Giống mẹ như đúc

10/04/201317:20(Xem: 5742)
Giống mẹ như đúc

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Giống mẹ như đúc

Nhị Tường dịch

Nguồn: Linda Coleman-Willis


Gần như suốt đời, ai cũng nói tôi “giống mẹ như đúc”. Khi còn nhỏ, tôi chẳng hề bận tâm chút nào đến điều này bởi chỉ một điều đơn giản là tôi chẳng tin. Khi tôi đến tuổi trăng rằm, khi nghe những lời “con bé này giống mẹ như đúc”, tôi sẽ đáp liền: “Không đâu, mẹ là người lớn, còn cháu thì còn nhỏ mà”. Xét cho cùng, một thiếu nữ có muốn người ta nói mình giống mẹ chăng? Thế rồi, tôi sẽ chạy đến nhìn vào trong gương để chắn chắn rằng tôi không thay đổi kể từ lúc soi gương lần trước. Bớt căng thẳng khi thấy mình vẫn là mình trong gương, tôi cong môi: “Xùy, chỉ dọa thôi”
Khi điều đó xảy ra vào tuổi 25, tôi sẽ nói: “Không đâu. Mẹ cháu già rồi, còn cháu thì còn trẻ mà” và một lần nữa tôi lại đến trước gương để xác minh lại mọi điều. Khi bớt lo lắng, tôi lại khẽ càu nhàu: “Mình chẳng biết mắt mọi người có vấn đề hay sao đó. Mình đâu có giống mẹ chút xíu xiu nào”
Vào tuổi 35, khi đã chín chắn, tôi đã không còn phản ứng với tất cả những gì tôi được gán cho mình: “Chị giống y như mẹ chị”, nhưng tâm tư tôi thì nghĩ rằng: Ồ, không, mọi người chẳng thấy được tóc của mẹ đã hoa râm và rụng đi nhiều, vòng eo thì phình ra, bước đi thì chậm chạp. Đó đâu phải là tôi. Tôi có thể đi bộ mười lăm phút cả cây số, tôi làm việc suốt ngày, và bước chân của tôi nhanh hơn cái thời tuổi hai lăm nữa kia. Không, dứt khoát là tôi chẳng giống mẹ chút nào. Tôi vẫn còn lén đi đến trước gương chỉ để chắc chắn điều đó.
Vào ngày tôi chuẩn bị cho sinh nhật thứ 50 của mình, tôi hăng hái thức dậy và hạnh phúc ngập tràn. Khi đi ngang qua chiếc gương dài trong góc phòng ngủ tôi giật mình bắt gặp thấy một dáng dấp thật đáng ngạc nhiên. Tôi dừng lại và nhìn kỹ hồi lâu. Tôi không thể tin vào mắt mình. Đó là mẹ -- đang đứng nhìn tôi chăm chú. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Khi tôi nhìn trong gương, thay vì khó chịu và phủ nhận những nét giống nhau thật đặc biệt mà vì lý do nào đó tôi đã cố tình lảng tránh trong những năm qua, thì giờ đây tôi lại cảm thấy một sự an ủi lạ lùng khi nhìn thấy mẹ và chân dung tôi hòa quyện nhau trong gương.
Bỗng nhiên, tôi thấy ngoài sự giống nhau về hình dáng cái gì đó còn hơn thế nữa. Tôi thấy đằng sau mái tóc lơ thơ và vóc dáng đẫy đà là một sức mạnh và lòng can đảm mà mẹ luôn có khi phải đương đầu với thảm kịch - mẹ đã truyền cho tôi sức mạnh và lòng can đảm đó. Tôi thấy một tính quả quyết mà nhờ đó đã giải thoát mẹ khỏi đau khổ và nghèo túng– và mẹ đã trao cho tôi tính quả quyết đó. Tôi thấy sự tận tụy của mẹ với những công việc khó khăn - sự tận tụy mà mẹ đã dạy cho tôi để tôi có thể đạt được những mục tiêu của mình. Tôi thấy tình yêu và lòng tự hào mà mẹ đã giữ gìn cho gia đình để rồi mẹ truyền sang tôi, để tôi có thể nâng niu và hạnh phúc với gia đình riêng của mình. Vâng, khi tôi nhìn trong gương, tôi nhận ra đó chính là tình yêu và niềm lạc quan trong cuộc sống luôn có nơi mẹ, và mẹ đã dạy cho tôi để biết sống cuộc sống của mình một cách trọn vẹn và biết tri ân cuộc sống mỗi ngày.
Hôm nay, khi tôi nhìn mẹ, tôi sững người khi thấy mẹ thật giống bà ngoại làm sao, và tôi cũng thật giống mẹ làm sao.
Giờ đây, khi ai nói rằng tôi giống mẹ, một cảm giác ấm áp lan truyền trong tôi và tôi chỉ cười nhẹ nhàng, gật đầu và nói một cách tự hào: “Xin cảm ơn”
Từ http://www.beliefnet.com/chickensoup



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/08/2017(Xem: 11182)
Khi tôi 26 tuổi, tôi hạ sinh một bé trai kháu khỉnh. George có mái tóc đen, mắt xanh và cặp lông nheo dài tôi chưa bao giờ thấy ai có được như vậy. Cu cậu bắt đầu nói khi được chín tháng, đi được khi được mười tháng và có thể bay nhảy khi được hai tuổi. Cậu bé là niềm vui của tôi, và tôi yêu thương thằng bé hơn cả tình thương mà tôi có. Đứa Con Trai Hoàn Hảo, Sharon Drew Morgan, Quảng Tịnh dịch
28/08/2017(Xem: 6230)
Tiết tháng bảy lại về, đất trời biến chuyển, những hạt mưa cũng đã dần đều đặn hơn. Mùa thu đến, những chiếc lá vàng cũng lác đác rụng rơi khi cơn gió khẽ lùa qua từng đợt. Trong những khoảnh khắc như thế này quả thật cũng có chút xuyến xao, phần còn lại có lẽ cũng muốn hoà cùng đất trời chung vào trong không gian ấy: Cơn gió lạnh vẫn ôm chặt chiếc lá Hoà cùng mưa khẽ rơi nhẹ bên thềm Tháng bảy vọng Vu Lan mùa hiếu hạnh Mẹ yêu thương lặng lẽ giữa vô thường.
28/08/2017(Xem: 17276)
Vào sáng ngày chủ nhật 27 tháng 8 năm 2017 (nhằm ngày 06 tháng 7 năm Đinh Dậu), chùa An Lạc và chùa Tân Long ở thành phố San Jose, tiểu bang California đã long trọng tổ chức Đại lễ Vu Lan báo hiếu năm 2017, Phật lịch 2561. Tại chùa An Lạc, chương trình cụ thể như sau: 09h30 Chư Tôn đức và Phật tử tề tựu 09h45 Thuyết pháp: Ni sư Tiến sĩ Thích Nữ Giới Hương, trụ trì chùa Hương Sen, thành phố Perris. 10h45 Cử hành Đại lễ Vu Lan. Sám chủ: Hòa thượng Thích Thông Đạt, viện chủ chùa Đại Nhật Như Lai, thành phố San Jose. 12h00 Trì bát khất thực. Phật tử thọ trai. 13h00 Văn nghệ cúng dường Vu Lan 15h00 Cúng thí thực Trong phần thuyết giảng về ý nghĩa ngày lễ Vu Lan, Ni sư Thích Nữ Giới Hương đã đưa ra nhiều câu hỏi cho đại chúng trả lời, làm buổi giảng sinh động, và đã tặng khá nhiều sách do Ni sư biên soạn từ năm 2004 đến nay như: Quan Âm Quảng Trần, Luân hồi trong lăng kính
27/08/2017(Xem: 14840)
Vào sáng ngày 20 tháng 8 năm 2017 (ngày 29 tháng 6 năm Đinh Dậu), chùa Đức Viên tọa lạc tại thành phố San Jose đã tổ chức lễ Tam bộ nhất bái cho 250 chư Tôn đức Ni và Phật tử đến từ nhiều tự viện Phật giáo ở các tiểu bang từ Tây sang Đông của Hoa Kỳ: chùa Huê Lâm (tiểu bang Massachusetts); chùa Hải Ấn (tiểu bang Georgia); chùa Thiên Long (tiểu bang Nevada); chùa Phật Tổ, thành phố Long Beach, chùa Liên Hoa, thành phố San Jose và chùa Đức Viên, thành phố San Jose (tiểu bang California).
27/08/2017(Xem: 14135)
Lễ Vu Lan PL 2561 (2017) tại Chùa Giác Hoàng - Úc Châu , Trụ Trì TT Thích Giác Tín
27/08/2017(Xem: 13448)
Lễ Vu Lan PL 2561 (2017) tại Chùa Bắc Linh, Nam Úc, Trụ Trì TT Thích Viên Trí
27/08/2017(Xem: 6440)
Một đóa hồng tươi thắm anh và em với tôi diễm phúc cài lên áo trong mùa Vu Lan Báo Hiếu. Là một hạnh phúc không gì bằng, là một niềm vui lớn trong đời khi chúng ta còn được chiêm ngưỡng chân dung cha mẹ, để là điểm tựa, để là bức tường thành cho cuộc đời chúng ta lớn khôn thành người. Mẹ! Là người vượt biển chẳng sợ hiểm nguy cho con cất tiếng khóc chào đời, Mẹ! Là thánh nữ Maria ôm con vào lòng đầu tiên để sưởi ấm cái giá rét mùa đông. Mẹ! Là ông Bụt hiền từ nhìn con ấu yếm khi mẹ tròn con vuông sau cơn Thập Tử Nhất Sinh
27/08/2017(Xem: 7543)
Mẹ ơi ! Bây giờ là tháng 9, mùng 3 Mây trắng vẫn thênh thang lùa vào nỗi nhớ Phương trời cũ, Biết đâu tìm hơi thở Bóng mẹ mùa thu đổ xuống bóng hoàng hôn !
27/08/2017(Xem: 9000)
Rằm tháng Bảy, Tết Trung nguyên, Lễ Vu lan còn được hiểu là lễ báo hiếu, là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo. Rằm tháng Bảy, ngày Xá tội vong nhân của phong tục Á Đông. Theo tín ngưỡng dân gian, là ngày mở cửa ngục, ân xá cho vong nhân nên có lễ cúng Cô Hồn (vào buổi chiều) cho các vong linh không nhà cửa, không nơi nương tựa, không có thân nhân trên Dương thế thờ cúng, và là ngày mọi tù nhân ở Địa ngục có cơ hội được xá tội, được thoát sanh về cảnh giới an lành. Vu Lan là từ viết tắt của Vu-lan-bồn cũng được gọi là Ô-lam-bà-noa là cách phiên âm Phạn-Hán nghĩa là "treo (ngược) lên". Thế nên còn gọi là Giãi Đảo huyền "giãi tội bị treo ngược lên"