Cảm ơn mẹ đã khắt khe

10/04/201317:37(Xem: 6264)
Cảm ơn mẹ đã khắt khe

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2008

Cảm ơn mẹ đã khắt khe

Nhị Tường

Nguồn: Nhị Tường dịch

Con không thể nào tin rằng mẹ đang muốn con đi làm với mẹ -- Đang là mùa hè, con không phải đi học, và thậm chí chỉ mới 7 giờ sáng! Mẹ, mẹ nghĩ sao vậy? Con biết là tính con cũng hay phá lệ và có những vấn đề trục trặc, nhưng con chỉ mới 14 tuổi thôi!
Mẹ được trả lương như một y tá -- còn con thì đâu biết làm cái gì trong cái nhà dưỡng lão chỉ toàn những người già đó. Hưmmm, nếu con may mắn thì ở đó có một cái giường – con sẽ chỉ nằm dài suốt ngày và xem ti vi. Vâng, con nghĩ con có thể làm được vậy thôi.
Mẹ muốn con làm gì hả mẹ? Con có thể nói gì với một người phụ nữ thậm chí không biết bà ấy đang làm gì trong căn phòng đó? Mẹ ơi, bà ấy nói có những con nhện chui ra từ lớp giấy dán tường (mà chẳng có giấy dán tường nào hết).
“Được rồi, được rồi”, con đã nói với bà ấy. “Bà Carrie là một người thường trú lâu năm ở đây, nên sẽ bà được giúp đỡ về chuyện những con nhện mà”. Con vừa nói với bà ấy rằng không có một con nhện nào ở đây hết, thế là bà ấy hết lo sợ rồi. Gần một tiếng đồng hồ trôi qua, mẹ lại kiểm tra con và bà Carrie. Mẹ mỉm cười khi con kể mẹ nghe rằng, con và bà ấy chỉ “nói chuyện”. Những kẻ xâm nhập không ai mong muốn kia đã đi mất rồi (Con đã “bắt” chúng và đem chúng ra ngoài) và giờ đây bà Carrie đang kể cho con nghe những câu chuyện thật thú vị. Bà ấy rất thích làm bạn với con bởi vì con giúp bà bình tĩnh lại.
“Con sẽ xong trong một phút thôi, mẹ ơi” “Tốt. Mẹ cần con giúp ông Bubba” “Hả?!” À, ông Bubba – cái bác già lang thang. Mẹ nói ông ấy ở tầng đâu đó khi tất cả các cửa ra vào đã báo động. Mẹ nói con kiểm tra tất cả các phòng bởi vì ông ấy thích nói chuyện với các bà. “Con sẽ kiếm ông ấy.” Con đã nói vậy. Con đi xuyên qua các sảnh lớn, và đi nhìn khắp hết những người trong này, những người đang bước đi hoặc đi bằng xe lăn và con đi vào cả phòng của những người nằm liệt giường– Con không nhớ lần cuối cùng khi con nhìn thấy mái tóc bạc là khi nào, nhưng mọi người thật tử tế với con. Một tách nước cho chỗ này, chuyển giùm kênh ti vi ở chỗ kia (mà không có bộ điều khiển từ xa ở đó) và một lời tử tế mang đến quá nhiều nụ cười và những lời biết ơn. Con sẽ không tiếp tục kể cho mẹ nghe đâu, chỉ là niềm vui thôi mà!
Con tìm thấy ông Bubba, đang thăm một “bà bạn”. “Họ yêu tôi ngay” ông ta nói khi con và ông lê bước trở về phòng ông, tay ông quàng qua người con. Ông Bubba hơi vui tính – thậm chí cháu nội ông còn lớn tuổi hơn con! Sau khi ổn định ông ấy ở trong phòng, con trở lại phòng y tá, đầu con ngẩng cao hơn và con nhảy chân sáo.
“Ăn trưa, đã đến giờ ăn trưa? Ôi chao, thời gian trôi nhanh ghê…” “Những người trong phòng ăn, họ cần được giúp đỡ; con có muốn đi xem có giúp được gì cho họ không?” Con thấy nhiều bàn ăn đã đầy đủ người – hầu hết ngồi nói chuyện với nhau, một vài người ngồi lặng lẽ. Đang tự hỏi cô bé gầy nhom này là ai và đang muốn gì. Con ngồi xuống cái bàn của những người có đôi mắt tinh anh, một người mang cái yếm. Sau khi chào tất cả mọi người, con nhìn thấy một người không thể đút cho chính mình, con xin giúp đỡ. Miệng bà ấy mở ra để nhận thức ăn. Chẳng bao lâu, dĩa bà sạch trơn và bà cảm ơn con đã giúp bà. “Không có chi, cháu thích làm việc mà!” Con trả lời và thật tình như vậy. Con đi hết từ bàn này đến bàn khác để giúp đỡ và thăm những người ngồi ăn.
Con đã mệt rồi nhưng mẹ còn nói rằng có một bà đang ngồi ở ngoài hành lang và cần giúp “một tay”. Con chạy thẳng ra đó và thấy một bà già đang cố viết một lá thư. Không thể cầm chặt cây viết nữa, nên bà cảm ơn sự đề nghị giúp đỡ của con. Mặc dù con viết nhanh hết sức, mà bà đọc còn nhanh hơn, và chỉ chậm lại đủ để thở mà thôi. Khi lá thư viết xong, con gấp lại và đút vào bao thư và dán lên đó con tem 6 xu. Bà đã ôm chặt làm con nghẹt thở.
Bây giờ đã hai giờ rưỡi, và may mắn là con không có lấy thời gian để mơ đến một cái giường trống trải – cái thú mà con đã bỏ lỡ dịp. Ngay khi con trở lại thì mẹ đang gói ghém mọi thứ, con nghĩ về cái ngày hôm ấy. Nhiều người trong phòng đã túm lấy tay con và hỏi khi nào con trở lại. Con nhìn mẹ, và hỏi, “Con có thể trở lại ngày mai và mang theo một người bạn không?”






CHÚ THÍCH

* Lời tác giả: Mùa hè đó đã nhanh chóng trôi qua khi tôi ở suốt một ngày trong viện dưỡng lão “làm việc” cùng với mẹ. Nhiều người bạn tôi đã đi cùng với tôi đến viện dưỡng lão và sau đó họ tách riêng để đến với những người già mà họ thích. Thậm chí một tờ báo địa phương cũng đã viết về “Những thiếu niên hoạt động xã hội” tại viện dưỡng lão. Mùa hè đó là năm 1970, và trong hồi ức, đó là một cột mốc thời gian của đời tôi. Mẹ tôi giờ không còn nữa, nhưng tôi vẫn hằng tin rằng bà biết bà đã làm đúng trong mùa hè đó, để rồi những năm sau đó, bà đã nhìn tôi bước lên khán đài để nhận bằng đại học –ngành điều dưỡng.





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/08/2017(Xem: 6574)
Con ngồi cùng chiếc bóng Không cùng ai Ngoài chiếc bóng ! Mùa thu trôi theo những chiếc lá bàng đỏ úa và rơi…
10/08/2017(Xem: 24883)
Hôm nay ngày Vu Lan Bông hồng em cài áo, Thanh thơi từng bước dạo Em đi lễ chùa làng.
08/08/2017(Xem: 6712)
Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ nhất tâm khánh tuế chư tôn Thiền Đức Tăng, Ni thêm một tuổi Hạ sau mùa an cư và hồi hướng công năng tu tập này đến mọi loài. Mùa Vu Lan là mùa siêu độ, giải cứu và bi mẫn. Xin chư qúi liệt vị cùng Giáo Hội tâm niệm đến những điều sau đây trong mùa Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu năm nay. 1/ Nuôi lớn Bồ Đề Tâm để vun trồng phước báo lợi sanh. Người đệ tử Phật thường nhắc nhở mình rằng, chúng ta được sinh làm người là quý giá vô ngần nhưng kiếp người cũng chóng vô thường biến hoại. Vì vậy hãy nỗ lực hành thiện, hoằng truyền Chánh Pháp, nhiếp hóa gia đình, khai dụng Phật trí. Người đệ tử Phật nguyện thắp sáng Phật Pháp và thể hiện hình ảnh đẹp của người con Phật nơi châu lục Bắc Mỹ.
05/08/2017(Xem: 6985)
Mùa Vu Lan lại trở về với đất trời của mùa Thu. Những tâm cảm sầu thương ly biệt, như những ngọn sóng ngầm, gợn lên trong lòng người con hiếu hạnh, thương cha nhớ mẹ. Lạc lõng bơ vơ, khi cha mẹ không còn hiện hữu nữa. Lòng ngậm ngùi vì chưa đáp được ân sâu. Đó là tín hiệu mùa lễ thiêng liêng của dân tộc Việt. Một Dân Tộc lấy Đạo Hiếu làm đầu.
03/08/2017(Xem: 8503)
Trên Face Book có bạn hữu mong muốn tôi viết về đề tài “Hiếu Đạo”, nhân ngày tuyên dương Cha “Father’s Day” hàng năm vào đầu tháng 9 tới. Đây là theo truyền thống phương tây và ở nước Úc này. Cố nhớ lại xem ở VN xưa nay có cái truyền thống tuyên dương công trạng của người cha hay không? Quả thực, ai thì không biết, chứ riêng tôi, nay đã ngoài thất tuần {bảy bó rưỡi} thì chẳng hề thấy có một ngày nào trên tờ lịch Đông Phương {Lịch con nước} ghi nhận ngày “Công cha” cả
28/07/2017(Xem: 7917)
Khát vọng tự do là khát vọng muôn thuở của con người kể từ khi những cá nhân và gia đình, vì nhu cầu an sinh mà tiến đến việc sống quần tụ trong bộ lạc, xã hội, lãnh thổ, quốc gia. Sự quần cư càng lớn, luật lệ chung càng phức tạp và gò bó hơn theo thời gian. Người ta đã phải đánh đổi một phần tự do của mình để được bảo vệ trong khuôn khổ đời sống tập thể. Đến khi khung luật tập thể bị lạm dụng quá mức bởi những kẻ tự cho mình có quyền chế tác, ban hành và giải thích tùy tiện theo quyền lợi cá nhân và đảng phái, thì bất công xã hội càng sâu dầy, khiến cho thống khổ dìm ngập con người dưới mức không thể chịu đựng được nữa. Khát vọng tự do bật lên thành tiếng nói, và dần đi vào hành động.
22/06/2017(Xem: 5952)
Nắng mưa tai biến bất thần Mẹ hiền lỡ bước bước lần dặm xa Sông Hằng gượng bế con qua Gió to sóng cả lập lòa hoàng hôn.
22/06/2017(Xem: 6285)
Thuở ấy, ở quê nhà, tôi nghe ông bác thường gọi cha bằng eng (anh), thằng Lợi bạn học lớp năm trường làng với tôi (lớp bốn bây giờ), gọi cha bằng chú, con các chú tôi gọi bằng ba. Chập chững lớn lên, tôi gọi theo các anh chị, gọi cha bằng cậu và cũng thật là lạ, khi các ông cha sắp có cháu nội hoặc cháu ngoại, thì lập tức được đôn lên một chức. Con họ gọi họ bằng ông, trong họ ngoài làng cũng từ đó, lấy tên người con đầu, con trưởng của họ mà gọi ông nọ, ông kia, v.v… và từ đó cái tên thường gọi ông nọ ông kia trở thành tên húy kị, chỉ ẩn mật tồn tại trong gia phổ. Tính theo phổ hệ gia tộc tôi thuộc đời thứ mười lăm trong họ, ngược lên đời thứ mười bốn, tôi còn được nghe các chú, các bác gọi cha bằng bọ. Theo địa lý vùng miền, thì người miền Bắc gọi cha bằng bố, người miền Nam ảnh hưởng ngữ âm người Việt gốc Hoa, gọi cha bằng tía.
12/05/2017(Xem: 13152)
Clip nhạc: Lòng Mẹ 2 do Ca Sĩ Ngọc Thành trình bày