Thưa Ba, con xin hứa

10/04/201320:08(Xem: 6670)
Thưa Ba, con xin hứa

chickensoup_fatheranddaughter
Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2011

Thưa Ba, con xin hứa

Nancy C. Anderson. Quảng Tịnh dịch

Nguồn: Nancy C. Anderson. Quảng Tịnh dịch


* Lời người dịch: Có lẽ không ít người trong chúng ta thường sống với quá khứ, với những kỷ niệm đẹp. Đối với QT quá khứ, những kỷ niệm đẹp cũng là những khoảnh khắc trong đời được những giây phút vui và hạnh phúc, những giây phút để mình nhìn lại và giúp cho mình chững chững chạc hơn bước tiếp trên quãng đường đời còn lại. Trên con đường đời đầy chông gai cạm bẫy, ba mẹ vẫn luôn là người bên cạnh ta, nâng đỡ, dìu dắt, giúp cho con mình hiểu đâu là đạo lý đời thường, đâu là lễ nghi phép tắc và nhiều nhiều thứ nữa không ngoài mong ước gì hơn là con của mình được nên người và trở thành những người sống có đạo nghĩa, những con người tốt trong xã hội. Xin kính dâng những bông hồng đỏ thắm lên các đấng sinh thành như là một lời tri ân công sinh thành dưỡng dục nhân Mùa Vu Lan lại một lần nữa trở về với những người con Phật trên hành tinh này.
Người bảo vệ nắm chặt cánh tay tôi. “Đi theo tôi”, ông ta lớn tiếng ra lệnh dẫn tôi trở vào cửa hàng bán giảm giá và vào văn phòng. Kế đến ông ra lệnh cho tôi ngồi vào ghế màu xanh lá. “Ngồi xuống đi!”, ông ra lệnh.
Tôi ngồi xuống. Ông ta liếc nhìn tôi và hỏi: “Bây giờ thì đưa cho tôi hay muốn tôi lấy ra, tùy cô thôi. Bây giờ cô muốn sao?”
Khi tôi lôi ra một vĩ cột tóc khỏi thắt lưng quần jean, tôi có cảm giác góc nhọn của giấy cứng khứa vào da thịt của mình. Tôi đưa lại cho ông ta và van nài: “Ông sẽ không gọi cho ba tôi chứ?”
“Tôi sẽ gọi cảnh sát và họ sẽ gọi cho ba cô.”
Tôi gục đầu vào tay và khóc nức nở. “Ồ, xin đừng! Ông không cho tôi đi sao? Tôi có thể trả tiền lại cho ông. Tôi có đủ tiền ở trong túi. Tôi chỉ có mười bốn tuổi thôi. Xin ông tha cho tôi, tôi sẽ không bao giờ ăn cắp nữa!”
“Cô đừng có đem nước mắt ra mà xin xỏ tôi, tôi sẽ không có động lòng đâu. Tôi chán ngán những đứa trẻ mới nhỏ mà đã đi ăn cắp.”
Tôi ngồi run rẩy vừa sợ vừa xấu hổ.
Khi cảnh sát tới, họ trao đổi riêng với ông bảo vệ và viên trưởng cửa hàng. Tôi thoáng nghe một viên cảnh sát nói: “Tôi biết ba cô ta”. Và còn nghe thêm: “Hãy dạy cho cô ta một bài học.”
Viên cảnh sát dẫn tôi tới xe cảnh sát và mở cửa sau. Tôi leo lên và họ chở tôi băng ngang thành phố nhỏ của chúng tôi. Tôi thu gọn người lại trong ghế để không ai thấy tôi khi nhìn ra cửa sổ bầu trời vào ban đêm. Kế đến tôi thấy nhà thờ của gia đình chúng tôi, và mặc cảm tội lỗi như cứa vào da thịt. Tôi thầm nghĩ: Sao tôi lại có thể ngốc nghếch đến như vậy. Tôi đã làm đau lòng ba tôi… Trời ơi!
Khi chúng tôi vừa đến trạm cảnh sát, một nữ cảnh sát phốp pháp có khuôn mặt vuông đã chất vấn đến khi tôi không biết đường trả lời. Bà ta chỉ cho tôi phòng giam lớn và ra lệnh tôi ngồi xuống và chờ đợi.
Tôi bước vào, tiếng chân đi của tôi vang lên dội vào những thanh nhà lao. Nước mắt tôi lại trào ra khi ngồi xuống băng ghế và nghe tiếng bà ta quay số điện thoại và cất tiếng nói: “Con gái của ông đang ở phòng giam trạm cảnh sát. Không, cô ta không có bị thương gì cả. Cô ta bị bắt quả tang khi đang ăn cắp. Ông có thể đến đón con ông được không? Vâng. Rất hân hạnh. Chào ông.” Bà ta lớn tiếng bảo tôi: “Này cô bé, ba của cô đang trên đường đến đây đấy.”
Thật lâu sau đó, tôi nghe giọng nói ba tôi gọi tên tôi. Bà ta lớn giọng hơn mức cần thiết gọi tên tôi đến bàn của bà. Mắt tôi nhìn chằm chằm xuống đất khi tôi bước về phía họ. Tôi nhìn thấy giầy của ba tôi nhưng không dám nhìn hay nói chuyện với ông. Và cám ơn trời, ông ta đã không hỏi tôi. Ông ký vài giấy tờ và viên cai tù bảo chúng tôi: “Hai người có thể đi được rồi.”
Trời sẫm tối và lạnh lẽo khi chúng tôi bước ra xe trong sự im lặng nặng nề. Tôi bước vào xe và đóng cửa lại. Ba tôi đề máy xe và lái đi ra khỏi chỗ đậu xe, đầu nhìn thẳng phía trước. Kế đến ông thì thầm, giọng buồn bã: “Con gái tôi … một tên ăn cắp.”
Tôi ân hận khóc sướt mướt. Khoảng đường dài năm dặm sao mà xa đến vô tận. Khi xe chúng tôi vào đến lối đi vào chỗ đậu xe, tôi thoáng thấy bóng mẹ ở cửa sau.
Mặc cảm xấu hổ cuồn cuộn dâng trào.
Sau khi bước vào nhà, ba tôi mới lên tiếng: “Chúng ta hãy vào phòng khách.” Ba mẹ ngồi ở ghế xa-lông, và tôi ngồi một mình cứng đơ ở chiếc ghế.
Ba tôi gãi đầu, nhìn tôi và hỏi: “Tại sao vậy con?”
Tôi kể lại về cái lần đầu tiên tôi đã ăn cắp một cây son và cảm giác sung sướng và tội lỗi đều giống nhau như thế nào. Rồi lần thứ hai, khi tôi ăn cắp một tạp chí cho lứa tuổi thiếu niên, cảm giác tội lỗi bớt dần đi và niềm sung sướng tăng lên. Tôi kể tiếp cho ba mẹ nghe về lần thứ ba, lần thứ tư, và lần thứ mười. Một phần trong tôi muốn ngưng thú tội, nhưng mặt khác lại tuôn trào như vòi nước phun chữa lửa vậy. Tôi tiếp lời: “Mỗi lần ăn cắp mỗi lần con lại cảm thấy dễ dàng hơn cho đến bây giờ. Con thấy mình đã sai biết chừng nào”. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má khi tôi nói tiếp: “Xin ba mẹ hãy tha thứ cho con. Con sẽ không bao giờ tái phạm lần nữa. Ăn cắp thì dễ nhưng bị bắt thì khó lắm.”
Ba tôi đáp lại: “Đúng rồi, và bây giờ thì khó hơn đây.” Ba bảo mẹ trao cho tôi một xấp giấy nhỏ và cây viết ở gần điện thoại. Mẹ bước tới, khẽ nhẹ tay tôi và đặt chúng vào đùi tôi. Ba tiếp tục: “Ba muốn con ghi hết những chỗ mà con đã từng ăn cắp. Ghi xuống con đã lấy những gì và giá cả bao nhiêu. Đây là cơ hội duy nhất cho con tạ tội và ba mẹ tha thứ cho con. Nếu như con tái phạm lần nữa thì ba đây sẽ không có che chở hay xin tha cho con đâu nhé. Ba mẹ lúc nào cũng thương con, nhưng hành vi này phải được chấm dứt, ngay bây giờ, hôm nay, có đúng không?”
Tôi nhìn ba, khuôn mặt ông như chợt già đi và nói: “Thưa ba, con xin hứa”. Khi tôi đang viết xuống những lần phạm tội, mẹ tôi còn răng đe: “Con nhớ là không được bỏ xót bất cứ lần nào đấy nhé; đây là cơ hội duy nhất cho con đấy.”
Khi viết xong danh sách những lần phạm tội, tôi tiến đến ghế xa-lông, đưa cho ba và hỏi: “Thưa ba, bây giờ con phải làm gì?”
Ba tôi nhìn tờ giấy, thở dài. Ông khẽ nhẹ vào chiếc gối dựa và tôi ngồi xuống giữa ba và mẹ. Ba tôi nói tiếp: “Sáng mai, chúng ta sẽ đến những chỗ trong danh sách này, rồi con xin phép được nói chuyện với viên trưởng cửa hàng. Con sẽ bảo với họ là con là tên ăn cắp. Con nói với họ con đã ăn cắp những gì ở tiệm của họ, xin lỗi và trả lại tiền cho họ. Ba sẽ cho con mượn tiền và suốt mùa nghỉ hè tới con phải làm việc để kiếm tiền trả cho ba. Con hiểu chứ?”
Tim tôi đập thình thịch, bàn tay toát mồ hôi, tôi khẽ gật đầu.
Sáng hôm sau, tôi làm theo những gì ba tôi bảo. Thật không dễ dàng chút nào, nhưng tôi đã làm được. Mùa hè năm đó, tôi đã trả nợ hết cho ba tôi nhưng tôi sẽ không bao giờ trả được hết bài học quý giá mà ba đã dạy cho tôi. Cũng nhờ lòng quả cảm của ba mà tôi đã không bao giờ làm lỗi một lần nữa.
Dịch theo tài liệu “Yes, Daddy, I promise”, Nancy C. Anderson, Chicken Soup for the Father and Daughter Soul,2005, Jack Canfield and Mark Victor Hansen, Health Communications, Florida, USA.




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/08/2015(Xem: 5234)
Mẹ ơi tháng Bảy về rồi Là mùa hiếu hạnh tuyệt vời lên ngôi Nhớ ơn mẹ đã một đời Tảo tần mưa nắng tô bồi đời con Quản gì một nắng hai sương Ngại gì sóng gió dặm trường vợi xa Lời ru mẹ vẫn thiết tha
24/08/2015(Xem: 7114)
Mùa thu với tháng bảy mưa ngâu, với trăng thu diệu vợi, quê hương Việt nam chúng ta với biết bao vẻ đẹp êm đềm qua ánh trăng rằm tháng bảy Vu lan. “ Gió mùa thu mẹ ru con ngủ, Năm canh dài thức đủ năm canh…” Thưa vâng, trong êm đềm của ngọn gió mùa thu, lời ca dao mộc mạc ấy đã cho ta hình ảnh thật tuyệt vời đó là tình yêu vô biên của mẹ, mẹ đã thức đủ năm canh dài, thức thâu đêm chờ sáng để hát ru cho con tròn giấc ngủ an lành. - Mẹ ơi, không có tiếng hát nào hay hơn, nồng ấm hơn lời hát ru của mẹ cho con, Mẹ ơi, không có vòng tay nào êm ả hơn, dịu dàng hơn vòng tay ấp ủ của mẹ hiền… “Mẹ ơi, …mẹ !…
24/08/2015(Xem: 7545)
Hãy hạnh phúc được làm người mạnh khỏe Để hành trì theo Phật Pháp cao siêu Sống lạc an lợi ích cả đôi điều Cho tự thân tỏa ra toàn xã hội
24/08/2015(Xem: 7694)
Lễ hội Vu lan bồn hay còn được gọi một cách phổ biến là lễ hội Cô hồn là một sự kiện quan trọng ở Trung Quốc vì nó được nối kết với việc thờ cúng tổ tiên. Lễ hội này được tổ chức hằng năm vào ngày 15 tháng Bảy âm lịch. Thuật ngữ Vu lan bồn bắt nguồn từ bản kinhVu lan bồn (Ullambana, 盂蘭盆經) và từ ullambana có nghĩa là “treo ngược”. Nó mô tả số phận đáng thương của những chúng sanh đang bị treo ngược ở trong những địa ngục.
23/08/2015(Xem: 6435)
10 năm qua, chính tay ông đã chôn cất hơn 10.000 hài nhi vô tội bị cha mẹ chối bỏ tại nghĩa trang Đồng Nhi (xã Vĩnh Ngọc, TP.Nha Trang, Khánh Hòa); đồng thời cưu mang nhiều người mẹ trẻ lầm lỡ và nuôi dưỡng gần 100 trẻ mồ côi tại mái ấm mang tên mình. Ông là Tống Phước Phúc ở phường Phương Sài, TP.Nha Trang.
23/08/2015(Xem: 8237)
Sáng nay, mùng 9 tháng 7 năm Ất Mùi (22-8-2015) nhân mùa Đại lễ Vu Lan Báo Hiếu PL.2559, TT.Thích Thiện Thông- Trưởng Ban Văn Hóa GHPGVN huyện Diên Khánh- trụ trì chùa Sắc tứ Minh Thiện, thôn Thanh Minh, xã Diên Lạc, huyện Diên Khánh tỉnh Khánh Hòa đã tổ chức Khóa tu Một Ngày An Lạc lần thứ 65- Lễ cúng dường Trai Tăng, cầu nguyện Quốc thái dân an, cầu siêu cửu huyền thất tổ, cầu âm siêu dương thái.
23/08/2015(Xem: 6784)
Lễ Vu Lan tại Chùa Pháp Hoa, Adelaide, Nam Úc Chủ nhật 23-8-2015
21/08/2015(Xem: 6992)
Theo truyền thuyết nhà Phật, Bà mẹ Mục Kiền Liên Là người không mộ đạo Báng bổ cả người hiền. Bà không tin Đức Phật Không tin cả Pháp, Tăng Tam Bảo và Ngũ Giới Bà cho là nhố nhăng. Nên bà, sau khi chết
21/08/2015(Xem: 7473)
Tháng bảy mùa Vu Lan trời buồn âm u mưa sùi sụt trắng xóa con đê quê mẹ. Tháng bảy mùa Vu Lan mây buồn giăng giăng kín lối con về quê mẹ… Chiều Vu Lan tình thu gợi lòng con nhớ mẹ da diết, những đứa con xa quê, xa mẹ ngồi bó gối trong ký túc xá nhìn mưa rơi mà nghe hồn tái tê nhớ mẹ. Ở quê nhà mẹ cũng vò võ nhớ thương con lạc loài miền xa bươn chải cuộc sống, tự lập bản thân, mưu cầu công danh với bao khắc khoải âu lo, không biết con mình có đạt thành nên người giữa chốn phồn hoa đô hội Sài Gòn? Mẹ ơi! Chiều mưa ngoại thành trên lối con về nhà trọ bập bềnh là nước, nước ngập đường, nước tưới màu xanh ruộng lúa, nước tưới vườn cây ăn trái nặng trĩu cành và nước làm ướt sũng con gà mẹ đang ủ ấp đàn con bằng đôi cánh của mình dưới bụi chuối. Thật vô tình thơ ngây mấy chú gà con không biết mẹ mình ướt, cứ rút đầu chen lấn tìm hơi ấm của mẹ và chim chíp kêu mẹ thật
20/08/2015(Xem: 7221)
Thời tiết thật oi bức suốt một tuần lễ qua. Đâu đó trên đường, có những cảnh báo về hạn hán, kêu gọi mọi người tiết kiệm, hạn chế việc dùng nước. Nạn hạn hán đã kéo dài ở xứ này liên tục bốn năm qua. Nhiều cây kiểng và những bãi cỏ xanh của các công xưởng, công viên, gia cư tại đô thị đã lần lượt biến mất. Mọi người, mọi nhà đều phải tự ý thức trách nhiệm của mình đối với thiên tai này. Nói là thiên tai, mà kỳ thực, có sự góp phần rất lớn của con người trong việc sử dụng quá nhiều tài nguyên thiên nhiên (đốt nhiên liệu hóa thạch, phá rừng, v.v…) làm tăng nhiệt độ quả đất, tạo nên tình trạng hâm nóng toàn cầu (global warming).