Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Người Cha Thấu Hiểu

05/09/202016:47(Xem: 581)
Người Cha Thấu Hiểu
cha va con

Người Cha Thấu Hiểu

Nguyên tác Anh Ngữ: Understangding Dad của Marianne L. Vincent
Do Quảng Tịnh Kim Phương chuyển ngữ
Phật tử Tường Dinh diễn đọc từ Trang nhà Quảng Đức, Melbourne, Úc Châu

 

Lời người dịch: Đây là Mùa Vu Lan thứ bảy mà Ba đã rời xa chúng con nhưng các con của Ba vẫn luôn nhớ về Ba, một Người Cha suốt đời tận tụy lo lắng và thương yêu con cháu và anh em cũng như mở rộng tấm lòng đối với bà con, láng giềng. Hòa vào kỷ niệm "Ngày Nhớ Ơn Cha" của Úc Châu, QT xin chia sẻ câu chuyện về một tấm lòng của Người Cha xin kính dâng tặng Hương Linh Ba Nguyên Bửu và những Người Cha đã quá vãng hay còn hiện tiền vào Ngày Nhớ Ơn Cha Đặc Biệt này. Kính nguyện quý vị cùng gia đình Mùa Vu Lan nhiều an lành. Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.

 

Vào tháng Tám năm 1970, lúc đó tôi 18 tuổi, quan điểm của tôi khác Ba tôi về nhiều thứ. Trong vài năm qua, mối quan hệ giữa tôi và Mẹ trở nên gần gũi hơn. Mẹ con tôi có một mối liên hệ mà chỉ có giữa Mẹ và con gái mới có thể chia sẻ giữa phụ nữ với nhau.

Tôi muốn tổ chức sinh nhật vào tháng Tám với bạn bè và rất hào hứng lên chương trình với các bạn gái. Tôi vội về nhà sau giờ làm bán thời, tôi thấy Ba ở phòng khách, ngồi ở ghế xô-pha, nhìn suy tư vào khoảng không.

“Dạ Mẹ ở đâu vậy Ba?”

Ông ngước lên nhìn tôi và ngay tức khắc tôi có thể biết Ba cảm thấy khó khăn khi nói với tôi điều đó. “Mẹ con đang ở bệnh viện. Các bác sĩ muốn làm vài xét nghiệm. Ba chắc là không có gì nghiêm trọng, nhưng Mẹ con phải ở bệnh viện vài ngày.”

Tôi hỏi : “Bây giờ Ba có đi đến bệnh viện không?” . “Bởi vì nếu Ba đi, con cũng muốn đi. Con cần nói chuyện với Mẹ về ngày sinh nhật của con.”

“Có lẽ lúc này không phải là lúc con làm phiền Mẹ về ngày sinh nhật. Con có thể đợi được không?”, ông nói.

Tôi nghĩ: “Chắc chắn rồi. Đâu phải là ngày sinh nhật của Ba. Đợi tới ngày Mẹ xuất viện, ngày sinh nhật tôi đã qua rồi và Mẹ hứa tặng tôi bộ gậy đánh gôn mới.

“Ba ơi, Mẹ có nói rằng con nên có bộ gậy đánh gôn và con đã dự định chơi với bạn vào ngày sinh nhật của con – nhưng con không thể chơi nếu con không có bộ gậy đó!”

Ông nói: “Con có thể mướn, nhiều người cũng làm như thế khi họ mới bắt đầu học. Ba có nhiều điều quan trọng hơn để lo. Bộ đánh gôn không quan trọng. Con có thể mướn hay con có thể xử dụng bộ gậy của Ba.”

“Đúng rồi! Con thì cao 1.50 và Ba thì cao 1.73, bộ gậy của Ba quá dài cho người thấp như con!”, tôi nghĩ.

Tôi hờn dỗi ở trong phòng, cảm thấy buồn cho tôi, không hề nghĩ đến cảm giác Ba tôi như thế nào, ông đã lo sợ ra sao và nhớ Mẹ tôi đến dường nào.

Tôi thật khó có thể chờ đợi đến tuần tới. Tôi chỉ nghĩ đến mình, không hề lo lắng Mẹ tôi ra sao hay những người thân trong gia đình cảm giác như thế nào. Chỉ có lần duy nhất tôi nghĩ về người khác là khi tôi bỏ mặc Ba tôi và bộ gậy đánh gôn ngớ ngẩn của ông.

Cuối cùng, ngày sinh nhật của tôi đã đến. Ba đánh thức tôi dậy sớm sáng hôm đó và nói rằng ông và tôi sẽ đi thăm Mẹ vì Mẹ tôi muốn gặp tôi vào ngày sinh nhật. Tôi thật sự chẳng muốn đi; đây là ngày của tôi mà và tôi đã có những chương trình, mặc dù đương nhiên là tôi không đi đánh gôn.

Ba đã không cho tôi ở nhà nhưng tôi cũng không có sự chọn lựa nào khác. Khi chúng tôi đến bệnh viện, ông bảo tôi vào trước và vài phút nữa ông sẽ vào sau. Tôi bước vào phòng Mẹ và trông thấy Mẹ nằm ở giường trông thật kinh khủng. Tôi dâng lên cảm giác tội lỗi. Mẹ trông thật xanh xao và bệnh nặng. Tôi có thể đọc được sự đau đớn trên gương mặt của bà. Dẫu vậy bà vẫn ngước lên nhìn tôi và giang đôi cánh tay để ôm tôi vào lòng.

“Chúc mừng sinh nhật con, Mar. Mẹ không thể tin là con gái nhỏ của Mẹ đã 19 tuổi rồi.”, Mẹ thều thào.

“Mẹ ơi, Mẹ có sao không?”. Tôi biết là bà không ổn rồi, nhưng tôi muốn Mẹ nói với tôi khác đi. Tôi muốn Mẹ khỏe, để mà những gì tôi nghĩ về Ba và bộ gậy đánh gôn hợp lý hơn. Nhưng bây giờ không có gì là có lý cả, và tất cả những gì tôi biết là tôi cần Mẹ tôi về nhà – ngay bây giờ.”

Mẹ ôm tôi vào lòng và đọc được ý nghĩ của tôi. Bà nói: “Con biết không, Ba thương con lắm. Ba luôn mong chờ những điều tốt đẹp đến với con, và Mẹ nghĩ rằng khó khăn cho Ba đối với cái tính độc lập của con. Ba con vẫn cứ nghĩ rằng con vẫn còn bé bỏng và thật là khó cho Ba xem con đã trưởng thành.

Kế đó, Ba tôi bước vào phòng mang theo bộ đánh gôn mới. Ông reo lên: “Chúc mừng sinh nhật Đậu Phụng!”. Khi ông nhìn vào mắt tôi, ông bật khóc như một đứa bé. Tôi chạy đến bên Ba và ôm lấy ông. Tôi thật muốn nói với ông là rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, nhưng trong lòng tự bảo sẽ không phải như vậy. Tôi biết rằng những điều ấy một cách nào đó sẽ không bao giờ giống như thế được nữa.





Ngày hôm sau Mẹ xuất viện về nhà và vào buổi ăn tối đêm đó Ba bảo chúng tôi rằng Mẹ sắp ra đi. Mẹ chỉ còn sống thêm bốn tháng.

Tối hôm ấy, tôi nhìn Ba tôi với ánh mắt khác. Người đàn ông này có tình người. Ông cũng phạm lỗi  như những người khác, nhưng ông là người bạn, người hướng dẫn tốt nhất của tôi, người hùng của tôi. Tất cả những điều tôi mong chờ từ ông như là một người cha có nguy cơ bị tổn hại. Và ông cũng biết điều đó.

Bốn tháng kế đó, Ba tôi trông coi gia đình rất nhịp nhàng. Ông cố gắng làm cho cuộc sống chúng tôi trở nên dễ thở. Tinh thần luôn phấn chấn đối với chúng tôi. Cuộc sống cứ thế trôi qua thật  êm đềm. Thậm chí Giáng Sinh cũng qua đi mà không có gì bế tắt, tất cả đều nhờ Ba tôi.

Mẹ rời bỏ chúng tôi ra đi vào ngày 31 tháng 12. Tôi dõi theo Ba, chờ đợi xem ông héo úa, gào thét khóc lóc, bỏ mặc chúng tôi. Ông đã không bao giờ làm như thế. Ông hướng dẫn cho tương lai chúng tôi. Ông hỗ trợ chúng tôi như của cả Ba lẫn Mẹ.

Tôi chỉ chơi bộ đánh gôn vài lần, phần lớn là chơi với Ba tôi. Ông đã dạy tôi chơi đánh gôn. Hiện giờ, ông đã 91 tuổi nhưng ông vẫn là một trong những người đàn ông thông minh và tử tế nhất mà tôi đã từng gặp. Các con của tôi đã từng nghe nhiều câu chuyện về “Người Cha”, nhưng có một điều mà chúng sẽ không bao giờ biết hết đó là Ba tôi đã thương tôi vô điều kiện, bất luận tôi đúng hay sai, tốt hay xấu. Tôi đã cố gắng rất nhiều năm nhưng cũng chỉ làm được một nửa của Ba tôi khi làm một người mẹ ưu tiên con cái hàng đầu và dành tình thương bao la cho chúng như Ba đã  dành cho tôi.

Quảng Tịnh Kim Phương

Dịch theo: “Understangding Dad”, Marianne L. Vincent, Chicken Soup for the Father and Daughter Soul, 2005, Jack Canfield and Mark Victor Hansen, Health Communications, Florida, USA.

 

 

 
Ý kiến bạn đọc
05/09/202009:55
Khách
Rất Hay và đầy ý nghĩa. Xin thành thật cảm ơn nhiều 😊.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/202007:53(Xem: 522)
Sám Vu Lan Phổ nhạc: Nhạc sĩ Võ Tá Hân Trình bày: Ban Đạo Ca Chùa Giác Ngộ
05/09/202013:15(Xem: 405)
Ngày Rằm Tháng Bẩy Đại Lễ Vu Lan Con Thắp Nén Nhang Gửi Nhớ Về Trời Vô cùng Nhớ Mẹ ! Con ngồi lặng lẽ Con ngồi rất lâu Con nghĩ gì đâu !
05/09/202009:57(Xem: 543)
Rằm tháng Bảy. Lễ Vu Lan Báo Hiếu... Một mình một xe tà tà rong ruổi theo Quốc Lộ I vô hướng Nam, tôi ghé đến 3 ngôi chùa vùng quê vắng vẻ, để lễ Phật, cúng dường pháp bảo, lạy sám hối và cảm tạ "tứ trọng ân"… - Chùa thứ nhất, là chùa Tịnh Quang, ở xã Suối Hiệp, huyện Cam Lâm, thượng tọa Thích Tâm Hiến trú trì. Chùa đang vào lễ tụng kinh Vu Lan, phật-tử miền quê về dự càng về trưa càng đông, có cả những người con Phật từ những nơi phố hội xa hoa cũng đi ô-tô về dự lễ cài bông hồng tưởng nhớ Cha Mẹ, phóng sanh tạo phước, nam phụ lão ấu ngồi san sát nhau từ bên trong điện ra ngoài sân, ngôi chùa nhỏ "cải gia vi tự" càng thấy chật hẹp và nhỏ bé lại... Ngoài sân, lễ cúng thí thực đã được thiết bày sẵn trang nghiêm với tôn tượng đức Địa Tạng, Tiêu Diện Đại Sĩ và hoa quả bánh trái chè xôi sắc màu hòa quyện đan xen hoa cả mắt... Hình ảnh những cụ già ngồi bên các cháu nhỏ, cùng chắp tay quý kính hòa âm hòa điệu với nhau nhịp nhàng để tụng hồi kinh Vu Lan Bồn từ những bản kinh thuần Việt
05/09/202009:52(Xem: 794)
Chùa Ba La Mật tọa lạc tại số 366 Nguyễn Sinh Cung, thôn Nam Phổ, xã Phú Thượng, huyện Phú Vang, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên Huế. Chùa có diện tích 2.500 m2, có nhiều cây xanh, không gian thoáng đãng, an tịnh! Chùa do Đại sư Viên Giác khai sơn vào năm 1886. Đại sư tên là Nguyễn Khoa Luận, sinh năm 1834. Ông thi đỗ cử nhân năm 1861, lập gia đình và ra làm quan. Năm 1881, ông làm Bố chánh Quảng Ngãi; năm 1884, đổi ra làm Bố chánh Thanh Hóa.Sự biến động lịch sử lúc bấy giờ đã tác động đến ông nên ông đã từ quan năm 1885, thường đi viếng chùa Mật Sơn ở Thanh Hóa, chùa Thiên Ấn ở Quảng Ngãi, chùa Từ Hiếu ở Huế. Ở chùa Từ Hiếu, ông tham vấn hai chữ “Vô sinh” trong giấc mộng năm xưavới Hòa thượng Cương Kỷ. Hòa thượng giảng cho ông: “Khổng dạy sinh sinh, Lão giảng trường sinh, chỉ có Phật thuyết vô sinh, đó là con đường vô sinh vô diệtcủa Như Lai”. Ông tỉnh ngộ, liền xin Hòa thượng cho xuống tóc quy y với Ngài năm 1886, lúc đó ông đã 52 tuổi.
04/09/202019:59(Xem: 675)
Tổ đình chùa Viên Giác ở Hannover được mệnh danh là chiếc nôi của Phật giáo trên nước Đức.. Vào các dịp lễ Tết Âm lịch, Lễ Thượng Nguyên, lễ Phật đản, Lễ Vu lan, Tổ đình chùa Viên Giác Hannover trở thành một ngày Đại lễ cho người Việt Hải ngoại ở Đức hội tụ về đây thật là trang nghiêm thanh tịnh của sự hiền dịu, thương yêu và hòa bình. Năm nay Tổ đình chùa Viên Giác không tổ chúc đại lể Vu Lan như mội năm vì chướng duyên lo sợ bệnh dịch Corona gây nguy hiểm lây lan cho mọi người. Tuy nhiên vào ngày Chủ nhật 30.08.2020 tức 12,07 (âl) Tổ đình chùa Viên giác chỉ Tổ chức phạm vi trong nội tự nhưng bà con về dự lễ Vu Lan cũng rất đông ngồi kín trên chánh điện, kể cả trong hội trường mọi người đều đeo khẩu tràn và ngồi khoản cách, để bảo đảm cho vấn đề an toàn không bị lây nhiêm. Chương trình lễ Vu Lan được tổ chức như sau :
04/09/202018:42(Xem: 531)
Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật! Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng Ni! Kính thưa quý vị Phật tử! Nhân mùa Vu-lan năm 2020, con xin đảnh lễ, kính chúc chư Tôn đức Tăng Ni thêm một tuổi đạo, thành công hơn nữa trong các Phật sự, nhằm mang lại lợi ích và phúc lạc cho nhân sinh. Con kính chúc các bậc làm cha mẹ thêm một tuổi đời, làm nền tảng đạo đức và hạnh phúc cho con cháu trong gia đình và họ tộc. Con kính chúc tất cả các anh chị, các cháu thanh thiếu niên, đề cao đạo lý hiếu kính cha mẹ ông bà, thể hiện tinh thần tự lập, xa lánh các thói hư tật xấu, các thói quen nghiện ngập, hưởng thụ ăn chơi, để sống một cuộc đời hữu ích, và làm cho cha mẹ được hạnh phúc hiện tiền. Nhờ đó, có một tương lai tươi sáng.
02/09/202019:49(Xem: 1129)
Lễ Vu Lan PL 2564 (2020) tại Thiền Viện Minh Quang Sydney, thứ Tư 02/09/2020 (15/07/Canh Tý), Viện Chủ HT Thích Minh Hiếu.
02/09/202003:48(Xem: 383)
Hạnh Phúc Đã nhiều năm bôn ba Khắp thế giới bao la Vẫn chưa nhận biết ra Chân hạnh phúc đâu là Bỗng trong một sắc na Ngắm ánh trăng trắng ngà Lá vàng rơi là đà Chợt bừng tỉnh hiểu ra Hạnh phúc chẳng đâu xa Mỗi khi quay về nhà Vui sống cùng mẹ cha Thật hạnh phúc đó là Hạnh phúc chẳng đâu xa Chính trong tầm tay ta Sống trung thực hiền hòa Luôn mở lòng vị tha Biết đủ không xa hoa Chiến thắng được nội ma Nhận thấy Phật trong ta Chân hạnh phúc rõ là. An tịnh tự tâm ta Ao sen rộ nở hoa Một lòng niệm Di Đà Hạnh phúc thật không xa. Bắc Úc, Mùa Vu Lan 2020 28/08/2020
01/09/202019:28(Xem: 406)
Thắng Hội Vu lan trải đất trời Đang mùa dịch bệnh khắp nơi nơi Thương nhiều đói lạnh kêu không thấu Xót lắm phiền đau nói chẳng rồi Thành thị người thưa nhà phố lẻ Quê làng ruộng lỡ cảnh đời côi Quì hương khấn lễ mong qua khỏi Kiếp nạn còn vương sớm dứt rời. 1/9/2020 Minh Đạo
01/09/202019:09(Xem: 523)
Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹ. Viết tặng bài thơ Con dâng Mẹ. Nơi Con xứ khách trời se lạnh. Chạnh lòng Con nhớ tiếng ầu ơ. Thời gian hờ hững chẳng đoi chờ. Chợt giật mình Mẹ đã già nua. Mãi mê quay với dòng đời cuốn. Bóng Mẹ già mình hạc sương mai Hướng về Mẹ Con xin cầu nguyện. Con mong mẹ an lạc bên Phật Và Vu Lan cũng tưởng về Cha. Ngày xưa mưa nắng Cha dãi dầu. Gian nan khổ Cha đâu nán lòng Tóc Cha mây trắng phủ giang đâu. Con mong Cha mãi vui an lạc. Cha mãi làm đuốc sáng đời Con. Thích Nữ Diệu Liên