Người trồng cũng thơm

11/04/201311:35(Xem: 5681)
Người trồng cũng thơm

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2012

cha-me


Người trồng cũng thơm


Melbourne đang run rẩy với cái lạnh lẽo của mùa đông rét mướt nhưng không hiểu vì sao mà bất chợt tôi lại cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc khi ngồi nhìn ra khu vườn qua song cửa nhớ đến Ba Mạ tôi ở quê nhà. Tôi đã trải qua nhiều mùa Vu Lan xa nhà, không được đến Chùa cùng Ba Mạ tôi trong ngày trọng đại này.
Năm nay cũng không ngoại lệ, với những lo toan tất bật của cuộc sống, công việc, con cái….tôi lại chỉ được phép ngồi đây để ôm ấp những kỷ niệm xa xưa, để chỉ ước mơ vẽ ra cho mình một bức tranh tương lai của những ngày tháng khi mà con cái của mình đã lớn khôn, trưởng thành, lúc đó mình mới có thể trở về cùng Ba Mạ đi Chùa dự đại lễ này. Tôi thiết nghĩ lúc đó tôi không cần phải cài lên ngực mình một bông Hồng đỏ nữa mà tự bên cạnh tôi đã có cả đóa Hồng rực rỡ biết đứng, đi, nói, cười rồi. Tôi bật cười vì sự tưởng tượng quá ư trẻ con ngây ngô của mình. Vội vàng tôi ghi lại những cảm xúc này để xem như là chứng tích thật đáng yêu mà trong một thoáng chạnh lòng nhớ đến Ba Mạ tôi nhân mùa Vu Lan đến.
Trong bảy cung bậc nghệ thuật của con người từ văn, thơ, âm nhạc, kịch, hội họa, điêu khắc cho đến nghệ thuật cuối cùng, thứ bảy, tinh hoa nhất là phim ảnh, điểm qua tất cả tôi thấy không một nghệ thuật nào mà không tận dụng hết khả năng của nó để ngợi ca vẻ đẹp, công ơn sanh thành dưỡng dục của các bậc Cha Mẹ trên thế gian này. Tôi chợt nhớ năm ngoái Thầy Trụ trì chùa tôi có mời Thượng Tọa Thích Nhật Tân (nhà thơ Mặc Giang) ở Queensland về Chùa thuyết pháp, tôi vô cùng bất ngờ và thú vị về sự cải biên của Thượng Tọa về các bài thơ nói về công ơn Cha Mẹ. Thầy ấy đã chuyển đổi từ lối so sánh bằng chẳng hạn "Công Cha như núi Thái Sơn, nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra" để nâng lên thành lối so sánh hơn nghĩa là công Cha còn cao hơn cả núi Thái sơn và nghĩa Mẹ còn lai láng hơn, mênh mông hơn cả nước trong nguồn chảy ra nữa.
Trong văn chương, thơ ca, hầu như người viết nào cũng phải hư cấu, cường điệu… cho tác phẩm của mình thêm thi vị, thật hấp dẫn để lôi cuốn người đọc cho dù trong đó có nhiều điều đi xa với thực tế hay thậm chí không hề xảy ra trong đời sống thường này nhưng với tôi khi nói về Cha Mẹ, cho dù mình có sử dụng hết tất cả những thủ pháp nghệ thuật đó đi nữa cũng không hề thừa mà không chừng vẫn còn thấy thiếu mãi?
Có người trong chúng ta thì cảm nhận công ơn của Cha Mẹ mình, tình cảm của mình dành cho Cha Mẹ qua những bài Ca dao, những câu Tục ngữ.
"Nuôi con chẳng quản chi thân
Chỗ ướt Mẹ nằm, chỗ ráo con lăn"
hoặc:
"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha....."
Có người tìm thấy sự hy sinh của Cha Mẹ mình một cách thấm thía qua những bài hát như "Thương con Mẹ hát câu êm đềm quản gì khi thức trắng đêm, bao năm nước mắt như suối nguồn chảy vào tim con mái tóc trót đành đẫm sương..." "Lòng Mẹ" của nhạc sĩ Y Vân, hay "Mẹ ngồi ru con nước mắt nhọc nhằn xót xa đời mình..........." của Trịnh Công Sơn trong "Ca dao Mẹ", hoặc từ những lời ru buồn man mác của các bà Mẹ quê trong bài dân ca "Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ, năm canh chầy thức đủ vừa năm…" vv....và...vv...
Có người thực tế hơn, không văn chương, không nhạc điệu, họ tìm thấy công lao của Cha Mẹ mình qua hình ảnh "mình nuôi con mình cực khổ bao nhiêu thì Cha Mẹ mình càng khổ cực hơn mình bội phần vì ngày xưa ở quê nhà, hàng ngày Cha Mẹ mình phải bương chải, tần tảo một nắng hai sương mới có thể đổi lấy được miếng cơm, manh áo cho đàn con thơ dại!"
Nhưng có người lại lặng lẽ, ầm thầm chôn kín những tình cảm thương yêu nhất, trân quý nhất của mình dành cho Cha Mẹ bằng những hình ảnh của những ngày tháng khi mình còn bé thơ mà Cha Mẹ mình đã âu yếm dành cho mình hay để lại cho mình những ấn tượng không thể phai nhòa trong ký ức!...........
Trên trái đất này, hàng triệu triệu con người với hàng triêu triệu trái tim đang cảm nhận và trân trọng tình cảm của họ dành cho Cha Mẹ với nhiều vẻ khác nhau nhưng tôi không biết rằng có khi nào những trái tim ấy, những con người ấy nghĩ đến những cảm giác của Cha Mẹ họ ra sao khi nhìn thấy hành động, tình cảm, lối sống…. của bản thân họ đối với những người chung quanh, đối với xã hội, cuộc đời này không? Tất cả những điều đó đã đem lại cho Cha Mẹ họ hoặc là những nỗi đau khôn xiết hoặc là những món quà vô vàn quý báu như thế nào không? Riêng tôi, với cái tuổi chập chững bước vào lứa tuổi ngũ tuần của một đời người, tôi đã không khỏi nhiều lần phải đè nén sự xúc động dâng trào khi chứng kiến những nụ cười thật rạng rỡ trên gương mặt của Ba Mạ tôi, những lời thổ lộ tâm sự một cách tự hào, sung sướng về những lời khen tặng đầy chân tình của mọi người dành cho các người con. Cũng như những gương mặt thật vui tươi, hãnh diện của những bậc Cha Mẹ khác khi nghe mọi người chung quanh ngợi khen con mình. Và tôi cũng đã từng cố nuốt những dòng lệ khô vào lòng khi nhìn thấy những vẻ mặt áo não đầy nước mắt trên gương mặt già nua của các bác, các dì tủi cho thân phận bạc bẽo của họ khi những đứa con mà họ rứt ruột đẻ ra, đã từng thương yêu, lo lắng như những viên ngọc quý nay đang sống một cuôc sống không hề mang lại lợi lạc cho bản thân cũng như cho cuộc đời này.
Trong tôi luôn thầm trân kính những người làm Cha làm Mẹ, đã hy sinh không quản gian nan, đã dẫm lên tất cả những đắng cay, khổ đau, phiền muộn của cuộc đời để một mực lo lắng nuôi dưỡng, dạy dỗ các con của mình, để rồi chỉ mong, chỉ cầu đổi lấy được một nụ cười mãn nguyện khi nghe thấy một tiếng khen tặng chân thật, một lời nhận xét tốt lành về con cái mình từ cửa miệng của người khác. Tôi bỗng dưng nhớ tới câu ca dao mà mình được học năm xưa:

"Hoa thơm lan cả vườn Hồng
Thơm cây, thơm rễ, người trồng cũng thơm"
Mùa Vu Lan báo hiếu Cha Mẹ gần kề rồi, có gì trân quý hơn, đẹp hơn khi mỗi người con Phật trong chúng ta cùng nhau dâng lên các đấng sanh thành, dưỡng dục của chúng ta những "Đóa hoa" thật thơm ngát, phải thơm từ ngọn cây, lá cây cho tới gốc rễ mới được nghe. Tôi chợt thật vui khi liên tưởng tới những gương mặt già nua theo bụi trần của các bậc làm Cha Mẹ đã, đang và sẽ đón nhận thật nhiều nụ cười do các bông hoa mà họ đã bỏ hết cả cuộc đời để vun trồng, chăm bón, tạo ra.
Tôi xin được mượn lời nhạc trong "Nhắc nhở em tôi" của nhà thơ Mặc Giang đã nhắn nhủ chúng ta:
"Em đừng để tóc Mẹ bạc thêm trên đầu đã trắng
Thân Mẹ yếu già em đừng để thêm những vết nhăn"
Cũng như trong kinh Phật:
"Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không"
….để tôi được hy vọng và tin tưởng rằng những người con Phật chúng ta sẽ không những chỉ dừng lại ở chỗ đừng làm những điều gì khiến tóc Ba Mẹ mình thêm bạc hay phải buồn lòng nhỏ lệ mà chúng ta cần bước cao hơn, xa hơn nữa là tạo cho những gương mặt thân thương, đáng yêu ấy luôn luôn nở những nụ cười thật rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc, an lạc bằng sự lan tỏa hương thơm ngào ngạt từ trong mỗi bông hoa chúng ta mà ra.



Melbourne, Vu Lan 2012.
Quảng Hương Phương Giang




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 6257)
"Khúc ngâm cùa người con đi xa" - Sợi chỉ trong tay của người Mẹ hiền. Nay đang ở trong chiếc áo người con đi xa mặc trên người. Lúc mới lên đường, Mẹ khâu từng mũi chỉ kỹ càng dày dặn hơn. Có ý sợ con đi lâu mới trở về. Ai dám bảo rằng tấm lòng của của tấc cỏ, Lại có thể báo đáp được ánh nắng cảu ba tháng trời xuân?
11/04/2013(Xem: 9280)
Trên thế gian nầy có nhiều kỳ quan, Có thật nhiều kỳ quan, Nhưng kỳ quan đẹp vẫn là Mẹ của ta, Mẹ của ta là kỳ quan đẹp nhất, ....
11/04/2013(Xem: 8808)
Như những vì sao, những con ruồi đang bay hay ánh lửa của một ngọn đèn dầu, Như một ảo giác ma thuật, một giọt sương mai hay một bọt bong bóng, Một giấc mơ, một tia chớp hay một áng mây bay, Đấy là cách phải nhìn vào mọi hiện tượng tạo tác từ những điều kiện trói buộc.
11/04/2013(Xem: 6959)
Mới cuối Hè, đầu Thu mà Bắc Kinh đã lụt bão. Chúng tôi vội vã rời Bắc Kinh về Tô Châu để đến viếng Hàn Sơn Tự chứ không phải để “mua lụa Tô Châu biếu em” như một nhạc sĩ nào đó lãng mạn dàng trời đã từng mơ mộng. Một nhà sư trong chùa Hàn Sơn nói: “Bài thơ mới giữ được ngôi chùa, chớ không phải ngôi chùa giữ được bài thơ”.
11/04/2013(Xem: 7195)
Hãy nhận thức rằng cuộc đời là một trường học và bạn ở đây là để học. Các bài toán chỉ là một phần của học trình, xuất hiện rồi phai mờ đi giống như lớp đại số, nhưng các bài học bạn học được thì sẽ kéo dài suốt đời...
11/04/2013(Xem: 5147)
Nói đến lễ Vu Lan là nói đến Hiếu hạnh; nói đến Hiếu hạnh, chúng ta nghĩ ngay đến ân nghĩa Cha Mẹ. Không người con nào trên đời mà không được sinh ra bởi cha mẹ. Bởi vậy, từ ngàn xưa đến nay, từ đông sang tây, bất luận ở nền văn hóa nào, quốc gia nào, dân tộc nào, con người đều thương yêu, tôn quí và báo ân cha mẹ. Thương yêu cha mẹ là tình cảm tự nhiên, còn sự tôn quí và báo ân thì cũng tùy theo hoàn cảnh và nền văn hóa mỗi nơi mà có sự ứng dụng đậm hay nhạt; có khi phải có sự kêu gọi, nhắc nhở. Nhưng tựu trung, con cái lúc nào cũng cần ý thức về nguồn cội của mình.
11/04/2013(Xem: 7022)
Trong nền văn hóa dân tộc Việt Nam, đạo hiếu làm con là di sản văn hóa tinh thần vô giá, di sản này truyền thừa từ thời mới lập quốc, đến khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam, thì đạo đức dân tộc hòa chung với đạo đức Phật giáo như nước và sữa. Bản chất của người Việt Nam là yêu chuộng hiếu đạo, mà giáo lý của Phật giáo là giải thoát, vì vậy hai luồng tư tưởng gặp nhau đã làm thăng hoa giá trị văn hóa tinh thần của người dân Việt. Làm người ai cũng có cha và mẹ, hai đấng sinh thành dưỡng dục ta nên người, cho ta thân thể hình hài này, cho ta đạo đức làm người, cho ta biết yêu thương và chia sẻ.
11/04/2013(Xem: 6792)
Truyền thống Vu Lan không còn xa lạ với quần chúng Phật giáo thuộc các quốc gia Á Châu, nhất là Trung Hoa và Việt Nam. Truyền tích về Vu Lan, mùa Báo hiếu, mùa xá tội vong nhân, mùa cúng cô hồn đã thấm sâu vào huyết quản dân tộc, cho dù không là Phật tử.
11/04/2013(Xem: 7895)
Đức Phật hỏi các vị Sa Môn (śramaṇa): “Cha mẹ sinh con thì người mẹ mang thai mười tháng, thân bị bệnh nặng. Đến ngày sinh thì người mẹ gặp nguy cấp, người cha sợ hãi, tình cảnh ấy thật khó nói. Sau khi sinh xong thì mẹ nằm chỗ ẩm ướt nhường lại chỗ khô ráo cho con, tinh thành cho đến máu huyết hoá làm sữa. Ngày ngày lau xoa tắm gội, chuẩn bị quần áo, dạy bảo con trẻ, tặng lễ vật cho thầy bạn, dâng cống quân vương với bậc trưởng thượng…
11/04/2013(Xem: 8733)
Pháp Thoại: Vô Thường, bài giảng của HT Thích Trí Hoằng