Ngòi bút & sự thật

10/04/201318:18(Xem: 6800)
Ngòi bút & sự thật

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2009

Ngòi bút & sự thật

Lê Thanh Phong

Nguồn: Lê Thanh Phong

(LĐ) - Một giám đốc DN nói thẳng với tôi: "Xin lỗi, tôi không thích nhà báo". Ban đầu, tôi tưởng ông nói đến hiện tượng một số nhà báo hoạnh hoẹ doanh nghiệp. Nhưng không...
Ông đưa ra nhiều dẫn chứng rất thuyết phục để chứng minh cái sự không thích ấy và những điều ông nêu ra, tôi tin là có thật mà không cần phải kiểm chứng. Trong tất cả những điều ông phê phán, có một điều căn bản nhất về nghề cầm bút, đó là có nhiều thông tin không trung thực, còn những nhà báo viết không tôn trọng sự thật.
Cầm chiếc thẻ nhà báo được Nhà nước cấp, viết đôi ba bài, có phải mình đã là nhà báo thực thụ, làm việc đúng với sứ mệnh thiêng liêng nhất, đó là nói lên sự thật? Càng viết nhiều, va đập với thực tế, tôi càng thấy làm được điều đó rất khó khăn. Nhiều vụ việc, công dân bị khởi tố vì có hành vi vi phạm pháp luật, người đó bị báo chí lên án với nhiều thông tin không khách quan, thiếu chính xác.
Một doanh nhân bị bắt, ảnh nhà riêng của ông ta xuất hiện trên mặt báo, chuyện vợ con của ông ta cũng bị khai thác triệt để với nhiều sự thêm thắt, bịa đặt. Ông ta đã vào trại tạm giam, còn biết kêu ai? Người cầm bút chân chính luôn phải suy nghĩ, công dân bị khởi tố vì có hành vi vi phạm pháp luật, kết luận điều tra của Cơ quan điều tra cũng có thể không chính xác.
Công dân còn hy vọng vào cánh cửa "thoát hiểm", đó là báo chí, nhưng người cầm bút lại quay lưng với họ bằng một bài báo như bản luận tội. Báo chí lấy kết luận của cơ quan tố tụng để lên án, phê phán công dân khi họ không còn cách tự vệ hay cơ hội giải thích.
Lại có rất nhiều thông tin báo chí nói như nhau hoặc cùng im lặng. Cùng một sự kiện, đúng ra phải có nhiều thông tin đa chiều, ủng hộ, phản biện, tranh luận để dư luận soi xét ở nhiều góc nhìn. Chính sự đa chiều về thông tin và đa dạng về góc bình luận thì sự thật khách quan mới được phơi bày, người dân mới tiếp cận gần nhất hoặc trọn vẹn sự thật. Đồng thanh lên tiếng hay đồng loạt im lặng trước một sự kiện thì chính thái độ đó không thuyết phục được dân chúng.
Người dân, doanh nghiệp hằng ngày đối diện với biết bao điều trái tai, gai mắt; lại tiếp nhận thông tin tụng ca từ báo chí. Những bức xúc trong xã hội đang cần báo chí lên tiếng chia sẻ, phản biện, nhưng báo chí không dám chạm đến thì dân "không thích" là phải.
Báo chí đôi lúc chỉ đăng quan điểm của mình với lời lẽ áp đặt và cho mình là độc quyền chân lý. Nếu văn minh hơn, thì khi tranh luận với quan điểm của ai đó, báo chí cũng nên đưa đầy đủ ý kiến, bài viết của tác giả lên trên mặt báo để dư luận khách quan phán xét ai đúng, ai sai.
Nếu chỉ một mình báo chí vừa phê bình, vừa làm quan toà, trong khi người bị phê bình không được "mở miệng ra" thì báo chí đã làm ngược lại chức năng nghề nghiệp của mình.
Nhà văn, triết gia Voltare nói rằng: "Tôi có thể không đồng ý với điều anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ cho đến chết quyền được nói điều đó của anh". Đó là điều mà người cầm bút thời đại hôm nay cần phải suy nghĩ...
Lê Thanh Phong



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5578)
Gần như suốt đời, ai cũng nói tôi “giống mẹ như đúc”. Khi còn nhỏ, tôi chẳng hề bận tâm chút nào đến điều này bởi chỉ một điều đơn giản là tôi chẳng tin. Khi tôi đến tuổi trăng rằm, khi nghe những lời “con bé này giống mẹ như đúc”, tôi sẽ đáp liền: “Không đâu, mẹ là người lớn, còn cháu thì còn nhỏ mà”. Xét cho cùng, một thiếu nữ có muốn người ta nói mình giống mẹ chăng?
10/04/2013(Xem: 6302)
Ba tháng trước khi sinh con, mẹ bị tai nạn nặng khi đang trên đường về quê. Mẹ bị gãy xương đòn, phải bó bột, lại bị giập hàm không nói, không ăn gì được. Ai hỏi mẹ cũng chỉ biết khóc. Mẹ nằm mãi ở bệnh viện Phủ Lý, ở nhà chẳng ai biết tin. May là người nhà các bệnh nhân khác trong phòng đút sữa cho mẹ ăn. Chắc là mẹ đau lắm, nhưng mẹ vẫn lén bác sĩ, không uống thuốc kháng sinh vì sợ ảnh hưởng đến con.
10/04/2013(Xem: 5888)
Ngày tròn 6 tuổi, cũng là ngày tôi mất đi tình thương và sự dạy dỗ của cha. Còn bé, chưa hiểu biết nhiều, nhưng thấy mẹ đau buồn, tôi biết rằng mình không còn được ba đưa đón đi học. Chị em tôi được nghe mẹ kể về ba. Ở vùng đất mới Tây Nguyên năm xưa, người ta tìm đến công việc “đãi cát tìm vàng” với hy vọng mong manh sẽ thay đổi cuộc sống. Với ba, lần đi ấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng với bao ấp ủ: “có chút tiền mua quần áo mới cho các con ngày khai trường”...
10/04/2013(Xem: 5694)
Một người phụ nữ bước đến với túi ổi trên tay. “Anh mua giúp mấy trái ổi này, 2 cân chỉ tám ngàn đồng thôi”.Tôi ngẩng lên và bắt gặp ở người phụ nữ ấy một hình ảnh thật quen thuộc: những chiếc móng tay màu đen...
10/04/2013(Xem: 7316)
Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi. Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!....
10/04/2013(Xem: 11482)
Pháp giới bao la vô biên vô tận không thể nghĩ bàn, nhưng trong tất cả, pháp giới chỉ là cội nguồn tánh thể chân như; tánh đó hiện lên vô vàn hiện tượng, hóa thành vô số màu sắc, dệt thành hằng hà sa số thế giới không thể nghĩ bàn. Cũng vậy tính thể thanh tịnh, tính chất Thánh nhân chỉ là một, nhưng phương tiện nhân duyên hiển hiện lại mang đủ hình tướng hoạt động của hết thảy hình ảnh phàm nhân.
10/04/2013(Xem: 5572)
Nhiều ngày nay gió đông cứ ùa thổi về, đem theo những cơn mưa dai dẳng và cái lạnh giá buốt của trời Tây. Nhẹ tay lên giở từng trang lịch, tôi khẻ thốt lên: “ Rằm tháng bảy lại sắp tới nữa rồi…!”
10/04/2013(Xem: 5784)
Mỗi năm có bao nhiêu ngày lễ lớn , nhưng đặc biệt là ngày “ Tri ân Mẹ” vẫn là ngày khiến cho mọi người dù còn nhớ hay đã quên đều có dịp tìm về bên Mẹ, vui cùng Mẹ. Mẹ còn hiện tiền thì những người con như chúng ta sẽ mua tặng Mẹ một món quà, nấu vài món ăn ngon cho mẹ và có thể làm bất cứ điều gì để mẹ được vui.
10/04/2013(Xem: 5846)
Trời Melbourne đã vào cuối đông nhưng vẫn còn lạnh, lạnh đến se người. Ngoài trời đang mưa, ngồi đọc những bài văn, bài thơ ca tụng công Cha, ơn Mẹ, tôi bỗng nhớ đến Mẹ tôi vô cùng và muốn viết đôi điều về Mẹ, để bày tỏ lòng thành kính tri ân của tôi đối với Mẹ, bởi hình như tôi chưa bao giờ nói cho mẹ biết, tôi mang ơn Mẹ biết dường nào.
10/04/2013(Xem: 6985)
Tôi chưa từng nắm chặt đôi bàn tay của mẹ, chưa một lần ôm lấy mẹ dù vui hay buồn! Ba tôi mất từ năm tôi lên năm tuổi, mẹ tôi ở vậy nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Lần đầu tiên tôi bước vào học lớp một, đứa bạn ngồi cạnh hỏi gia đình tôi làm nghề gì? tôi thật xấu hổ …chỉ dám nói mẹ mình làm nghề kinh doanh. Những ý nghĩ nói dối có lẽ bắt đầu hình thành từ khi ấy. Tôi ganh tỵ với lũ bạn vì ba mẹ chúng đều làm những nghề nghiệp đáng được xã hội tôn trọng, còn gia đình tôi, mẹ làm thợ xây, phu hồ, công việc quần áo dính đầy vôi vữa…