Chuyện Tom đi tu

10/04/201318:55(Xem: 6926)
Chuyện Tom đi tu

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Chuyện Tom đi tu

Thích Viên Trí

Nguồn: Thích Viên Trí

Chùa Pháp Bảo mấy hôm nay bổng trở nên nhộn nhịp hơn mọi khi. Những sinh hoạt tu học sáng chiều sáu thời của 10 ngày An Cư đã khiến ngôi già lam này thật ấm cúng. An cư năm nay đông đảo hơn những năm trước. Nhìn danh sách chư Tăng Ni dán trên tường dài thường thược ai cũng vui. Thuần Tánh, một Sa Di còn khá trẻ lần đầu tiên được may mắn thầy cho đi tham dự khóa an cư này.
Khi chưa xuất gia, Thuần Tánh tên đời là Tom. Mặt dù trước đây còn ở ngoài đời, Tom cũng có tham dự những khóa tu học hoặc những khóa an cư của Giáo Hội, nhưng bấy giờ chỉ là một người Phật tử bình thường ít ai để ý đến. Và mỗi lần tham dự như vậy, Tom cũng chỉ âm thầm tới và âm thầm về. Có chăng Tom cũng chỉ chơi với mấy đứa bạn cùng trang lứa, ngoài ra, Tom cũng chẳng biết làm gì, thấy ai làm gì mình làm theo. Chắc cũng có lẽ nhờ những lần tham dự như vậy đã un đúc cho Tom có một ý thức xuất gia để có được như kết quả hôm nay.
Không giống như những đứa trẻ khác, từ thưở còn rất nhỏ, Tom không thích chơi những game có nội dung bạo động như bắn súng, đánh lộn, hay đập phá... Tom thích yên tĩnh, nơi vắng vẻ. Tuy cũng có những lúc chạy nhảy, vui đùa với bạn bè rất năng động. Vì tính con trai ai mà không vậy. Nhưng để ý một tí sẽ thấy trên mặt cậu con trai này vẫn giữ một nét trầm hơn những đứa khác. Chắc cũng có lẽ đã gieo trồng nhân duyên Phật Pháp trong nhiều kiếp trước, mà không biết sao cứ mỗi lần Tom nhìn thấy quý Thầy, quý Sư Cô đắp y vàng khi làm lễ hay khi đi kinh hành là lòng Tom khởi lên niệm sung sướng vô cùng, mắt chăm chăm nhìn mãi không thôi. Có những đêm Tom nằm mơ thấy mình được tham dự vào một trong những chiếc y vàng đó, và Tom như thấy mình như đang lạc vào cõi Linh sơn Vô Lượng Phật, Bồ Tát, đang sống trong ánh sáng hào quang sáng ngời của chư Phật. Niềm hạnh phúc dâng trào đến với Tom, một ý chí xuất gia đã bắt đầu hình thành trong tâm thức của cậu con trai hoàn toàn ngây thơ, trong trắng, chưa từng bị vướng bận một bụi trần nào.
Tuy còn nhỏ, nhưng Tom cũng biết so sánh cái vui của thế gian khác với cái vui của người tu hành như thế nào. Có lần nọ, Tom được thầy Giáo thọ khóa tu dạy cho Tom bài học như thế nào là hạnh phúc chân thật và không chân thật. Trong cuộc sống gia đình, Tom cũng đã chứng kiến một vài lần sự cãi vả qua lại giữa cha mẹ, anh chị em. Cách đây mấy năm ông nội của Tom mất vì quá già, bà nội và cả nhà ai cũng buồn khổ, than khóc. Biết bao nhiêu những chuyện xảy ra hằng ngày trên ti vi, ngoài xã hội. Tuy cái tuổi ngây thơ, nhưng Tom cũng đã cảm giác được cái khổ vô thường ngắn ngủi của cuộc đời. Cũng đã có lần Tom ước gì mình được ăn trái đào tiên để “trường sanh bất tử” và có 72 phép thần thông bay đi tự tại như Tề Thiên Đại Thánh, nhưng chắc là không bao giờ được. Dù ai có tài giỏi đến mấy thì cũng không khoát khỏi sự sanh tử của cuộc đời. Cùng với lời thầy Giáo thọ giảng giải rõ ràng, Tom đã hiểu được mục đích của người xuất gia là để thoát ra khỏi những mối lo âu mà lâu nay Tom đã từng suy nghĩ, thắc mắc.
Như một giọt nước cuối cùng rót vào ly nước vốn đã đầy tràn, Tom đã được cha mẹ đồng ý cho đi xuất gia với Thầy Huệ Hỷ và được Thầy cho pháp danh Thuần Tánh. Với căn tánh có sẵn, không bao lâu sau khi được sư phụ xuống tóc, Chú tiểu Thuần Tánh đã học thuộc các bài kinh và các lễ nghi cần thiết cho một người tập sự xuất gia. Giấc mơ đã thành sư thật, chú đã được Sư phụ cho thọ Sa Di Giới. Được đắp lên mình chiếc man y, tức chiếc y không điều. Khi mặc phải đọc bài kệ “Lớn thay áo giải thoát, áo ruộng phước vô tướng, mặc kính đúng giới hạnh, hóa độ mọi chúng sanh”. Hiểu được ý nghĩa cao siêu bài kệ, sư chú rất hạnh phúc. Sư chú thấy mình được lớn lên rất nhiều trong sự bảo hộ, thương yêu của quý Thầy và những huynh đệ cùng giới. Mùa an cư năm nay là mùa an cư đầu tiên sư chú được tham gia tập sự với rất nhiều điều mới lạ ngỡ ngàn đến với sư chú. Từ những sự rất bình thường không cần phải dạy, sư chú phải tự học lấy, như ăn cơm bằng bình bát khi quá đường là một điều chú phải học. Cho đến những việc giao tiếp với bạn bè mà sư chú đã quen từ khi chưa xuất gia, bây giờ cũng phải có một chút cách biệt giữa người xuất gia và tại gia. Sư chú phải học tất cả các cung cách từ Chư Tôn Đức lớn đến quý sư cô quý thầy Tỳ Kheo trẻ, sư chú phải học cách đi đứng nằm ngồi sao cho thích hợp với người xuất gia. Nói chung sư chú phải học mọi thứ để bắt đầu cho cuộc sống mới, một cuộc sống lấy Tăng đoàn khắp nơi làm quyến thuộc của mình.
Hôm nay sư chú đã thấy hướng đi và mục đích đến của mình. Hướng đi của sư chú là những bước chân thực tại vững chãi mỗi ngày, và mục đích là nguồn chánh niệm an lạc vô biên mà sư chú tận hưởng trong những thời công phu tu tập, chấp tác mỗi ngày. Niềm vui ấy là niềm vui đích thực do sự thực tập của sinh ra.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 10002)
Kinh Hoa Nghiêm nói rằng: "Tín là gốc của Đạo, là mẹ đẻ của mọi thứ công đức, nuôi lớn hết thảy gốc của Thiện". Đối với tôn giáo nói chung, đức tin phần lớn là bước đầu tiên để con người phát sinh lòng mến yêu đạo. Trong đạo Phật, tín là một trong những điều kiện căn bản để thành tựu các công đức lành (Tín- Hạnh- nguyện). Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng nói: Tin ta mà không hiểu ta là hủy báng ta.
10/04/2013(Xem: 7640)
Trong tất cả công việc, trước khi tiến hành thì bao giờ cũng vậy, chúng ta thường nghĩ đến mục đích của công việc sẽ làm sau đó, đưa ra nhiều suy tính, cách làm nào để đạt đến mục đích ấy. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng lý tưởng, ước vọng công việc trong mỗi người ai cũng có, nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện được. Có người đạt được mục tiêu trong thời gian ngắn, có người tốn kém nhiều thời gian, có người dễ dàng nhưng với người khác thì không thể trôi chảy. Cuối cùng vẫn có những người không bao giờ đạt được mục tiêu mà mình đã đề ra.
10/04/2013(Xem: 6142)
Để trở thành một người Phật tử, việc phát nguyện Quy y Tam Bảo và giữ gìn Ngũ giới là tâm nguyện, là việc cần làm đầu tiên. Do đó, chúng ta cần phải học và tìm hiểu, để thực hành hầu mang lại nhiều lợi lạc cho chính chúng ta, gia đình và khả dĩ kiến tạo một xã hội tốt đẹp.
10/04/2013(Xem: 7380)
Như chúng ta đã biết, Phật giáo Thái Lan là một trung tâm Phật giáo Nguyên thủy có tầm cỡ trong khu vực cũng như trên thế giới, về chất cũng như lượng. Ở Thái Lan, Phật giáo là quốc giáo, hơn 95% dân chúng Thái theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy. Bên cạnh đó, không kể một số lượng lớn người nước ngoài đến Thái Lan để tu tập, nghiên cứu và học hỏi về truyền thống Phật giáo này.
10/04/2013(Xem: 9333)
Phật sự viên thành là lời tán thán, cầu nguyện chúng ta thường nghe trong lễ hội, các buổi tụng kinh sau phần hồi hướng, ước nguyện thành tựu của những người con Phật luôn mong muốn trong sự thừa hành Phật đạo. Ý nghĩa cao cả của người Phật tử ở phần tự thân (tự giác) là giải trừ tam độc ở mỗi con người, diệt trừ mọi phiền não, nhằm hướng đến nhất tâm thanh tịnh.
10/04/2013(Xem: 8752)
Con đường đi đến mục đích tối hậu của đạo Phật là Giải thoát và Giác ngộ thì có rất nhiều, điều này rất hữu ích và thiết thực trong bối cảnh đa dạng về nghiệp cảm và sự sai khác về chủng tánh của chúng sanh. Đức Phật với suối nguồn tuệ giác, ngài đã quan sát đầy đủ mọi căn cơ của chúng sanh mà dùng nhiều phương tiện để hóa độ, phù hợp với mọi tâm bệnh như vị lương y giỏi dựa theo bệnh mà cho thuốc.
10/04/2013(Xem: 7206)
Hạnh phúc thay chư Phật ra đời! Xã hội Ấn Độ thời Đức Phật đản sinh, nằm trong một trạng thái đen tối và nhiều đau khổ. Sự u ám đó không phải phát sinh đơn thuần từ nghèo đói, bệnh tật mà chính là sự bế tắc từ tư tưởng con người. Biết bao học thuyết được dựng lên nhằm góp phần xóa tan nỗi khó khăn này bởi những nhà tư tưởng, tôn giáo, đạo học, tuy nhiên vẫn không chữa được căn bệnh mà con người đang vướng phải trong tâm thức của họ.
10/04/2013(Xem: 6063)
Bạn đã từng hỏi tôi: giữa cuộc đời này có tình yêu chân thật hay không? Câu hỏi quá sức hóc búa này, không phải khó đối với riêng tôi, mà khó trả lời cho rất nhiều người trong từng thời đại. Vì đây chính nội dung câu hỏi mang đầy tính thời sự và nhạy cảm của nhiều giới, mọi lứa tuổi.
10/04/2013(Xem: 6401)
Sống và Chết là hai vấn đề tối trọng. Đã biết bao nhiêu nhà tư tưởng, triết gia cho đến hàng thứ dân, tất cả đã tốn nhiều công sức, bút mực, và để tâm tìm hiểu đến vấn đề này. Thế mới biết sống và chết thật hệ trọng biết bao, cho thân phận con người trong trần thế.
10/04/2013(Xem: 5681)
Hướng nhìn về vầng trăng trên cao, mỗi người trong chúng ta sẽ có rất nhiều cách nhìn và suy nghĩ khác nhau phụ thuộc vào cảm thụ, cảm thức từng người. Tùy thời điểm rung động sai biệt của con tim, vầng trăng bất động tưởng chừng như vô thức sẽ trở nên sống động và hàm ẩn nhiều ý nghĩa dạt dào. Ở đây, hình tượng vầng trăng mà tôi nói đến chính là một điểm để hướng về, một nơi qui hướng tin cậy, một nhân cách sống.