Chỉ có thể là Tình Mẹ

10/04/201318:51(Xem: 6493)
  • Tác giả :
Chỉ có thể là Tình Mẹ

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Chỉ có thể là Tình Mẹ

Kim

Nguồn: Kim

Mẹ!
Trong thâm tâm mỗi con người, đó là một từ thiêng liêng hơn tất cả, là nơi chốn yên bình, là bờ sông phẳng lặng cho ta tìm đến sau những chuỗi ngày mệt mỏi và thất bại trên đường đời.
Từ cái thuở khai thiên lập địa, đã có mẹ Âu Cơ ngàn năm tích cũ, mẹ của nòi giống tiên rồng. Rồi cho đến khi chiến tranh lầm than, mẹ Tô bế con chờ chồng, hoá đá sừng sững giữa đất trời, bao năm nước nguồn tuôn chảy lên gương mặt người đàn bà hoá đá ấy là bấy nhiêu năm khóc hận vì chiến tranh đã làm khổ thân phận người đàn bà ở nhà chờ mong.
Đến bây giờ, chiến tranh như nước thuỷ triều, đã rút ra khỏi những bờ bãi xương máu, những nấm mồ cũng đã xanh, những nền đất đã phẳng, những đồi cây đã lành lặn vết thương, nhưng, yêu dấu và chiến tranh lúc nào cũng là chiếc bóng đen đúa lặng lẽ đeo bám thân phận ta. Nếu tình yêu lứa đôi sớm muộn gì rồi cũng thành lời nói dối, thì tình yêu của người mẹ lại là tình cảm thiêng liêng nhất, vĩnh cửu nhất. Bởi linh hồn ta, thịt xương ta, khác gì tình yêu, rồi sẽ có một ngày đòi lấy một chốn trở về...và liệu....có chốn về nào ngất đắm, ngọt ngào hơn nơi mà từ đó nó được sinh ra và nuôi nấng, chỉ có thể là tình mẹ thôi!
Phải đấy, đứa con nào đi xa rồi cũng có ngày phải dừng chân, phải tìm về sau chuỗi ngày phiêu đãng, bởi đời dù dung rộng bao nhiêu chăng nữa, cũng có lúc đẩy ta đến nỗi bơ vơ ê chề... khi ấy ...dám chắc rằng không nơi nào ấm êm bằng vòng tay mẹ!
Đó là khi còn có mẹ để quay về và vùi đầu vào tình yêu, mất mẹ rồi con người ta sẽ bước chân về đâu? Không ít người con đã kịp khóc cho mù loà đôi mắt vì mất mẹ, khóc cho nỗi ân hận không gặp mẹ lần cuối, khóc vì đến khi mẹ đã yên nghỉ vẫn còn mãi mãi nhớ và hình bóng mẹ vẫn tạc ghi đến bất tận. Mỗi lần nhớ đến mẹ, có mấy ai kềm lòng không chảy dòng nước mắt, dù cho con người ta cứng cỏi bao nhiêu, chai lỳ vì đời bao nhiêu, vẫn không thể nào không tuôn giọt sầu rơi.
Nhớ mẹ mà không biết làm thế nào để mẹ biết rằng mình rất nhớ mẹ, nhớ mẹ khi ốm bệnh không người lo... Nhớ mẹ buổi chiều mòn mỏi đợi con... Tóc già cũng dần rụng theo ngày mùa lá rơi, con đi làm ăn xa biết ngày nào về ? Chỉ còn lại mẹ trong cái phận già buồn...
Và rồi khi quay bước về thì có hay chăng tình yêu to bạt ngàn ấy, lớn hơn sông núi ấy, phút chốc đã bay đi, hạnh phúc bỏ rơi ta và... còn lại đây là bóng tối cùng tận, là những gì đau xót nhất con người có thể cảm nhận. Trái tim con người vốn chỉ mỏng manh như thuỷ tinh, là sự lành lặn nhờ thời gian, nhưng... nỗi đau con mất mẹ không thể nào hàn gắn được. Cái ngày đội mấn trắng, mặc áo sổ gấu, đi theo sau linh cửu của mẹ là ngày con biết mình đang vấn khăn tang trắng lạnh lùng, cũng là ngày con sẽ đi giữa cuộc đời trắng đen lẫn lộn mà không có mẹ nâng bước. Chỉ biết thắp nén nhang trầm , nguyện cầu mẹ có linh thiêng quay về nâng đỡ chở che con, để con sống yên vui giữa thế nhân... Tuy là thế... nhưng rồi nỗi buồn trào dâng nhiều hơn, trách hờn bản thân cũng nhiều hơn, đến khi rùng mình và trong tâm tự hỏi :" Mình có bất hiếu không ?".
"Năm ngoái mẹ chưa mất
Trăng sáng ba gian nhà
Năm nay không còn mẹ
Trăng tan thành lệ sa"

Giọt lệ nào rồi cũng sẽ khô mau như làn khói nào rồi cũng bay đi... Chỉ còn lại là cái dư vị thấm tháp như ngâm vào trái tim con người quá nhỏ bé... tan ra "thành lệ sa".
Con đi cũng đã đành! Ấy thế mà khi con cạnh bên, mẹ cũng không muốn con lo cho mẹ, vì mẹ mà bận tâm. Vì sao thế mẹ? Mẹ thương con bằng trời đong biển đựng, tháng ngày nhọc công có xá gì, nhưng sao con muốn đền trả mẹ lại không đành? Nhớ lắm chứ! Cái ngày mưa giông gió giật, xác già gầy mòn của mẹ mau chóng nhiễm gió lạnh, mẹ vẫn im lặng dù đang rất mệt mỏi... Mẹ im lặng và con cũng im lặng nhưng dậy sóng tận trong lòng khôn nguôi.
"Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó
Chiếu lạnh ủ không ấm vóc gầy
Đau đớn không hề rên xiết khẽ
Sợ con nghe thấy mà buồn lây"

Mẹ có biết không! Với mẹ, con chỉ có thể biết rằng mình đã có tạo chút nghiệp lành ở kiếp trước nên kiếp này được làm con của mẹ, hưởng cái gia tài đạo giáo của mẹ. Nhờ mẹ mà con thoát ra khỏi vòng diễn viên ngồi nhìn lên sân khấu vì đời chỉ là một vở tuồng dài. Mang ơn mẹ, mà không biết làm sao để đáp trả, dẫu biết rằng chỉ cần con hạnh phúc ấm no là mẹ hạnh phúc, nhưng mẹ ạ, một vở tuồng trôi lặng lẽ và không cảm xúc có lấy gì là hay? Chỉ có con yêu thương mẹ như mẹ đã yêu thương con, ấy mới là tình yêu, là khoảng nhiệm màu mà sân khấu cuộc đời lặng lẽ dựng lên cho con người thấy...
Con mất mẹ đã là sự mất mát không bù đắp được, nhưng tuổi con còn dài và ngày tháng nguôi ngoai bớt phần nào... Nhưng mẹ mất con khi tuổi già ập đến, cái hẩm hiu vây quanh, và nỗi cô đơn tồn tại đầy trong những tháng ngày cuối đời mẹ, thử hỏi mẹ vui gì và hạnh phúc gì? Không gì viết được nỗi đau ấy, tất cả chỉ là sự sơ khai cho ai muốn cảm nhận
"Lòng giá sớm bạc cơn mong
Sáng vui chân mộ chiều trông nhang tàn”

...
Quả thật là vậy! Cuộc đời rồi cũng qua, năm tháng dìu dặt tuổi xuân của mẹ, để khi mẹ không còn con, nỗi ưu phiền đến bồi đắp trong lòng mẹ. Mẹ biết làm gì khi sáng vui bên chân mộ rồi chiều trông nhang tàn? Tất cả những gì mẹ làm là nhớ ngày con khóc quấy, ngày con mỉm cười, ngày con khóc vì vấp ngã giữa đời...và mẹ nhớ... mẹ nhớ lắm ngày con mặc áo liệm, được nâng vào áo quan...!
Chỉ như chờ chực tuôn chảy nước mắt khôn nguôi, mẹ khóc mẹ gào giữa làn khói nhang dịu, tiếng chuông mõ thanh tịnh mà nghe cay lòng..!
Thời chiến tranh sẽ coi như tiền kiếp! Thời hoà bình là tương lai và hiện tại... Con xin được sống bên mẹ, được ngủ bên mẹ, để con biết mình còn mẹ. Còn mẹ để cài hoa hồng đỏ ngày Vu Lan, để ăn cơm chay, thắp nhang chùa mà nguyện xin mẹ sống đời với con. Biết làm sao giữa thế nhân sinh ly tử biệt, kiếp người rồi cũng đi, đời người rồi cũng mất nhưng tình yêu không cạn... Con chỉ có thể biết, yêu mẹ không bao giờ là sự kết thúc, chỉ cho đến khi con lặng lẽ một mình giữa đời, thì khi ấy xin mẹ bên con trong tâm hồn, để chắc rằng, mẹ mãi là mẹ của con và vẫn còn yêu thương con!
"Mỗi lần nắng mới tắt bên song
Xao xác gà trưa gáy não nùng
Lòng gợi buồn theo thời dĩ vãng
Chập chờn sống lại những ngày không
Tôi nhớ mẹ tôi thuở thiếu thời
Lúc người còn sống tôi lên mười
Mỗi lần nắng mới gieo ngoài nội
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi
Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong nắng trưa hè trước giậu thưa

(“Nắng mới” - Lưu Trọng Lư)
P/s: Không viết được gì hơn, đó chỉ là cảm xúc và nước mắt khi tôi viết ra những điều này... Xin gởi đến những người con còn mẹ để biết trân trọng và yêu thương hơn, gởi đến những người mẹ, đến những ai mang nặng tình yêu với đấng sinh thành ấy!
Kim
http://vietnamnet.vn



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/07/2013(Xem: 10488)
Mỗi mùa Vu Lan về, chúng ta thường nghĩ đến Mục Liên Thanh Đề, người mẹ nghiệp chướng nặng nề của ngài Mục Kiền Liên và thương hại cho bà đã bị đọa vào địa ngục, . . .
28/05/2013(Xem: 8808)
Con thương yêu Khi gần đến lần sinh nhật thứ 18 và con đã sắp tốt nghiệp trung học, mẹ bỗng thấy lòng mình ngập tràn những tình cảm vui buồn lẫn lộn. Mẹ sung sướng vì con đã trưởng thành nhưng mẹ cũng lo âu vì chưa làm được gì nhiều cho con mà thời gian trôi nhanh quá.
09/05/2013(Xem: 5068)
Bà mẹ già ngồi ở băng ghế sau chiếc xe hơi bỏ mui màu đỏ sậm đang rẽ quặt xuống xa lộ. Bà ghì chặt lấy cái giỏ đồ để trên đùi như sợ gió ào ào thổi đến sẽ cuốn giỏ đi mất. Bà không quen với cái tốc độ quá nhanh như bay thế này. Với hai bàn tay run run bà siết lại chiếc dây an toàn quấn ngang người cho chặt hơn, nhưng bà vẫn cẩn thận không để các ngón tay chai sần của bà chạm vào đệm xe bọc da. Đệm quý giá lắm đấy! Con gái bà luôn miệng dặn bà đừng làm bẩn ghế: “Dấu tay sẽ lộ rất rõ ra trên đệm xe màu trắng đấy Mẹ à!”
22/04/2013(Xem: 10615)
Pháp môn niệm Phật, câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” họăc ngắn gọn hơn “A Di Đà Phật” đã hiện hữu với dân tộc Việt Nam hơn ngàn năm nay. Lúc tôi lên tám tuổi (1950), sống ở Hải Phòng, bà nội thường kể cho nghe Hội Chảy Chùa Hương lúc bà nội còn trẻ (thập niên 1920&1930). Lúc này đường đi còn khó khăn, đường lên Chùa núi dốc quanh co. Thế nhưng các cụ cứ chống gậy trúc mà miệng thì niệm “Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát”.
11/04/2013(Xem: 12785)
Thuở Đức Phật còn tại thế, Ngài có đặt ra một giới luật cho hàng Tăng ni là mỗi năm phải An cư Kiết hạ vào mùa mưa [1]. Vì mùa mưa ở Ấn Độ, các loại côn trùng sinh sôi nảy nở rất nhiều, mà chúng Tăng đi khất thực sẽ dẫm đạp lên chúng, giết hại nhiều chúng sanh nhỏ nhoi, làm tổn thương đến lòng từ bi tế vật của hàng Phật tử, nên chư Tăng ni không được phép du hành ra ngoài, mà phải ở yên một chỗ trong thời gian ba tháng để nỗ lực tu tập thiền định, trau dồi giới định tuệ, cùng nhau sống trong hoà hợp thanh tịnh.
11/04/2013(Xem: 9696)
Ba ơi, con nhớ Ba, nhớ Ba nhiều lắm, ở xứ lạ quê người này con rất nhớ về Ba. Năm trước khi Ba chưa đi xa, cứ mỗi khi nhớ về Ba con chỉ cần nhất điện thoại là đã nghe được giọng nói của Ba, được ba động viên cổ vũ, kể cả khi Ba nằm viện, lúc mà cái đau thân xác đang không ngừng hành hạ Ba, Ba vẫn cố gắng nén nỗi đau để gượng cười với con và động viên con qua điện thoại, con đã cố rất nhiều ở xứ người để Ba mãn nguyện về con.
11/04/2013(Xem: 9262)
Con vẫn nhớ như in những ngày sau khi tháo bột và con bắt đầu đứng trước những thử thách khi tập vật lý trị liệu. Ba đã lặn lội đi tìm mua những cây tre thật chắc mà lại phải vừa tầm tay nắm của con để con tập đi. Sau những bước đi đầu tiên con đã khóc thét lên: “Đau quá, con không đi nữa!”, và mẹ đã nói những lời như cầu xin: “Mẹ xin con, con thương mẹ thì con phải cố, cố cho mẹ còn có nơi nương tựa nữa chứ con! Đừng phụ lòng mẹ!...”. Và con lại cắn răng tập từng bước đi...
11/04/2013(Xem: 6954)
Hàng năm, cứ mỗi độ Thu sang—Rằm Tháng Bảy, dân tộc Việt Nam nói riêng, các quốc gia Á đông nói chung, đều trang trọng hướng về Mùa Lễ Hội vừa có tính truyền thống thiêng liêng, vừa mang nét đặc thù hiếu ân, nghĩa đạo, mà ai ai cũng cưu mang, thừa hưởng, đón nhận, đáp đền. Đức Phật từng dạy : Không hạnh nào cao cả cho bằng hạnh hiếu, không tội nào nặng hơn cho bằng tội bất hiếu, lại còn giảng giải, chỉ dạy tường tận thâm sâu trong Vu Lan Bồn Kinh và Báo Hiếu Phụ Mẫu Trọng Ân Kinh.