộc, nội ngoại liệt vị tiên linh; cầu nguyện các chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn; các nạn nhân biến cố chiến tranh, thiên tai địa chấn vong thân mất mạng; các âm linh cô hồn hoạnh tử yểu mạng, nhân ngày Vu lan thắng hội gặp đặng hào quang Đức Phật, tội nghiệp tiêu trừ, vãng sanh Lạc quốc.

Cầu nguyện thế giới sớm hòa bình, đao binh chiến sự mau chấm dứt. Mưa thuận gió hòa, nhân dân an lạc.

Khuyến thỉnh Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni, quý thành viên tự viện hoan hỉ mở bày phương tiện pháp môn, thiết lập đàn tràng Vu Lan thắng hội để thập phương bá tánh làm nơi y cứ vọng hướng Vu lan.

Khánh chúc Chư Tôn Hòa Thượng, Thượng tọa, Đại Đức Tăng Ni tự tứ mãn phần, đạo thọ diên trường, đạo phong trác tuyệt.
Kính chúc quý Phật tử nam nữ các giới mãn niệm báo ân, viên thành hiếu đạo.


Nam Mô Vu Lan Duyên Khởi Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.
TM. Hội Đồng Điều Hành
Hội Chủ
(Xem phiên bản pdf có ấn ký)
Hòa Thượng Thích Tâm Minh





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2014(Xem: 27015)
Vu Lan báo hiếu lại về, Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương. Người người già trẻ bốn phương, Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời. Cửa chùa mở rộng đón mời, Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không, Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng, Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi. Người nào mẹ đã qua đời, Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.
05/08/2014(Xem: 8975)
Mỗi năm cứ đến rằm tháng bảy, khắp nơi nhộn nhịp không khí Vu lan báo hiếu. Ngày ấy nhằm vào dịp mãn hạ, sau khi toàn thể chư Tăng Ni thực hiện quy chế cấm túc theo giới luật của đạo Phật, an cư tại một trú xứ, thể hiện tinh thần lục hòa cộng trụ, thu nhiếp thân tâm, trau dồi giới đức, nỗ lực thiền định. Vậy tại sao nhà Phật lại chọn sau ba tháng an cư, đến ngày Tự Tứ thì lễ Vu Lan mới được tổ chức? Vì đây là dịp để tri ân báo ân, tri niệm đến ân tình ân nghĩa của cha mẹ, Thầy Tổ, chúng sanh và của tất cả những ân tình ân nghĩa mà mình cưu mang hoặc đã chịu ân.
05/08/2014(Xem: 20679)
Đường dẫn đến chùa xa thật xa Quanh co muôn nẻo cõi Ta Bà Chiều nay gió nhẹ, mây lờ lững Nhẹ bước tìm về dấu vết xa
05/08/2014(Xem: 10437)
Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời, Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần? Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần, Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ... Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời! Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng! Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi, Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...
05/08/2014(Xem: 9729)
Clip nhạc: Nhớ Cha, do Nghệ Sĩ Thanh Ngân trình bày
05/08/2014(Xem: 20476)
Giữa đêm khuya vắng vẻ Mẹ vân vê vuốt nhẹ Vào mái tóc mai con Với tiếng ru nhè nhẹ Ẵm nhẹ con vào lòng Ru con giấc ngủ nồng . Những lời ru của mẹ Thấm sâu vào hồn con Giúp con khi lớn khôn Biết hiếu thảo làm người
05/08/2014(Xem: 17345)
Tình Cha tình Mẹ bao la Tình thương như một thiết tha đậm đà Từ con mở mắt oa oa Dần dà năm tháng con đà lớn khôn
04/08/2014(Xem: 20564)
Cha là chỗ tựa đời con Là rường là cột cho con nương về Gian lao vất vả sớm khuya Miếng cơm manh áo đưa về nuôi con Trọng trách đè nặng vai mòn Sinh nhai kiếm kế nuôi con nên người Dạy con công hạnh ngôn dung
04/08/2014(Xem: 6218)
Năm gần tròn mười sáu tuổi, tôi phải lên tỉnh học. Tá túc trong nhà người bạn củtôi, thỉnh thoảng cuối tuần mới về thăm nhà. Từ nhà tôi lên tỉnh chỉ cách mười mấy cây số, nhưng xe đò không có nhiều, chỉ chạy những chuyến phục vụ cho khách buôn bán từ dưới quê lên tỉnh. Việc lưu thông không tiện lợi mấy, nên tôi cũng ít về thăm nhà. Vã lại, mẹ tôi thường dặn nếu nhà mình không có việc gì cần, thì con cứ ở lại trên ấy để học, chứ đừng nên về nhiều mà tốn kém, cũng như mất thì giờ vô ích. Nghe vậy tôi cũng yên tâm, rồi đâm ra làm biếng về nhà. Lâu lâu hơi nhơ nhớ, mới đón xe đò về thăm mà thôi. Ngoài giờ học, tôi hay giúp dì Thảo những việc lặt vặt trong nhà, mặc dù dì không cho tôi làm, nhưng tôi cũng cố nài nỉ dì để
04/08/2014(Xem: 7790)
Đã có nhiều lo ngại trước làn sóng xâm thực văn hóa ngoại nhập, không chỉ riêng từ thời mở cửa vào nửa cuối thập niên 80 của thế kỷ trước; mà trước đó, vào những năm 70, nhất là ở các đô thị Miền Nam, có nhiều yếu tố phó mặc, vận mệnh văn hóa dân tộc vì thế đã đứng trước bờ vực lung lay. Nhiều tổ chức kêu gọi phục hưng và đấu tranh cho văn hóa dân tộc ra đời, nhưng tất cả cũng nhanh chóng hòa tan vào thời cuộc, có chăng chỉ dừng lại chỉ ở kết quả khiêm tốn.