Sẽ có một ngày...

10/04/201318:49(Xem: 7255)
Sẽ có một ngày...

vulan_mevacon
Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Sẽ có một ngày...

Quảng Tịnh Kim Phương

Nguồn: Quảng Tịnh Kim Phương


Viết cho Bác Chân Mỹ Lương
Đêm nay trời thật lạnh với những cơn gió rít từng hồi, những cành cây sau vườn chạm vào nhau nghe xào xạc, lá rơi lộp độp trên mái nhà. Tôi nhìn ra cửa sổ, cả một màn đêm bao trùm khu vườn, chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy vài nhánh cây đu đưa theo gió, cái lành lạnh đôi khi cũng làm cho mình tê tái thật, nhất là mỗi khi có tâm sự buồn… Ngồi đọc vội vài bản tin ở tờ báo tiếng Việt trên mạng, nào là đánh nhau ở Iraq, nào là tranh chấp và giết nhau, nào là hải tặc cướp biển, v.v… Thế giới mà mình đang sống sao mà bất an thế không biết. Tôi vẫn thường tự hỏi là con người đã tốn bao công sức, trí óc để làm đẹp cho đời và cũng chính con người ra tay hủy diệt nó. Một con vật bị thương mà mình còn thấy xót, vậy mà người với người sao nỡ tàn nhẫn với nhau lạnh lùng đến thế. Tôi cũng bất giác buồn theo với con người, với cảnh vật….
QT à, biết không vui thì đừng có đọc những chuyện ni, hãy tìm chuyện khác mà đọc đi nhé! Khổ nỗi, con người thì cứ hay đi tìm cái khổ, cái buồn cho mình là như vậy đó, tôi bất giác mỉm cười một mình. “Mình thật là may mắn hơn rất nhiều người”, tôi vẫn thường hay tự nhủ với chính mình và cũng để khuây khỏa với những ‘nổi buồn không tên’. Đời người ai cũng có lúc không hài lòng với những gì mình đang có và cứ chạy theo những cái hư ảo dù biết nó không phải là của mình, không thuộc về mình, nhưng mình vẫn lao theo, bởi vậy cứ khổ mãi là như thế! Đời là vậy đó nên hai chữ ‘tri túc’ biết đủ là đủ nhưng mấy ai học được và hành được trong đời đâu. Tiếng chuông điện thoại vang lên làm cắt đứt những dòng suy nghĩ vu vơ của tôi, tối rồi mà ai lại gọi cho mình giờ này vậy ta? Vẫn cái giọng nói quen thuộc của Bác Hai bên đầu giây điện thoại bên kia, ‘người bạn già nhiều tâm sự’ của tôi đó. Bác vừa nói, vùa kể chuyện trong nước mắt về người con gái mà đã đứt ruột sinh ra, giờ đây đã bỏ rơi mẹ già một thân một mình. Tôi vừa an ủi, vừa cũng thụt thịt theo Bác…
Hai chữ “định mệnh” có lẽ quá khắt khe và tàn nhẫn đối với Bác Hai mà tôi quen biết khi đi sinh hoạt ở cộng đồng. Người ta thường nói là ‘được cái này thì mất cái kia’ nhưng theo tôi thì Bác Hai không được cái này mà cũng không được cái kia. Vừa sanh ra đứa con chẳng bao lâu thì người chồng cũng bỏ rơi Bác, một mình Bác phải bươn chải để nuôi lớn đứa con gái. Bác không được học hành nhiều, tính tình thì thẳng thắn, ‘bụng để ngoài da’ nên đôi khi cũng ‘dễ mất lòng hàng xóm’ lắm lắm. Tôi thì rất quen thuộc với ‘nắng mưa’ của Bác, Bác rất là tốt bụng, làm rất nhiều việc thiện và cũng mến tôi lắm nên cũng hay ‘tỉ tê’ với tôi đủ thứ vui buồn thế gian. Nhìn thấy hoàn cảnh của Bác mà tôi thương Bác thật nhiều và đôi lần cũng phải đau khổ không dám than vãn để nghe Bác ‘tâm sự loài chim biển’ và ‘bài ca không bao giờ hết lời’ của Bác suốt cả tiếng đồng hồ…
Tuy học hành không nhiều nhưng Bác được cái may mắn duy nhất mà ít ai có được là đứa con học thật giỏi và đã tốt nghiệp đại học rất danh tiếng và có công việc rất ‘thơm’ khi ra trường. Cũng từ cái ngày “đủ lông đủ cánh”, đứa con gái giờ đây đã có bạn trai và đã ngủ quên trong lời ong mật của bạn trai mà theo tôi được biết là không được tốt đẹp cho mấy. Hắn nói gì thì con bé nghe cũng êm tai và về nhà hoạch họe, đòi hỏi Mẹ mình đủ điều, nếu Bác Hai không làm vừa ý con bé thì con bé bỏ đi biền biệt… Lâu lâu thì con bé cũng điện thoại để báo với Bác Hai là về nhà thăm Mẹ, những lúc đó Bác Hai lòng vui như mở hội, nào là đi chợ nấu những món ăn mà con bé thích và chẳng dám đi đâu ngày hôm đó, cả ngày bồn chồn trông ngóng để đợi con bé về và mỗi lần như vậy thì Bác Hai lại điện thoại cho tôi để chia sẻ niềm vui đó. Dù đã được học hỏi chút ít về giáo lý nhà Phật, Luật Nhân Quả, hiểu được tại sao mình phải bị mang nghiệp này nhưng tôi vẫn thầm nghĩ sao cuộc đời này không có công bằng với Bác Hai, suốt cuộc đời Bác đã chịu quá nhiều bất hạnh, chồng thì bạc bẽo bỏ rơi Bác, chỉ còn đứa con là niềm an ủi duy nhất thì cũng hất hủi và bỏ mặc Mẹ để đi theo tiếng gọi của tình yêu.
Cô bé ơi, em có bao giờ để một vài phút thôi, chỉ vài phút thôi ngồi lại và để cho tâm mình thật lắng đọng nghĩ xem em có được địa vị như hôm nay là nhờ ai? Có lẽ em đã đủ lớn để trả lời được câu hỏi này. Em có biết cũng vì em mà Mẹ đã hứng chịu bao nhiêu đắng cay của cuộc đời để với mong ước duy nhất là em sẽ được có một cuộc sống tốt đẹp hơn của Mẹ. Có lẻ em vẫn trách Mẹ là hay la rầy em nhưng nếu em hiểu được rằng vì quá thương em nên Mẹ mới làm như vậy. Mẹ không khéo như những người Mẹ khác nhưng Mẹ vẫn có một trái tim dành hết cho em. Nếu không thương em thì Mẹ đâu có đánh đổi cả cuộc đời để chăm lo, săn sóc cho em từ lúc chập chững cho đến khi trưởng thành. Em có biết không, có những đêm trong căn nhà một mình đơn côi chiết bóng, Mẹ đã tủi thân và khóc thầm cho số phận hẩm hiu của mình, rồi có những ngày bệnh liệt giường mà không ai chăm sóc, an ủi. Cuộc đời Mẹ đã chịu quá nhiều tủi nhục rồi, Mẹ không cần tiền cần bạc, Mẹ chỉ không muốn con của Mẹ sẽ là cái bản sao của Mẹ, Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc, có một cuộc sống tốt đẹp và tự tin khi bước vào đời. Cho dù là như thế nào, Mẹ chỉ mong con hiểu một điều rằng cho dù con của Mẹ có lầm đường lạc lối, có làm cho Mẹ đau buồn, Mẹ lúc nào cũng thương yêu con và giang cánh tay rộng mở để đón con gái yêu trở về bên Mẹ.
Đã mấy mùa Vu Lan trôi qua nhưng cô bé vẫn chưa trở về với Mẹ, vẫn ngủ quên trong hư ảo của tình yêu, không làm tròn chữ hiếu đối với người Mẹ đã suốt cuộc đời hy sinh cho mình mà không ngại miệng đời mỉa mai chỉ trích. Tôi cũng đã có những lúc chạnh lòng khi nghe Bác kể về cuộc đời mình và thao thức với mảnh đời nghiệt ngã mà Bác phải gánh chịu đã bao năm trường. Tôi vẫn thầm khấn nguyện cầu Trời Phật phù hộ cho cô bé một ngày nào đó sẽ quay về với Mẹ, vừa tròn đạo làm con, vừa sưởi ấm cho người Mẹ được những ngày an vui và hạnh phúc cuối cuộc đời. Tôi cũng hy vọng là cô bé sẽ đọc được những dòng chữ này, sẽ biết ăn năn hối cải để làm một đứa con hiếu thảo khi chưa quá muộn màng … Bất giác tôi thấy trào dâng một niềm tin mãnh liệt, tôi hy vọng là ngày ấy sẽ đến, nhất định cô bé sẽ quay về với Mẹ. Đâu đó chợt vang lên trong tôi, tôi thầm khẽ hát...
Dù đã lỡ bước đến chốn nơi nào
Dù cho mây đen bao kín bầu trời
Con yêu ơi, con yêu hãy quay về đây
Dù đời có quá đắng, quá xót xa rồi
Tình yêu đam mê kiến quá điên dại
Con yêu ơi, con yêu hãy quay về đây
Hãy quay về nhìn lại mình
lại giòng sông, là giòng sông diễm xưa
Hãy quay về để một lần được nhìn
Một lần được nghe lời ngọt ngào ru thiết tha
Mẹ làm suối tắm mát những tháng năm dài
Làm sông trôi đi bao nhiều muộn phiền
Là mây xanh bao quanh cho cuộc đời con
Mẹ là nắng ấm áp tỏa xuống con đường
Cho con thơ tiếng nói ban đầu
Có tiếng khóc, tiếng hát bước chân đầu tiên
Chốn thiên đường cuộc đời nầy
Cuộc đời của con là giòng sông thiết tha
Chốn thiên đường cuộc đời nầy
Cuộc đời của con là giòng suối mát trong

(nhạc phẩm Con Yêu - mp3, nhạc Philippines; lời Việt của Cẩm Vân)


Melbourne, Vu Lan 2009
Quảng Tịnh Kim Phương



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2014(Xem: 20829)
Vu Lan lại đến vườn chùa, Chư Tăng Phật tử nhớ mùa tạ ơn. Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra, Em này sao nét xót xa, Một thân lủi thủi, vạt tà héo hon, Thưa rằng cha đã lên non, Mẹ theo mây gió hết còn trần gian.
06/08/2014(Xem: 26888)
Vu Lan báo hiếu lại về, Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương. Người người già trẻ bốn phương, Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời. Cửa chùa mở rộng đón mời, Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không, Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng, Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi. Người nào mẹ đã qua đời, Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.
05/08/2014(Xem: 8946)
Mỗi năm cứ đến rằm tháng bảy, khắp nơi nhộn nhịp không khí Vu lan báo hiếu. Ngày ấy nhằm vào dịp mãn hạ, sau khi toàn thể chư Tăng Ni thực hiện quy chế cấm túc theo giới luật của đạo Phật, an cư tại một trú xứ, thể hiện tinh thần lục hòa cộng trụ, thu nhiếp thân tâm, trau dồi giới đức, nỗ lực thiền định. Vậy tại sao nhà Phật lại chọn sau ba tháng an cư, đến ngày Tự Tứ thì lễ Vu Lan mới được tổ chức? Vì đây là dịp để tri ân báo ân, tri niệm đến ân tình ân nghĩa của cha mẹ, Thầy Tổ, chúng sanh và của tất cả những ân tình ân nghĩa mà mình cưu mang hoặc đã chịu ân.
05/08/2014(Xem: 20425)
Đường dẫn đến chùa xa thật xa Quanh co muôn nẻo cõi Ta Bà Chiều nay gió nhẹ, mây lờ lững Nhẹ bước tìm về dấu vết xa
05/08/2014(Xem: 10422)
Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời, Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần? Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần, Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ... Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời! Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng! Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi, Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...
05/08/2014(Xem: 9335)
Clip nhạc: Nhớ Cha, do Nghệ Sĩ Thanh Ngân trình bày
05/08/2014(Xem: 19326)
Giữa đêm khuya vắng vẻ Mẹ vân vê vuốt nhẹ Vào mái tóc mai con Với tiếng ru nhè nhẹ Ẵm nhẹ con vào lòng Ru con giấc ngủ nồng . Những lời ru của mẹ Thấm sâu vào hồn con Giúp con khi lớn khôn Biết hiếu thảo làm người
05/08/2014(Xem: 17134)
Tình Cha tình Mẹ bao la Tình thương như một thiết tha đậm đà Từ con mở mắt oa oa Dần dà năm tháng con đà lớn khôn
04/08/2014(Xem: 20424)
Cha là chỗ tựa đời con Là rường là cột cho con nương về Gian lao vất vả sớm khuya Miếng cơm manh áo đưa về nuôi con Trọng trách đè nặng vai mòn Sinh nhai kiếm kế nuôi con nên người Dạy con công hạnh ngôn dung
04/08/2014(Xem: 6032)
Năm gần tròn mười sáu tuổi, tôi phải lên tỉnh học. Tá túc trong nhà người bạn củtôi, thỉnh thoảng cuối tuần mới về thăm nhà. Từ nhà tôi lên tỉnh chỉ cách mười mấy cây số, nhưng xe đò không có nhiều, chỉ chạy những chuyến phục vụ cho khách buôn bán từ dưới quê lên tỉnh. Việc lưu thông không tiện lợi mấy, nên tôi cũng ít về thăm nhà. Vã lại, mẹ tôi thường dặn nếu nhà mình không có việc gì cần, thì con cứ ở lại trên ấy để học, chứ đừng nên về nhiều mà tốn kém, cũng như mất thì giờ vô ích. Nghe vậy tôi cũng yên tâm, rồi đâm ra làm biếng về nhà. Lâu lâu hơi nhơ nhớ, mới đón xe đò về thăm mà thôi. Ngoài giờ học, tôi hay giúp dì Thảo những việc lặt vặt trong nhà, mặc dù dì không cho tôi làm, nhưng tôi cũng cố nài nỉ dì để