Không có cơ hội thứ hai

11/04/201311:31(Xem: 5670)
Không có cơ hội thứ hai

mevacon_dich1
Các bài viết về Vu Lan

Không có cơ hội thứ hai

Quảng Tịnh

Nguồn: Christine Smith, Quảng Tịnh dịch

Lời người dịch: Phải chi ngày ấy mình biết chuyện ấy? Tại sao chị không nói cho em biết chứ? Tại sao mẹ lại bỏ rơi con?Phải chi ngày ấy mình đừng… Chúng ta đôi lúc vẫn sống với những câu hỏi mà không có câu trả lời, vẫn ôm ấy thay vì là những kỷ niệm đẹp lại là những hờn giận, oán trách với những nỗi buồn, nỗi đau, trằn trọc, những câu hỏi không được lý giải… để rồi có lúc lại ân hận vì sao ngày ấy mình lại hành xử như vậy, tại sao mình không cho người ta cơ hội giải thích, v.v…Trên cuộc đời này, mẫu chuyện mà QT muốn chia sẻ với bạn đọc vẫn đâu đó hiện hữu với nhiều hình thức khác nhau, QT hy vọng rằng khi đọc xong câu chuyện này, mỗi chúng ta sẽ có một lúc thật lắng đọng trong tâm hồn để xem mình đã hoặc đang hay sẽ làm một điều gì đó thật có ý nghĩa, thật vị tha, thật chân thành để cho mình đặc biệt là ba mẹ hoặc những người thân gia đình, bạn bè và những người chung quanh sẽ nở nụ cười hoan hỷ, an bình, không ân hận, không hối tiếc khi một mai một ai đó trong chúng ta đi đến một nơi thật xa…
Lúc tôi được mười tuổi, tôi không biết tại sao chị em tôi lại phải cách ly ba mẹ, ba anh chị em và bị đưa vào nhà nhận con nuôi. Năm đầu tiên thỉnh thoảng chúng tôi được phép về thăm gia đình được vài tiếng đồng hồ. Kế đến những anh chị em còn lại cũng bị đưa vào nhà nhận con nuôi. Hai người anh em được nhận làm con nuôi, còn người còn lại thì bị đưa vào viện mồ côi, rồi sau đó cũng được chuyển đến nhà nhận con nuôi . Ở nơi đây người ta bảo chúng tôi hãy quên đi ba mẹ và anh chị em của mình vì chúng tôi sẽ không được phép thăm họ nữa.
Mãi đến năm tôi lên mười tám thì tôi mới biết được nguồn gốc cội rễ của câu chuyện đã làm cho tôi cứ thắc mắc dày vò gậm nhấm tôi khi còn nhỏ. Rồi cuối cùng tôi cũng đã tìm lại được hai người chị em ruột và đã lái xe cả hai ngàn dặm để có thể có được những giây phút hội ngộ tuyệt vời với từng người một.
Có lẽ định mệnh đã an bày khi tôi dừng lại một đêm nọ ghé thăm người dì em mẹ tôi đang sinh sống ở thành phố Arizona vào lúc đó. Tôi hoàn toàn không biết một tí gì về dì cả, nhờ vậy đây cũng là dịp để được làm quen với gia đình dì, vì vậy khi được gợi ý ở lại tôi tự hỏi tại sao không nhỉ?
Dì Bobby đã thức trắng cả nữa đêm để kể chuyện cho tôi nghe về mẹ tôi. Người mẹ mà tôi chẳng biết gì về bà. Tôi tâm sự với dì và kể hết cho dì nghe về cảm giác rối bời, bị bỏ rơi và bị chối bỏ như thế nào. Tôi cũng kể với dì là tôi đã thương và khinh miệt mẹ tôi như thế nào nhưng chẳng hiểu một tí gì cả.
"Mẹ con mắc phải căn bệnh mà bây giờ người ta gọi là 'chậm trí', dì kể. "Mẹ con có một người em sinh đôi. Dì ấy đã mất khi mới lọt lòng, và mẹ con thì bị hư não bộ loại nhẹ. Các bác sĩ đã bảo ông bà ngoại con là mẹ con cơ thể sẽ phát triển bình thường nhưng đầu óc thì sẽ không phát triển hơn một con bé mười hai tuổi. Bà ngoại, mẹ của dì và mẹ… ừ thì ban đầu cũng chẳng ai chịu chấp nhận sự thật ấy. Để rồi thời gian trôi qua cũng không có cách nào khác hơn học cách chấp nhận điều đó.
Dì Bobby nhìn thấy phản ứng của tôi khi nghe câu chuyện, dì đã ôm tôi vỗ về và tiếp tục kể, 'vì bà ngoại đã cố gắng che chở cho mẹ con nên bà đã mất sớm và để lại mẹ con bơ vơ một mình. Cũng vì căn bệnh này nên bà luôn bị lợi dụng và quấy nhiễu. Bà đã có ba đời chồng và tám đứa con…. và đều bị tước đoạt khỏi mẹ của chúng. Ông chủ thì bóc lột bà. Bà đã làm việc từ 18 đến 24 tiếng mỗi ngày trong hãng giặt ủi công nghiệp với đồng lương chết đói. Người thì mỉa mai, kẻ thì chế nhạo bà ta. Bà không biết lái xe nên chỉ biết đi bộ và đón xe buýt. Con cái thì ở nhà hàng giờ nheo nhóc không ai chăm sóc. Dẫu bà bị khả năng hạn hẹp nhưng vẫn ráng nuôi nấng đàn con của mình. Bà đã thương yêu các con với hết cả tấm lòng và vô điều kiện. Ba con là một kẻ nát rượu và thường xuyên mất việc. Ông ta đã đánh đập bà và nghe mẹ con nói là ông ta đã đánh đập luôn cả con cái nữa. Đó cũng là lý do tại sao chính quyền can thiệp và giám hộ các con. Dù mẹ con đã cố gắng giành lại các con nhưng rồi các con cũng đều xa rời bà.
Tôi điếng cả người. Đây là lần đầu tiên mà tôi được nghe toàn bộ câu chuyện. Phải chi mà tôi được nghe sớm hơn thì có lẻ tôi sẽ khác hơn bây giờ. Nếu tôi hiểu được bà, có lẽ tôi sẽ tử tế, nhẹ nhàng với mẹ nhiều hơn. Tại sao lại không có ai kể cho tôi nghe sớm hơn chứ? Tôi tự giận mình và tự trong sâu thẩm của cơn giận là một nổi buồn man mác.
Những hình ảnh không vui lại hiện về trong tâm trí tôi. Có những lúc tôi đã la mắng mẹ thậm tệ: "Bà thật là đần độn. Tại sao bà chẳng giống mẹ của bạn tôi thế?" Tôi nhớ lại mình đã xấu hổ khi thấy bà trò chuyện với ai đó hoặc trông thấy bà ăn mặc khi ra đường. Thật là xấu hổ vì bà chẳng biết đọc, biết viết…… Tôi nhớ mình đã chẳng bao giờ mời mẹ đến tham dự những buổi họp mặt tiệc tùng dành cho mẹ và con gái chẳng qua vì tôi không muốn bạn bè tôi trông thấy bà. Những nổi đau như đâm vào tim gan, tôi cảm thấy như chết ngất. Tôi nói không nên lời và cảm thấy như muốn nghẹt thở vì đau đớn.
Dì Bobby đã ôm và vỗ về tôi như một đứa trẻ. Nỗi đau trong tôi từ từ vơi nhẹ….. tôi mới có thể suy nghĩ, thở và khóc thổn thức. Tôi đã khóc vì tôi đã bao lần mắng nhiếc mẹ về những bất hạnh của đời tôi. Tôi khóc vì đã làm cho mẹ chịu đựng không biết là bao nhiêu buồn phiền, tổn thương và tủi nhục. Tôi khóc cho chính mình và cho anh chị em tôi vì không biết là mẹ đã thương chúng tôi đến ngần nào. Tôi khóc vì tôi biết sẽ chẳng có cơ hội thứ hai.
"Dì chỉ muốn con hiểu rằng mẹ rất là thương các con. Con thấy đấy cũng vì bị bệnh nên bà không bao giờ oán hận ai. Bà ta lúc nào cũng chỉ thấy mặc tốt của bất cứ ai. Bà ta chẳng nhớ đến những chuyện buồn phiền, những tổn thương hay chán chường mà chỉ hồi tưởng những ký ức đẹp mà thôi. Phải chi mà bà được chăm sóc và điều dưỡng đặc biệt như những người được hưởng như bây giờ thì có lẽ cuộc đời mẹ con sẽ khác hơn. Dẫu vậy bà vẫn sống lạc quan yêu đời vì bà biết bà luôn được phù hộ mà không ai có thể tướt đoạt đi của bà." Dì Bobby thêm lời khi chia tay chào tạm biệt tôi.
Nhiều chuyện đã xảy ra từ lúc tôi mười tám cho đến bây giờ. Anh chị em chúng tôi đã đoàn tụ và sinh sống gần nhau khi trưởng thành. Tôi đã lập gia đình và có ba đứa con cùng mười ba đứa cháu và thậm chí đã nhận nhiều đứa con nuôi. Ồ, phải rồi tôi còn nhớ tôi đã ở bên cạnh mẹ, nắm đôi bàn tay mẹ khi mẹ trút hơi thở cuối cùng. Tôi đã tìm thấy mẹ trong nhiều năm trước và khám phá ra rằng ông trời thật sự đã cho tôi cơ hội thứ hai.
Dịch từ tài liệu tiếng Anh: "No Second Chances", Christine Smith. Chicken Soup for the Soul Celebrating Mothers and Daughters", 2007 John T, Canfield and Hansen and Hansen LLC, Health Communications, Florida, USA.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/08/2019(Xem: 5921)
Tình yêu cao quý cha mẹ cho ta Như những đóa hồng mặn mà tươi thắm Mùi nhẹ nhàng mà ngọt ngào thấm đậm Lan tỏa vào hồn ngan ngát hương thơm Tay mẹ chai sần vì những bữa cơm
17/08/2019(Xem: 8588)
Khánh Hòa: Chùa Sắc tứ Minh Thiện Khóa tu Niệm Phật một ngày an lạc lần thưa 110- Đai lễ Vu Lan báo hiếu Nhân Khóa tu niệm Phật Một Ngày An lạc lần thứ 110, HT.Thích Thiện Thông, trụ trì chùa Sắc tứ Minh Thiện (thôn Thanh Minh, Xã Diên Lạc, Huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa) đã tổ chức Đại lễ Vu lan - Báo hiếu, pháp hội bách Tăng, lễ bông hồng cài áo.
17/08/2019(Xem: 8579)
Đạo Phật là đạo giải thoát, đức Phật dạy: “Hiếu tâm tức thị Phật tâm. Hiếu hạnh vô phi Phật hạnh. Nhược đắc đạo đồng chư Phật. Tiên tu Hiếu dưỡng nhị thân” (Lòng hiếu chính là lòng Phật, hạnh Hiếu há chẳng phải là hạnh Phật sao? Nếu muốn theo con đường của đức Phật. Trước hết phải hiếu thảo với mẹ cha) Mỗi năm, vào dịp lễ Vu Lan, mùa báo hiếu, đây là dịp để người con Phật thể hiện tấm lòng hiếu thảo đối với cha mẹ. Ca dao có câu: "Công Cha như núi Thái Sơn Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ Mẹ kính Cha, Cho trọn chữ hiếu mới là đạo con." Hoặc: "Trải bao gian khổ không sờn Muôn đời con vẫn nhớ ơn Mẹ hiền." Hoặc: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ,
17/08/2019(Xem: 17009)
Tháng bảy mưa không tạnh giọt Ngâu Buồn cho đôi lứa phải vương sầu Ngưu Lang nuối tiếc tình nồng cuối Chức Nữ hoài mơ mộng thắm đầu
16/08/2019(Xem: 5940)
Một năm thấm thoắt trôi qua Vu lan báo hiếu tràn về trong con Hôm nay bông trắng cài lên Thay bằng bông đỏ năm nào con đeo
16/08/2019(Xem: 12559)
Lễ Vu Lan PL 2563 (2019) tại Tổ Đình Minh Quang, Sydney (Thứ Năm, Rằm Tháng 7 năm Kỷ Hợi, 15-8-2019)
15/08/2019(Xem: 6932)
Chú Nguyên Thọ thân kính, Hôm nay, ở chùa Làng chúng con đang chuẩn bị Lễ Vu Lan và làm Bông Hồng Cài Áo cho lễ Báo Hiếu Mẹ. Chúng con là thế hệ G-3, G-4 vẫn thường thắc mắc rằng: Ngài Mục Kiền Liên là một vị đại đệ tử và đệ nhất thần thông của Đức Phật. Ngài cũng là đứa con chí hiếu đã cứu Mẹ mình ra khỏi địa ngục. Nhưng rồi cuối đời vẫn bị bọn cướp giết chết phanh thây khi Đức Phật đang còn tại thế. Như vậy là Phật không ĐỘ cho đệ tử của mình sao anh? Nhắc đến đây con lại vừa buồn cười vừa xót xa khi cái bài hát “Sao Phật độ ta mà không độ Nàng” ngày nào cũng nghe hát đủ kiểu trên đài, TV, online.
13/08/2019(Xem: 15319)
Sáng nay con về… không thấy mẹ, Biết mẹ con quang gánh phiên chợ xa, Lòng con vui, thể nào cũng có quà, Nhưng đỏ mắt, nghĩ đường xa thương mẹ.