Viết về mẹ

10/04/201319:35(Xem: 7441)
Viết về mẹ

nuoc-mac-me-hien

Viết về mẹ

 Thích Phước Hạnh


Truyền thống Việt Nam từ ngàn xưa vốn coi đạo Hiếu là lửa thiêng un đúc tinh thần gia tộc. Từ lúc bập bẹ còn ngồi ghế nhà trường các con đã được học “Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ HIếu mới là đạo con” và nó đã trở thành như một bài Kinh nhật tụng trong lòng mỗi người. mà xét cho cùng, ai không cư xử tốt với cha mẹ là người đứt ruột đẻ ra mình thì ắt gì cư xử tốt với tha nhân.
Thế cho nên:
Có cha mẹ mới có ta
Làm nên là bởi mẹ cha vun trồng
Thờ cha mẹ phải hết lòng
Ấy là chữ Hiếu dạy trong luân thường.

Thật bất hạnh cho những ai cài hoa hồng trắng khi không còn có mẹ, và diễm phúc thay cho những ai cài hoa hồng đỏ khi biết rằng mình đang còn có mẹ bên cạnh cuộc đời. Một lời thăm hỏi, một lá thư vấn an, một chuyến viếng thăm, một chút quà trong ngày sinh nhật, một bữa tiệc họp mặt gia đình, thuốc than khi đau ốm, và nhất là những cử chỉ cùng lời nói cân cần lễ độ, những thứ ấy có khó khăn gì lắm đâu mà đôi khi chúng con cũng vô tình xao nhãng làm nát lòng mẹ cha ở tuổi cuối đời cô quạnh.
Mẹ ơi! Tình thương của cha mẹ dành cho chúng con là không bờ bến, như bầu trời không cánh cửa; trái tim của mẹ là kỳ quan vĩ đại nhất trong tất cả những kỳ quan của nhân loại. Lẻ ra, là một người con hiếu thảo chúng con phải “Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời. Cầu cho cha mẹ sống đời với con”; đằng này chúng con lại vô tâm so tính thiệt hơn với mẹ:
“Cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày”
Mẹ ơi, chúng con vẫn biết rằng
“Vai gánh nặng muôn nghìn điều khó nhọc
Đấng mẹ hiền lo ngại suốt quanh năm
Đường thiên lý vai mang chân bước vội
Mong chở về chăm sóc đàn con
Tình thiên liêng nung cháy cả tâm hồn
Ôi! Cao quý tấm lòng thương của mẹ”

Mẹ là hiện thân của mặt trời phúc hậu; mặt trăng hiền từ soi sáng; mẹ là dòng sữa ngọt ngào, là bài hát thần tiên, là làn gió mát thổi nhẹ nhàng lùa vào hồn chúng con. Là cái noi để chúng con lưu lạc tìm về, là tấm gương để đàn con nhắm tới. mẹ là thần tượng cao quý vĩ đại thiêng nhất mà chúng con tôn kính và thờ phượng ở trong lòng mà không sợ thất vọng vì thần tượng bị sụp đổ.
Ôi, nhân loại có bao nhiêu con người thì có chừng ấy những bài tình ca về mẹ, nhưng nhiều nhất chắc có lẻ là những bản tình ca không lời, vì không có lời nào, bút mực nào có thể nói hết về mẹ, vì mẹ là tất cả cuộc đời chúng con: Mẹ đã biến con từ không thành có, từ có thành lớn khôn, từ những cơn đau xé ruột đến những nước mắt mồ hôi mẹ đều cho con hết. đường con đi, đất trời con nhìn thấy, sông biển con vượt qua, kiến thức, sự nghiệp, văn chương, tình cảm đều là công tạo tác dưỡng nuôi dạy bảo của mẹ. một miếng con ăn, một hơi con thở, hạnh phúc con thừa hưởng, khổ đau con chịu đựng, không có mẹ làm sao con được biết. Máu chảy trong người con có phải cũng do mẹ sẽ chia. Thành công ngất ngưỡng trên ngôi vị vinh quang hay thất bại thảm hại giữa chốn bụi đời người ta nghĩ ngay đến mẹ và mong có mẹ để chia sẽ. Không, không có gì lớn hơn mẹ nữa đâu, và hãy nói yêu mẹ khi mẹ còn có thể nghe được điều ấy.
Có người con nào không cảm thấy ray rức, không cảm thấy man mác buồn, khi nhớ lại những lần mình đã làm phật ý mẹ lúc mẹ còn sống. Tiếc, vì thời gian bên mẹ chẳng có bao lâu, mà không biết làm vui lòng mẹ. Buồn, vì khi nhìn ra những lầm lở của mình thì mẹ đã lìa xa không còn nữa. Thuở sinh thời, mẹ thường hay giảng cho chúng con nghe về cái nghiệp lực theo đuổi mọi người, hẳn con đã tạo nhiều nghiệp ác trong những kiếp nào trước, nhưng chắc cũng có tạo chút ít nghiệp lành nên mới sinh ra làm con của mẹ để nhận lãnh cái gia tài tình thương và đạo giáo của mẹ. Nhờ mẹ hướng dẫn mà con thoát ra khỏi dòng diễn viên trở thành khán giả ngồi nhìn lên sân khấu, vì cuộc đời chỉ là vỡ tuồng dài, làm sao đến lúc nằm xuống khỏi bị lương tâm giằng giặc giày xéo về những nghiệp ác mà mình đã tạo ra trong lúc diễn xuất ở ngoài sân khấu cuộc đời.
Mẹ ơi, mẹ hãy nhận nơi đây những lời sám hối của chúng con. Nếu đã có khi làm cho mẹ buồn mẹ khổ. Thiết nghĩ, ai còn có mẹ là một diễm phúc ân huệ lớn nhất trên cõi đời, và vì thế hãy nhớ rằng:
“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.”

Bởi vì, không có sự mất mát lớn lao nào hơn trong cuộc đời khi ta không còn có mẹ
“Năm ngoái mẹ chưa mất
Trăng sáng ba gian nhà
Năm nay không còn mẹ
Trăng tàn thành lệ sa”.






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6339)
Anh Sanjay Kumar, 42 tuổi được dân làng ngưỡng mộ kể từ khi bắt đầu hành trình "Kanwar" - gánh cha và mẹ trên vai, băng qua quãng đường 216 km tới nhà mình ở khu Seelampur, thủ đô Delhi, Ấn Độ.
10/04/2013(Xem: 6430)
Vào buổi chiều mùa hè, một người đàn ông đi cùng một cậu trai; hai người khách đặc biệt ấy xuất hiện trước một nhà hàng. Nhìn họ biết là hai cha con. Người cha mù lòa được đứa con cẩn thận nắm lấy tay trái dắt vào nhà hàng. Cậu trai còn rất trẻ, chỉ khoảng 17 tuổi, ăn mặc rất đúng thời trang, có vẻ như là một học sinh trung học
10/04/2013(Xem: 6490)
Mới đây, những hình ảnh về một con khỉ mẹ ở Ấn Độ đã không quản nguy hiểm lao mình ra đường để cứu đứa con chuẩn bị rơi vào miệng một con chó dữ đã khiến nhiều người không khỏi thán phục.
10/04/2013(Xem: 11441)
Văn như thị, Nhứt thời Phật tại Xá Vệ Quốc. Kỳ Thọ Cấp Cô Độc Viên. Đại Mục Kiền Liên, Thỉ đắc lục thông, Dục độ phụ mẫu, Báo nhủ bộ chi ân. Tức dĩ đạo nhãn, Quán thị thế gian, Kiến kỳ vong mẫu, Sanh ngạ quỷ trung, Bất kiến ẩm thực,
10/04/2013(Xem: 6817)
Một gia đình có tiếng ở Mequen đã mất đứa con trai 25 tuổi (tên Arun Gopal Ratnam) vào ngày 4 Tháng Sáu vì bị lửa cháy.
10/04/2013(Xem: 6677)
Vóc dáng đấng cha lành còn đó, hình ảnh pháp hội Linh Sơn như vẫn còn hiện hữu theo dấu chân hàng trưởng tử Như Lai kế thừa đạo pháp. Dù Đức Phật đã thị tịch cách nay 2553 năm, nhưng những lời giáo huấn của Ngài qua pháp âm vẫn còn vang vọng đâu đây để cho tứ chúng đệ tử hành trì tu tập đạo giải thoát, đạo nhân thừa mà hiếu đạo là nền tảng của cổ kim, con người không thể thiếu sót hay thờ ơ được.
10/04/2013(Xem: 5581)
Rằm tháng bảy, Vu Lan không còn là ngày lễ dành riêng cho những người Phật tử, mà dường như nó đã trở thành một ngày lễ truyền thống mà mọi người con nước việt cần tưởng niệm Tri Ân và Báo Hiếu. Con được nuôi dưỡng bằng một tình thương không bờ bến. Con là người được cha mẹ ban ân Nếu không có cha mẹ thì chúng ta không có mặt trên cuộc đời này, thế nhưng, đôi khi có những người con vô tình đánh mất cái tình cảm thiêng liêng yêu quí nhất mà chúng ta dành cho cha mẹ.
10/04/2013(Xem: 6435)
Trước Phật đài Tam Bảo chứng minh. Trong bửu điện trang nghiêm thanh tịnh. Đại Lễ Vu Lan Thắng Hội thập phần viên mãn. Mùa Báo Hiếu thiêng liêng lan tỏa khắp mười phương. Chắc chắn ba ngàn thế giới lay chuyển sáu lần rung động. Chắc chắn mười tám tầng địa ngục sẽ được mở toang. Bởi công ơn Cha Mẹ là một sự hiện hữu nhiệm mầu, tình thương Cha Mẹ là tất cả đất trời cao rộng, ngân hà xao xuyến, vũ trụ nao nao, trăng sao vằng vặc. Là con hiền cháu thảo, ai ai cũng lặng yên, ai ai cũng trầm lắng, để nghe trong sâu thẳm tâm hồn tiếng nói dâng lên cho Cha, dâng lên cho Mẹ trong giờ phút trang trọng này đây.
10/04/2013(Xem: 6073)
Đã mấy chục năm trôi qua, sinh ra làm người giữa cuộc đời này, cho đến hôm nay, hương linh đã chính thức kết thúc cuộc đời con người, đã chấm dứt cuộc sống và chỉ còn vỏn vẹn đêm nay, hương linh lưu lại dưới mái ấm gia đình để rồi mai nay, tất cả nội ngoại con cháu xa gần sẽ chính thức đưa hương linh về nơi an nghỉ cuối cùng trên miền đất của dương thế, một phút chia tay ngìn thu vĩnh biệt. Trước giờ phút âm dương hai ngã, trong cảnh kẻ ở người đi, đất khuất đây còn,.......
10/04/2013(Xem: 6492)
Mỗi rằm tháng bảy vào thắng hội Vu Lan hầu như chùa nào cũng tụng kinh Phụ Mẫu Báo Ân, Kinh Vu Lan, Sám Vu Lan để nhớ đến công hạnh của tôn giả Mục Kiền Liên hiếu thảo với thân mẫu quá vãng và bảy đời cha mẹ quá khứ. Ngài đã vâng lời Phật dạy cúng dường trai tăng, cầu thập phương thường trụ Tam bảo gia hộ cho thân mẫu buông xả lòng tham, sân, si, ích kỷ, độc ác và được nhẹ nhàng siêu sanh tịnh độ. Từ đó, tôn giả được tôn vinh như một tấm gương sáng về hạnh Đại hiếu.