Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

01/09/202019:09(Xem: 5687)
Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

Lễ Vu Lan chùa Đức Viên 2020 (90)
                                                                                                                            Photo: Võ Văn Tường


VU LAN NHỚ MẸ
Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹ. Viết tặng bài thơ Con dâng Mẹ.


Nơi Con xứ khách trời se lạnh.
Chạnh lòng Con nhớ tiếng ầu ơ.
Thời gian hờ hững chẳng đoi chờ.
Chợt giật mình Mẹ đã già nua.
Mãi mê quay với dòng đời cuốn.
Bóng Mẹ già mình hạc sương mai
Hướng về Mẹ Con xin cầu nguyện.
Con mong mẹ an lạc bên Phật
Và Vu Lan cũng tưởng về Cha.
Ngày xưa mưa nắng Cha dãi dầu.
Gian nan khổ Cha đâu nán lòng
Tóc Cha mây trắng phủ giang đâu.
Con mong Cha mãi vui an lạc.
Cha mãi làm đuốc sáng đời Con.

Thích Nữ Diệu Liên




Lễ Vu Lan chùa Đức Viên 2020 (4)
                                                                                     Photo: Võ Văn Tường





TU SĨ

Cao cả thay một lời Tu Sĩ
Tận hiến đời phục vụ tha nhân
Với lý tưởng bỏ buông tất cả
Ngự trong tâm lý tưởng Phật Đà

Với từ bi tưới tẩm muôn loài
Giúp chúng sanh vượt qua bể khổ
Với trí tuệ ghi dấu vào đời
Muôn pháp mầu trang trải khắp nơi

Thân nam nhi đội trời đạp đất
Dù bao lần ngã cũng vươn lên
Chỉ một lời Ta là một Thầy
Vượt tất cả ngàn phương cam dỗ

Với sức Ta thuyết phục tất cả
Miễn sao là cứu khổ trầm luân
Khi noi nào cần Ta cứu khổ
Xuất hiện liền bóng dáng Pháp Tăng.

Thích Nữ Diệu Liên




Lễ Vu Lan chùa Đức Viên 2020 (14)
Photo: Võ Văn Tường


ĐỜI NI CÔ

Nữ tu cạo trọc tóc thề
Rũ buông tất cả bể dâu cuộc đời
Vì yêu theo gót Phật Đà
Một lòng phó thác sống đời hiến dâng.

Nữ tu nhiều lúc bâng khuâng
Giữa bao cám dỗ phân vân trong đời
Nhiều khi lòng cũng rối bời
Tấm thân hèn mọn quyết tu tâm hành

Nữ tu đôi lúc trên đường
Vẫn còn suy nghĩ vấn vương gia đình
Đành thôi gác lại chuyện mình
Để luôn trung tín mối tình Phật gia

Nữ tu chọn sống thiền môn
Thi hành Lời Phật mãi lưu tim này
Khác chi thân gái theo chồng
Thì nay xin chọn thoát Trần đi Tu.

Thích Nữ Diệu Liên



Le vu lan 2020-tv quangduc (11)

Cảm niệm ngày Tự tứ

Đạo tràng thanh tịnh trang nghiêm

Vui mừng Tự tứ giữa mùa dịch lây

Chư Tãng giới Đức trao dồi

Phong quang ba cõi trấn an muôn loài

Dù cho dịch bịnh phát bùng

Một lòng nương Phật an lành đến ngay

Một câu tiếng kệ bài Kinh

Một phương Tịnh Độ vững bền trong Ta.

Thích Nữ Diệu Liên


TT Nguyen Tang

Tiếng chuông Chùa

Chuông chùa đỗ vang xa khắp nẽo
Khiến mọi người cảnh tỉnh chân tâm
Vang - ngân - rung - vọng thật mênh mông
Tiếng chuông cất mãi tỏ lòng Chân Như.


Thích Nữ Diệu Liên





thich nu dieu lien 2thich nu dieu lien 3thich nu dieu lien 4thich nu dieu lien
***

Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5567)
Gần như suốt đời, ai cũng nói tôi “giống mẹ như đúc”. Khi còn nhỏ, tôi chẳng hề bận tâm chút nào đến điều này bởi chỉ một điều đơn giản là tôi chẳng tin. Khi tôi đến tuổi trăng rằm, khi nghe những lời “con bé này giống mẹ như đúc”, tôi sẽ đáp liền: “Không đâu, mẹ là người lớn, còn cháu thì còn nhỏ mà”. Xét cho cùng, một thiếu nữ có muốn người ta nói mình giống mẹ chăng?
10/04/2013(Xem: 6299)
Ba tháng trước khi sinh con, mẹ bị tai nạn nặng khi đang trên đường về quê. Mẹ bị gãy xương đòn, phải bó bột, lại bị giập hàm không nói, không ăn gì được. Ai hỏi mẹ cũng chỉ biết khóc. Mẹ nằm mãi ở bệnh viện Phủ Lý, ở nhà chẳng ai biết tin. May là người nhà các bệnh nhân khác trong phòng đút sữa cho mẹ ăn. Chắc là mẹ đau lắm, nhưng mẹ vẫn lén bác sĩ, không uống thuốc kháng sinh vì sợ ảnh hưởng đến con.
10/04/2013(Xem: 5880)
Ngày tròn 6 tuổi, cũng là ngày tôi mất đi tình thương và sự dạy dỗ của cha. Còn bé, chưa hiểu biết nhiều, nhưng thấy mẹ đau buồn, tôi biết rằng mình không còn được ba đưa đón đi học. Chị em tôi được nghe mẹ kể về ba. Ở vùng đất mới Tây Nguyên năm xưa, người ta tìm đến công việc “đãi cát tìm vàng” với hy vọng mong manh sẽ thay đổi cuộc sống. Với ba, lần đi ấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng với bao ấp ủ: “có chút tiền mua quần áo mới cho các con ngày khai trường”...
10/04/2013(Xem: 5620)
Một người phụ nữ bước đến với túi ổi trên tay. “Anh mua giúp mấy trái ổi này, 2 cân chỉ tám ngàn đồng thôi”.Tôi ngẩng lên và bắt gặp ở người phụ nữ ấy một hình ảnh thật quen thuộc: những chiếc móng tay màu đen...
10/04/2013(Xem: 7314)
Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi. Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!....
10/04/2013(Xem: 11462)
Pháp giới bao la vô biên vô tận không thể nghĩ bàn, nhưng trong tất cả, pháp giới chỉ là cội nguồn tánh thể chân như; tánh đó hiện lên vô vàn hiện tượng, hóa thành vô số màu sắc, dệt thành hằng hà sa số thế giới không thể nghĩ bàn. Cũng vậy tính thể thanh tịnh, tính chất Thánh nhân chỉ là một, nhưng phương tiện nhân duyên hiển hiện lại mang đủ hình tướng hoạt động của hết thảy hình ảnh phàm nhân.
10/04/2013(Xem: 5496)
Nhiều ngày nay gió đông cứ ùa thổi về, đem theo những cơn mưa dai dẳng và cái lạnh giá buốt của trời Tây. Nhẹ tay lên giở từng trang lịch, tôi khẻ thốt lên: “ Rằm tháng bảy lại sắp tới nữa rồi…!”
10/04/2013(Xem: 5670)
Mỗi năm có bao nhiêu ngày lễ lớn , nhưng đặc biệt là ngày “ Tri ân Mẹ” vẫn là ngày khiến cho mọi người dù còn nhớ hay đã quên đều có dịp tìm về bên Mẹ, vui cùng Mẹ. Mẹ còn hiện tiền thì những người con như chúng ta sẽ mua tặng Mẹ một món quà, nấu vài món ăn ngon cho mẹ và có thể làm bất cứ điều gì để mẹ được vui.
10/04/2013(Xem: 5744)
Trời Melbourne đã vào cuối đông nhưng vẫn còn lạnh, lạnh đến se người. Ngoài trời đang mưa, ngồi đọc những bài văn, bài thơ ca tụng công Cha, ơn Mẹ, tôi bỗng nhớ đến Mẹ tôi vô cùng và muốn viết đôi điều về Mẹ, để bày tỏ lòng thành kính tri ân của tôi đối với Mẹ, bởi hình như tôi chưa bao giờ nói cho mẹ biết, tôi mang ơn Mẹ biết dường nào.
10/04/2013(Xem: 6975)
Tôi chưa từng nắm chặt đôi bàn tay của mẹ, chưa một lần ôm lấy mẹ dù vui hay buồn! Ba tôi mất từ năm tôi lên năm tuổi, mẹ tôi ở vậy nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Lần đầu tiên tôi bước vào học lớp một, đứa bạn ngồi cạnh hỏi gia đình tôi làm nghề gì? tôi thật xấu hổ …chỉ dám nói mẹ mình làm nghề kinh doanh. Những ý nghĩ nói dối có lẽ bắt đầu hình thành từ khi ấy. Tôi ganh tỵ với lũ bạn vì ba mẹ chúng đều làm những nghề nghiệp đáng được xã hội tôn trọng, còn gia đình tôi, mẹ làm thợ xây, phu hồ, công việc quần áo dính đầy vôi vữa…