Chuyện Tom đi tu

10/04/201318:55(Xem: 7016)
Chuyện Tom đi tu

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Chuyện Tom đi tu

Thích Viên Trí

Nguồn: Thích Viên Trí

Chùa Pháp Bảo mấy hôm nay bổng trở nên nhộn nhịp hơn mọi khi. Những sinh hoạt tu học sáng chiều sáu thời của 10 ngày An Cư đã khiến ngôi già lam này thật ấm cúng. An cư năm nay đông đảo hơn những năm trước. Nhìn danh sách chư Tăng Ni dán trên tường dài thường thược ai cũng vui. Thuần Tánh, một Sa Di còn khá trẻ lần đầu tiên được may mắn thầy cho đi tham dự khóa an cư này.
Khi chưa xuất gia, Thuần Tánh tên đời là Tom. Mặt dù trước đây còn ở ngoài đời, Tom cũng có tham dự những khóa tu học hoặc những khóa an cư của Giáo Hội, nhưng bấy giờ chỉ là một người Phật tử bình thường ít ai để ý đến. Và mỗi lần tham dự như vậy, Tom cũng chỉ âm thầm tới và âm thầm về. Có chăng Tom cũng chỉ chơi với mấy đứa bạn cùng trang lứa, ngoài ra, Tom cũng chẳng biết làm gì, thấy ai làm gì mình làm theo. Chắc cũng có lẽ nhờ những lần tham dự như vậy đã un đúc cho Tom có một ý thức xuất gia để có được như kết quả hôm nay.
Không giống như những đứa trẻ khác, từ thưở còn rất nhỏ, Tom không thích chơi những game có nội dung bạo động như bắn súng, đánh lộn, hay đập phá... Tom thích yên tĩnh, nơi vắng vẻ. Tuy cũng có những lúc chạy nhảy, vui đùa với bạn bè rất năng động. Vì tính con trai ai mà không vậy. Nhưng để ý một tí sẽ thấy trên mặt cậu con trai này vẫn giữ một nét trầm hơn những đứa khác. Chắc cũng có lẽ đã gieo trồng nhân duyên Phật Pháp trong nhiều kiếp trước, mà không biết sao cứ mỗi lần Tom nhìn thấy quý Thầy, quý Sư Cô đắp y vàng khi làm lễ hay khi đi kinh hành là lòng Tom khởi lên niệm sung sướng vô cùng, mắt chăm chăm nhìn mãi không thôi. Có những đêm Tom nằm mơ thấy mình được tham dự vào một trong những chiếc y vàng đó, và Tom như thấy mình như đang lạc vào cõi Linh sơn Vô Lượng Phật, Bồ Tát, đang sống trong ánh sáng hào quang sáng ngời của chư Phật. Niềm hạnh phúc dâng trào đến với Tom, một ý chí xuất gia đã bắt đầu hình thành trong tâm thức của cậu con trai hoàn toàn ngây thơ, trong trắng, chưa từng bị vướng bận một bụi trần nào.
Tuy còn nhỏ, nhưng Tom cũng biết so sánh cái vui của thế gian khác với cái vui của người tu hành như thế nào. Có lần nọ, Tom được thầy Giáo thọ khóa tu dạy cho Tom bài học như thế nào là hạnh phúc chân thật và không chân thật. Trong cuộc sống gia đình, Tom cũng đã chứng kiến một vài lần sự cãi vả qua lại giữa cha mẹ, anh chị em. Cách đây mấy năm ông nội của Tom mất vì quá già, bà nội và cả nhà ai cũng buồn khổ, than khóc. Biết bao nhiêu những chuyện xảy ra hằng ngày trên ti vi, ngoài xã hội. Tuy cái tuổi ngây thơ, nhưng Tom cũng đã cảm giác được cái khổ vô thường ngắn ngủi của cuộc đời. Cũng đã có lần Tom ước gì mình được ăn trái đào tiên để “trường sanh bất tử” và có 72 phép thần thông bay đi tự tại như Tề Thiên Đại Thánh, nhưng chắc là không bao giờ được. Dù ai có tài giỏi đến mấy thì cũng không khoát khỏi sự sanh tử của cuộc đời. Cùng với lời thầy Giáo thọ giảng giải rõ ràng, Tom đã hiểu được mục đích của người xuất gia là để thoát ra khỏi những mối lo âu mà lâu nay Tom đã từng suy nghĩ, thắc mắc.
Như một giọt nước cuối cùng rót vào ly nước vốn đã đầy tràn, Tom đã được cha mẹ đồng ý cho đi xuất gia với Thầy Huệ Hỷ và được Thầy cho pháp danh Thuần Tánh. Với căn tánh có sẵn, không bao lâu sau khi được sư phụ xuống tóc, Chú tiểu Thuần Tánh đã học thuộc các bài kinh và các lễ nghi cần thiết cho một người tập sự xuất gia. Giấc mơ đã thành sư thật, chú đã được Sư phụ cho thọ Sa Di Giới. Được đắp lên mình chiếc man y, tức chiếc y không điều. Khi mặc phải đọc bài kệ “Lớn thay áo giải thoát, áo ruộng phước vô tướng, mặc kính đúng giới hạnh, hóa độ mọi chúng sanh”. Hiểu được ý nghĩa cao siêu bài kệ, sư chú rất hạnh phúc. Sư chú thấy mình được lớn lên rất nhiều trong sự bảo hộ, thương yêu của quý Thầy và những huynh đệ cùng giới. Mùa an cư năm nay là mùa an cư đầu tiên sư chú được tham gia tập sự với rất nhiều điều mới lạ ngỡ ngàn đến với sư chú. Từ những sự rất bình thường không cần phải dạy, sư chú phải tự học lấy, như ăn cơm bằng bình bát khi quá đường là một điều chú phải học. Cho đến những việc giao tiếp với bạn bè mà sư chú đã quen từ khi chưa xuất gia, bây giờ cũng phải có một chút cách biệt giữa người xuất gia và tại gia. Sư chú phải học tất cả các cung cách từ Chư Tôn Đức lớn đến quý sư cô quý thầy Tỳ Kheo trẻ, sư chú phải học cách đi đứng nằm ngồi sao cho thích hợp với người xuất gia. Nói chung sư chú phải học mọi thứ để bắt đầu cho cuộc sống mới, một cuộc sống lấy Tăng đoàn khắp nơi làm quyến thuộc của mình.
Hôm nay sư chú đã thấy hướng đi và mục đích đến của mình. Hướng đi của sư chú là những bước chân thực tại vững chãi mỗi ngày, và mục đích là nguồn chánh niệm an lạc vô biên mà sư chú tận hưởng trong những thời công phu tu tập, chấp tác mỗi ngày. Niềm vui ấy là niềm vui đích thực do sự thực tập của sinh ra.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2020(Xem: 12625)
Vu Lan đến rồi em đừng quên nha Ngày Rằm tháng Bảy đến chùa lễ Phật Mừng chư Tăng Ni Kiết hạ ra Thất Tứ sự cúng dường ba tháng An cư
27/08/2020(Xem: 5485)
Con nhớ chăng? Ngày của Cha năm nay trùng Giỗ Ngoại, Mẹ làm gì đây khi phong tỏa nơi xa . Nghĩa trang Ba ngoài 5 cây số cách nhà . Chỉ tuỳ duyên cữ hành trong đơn độc
23/08/2020(Xem: 10697)
Thời nay mà còn nói đến chữ “hiếu” sẽ có người cho là cổ hủ, lỗi thời. Kỳ thực, đạo hiếu, đạo làm con (1) thời xưa đã bị chê là lỗi thời theo sự xuống trào, mất ảnh hưởng của Việt-Nho từ giữa thế kỷ 19 rồi, không phải đợi đến ngày nay.
23/08/2020(Xem: 12892)
Mấy mùa sương khói mấy mùa tan Đời con phiêu bạt kiếp lầm than Rưng rưng ngấn lệ sầu viễn xứ Một tiếng chuông chùa vọng Vu Lan
21/08/2020(Xem: 13957)
Xem như từ cuối năm 2019, dịch Corona khởi phát từ Vũ Hán đến tháng 3/2020 đã trở thành “đại dịch” Covid-19, đang lan tràn khắp toàn cầu, đến nay đã 215 quốc gia và vùng lãnh thổ bị lây nhiễm với số liệu tính đến ngày 20/8/2020 theo iHS VIET NAM như sau: người mắc: 22.454.505 điều trị khỏi: 15.169.811 người tử vong: 787.385
15/08/2020(Xem: 7020)
Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh đang trở về với mọi người con Phật khắp nơi, trong lúc chúng ta đang đối mặt với đại dịch Covid-19, một cuộc khủng hoảng khốc liệt đang diễn ra trong thời hiện đại. Thay mặt Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan, xin thành tâm chúc mừng khánh tuế Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni, vừa được thêm một đạo lạp trên hành trình tu tập giác ngộ và giải thoát. Đồng thời, chúc nguyện quý thiện nam tín nữ Phật tử luôn an lạc, tinh tấn hộ trì và phát triển Chánh Pháp.
14/08/2020(Xem: 5624)
Kính dâng Thầy bài thơ khi nhớ về Vụ Lan năm trước tổ chức thật hoành tráng tại Tu viện Quảng Đức , và kính nguyện khắc ghi Tứ Trọng Ân trong tâm theo suối nguồn Từ Bi mình luôn có . Kính chúc sức khỏe Thầy , HH Phong tỏa giản cách: gợi nhớ về Vu Lan Lễ Hội Long trọng cử hành năm trước ..hiện rõ ai ơi Kìa trống Bát Nhã vang khắp muôn nơi Nửa thúc giục, nửa cảnh tỉnh rời xa bể ái !
05/08/2020(Xem: 16971)
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! ''
25/06/2020(Xem: 5561)
Hạnh phúc thay, lòng người con Phật ở đời luôn có NHỮNG MÙA VUI. Vu Lan là một trong những mùa bội thu hạnh phúc, mùa trao cho, san sẻ niềm hoan hỷ, hân hoan đó. Không riêng gì người con Phật mà cả một số rất nhiều những người không là Phật tử cũng có thể cảm nhận được mùa vui ấy. Cứ mỗi độ Vu Lan về lòng người thanh thản đến chùa với niềm hạnh phúc an vui đầy ắp trong tim : Không ai bảo ai, ai cũng tự biết và cũng có thể nói với nhau rằng hôm nay mình về chùa lễ Phật và cũng là để niệm nhớ công ơn sanh thành dưỡng dục…
22/06/2020(Xem: 5464)
Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi. Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gấi bé bỏng của mình.