Diệu lực Vu Lan

10/04/201319:39(Xem: 6020)
Diệu lực Vu Lan

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2010

Diệu lực Vu Lan

Hạnh Phương

Nguồn: Hạnh Phương

Cảm thụ bài thơ Mẹ của nhà thơ Doãn Lê
Là vầng trăng mát, là vòm trời xanh, là cam lồ ngọt mật; Doãn Lê đã khéo khái quát hóa hình ảnh mẹ vào những đường nét lớn lao tổng hòa thành vũ trụ. Khái quát ấy khiến người đọc liên tưởng đến một nhân cách kỳ vĩ, lớn lao của hình ảnh mẹ.
Mẹ là trăng nên trần gian chỉ một
Là bầu trời nên vũ trụ không hai
Mẹ huyền nhiệm như ngày đầu sáng thế
Như cam lồ dòng ngọt thuở xuân khai.

Chính vì tính cách ngỡ là bình dị của một bà mẹ đã gợi mở cho chúng ta thấy tính bao dung vĩ đại của người. Với tầm cỡ là con được an ổn trưởng thành trong vòng tay thương yêu của mẹ, dễ gì anh thấy hết được tính bao dung vô bờ vô bến tình thương của mẹ:
Con dẫu lớn chẳng bao giờ thấy hết
Mẹ cả bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Vạn kỳ quan cũng rêu mờ phế tích
Mãi muôn đời TIM MẸ sáng càn khôn

Tim mẹ là tình thương. Tình mẹ thương con thì miên trường vĩnh cữu. Vì thế, bao nhiêu kỷ lục, không kỷ lục nào vượt được kỷ lục tình mẹ thương con. “Vạn kỳ quan cũng rêu mờ phế tích”. Chỉ có tình thương của mẹ là một kỳ quan long lanh hào quang vĩnh cữu, bất chấp phương sở, bất chấp trú xứ, bất chấp thời gian:
“ Mãi muôn đời TIM MẸ sáng càn khôn”
Tình thương của mẹ là như vậy, thì cho dù anh có đi đến cuối đất cùng trời, hải giác thiên nhai, anh có đi khắp cùng trời Âu, đất Á… thì anh ơi! Anh vẫn là con của mẹ, thế nên anh “chưa ra khỏi mắt mẹ bao giờ”. Cho dù đến tận cùng chân trời góc bể, mẹ vẫn dõi bước theo anh giữa muôn trùng hỗn độn, duy nhất mẹ bảo vệ, chăn dắt nâng đỡ anh, vẫn chỉ bằng những tiếng hát ru:
Giấc ru chiều, giọng mẹ hát ầu ơ.
Hình như, đây là bài thơ Doãn Lê khóc mẹ, truyền thống văn hóa nghi lễ, tập quán phong tục Việt Nam, đêm tịch điện có văn tế. Thì, đây chính là bài văn tế, bài văn Doãn Lê khóc mẹ, cung kính tế lễ giác linh của mẹ.
Con dẫu muốn mãi quỳ bên gối mẹ
Biết làm sao mẹ hỡi, cuộc vô thường!
Con cúi lạy trước vong linh từ mẫu
Nguyện nương thuyền bát nhã siêu sanh.

Thế mới biết sức mạnh nhiệm mầu của tình thương. Thế mới hay lòng chí thành chơn chất của người con hiếu thảo. Anh nguyện lòng:
Xin hồng ân trải ba ngàn thế giới
Ba la tăng yết đế mẹ viên thành

Lòng con mà như vậy. Tình mẹ mà như kia thì nhất định sẽ vượt được bờ. Vượt được bể u minh để cập được bờ ánh sáng. Vượt được sóng dồi gió dập để đến được bờ cứu cánh giải thoát, giác ngộ an lạc.
Thế mới hay diệu lực Vu Lan.
Thế mới tỏ hồng ân Tam Bảo tế độ.

Hạnh Phương
16.6.2010



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6348)
Trong thâm tâm mỗi con người, đó là một từ thiêng liêng hơn tất cả, là nơi chốn yên bình, là bờ sông phẳng lặng cho ta tìm đến sau những chuỗi ngày mệt mỏi và thất bại trên đường đời. Từ cái thuở khai thiên lập địa, đã có mẹ Âu Cơ ngàn năm tích cũ, mẹ của nòi giống tiên rồng. Rồi cho đến khi chiến tranh lầm than, mẹ Tô bế con chờ chồng, hoá đá sừng sững giữa đất trời,......
10/04/2013(Xem: 6218)
Nhân ngày của Cha, tổng thống của nước Cờ Hoa không nói gì nhiều, ông chỉ nhắn ngắn gọn với các bậc làm cha hãy hòa mình vào sinh họat của các con . Chính bản thân ông cũng không thấy bóng dáng cha trong phần lớn cuộc đời của mình . Dù được ông bà ngọai thay thế cha phụ mẹ chăm sóc tử tế nhưng sự thiếu vắng của người cha trong cuộc đời của ông vẫn là lổ hổng lớn không bù đắp được .
10/04/2013(Xem: 7499)
Mẹ tôi mất vào buổi trưa cuối tháng Bẩy. Mẹ đi nhẹ nhàng như một hơi thở. Một tuần trước khi mẹ mất, người chị lớn gọi tôi từ Cali: "C ơi, em có về được không, me sắp đi rồi- chắc cũng chỉ độ nay mai thôi."
10/04/2013(Xem: 6477)
Trời đang vào Đông với những cơn gió rét và những ngày mưa nhè nhẹ nhưng cũng đủ làm buốt giá con tim. Ngày hôm nay dù cũng là những cơn gió như rứa, dù cũng là những cơn mưa như rứa, nhưng con lại cảm thấy bầu trời u ám hơn, lạnh lẽo hơn, lòng con bỗng nặng trĩu khi nghe tin Mệ vừa qua đời. Nhìn những hàng cây chơ vơ trụi lá bên đường khi vào đông làm con liên tưởng đến đời người cũng như những chiếc lá vàng kia đến một lúc nào đó thì cũng sẽ xa lìa cành để rơi vào hư không...
10/04/2013(Xem: 7108)
Đêm nay trời thật lạnh với những cơn gió rít từng hồi, những cành cây sau vườn chạm vào nhau nghe xào xạc, lá rơi lộp độp trên mái nhà. Tôi nhìn ra cửa sổ, cả một màn đêm bao trùm khu vườn, chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy vài nhánh cây đu đưa theo gió, cái lành lạnh đôi khi cũng làm cho mình tê tái thật, nhất là mỗi khi có tâm sự buồn… Ngồi đọc vội vài bản tin ở tờ báo tiếng Việt trên mạng, nào là đánh nhau ở Iraq, nào là tranh chấp và giết nhau, nào là hải tặc cướp biển, v.v…
10/04/2013(Xem: 7560)
Nếu Phật Giáo Việt Nam tại hải ngoại có thể thực hiện thành công một đội ngũ vài chục vị tăng, ni trẻ cho công cuộc hoằng pháp như vậy là điều mà người phật tử Việt Nam đang mong chờ. Đó là thành tựu của bước đầu đầy khó khăn. Nhưng khi bước đầu đã qua được thì tương lai sẽ có nhiều thuận duyên và tươi sáng hơn.
10/04/2013(Xem: 6187)
Không đành lòng nhìn con gái quằn quại vì bỏng, ông xin các bác sĩ lóc da mình để cứu chữa cho con. Câu chuyện cảm động về sự hi sinh của người cha dành cho đứa con - cô gái đang chuẩn bị thi đại học thì tai họa xảy ra...
10/04/2013(Xem: 11442)
Trong vỏn vẹn mấy tháng nay, đã có tới bốn em học sinh của trường trung học Western Heights (thuộc tiểu bang Victoria, Úc) lần lượt tự kết liễu cuộc đời còn xanh mơn mởn của mình một cách âm thầm, tức tưởi! Tất nhiên, hiện tượng bi thảm và đầy đe dọa này đang làm giới phụ huynh trên khắp nước Úc rúng động! Phản ứng đầu tiên là sự sửng sốt: “Why?”, “Tại sao?” Kế đến, là sự bàng hoàng khi nghe giải thích: “Các em đều là nạn nhân của nạn bắt nạt nhau trong sân trường hay trên internet!”
10/04/2013(Xem: 7947)
Một ngày tháng 6 năm 2005, tôi đang ngồi soạn bài một mình dưới ánh đèn hiu hắt, bổng nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên một cách gấp gáp. Tôi nhấc máy alô mấy tiếng, thì đầu bên kia mới truyền lại một giọng nói của đứa bé gái sợ sệt và yếu ớt “ có phải mẹ đó không? Mẹ ơi”.
10/04/2013(Xem: 9071)
Từ khi loài người có mặt ở hành tinh màu xanh này, tình mẹ con đã có mặt. Các loài có tình thức đều có tình cảm đó, nhưng rõ nét và dễ nhận diện vẫn là tình mẹ con trong cõi giới người ta. Văn chương thơ ca từ xưa đến nay không biết bao nhiêu bài viết về tình mẹ, viết hoài vẫn không hết, vẫn mới, vẫn rung cảm sâu xa. Ai đó mà biết nhớ ơn mẹ, thương mẹ từ trong tâm cảm, lời thốt ra đều rung động lòng người.