Tâm thư mẹ gửi cho con (thơ)

27/08/202016:45(Xem: 5899)
Tâm thư mẹ gửi cho con (thơ)


me hien

Tâm thư mẹ gửi cho con



Kính dâng Thầy bài thơ với nỗi lòng người mẹ nhớ con và tự nhiên con liên tưởng tới Cụ Bà Tâm Thái hay tất cả những người mẹ đang mong gặp lại con mình sau một năm chưa có cơ hội bên nhau để chia sẻ chút tâm tư muốn nói ... Kính chúc sức khỏe Thày , HH 




Con nhớ chăng?
Ngày của Cha năm nay trùng Giỗ Ngoại,
Mẹ làm gì đây khi phong tỏa nơi xa .
Nghĩa trang Ba ngoài 5 cây số cách nhà .
Chỉ tuỳ duyên cữ hành trong đơn độc

Tiếc thay lệ đã cạn .. nên mẹ ngừng khóc,
Dĩ vãng hiện về dù Mẹ đã cố quên.
Con trai dấu yêu luôn chạy đến gần bên,
Xin được hầu dâng Cha điểm tâm sáng.

Kỷ niệm chưa hề nhạt nhoà theo năm tháng,
Nhưng con trưởng thành ...giờ đã làm Cha,
Dường như gương hiếu hạnh càng lớn mạnh ra.
Con đã chăm sóc mẹ hơn ngày xưa nhiều lắm !


Trời giông gió mạnh, ôi  cô đơn ngấm thấm , 
Đối diện chính mình tất cả nỗi buồn đau...
Chân thành, độ lượng từng thể hiện ra sao , 
Trong tương giao, mối quan hệ từng trân quý !!!

Càng lớn tuổi bao  kỷ niệm tràn về trong trí,
Thương mẹ bao nhiêu, xin thương Ngoại  gấp hai!
Chăm sóc vỗ về con ...khi chẳng có ai.
Phiên trực đêm mẹ thường vắng nhà xa con trẻ !
Giỗ Ngoại , Ngày của Cha năm nay vắng vẻ, 
Đốt hương trầm nhớ tưởng niệm nghe con
Phương xa đây ...lòng mẹ thật héo hon
Mong hết đại dịch sẽ trùng phùng như trước!

Có lẽ muôn vạn  người cũng đang nguyện ước!

Huệ Hương
Mùa Vu Lan, Phật lịch 2564



***


Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5873)
Một thương Bảo điện đại hùng Rộng dung Phật tử về chung nguyện cầu Hai thương thiền định thẩm sâu Từ bi khắp trải, nhiệm mầu rộng lan..........
10/04/2013(Xem: 6301)
Mẹ ơi, đây một đóa hồng Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành Ghi đêm thức đủ năm canh Khi con trở gió ươn mình không vui....
10/04/2013(Xem: 8783)
Nơi đất khách vẫn an cư cấm túc Thanh nghi xưa gìn giữ đến ngày nay Nhớ cố hương sao ngăn được cảm hoài Thỉnh sư thúc thay Thầy làm Thiền chủ
10/04/2013(Xem: 8253)
Không ai sinh ra đời lại không có mẹ có cha, nhưng trên thực tế cũng có một số ít người bất hạnh vẫn chưa một lần gặp cha thấy mẹ, có thể vì chiến tranh cha mẹ mất sớm, hay một lý do thương tâm nào khác. Nhưng dù gì đi nữa, không một người mẹ người cha nào lại không thương con. Tình cảm đó như thế nào, tôi nghĩ ai đã làm mẹ làm cha hiểu nhiều hơn bất cứ ai hết. Dù chúng ta có thể là kẻ bất hạnh, nhưng ý niệm đẹp về mẹ về cha vẫn còn thì chúng ta vẫn còn mẹ và cha, vẫn hân hạnh được làm người con có hiếu.
10/04/2013(Xem: 5555)
Mẹ Việt Nam Năm ngàn năm tổ quốc oai hùng Năm ngàn năm lịch sử huy hoàng Để muôn đời là núi là sông
10/04/2013(Xem: 16057)
Chỉ có một vài trang tài liệu trong Thư tịch Phật giáo Thái Lan (PGTL) nói về Phật giáo Việt Nam (PGVN), tuy nhiên với sự động viên của chư tôn đức và nhu cầu tìm hiểu về PGVN tại hải ngoại, chúng tôi bước đầu giới thiệu vài nét về những ngôi chùa thuộc Phật giáo Việt Nam hay còn gọi là Việt tông (Annamnikaya) tại xứ sở này.
10/04/2013(Xem: 11657)
Trong thời hồng hoang của lịch sử, con người chỉ biết có mẹ. Khỏi cần tìm hiểu đâu xa, cứ nhìn các con vật thì biết: gần gủi và hiền lành là con chó, con gà, xa xôi và hung bạo như con beo, con cọp. Sinh ra và lớn lên chỉ biết có mẹ, lúc thúc quanh mẹ. Bởi một lẽ đơn giản: khi biết mình mang thai, con cái thường sống cách ly con đực, thậm chí còn cắn đuổi con đực không cho lại gần.
09/04/2013(Xem: 6407)
Trước thời kỳ Phật giáo Tranh đấu cho quyền Tự do và Bình đẳng Tôn giáo năm 1963, tại Huế, có một danh xưng truyền thống phổ biến mà người bình dân cũng như hàng quý tộc Phật tử xứ này luôn dùng xưng hô với quý Thầy cao niên hàng danh tăng, đạo hạnh, đó là tiếng “Ôn”. Trong ngữ âm tiếng Huế, từ “Ôn” được phát âm một cách khiêm cung, trìu mến, trang trọng bằng âm hưởng “ôôn” nằm lưng chừng giữa ngữ âm cuối “ôn” trong tiếng Bắc và “ông” trong tiếng Việt phổ thông.
08/04/2013(Xem: 71999)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.