Cha tôi

10/04/201318:45(Xem: 7633)
Cha tôi

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009


Than phu chi hong hanh
Cha tôi

Hồng Hạnh Tú Hoài

 

Mỗi mùa Vu Lan báo Hiếu, tâm hồn tôi lại vấn vương nhớ về những kỷ niệm đã trôi qua trong cuộc đời tôi.
Cha tôi mất sớm, lúc đó tôi chỉ được mười lăm tuổi, lứa tuổi còn ngây thơ chưa hiểu nhiều về cuộc đời, nhưng tôi cũng biết được đó là một biến cố và một sự mất mát lớn trong cuộc đời của tôi.

Tôi đi học ở ĐàLạt, mỗi dịp tết hay nghĩ hè thì tôi lại về Nha Trang nên thời gian sống gần Cha tôi cũng không nhiều. Tuy nhiên tôi cũng hiểu được thế nào là tình thương của một người Cha đối với các con. Cha tôi tận tụy làm việc, lo cho gia đình, giúp đỡ bên ngoại, lo cho bên nội. Bà Ngoại tôi thường khen Cha tôi là một người rễ tốt.

Cha tôi tốt tướng, người phúc hậu. Ông Huỳnh Liên, một người nổi tiếng về coi tướng số đã nói Cha tôi sẽ sống rất thọ. Nhưng tôi không ngờ cha tôi mắc phải một căn bệnh nan y và qua đời lúc Cha được bốn mươi bốn tuổi.

Khi cha mất, gia tài để lại cho các con không phải là tiền bạc hay nhà cửa, nói theo kinh Phật thì đó là vật ngoại thân. Tài sản Cha để lại là tình thương của một người Cha, làm việc gì Cha cũng nghĩ đến gia đình trước khi nghĩ đến bản thân mình. Đặc biệt đối với người con gái duy nhất, Cha cố gắng làm nhiều việc lành, với hy vọng tôi sẽ có được một cuộc sống đầm ấm. Đó là suy nghĩ của Cha theo quan niệm ”Con gái nhờ phước Cha”. Ý nghĩ đơn giản của Cha thể hiện một tình thương vô bờ bến của một người cha. Điều này khiến tôi hãnh diện có một người Cha tốt, nhưng tôi cũng ngậm ngùi mỗi khi tưởng nhớ về Cha tôi. Thực sự là tôi chưa có một cơ hội nào dù nhỏ để báo hiếu cho Cha.

Cha của một người bạn mất sau Cha tôi vài tháng. Ngày chúng tôi di dự đám tang, tôi nhớ là tôi đã khóc rất nhiều. Tôi đã cảm động khi thấy Nghĩa cùng đàn em ôm quan tài Cha mà khóc. Tôi cũng khóc cho chính tôi khi nhớ tới nguời Cha đã qua đời, hình ảnh cha chỉ còn lại trong tâm tưởng của tôi.

Hàng ngày đi học, tôi đi ngang qua Chùa Linh Sơn, tôi lại nhớ tôi đã cùng Cha vào Chùa lễ Phật và đảnh lễ Ôn Đạo Quang. Ôn là Sư Phụ của Cha tôi. Trong một lần giỗ Cha tôi, tôi đã mở lại cuốn album hình đám tang của Cha tôi. Tôi nhận ra người chủ lễ trong lễ di quan của Cha tôi là Hoà Thượng Trí Nghiêm, một bậc danh tăng của PG Khánh Hòa, một người mà gia đình tôi gần gũi và ngưỡng mộ. Với những phước duyên mà Cha tôi có được, tôi luôn cầu nguyện Cha tôi được vãng sanh về miền Cực Lạc.

Thời gian sống với Cha tuy ngắn ngủi, nhưng trong tâm của tôi Cha là một người cha vĩ đại.
Vụng đường tu con mất Cha từ nhỏ
Ơn sinh thành con mãi cưu mang
Ngày Vu Lan không được cài hoa đỏ
Đành nghẹn ngào cài hoa trắng màu tang.

( Thơ Diệu Hanh)

Tôi thấy các văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ thường có những sáng tác về Tình Mẹ nhiều hơn là Tình Cha. Nhưng đối với tôi ơn Cha nghĩa Mẹ có thể so sánh như sông dài biển rộng. Tình thương Cha Mẹ như nước chảy trên dòng sông không bao giờ ngừng. Khi chúng ta lập gia đình, làm Cha, làm Mẹ, chúng ta mới có thể cảm nhận một cách sâu sắc ý nghĩa hai chữ Tình Cha hay Tình Mẹ.
Khi còn nhỏ, tôi đọc được một câu chuyện nói về tình Cha Con.

Người cha ngồi đóng một cái cũi bằng gỗ, người con trai hỏi:
-“Cha ơi cha làm gì vậy?”
-“ Ông Nội con đã già yếu, không còn đủ sứclàm việc nữa, nên Cha đóng chiếc cũi này để đem ông Nội con bỏ trên rừng”
Khi người Cha trở về nhà, ông thấy người con trai của mình cũng đang đi tìm gỗ để đóng một chiếc cũi
- “Con ơi, con đóng chiếc cũi này để làm gì vậy?”
- “Con đóng sẳn chiếc cũi này để khi nào cha già yếu như ông Nội thì con cũng bỏ Cha vào chiếc cũi này và đem Cha bỏ trên rừng”

Người cha hối hận về việc làm của mình. Ông đã lên rừng đón Cha của mình về phụng dưỡng. Tuy nghèo nhưng cả ba người đều sống vui vẻ hạnh phúc.

Tôi cũng có đọc được một câu chuyện đăng trên một tờ báo Việt ngữ. Câu chuyện kể hai cha con đi ăn phở. Người con trai dắt tay Cha là một người mù vào tiệm phở. Anh lại gần người chủ tiệm và khẻ nói: “ Cho tôi hai tô phở, một tô phở có nhiều thịt bò và nhiều bánh phở, một tô phở ít bánh phở và không có thịt”. Hai tô phở được bưng ra để trên bàn. Anh đưa tô phở có thịt về phía nguời Cha và nói: “ Cha ơi, phở ngon lắm, Cha ăn đi”. Người Cha cầm đôi đủa cố gắng gắp miếng thịt bỏ vào tô của người con trai: “ Con ơi, ăn thịt đi, để có sức mà đi học”.Người con nhẹ nhàng gắp miếng thịt bỏ vào tô của người Cha : “ Cha đã già rồi, Cha ăn đi”Người Cha lại cố gắng gắp thịt bỏ vào tô của người con: “Con ơi, con ăn đi thịt bổ lắm”. Người con lại nhẹ nhàng gắp thịt bỏ vào tô của người Cha : “Cha hãy ăn đi, tô phở của con đã có nhiều thịt lắm rồi”
-“ Con ơi, tiệm phở này bán rẻ quá nhỉ, Cha ăn nhiều mà vẫn chưa hết thịt”…

Nhưng tôi cũng có được một niềm an ủi khi tôi tìm đưọc hình ảnh Cha tôi qua người chồng của tôi. Anh cũng tận tụy lo cho gia đình. Niềm vui của những người thân cũng là niềm vui của chính bản thân anh; Hạnh phúc của anh là mỗi buổi sáng vào bếp làm thức ăn sáng cho các con; Hạnh phúc của anh là về hưu sẽ nghiên cứu nhiều món ăn và trở thành “ masterchef” của gia đình; Hạnh phúc của anh là đi một chiếc xe Van đã cũ, có nhiều vết trầy, nhưng sẳn sàng mua cho con một chiếc xe đời mới , sẳn sàng dành tiền để mua nhà cho con; Hạnh phúc của anh là nhiệt tình đón nhận những quần áo của các con bỏ qua một bên vì đã lỗi thời. Thấy anh thương yêu và chăm sóc các con, nhiều khi tôi đã nói đùa: “ Bố của các con là Father of the year”.

Nếu Cha tôi còn sống, chắc Cha sẽ vui mừng khi có một người rễ như chồng tôi. Đây có phải là món quà quý giá nhất mà Cha đã tặng cho tôi? Còn bản thân tôi, tôi chưa bao giờ tặng cho Cha tôi một món quà nào! Tôi chưa bao giờ có dịp hát chúc mừng sinh nhật cho Cha. Tôi cũng chưa bao giờ có dịp mời Cha đi nhà hàng để mừng ngày Father’s Day. Vào ngày lễ Cha, tôi chỉ biết vào tiệm sách tìm mua một tấm card thật đẹp, viết vài hàng tưởng nhớ Cha, rồi tôi đem tấm card này dâng đến Cha đang thờ tại Tu Viện Quảng Đức và nhớ lại những tháng ngày đã sống cùng Cha.

Ngày Vu Lan noi gương Mục Kiền Liên
Vâng lời Phật mong cứu Mẹ như xưa
Cúng dường Tăng nương Pháp mầu vi diệu
Hồi hướng cho Cha ân Phật thượng thừa
( Thơ Diệu Hạnh)
Con ngó bên kia trời quê cũ
Chỉ thấy mây mờ, núi khuất xa
Nghĩa Mẹ, công Cha đền chưa đủ
Mẹ, Cha giờ hạc nội mây ngàn.

( Thơ Trần Huy sao)

Hồn Cha Mẹ có linh thiêng, xin hãy chứng giám cho lòng thành của con. Con xin lạy tạ Cha Mẹ ba lạy, để đền đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục của Cha Mẹ
Trong mùa Vu Lan Báo Hiếu, con tụng kinh Vu Lan và cầu nguyện Ông Bà, Cha Mẹ được thác sanh vào cõi giới an lành.




Melbourne, Mùa Vu Lan 2009

Hồng Hạnh Tú Hoài








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 9907)
Kinh Hoa Nghiêm nói rằng: "Tín là gốc của Đạo, là mẹ đẻ của mọi thứ công đức, nuôi lớn hết thảy gốc của Thiện". Đối với tôn giáo nói chung, đức tin phần lớn là bước đầu tiên để con người phát sinh lòng mến yêu đạo. Trong đạo Phật, tín là một trong những điều kiện căn bản để thành tựu các công đức lành (Tín- Hạnh- nguyện). Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng nói: Tin ta mà không hiểu ta là hủy báng ta.
10/04/2013(Xem: 7544)
Trong tất cả công việc, trước khi tiến hành thì bao giờ cũng vậy, chúng ta thường nghĩ đến mục đích của công việc sẽ làm sau đó, đưa ra nhiều suy tính, cách làm nào để đạt đến mục đích ấy. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng lý tưởng, ước vọng công việc trong mỗi người ai cũng có, nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện được. Có người đạt được mục tiêu trong thời gian ngắn, có người tốn kém nhiều thời gian, có người dễ dàng nhưng với người khác thì không thể trôi chảy. Cuối cùng vẫn có những người không bao giờ đạt được mục tiêu mà mình đã đề ra.
10/04/2013(Xem: 5979)
Để trở thành một người Phật tử, việc phát nguyện Quy y Tam Bảo và giữ gìn Ngũ giới là tâm nguyện, là việc cần làm đầu tiên. Do đó, chúng ta cần phải học và tìm hiểu, để thực hành hầu mang lại nhiều lợi lạc cho chính chúng ta, gia đình và khả dĩ kiến tạo một xã hội tốt đẹp.
10/04/2013(Xem: 7370)
Như chúng ta đã biết, Phật giáo Thái Lan là một trung tâm Phật giáo Nguyên thủy có tầm cỡ trong khu vực cũng như trên thế giới, về chất cũng như lượng. Ở Thái Lan, Phật giáo là quốc giáo, hơn 95% dân chúng Thái theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy. Bên cạnh đó, không kể một số lượng lớn người nước ngoài đến Thái Lan để tu tập, nghiên cứu và học hỏi về truyền thống Phật giáo này.
10/04/2013(Xem: 9316)
Phật sự viên thành là lời tán thán, cầu nguyện chúng ta thường nghe trong lễ hội, các buổi tụng kinh sau phần hồi hướng, ước nguyện thành tựu của những người con Phật luôn mong muốn trong sự thừa hành Phật đạo. Ý nghĩa cao cả của người Phật tử ở phần tự thân (tự giác) là giải trừ tam độc ở mỗi con người, diệt trừ mọi phiền não, nhằm hướng đến nhất tâm thanh tịnh.
10/04/2013(Xem: 8638)
Con đường đi đến mục đích tối hậu của đạo Phật là Giải thoát và Giác ngộ thì có rất nhiều, điều này rất hữu ích và thiết thực trong bối cảnh đa dạng về nghiệp cảm và sự sai khác về chủng tánh của chúng sanh. Đức Phật với suối nguồn tuệ giác, ngài đã quan sát đầy đủ mọi căn cơ của chúng sanh mà dùng nhiều phương tiện để hóa độ, phù hợp với mọi tâm bệnh như vị lương y giỏi dựa theo bệnh mà cho thuốc.
10/04/2013(Xem: 7060)
Hạnh phúc thay chư Phật ra đời! Xã hội Ấn Độ thời Đức Phật đản sinh, nằm trong một trạng thái đen tối và nhiều đau khổ. Sự u ám đó không phải phát sinh đơn thuần từ nghèo đói, bệnh tật mà chính là sự bế tắc từ tư tưởng con người. Biết bao học thuyết được dựng lên nhằm góp phần xóa tan nỗi khó khăn này bởi những nhà tư tưởng, tôn giáo, đạo học, tuy nhiên vẫn không chữa được căn bệnh mà con người đang vướng phải trong tâm thức của họ.
10/04/2013(Xem: 5986)
Bạn đã từng hỏi tôi: giữa cuộc đời này có tình yêu chân thật hay không? Câu hỏi quá sức hóc búa này, không phải khó đối với riêng tôi, mà khó trả lời cho rất nhiều người trong từng thời đại. Vì đây chính nội dung câu hỏi mang đầy tính thời sự và nhạy cảm của nhiều giới, mọi lứa tuổi.
10/04/2013(Xem: 6304)
Sống và Chết là hai vấn đề tối trọng. Đã biết bao nhiêu nhà tư tưởng, triết gia cho đến hàng thứ dân, tất cả đã tốn nhiều công sức, bút mực, và để tâm tìm hiểu đến vấn đề này. Thế mới biết sống và chết thật hệ trọng biết bao, cho thân phận con người trong trần thế.
10/04/2013(Xem: 5679)
Hướng nhìn về vầng trăng trên cao, mỗi người trong chúng ta sẽ có rất nhiều cách nhìn và suy nghĩ khác nhau phụ thuộc vào cảm thụ, cảm thức từng người. Tùy thời điểm rung động sai biệt của con tim, vầng trăng bất động tưởng chừng như vô thức sẽ trở nên sống động và hàm ẩn nhiều ý nghĩa dạt dào. Ở đây, hình tượng vầng trăng mà tôi nói đến chính là một điểm để hướng về, một nơi qui hướng tin cậy, một nhân cách sống.