Nỗi lo của Cha

11/04/201311:13(Xem: 6459)
Nỗi lo của Cha

chavacon_2Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2011

Nỗi lo của Cha

Thích Huệ Giáo

Nguồn: Thích Huệ Giáo

Hình ảnh đàn gà con chạy quanh quẩn, ngơ ngác kêu la thất thanh một khi lạc bầy, mất mẹ; trong chúng ta ai cũng từng thấy và cảm nhận trong đời sống thường ngày. Điều này, đã chứng minh hùng hồn rằng tình thương yêu phụ mẫu tử không chỉ thể hiện sâu sắc trong phạm vi loài người.
Ngày Mẹ mất - anh em chúng tôi cũng thế, ngơ ngác sợ hãi vì biết rằng nỗi cô đơn bắt đầu ập đến với mình, biết rằng từ đây mình sẽ vĩnh biệt Mẹ và sẽ không bao giờ gặp lại Mẹ ở dương trần này. Sợ hãi, âu lo rằng từ giờ phút này mình sẽ không còn bàn tay ấm nóng của Mẹ ôm ấp vỗ về. Lo lắng vì từ đây sẽ không còn bước chân của Mẹ đi cùng chúng con theo năm tháng quạnh hiu giữa cuộc đời. Tựa như đàn gà con lạc mẹ, kêu la thất thanh, đứa lớn chạy vòng lớn, đứa nhỏ chạy vòng nhỏ. Cái đau của con người hơn con vật bởi vì con người có trái tim và lý trí. Suy nghĩ miên man, tất cả chúng con ngồi vòng quanh bên thân xác lạnh cứng của Mẹ, tưởng chừng có cơ hội níu kéo lại Mẹ mình, nhưng thật sự Mẹ đã ra đi vĩnh viễn. Cha cũng thế, lúc này Cha không còn như chú gà trống, đã từng là nơi nương tựa vững cho gia đình như ngày nào. Cha cũng thất kinh như các con, hồn vía bay lạc, bởi lẽ quỷ vô thường đã cướp đi người vợ yêu quý của mình.
Nhưng nỗi lo của Cha thì khác, Cha không khóc, không cười, không lay động, bao phủ con người cha là một nỗi im lặng kỳ lạ, bình tĩnh đến lạnh lùng suốt mấy ngày liền trong đám tang của Mẹ. Lúc này nhìn Cha khó có thể diễn tả được cha đang suy nghĩ gì vì tâm trí của Cha không như thường lệ mọi ngày. Cha lo chu tất đám tang của Mẹ, Cha lo cho cả số phận của mình với những ngày còn lại.
Mẹ ra đi thật nhẹ nhàng, đám tang của Mẹ thật chu toàn, đông đảo người đến đưa tiễn, quí Thầy thương mến Mẹ cũng đến hộ niệm, chật cả một khu phố. Những người quen biết của Mẹ đều đến để chia tay vĩnh biệt, nói với vong hồn của Mẹ lần cuối. Trong cõi hư vô, bên kia bờ cõi sống, chắc Mẹ hạnh phúc và nhẹ nhàng lắm - hương hồn của Mẹ đã thỏa mãn, vì Mẹ biết được rằng hành động, việc làm của Mẹ khi còn sống sẽ dẫn đến kết quả cho một đời người.
Cha nghe mọi người nói thế, đi đâu Cha cũng nghe mọi người khen ngợi, ca tụng về đám tang của vợ mình. Nào bà ta có phước, có tu, nên sống cũng như chết được nhiều người thương mến. Và cũng từ đó, nỗi lo lắng của Cha đã dần dà thành hình. Cha đã suy tư trong từng ngày, cho đến hôm nay vẫn đang còn lo lắng: không biết Cha chết đi có nhẹ nhàng như Mẹ của chúng con không vậy, đám tan có chu toàn, bà con xa xóm giềng gần có đến tiễn đưa Cha hay không? Cha tự hỏi mình, và rồi một phần Cha hỏi con. Cha nói với con điều trăn trở đó như lời nhắn nhủ, ước nguyện cuối cuộc đời. Hãy lo đám tang của Cha như các con đã lo cho Mẹ, được như vậy, cha sẽ sung sướng và thỏa nguyện lắm, cao quý nhất không gì so sánh bằng. Có quý Thầy tới tụng kinh, có nhiều đạo hữu tới hộ niệm, có nhiều bông hoa của thân quyến đến điếu niệm, và đặc biệt nhẹ nhàng trong tiếng khóc, âm vang tiếng mõ chuông. Thế thì rõ đây là nỗi lo lớn của Cha trong chặng cuối cuộc đời.
Người con bảo rằng: Cha ơi - Không phải ai muốn cũng được đâu, chúng con có muốn cũng không được. Việc này đòi hỏi Cha phải có nhân duyên lớn, có nhân quả vun bồi công đức nhiều lắm. Mẹ chúng con được như thế, vì khi sinh tiền, Mẹ con đi chùa rất nhiều, tạo phước cũng nhiều, và phần lớn là gần gủi với Tam Bảo, với đạo hữu, với thiện tri thức tu hành, cho nên Mẹ con được hưởng phước duyên như thế. Bây giờ Cha muốn được như vậy thì Cha phải biết ăn chay niệm Phật, biết bỏ ác làm lành, biết tạo nhân duyên với Tam Bảo, và phải biết tu tập mỗi ngày thì chắc chắn Cha sẽ được như Mẹ, khỏi phải suy nghĩ phiền lòng, lo lắng xa xôi vì đây là sự thật. sự thật mà ai cũng thấy, cũng có thể làm được. Nhưng muốn thành tựu ước nguyện như vậy thì cần phải hành động, thực tập, gắng công mỗi ngày đó Cha ạ. Ngược lại, chỉ là ước vọng, mong muốn thì không thể hội đủ nhân duyên, thiện duyên thì tâm nguyện của Cha sẽ không bao giờ đến thật. Dù rằng, các con của Cha có tiền của, danh vọng, vẫn không thể thực hiện được, vì nhân duyên của Cha không có. Vì chuyện phước duyên của một đời người thì bao giớ cũng vượt ra ngoài suy nghĩ tầm thường: có tiền sẽ làm được tất cả!
Các con nói thế, Cha im lặng trong hân hoan, Cha biết rằng các con nói đúng. Vì ngay cuộc sống, hình ảnh của Mẹ mỗi ngày là bài học thực tế nhất mà Cha hằng cảm nhận. Thế mới biết, nhân duyên - nhân quả giữa cuộc đời là một sự thật tuyệt đối, chúng ta sống cần phải biết, cần phải nhận thức rõ để làm sao sống xứg đáng trong cuộc đời. Nhưng từ việc biết nhân quả và có lưu tâm đến nhân quả hay không là một vấn đề đáng nói.
Người con có hiếu, mang tiền của vật chất để lo lắng nuôi dưỡng cha mẹ khi hiện tiền, đủ cơm ăn áo mặc, để an tâm tuổi già là điều cần thiết, nhưng thực tế là chưa đủ, vì điều quan thiết là cần phải giúp đỡ cha mẹ có tánh linh sáng suốt một khi chia tay với cõi đời này. Thế mới biết, người con chí hiếu là người con biết cung phụng vật chất khi cha mẹ hiện tiền, và hướng Cha Mẹ đến với Tam Bảo, với điều thiện xa điều ác; để có cuộc sống thật bình thản, không lo âu, không bôn ba, và không bị vật lộn với hoài niệm, với những luyến tiếc của cải đã qua, sẵn sàng đối diện với cái chết đang kề cận mình, để có được tánh linh an ổn khi ra đi. Đây là một trong nhiều cách thể hiện tinh thần Báo ân - Báo hiếu của đạo Phật.
* *
*
Ngày hôm nay, nỗi lo của Cha không còn nữa, vì Cha biết phải làm thế nào để được kết quả như mình mong muốn.




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 14883)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
06/08/2015(Xem: 15185)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 14880)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
31/07/2015(Xem: 6254)
Vũ trụ vận hành, không gian biến đổi, định luật vô thường cuốn hút đi tất cả các pháp hữu vi giả tạm, vạn vật đổi thay, thăng trầm biến chuyển không ngừng theo dòng sinh diệt diệt sinh. Trăng có khi tròn khi khuyết, người có lúc hợp lúc tan, sinh ly tử biệt, hạnh phúc hôm nay, rồi bất hạnh theo sau, vui buồn đắp đổi, xuyên thấu cung nhịp sắc không không sắc, trong hiện hữu đã nẩy mầm ly tan. Một kiếp người thật ngắn ngủi phù du, chóng vánh, đến lúc cũng phải nhắm mắt buông tay. Thầy Tổ, cha mẹ, anh em, họ hàng thân quyến, vợ chồng, con cháu,... nhân duyên hội ngộ kiếp này có còn tiếp tục mai sau?
26/07/2015(Xem: 8668)
Bài “Tình Mẹ Trong Thi Ca Nhất Hạnh” đã đăng trên nguyệt san “Làng Văn” ở Toronto, Canada trong số đặc biệt kỷ niệm ngày lễ Vu Lan 1985. Như vì sao sáng xuất hiện trên vòm trời văn học Việt Nam và Âu Mỹ từ cuối thập niên 1940, Nhất Hạnh – một thiền sư, một nhà văn, nhà thơ – đã đi vào lòng người đọc bằng những tác phẩm: Bông Hồng Cài Áo, Nói Với Tuổi Hai Mươi,, Tình Người, Nẻo Về Của Ý, Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức (có nhiều bản dịch ra nhiều ngoại ngữ như Anh, Pháp, Đức, Hòa Lan, Thái Lan…Đặc biệt bản tiếng Anh “The Miracle of Mindfulness” được phổ biến nhiều hơn cả).
18/07/2015(Xem: 18314)
Hiếu kính Cha Mẹ là một truyền thống rất tốt đẹp và lâu đời của dân tộc Việt Nam chúng ta. Truyền thống đó từ xa xưa đã được giữ vững và trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, cho đến ngày nay. Đức Phật từng dạy rằng, săn sóc người ốm cũng như săn sóc Đức Phật. Nếu người ốm đó lại chính là Cha Mẹ chúng ta, thì sự săn sóc phải ân cần chu đáo gấp trăm ngàn lần. Đáng tiếc rằng, ở thế gian, người ta thường không làm được như vậy. Cha Mẹ già, đau ốm thưòng bị con cháu bỏ rơi. Chúng ta là Phật Tử, chúng ta tuyệt đối không được làm thế bởi vì làm thế không những trái với đạo lý thông thường của thế gian mà cũng trái với lời Đức Phật dạy. Trong đạo Phật, vấn đề hiếu đạo được đề cập trong nhiều kinh tạng Pali của Phật giáo nguyên thủy và Hán tạng của hệ phái Bắc tông như: kinh Trường Bộ, kinh A Hàm, kinh Báo Ân, kinh Vu Lan Bồn, kinh Hiếu Tử, kinh Tâm Địa Quán… Ở đây, chúng tôi sưu tập lại một số ít trong rất nhiều pháp thoại đức Phật thuyết về công ơn cha mẹ và cách thức đáp đền của
18/03/2015(Xem: 5867)
Tháng giêng có nhiều ngày lạnh và mưa, đan trộn vào những ngày nắng ấm tìm về. Buổi sáng dường như thấm lạnh hơn, từ lúc cánh cửa khép lại cho người ở bên trong đến bên cửa sổ, dõi mắt nhìn theo chiếc xe chầm chậm rời nhà khi bóng tối chưa tan. Cà phê một mình chợt không còn mùi vị, cho mãi đến cuối tuần khi có hai người. Chợt nhận ra, năm mới đã bắt đầu như thế.
03/02/2015(Xem: 10964)
Vu Lan Bồn, TT Thích Nhật Tân Khóa Tu Học Phật Pháp Úc Châu Kỳ 14 Từ ngày 28/12/2014 đến 1/1/2015, tại Eagle Hawk, Canberra. Quay Phim: Jordan Le Ngộ Đại Hùng Editor: Jordan Le Ngộ Đại Hùng Xem Thêm hình ảnh khác: www.quangduc.com www.phatgiaoucchau.com
01/01/2015(Xem: 23540)
Buổi Ca Nhạc Đạo Tình và Quê Hương Để nhớ lại những món ăn chay, nước giải khát quê hương VN. Tu Viện Quảng Đức trân trọng chào đón quý đồng hương, Phật tử đến ủng hộ buổi văn nghệ gây quỹ giúp xây dựng Giảng Đường Hoa Sen được khai mạc lúc 01 giờ trưa Chủ Nhật 5 tháng 10 năm 2014 tại Tu Viện Quang Đức, số 105 Lynch Rd, Fawkner. Với những tiếng hát được yêu mến như Nữ Ca sĩ Linh Tâm, Nam Ca Sĩ Tuấn Anh, Ca Sĩ Linh Tâm đến từ Hoa Kỳ, cùng quí anh chị ca sĩ tại Melbourne như Ca Sĩ Đoàn Sơn; Ban Nhạc Viễn Phương, Âm thanh ánh sáng: Anh Bằng. Vào cửa tự do và tùy tâm đóng góp. Chi tiết liên lạc TV Quảng Đức: 03. 9357 3544. Tu Viện Quảng Đức Trân Trọng Kính mời
16/10/2014(Xem: 23695)
Niệm Phật là một pháp môn dễ hành nhưng khó tin, nhất là trong thời đại điện toán này, thời đại mà con người lo cho vật chất nhiều hơn là lo cho đời sống tâm linh. Tuy nhiên theo lời Phật dạy, Phật từ tâm, tâm sinh Phật, để đưa đến giải thoát giác ngộ. Do đó nếu đã là Phật tử rồi thì nhất định phải tin lời Phật dạy, hơn nữa Kinh Hoa Nghiêm còn nói: “niềm tin là mẹ của công đức”.