Những vòng xe của mẹ

10/04/201317:19(Xem: 6185)
Những vòng xe của mẹ

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Những vòng xe của mẹ

Đỗ Quỳnh Hương

Nguồn: Đỗ Quỳnh Hương

Ngày tròn 6 tuổi, cũng là ngày tôi mất đi tình thương và sự dạy dỗ của cha. Còn bé, chưa hiểu biết nhiều, nhưng thấy mẹ đau buồn, tôi biết rằng mình không còn được ba đưa đón đi học.
Chị em tôi được nghe mẹ kể về ba. Ở vùng đất mới Tây Nguyên năm xưa, người ta tìm đến công việc “đãi cát tìm vàng” với hy vọng mong manh sẽ thay đổi cuộc sống. Với ba, lần đi ấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng với bao ấp ủ: “có chút tiền mua quần áo mới cho các con ngày khai trường”...
Ba bị dòng nước lũ từ thượng nguồn đổ về cuốn trôi đi không tìm được xác, để lại nỗi đau cho mẹ, sự thiếu vắng tình thương nơi các con và còn đó dở dang một lời hứa... “ba sẽ về trong ngày khai trường của các con!”.
Mái tranh xiêu càng trở nên cô quạnh. Mẹ - người phụ nữ chưa đầy 30 tuổi đã chịu cảnh góa bụa với hai bàn tay trắng và 4 đứa con thơ. Vật kỷ niệm mà ba để lại cho mẹ là chiếc xe đạp cũ kỹ. Thế là, hằng ngày, từ mờ sáng, mẹ đạp xe cả mấy chục cây số dãi dầu mưa nắng để kịp lúc mặt trời đi ngủ, mang về vài cân lúa, mấy buồng chuối đổi lấy những chén cơm, mảnh áo cho con.
Ngày qua ngày, mẹ bộn bề với công việc mưu sinh, chúng tôi chỉ có thể quây quần bên mẹ mỗi khi về đêm, căn nhà nhỏ với ngọn đèn dầu leo lét...
Còn nhớ, một lần mẹ về rất trễ. Trời khuya, mưa như trút nước, bên ngọn đèn dầu dưới mái nhà nhỏ hiu quạnh, cả bốn chị em tôi ngồi trước hiên nhà đợi mẹ. Đêm đó, mưa không ngớt, khuya lắm, tôi mới nghe tiếng xe cộc cạch quen thuộc của mẹ. Nhìn thấy mẹ tôi bật khóc, người mẹ ước sũng và run lên vì lạnh.
Trên xe chở một cần xé ổi, mẹ dịu dàng giải thích để dỗ dành tôi "hôm nay có mối bán rẻ nên mẹ cố gắng chở về bán để có thêm chút tiền lời. Qua một chiếc cầu ván nhỏ, trời lại tối nên mẹ trượt chân ngã xuống sông, may mà không sâu lắm...”, nghe mẹ nói mà tôi thấy thương mẹ vô cùng.
Đêm đó, mẹ thắp hương cho ba lâu hơn mọi khi...
Từ đêm ấy, ngày nào mẹ về trễ, chị em tôi lại ngồi trước hiên khóc đợi.
Thời gian trôi, chúng tôi ngày một lớn và mẹ ngày một già, mái tóc mẹ phần muối đã nhiều dần.
Nếu còn ba, có lẽ chúng tôi sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn. Nhưng tôi lại không buồn vì sự thiếu vắng tình thương ấy vì chúng tôi có một người mẹ tuyệt vời, một người vừa là cha vừa là mẹ. Mẹ đã cho tôi biết sống ở đời cần nhất là nghị lực và lòng thủy chung.
Cảm ơn mẹ, người tuyệt vời nhất của đời con!
Đỗ Quỳnh Hương, Cần Thơ



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 17632)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 18120)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 24057)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 8528)
Cũng như có những trang kinh đức Phật chỉ dạy phương pháp báo đáp ân đức sâu dày đối với song thân một cách thiết thực nhất. Có nghĩa là đức Phật đã chỉ bày cách báo ân chơn chánh, hợp đạo lý, có lợi ích trong hiện đời và mai sau.
29/07/2014(Xem: 6823)
Lòng mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào, Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào … Giữa khuya, âm thanh trầm bổng, sâu lắng ngọt ngào của một giọng hát nữ vang lên rồi vọng vào chốn thiền môn tĩnh lặng như xoáy vào tim. Con giật mình tỉnh giấc bàng hoàng nhớ Mẹ da diết. Nỗi nhớ làm con hạnh phúc, khiến con nhận ra tình mẫu tử thiêng liêng vẫn tồn tại giữa Mẹ và con. Vậy mà cả một thời gian dài, cả một đoạn đường đời, tình cảm ấy đã bị những oán hận, buồn tủi và sự vô cảm, vô tình làm con quên lãng, làm con không thể nhận ra được tình cảm của Mẹ cũng như nỗi đau day dứt của Mẹ. Giờ thì con đã hiểu nên biết nhớ biết thương khi tiếng hát về Mẹ vọng lên giữa đêm trường.
29/07/2014(Xem: 10437)
Hiếu thảo là truyền thống đạo đức quý báu của người Việt Nam nói riêng và người Á Đông nói chung . Chữ hiếu trong dân gian Việt Nam Người Việt Nam khi nói đến chữ Hiếu, liền nghĩ đến việc “thờ cha, kính mẹ”, như bài ca dao vở lòng mà ai cũng thuộc: “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”; hoặc trong Quốc văn Giáo khoa thư ngày trước:
29/07/2014(Xem: 11085)
Siêng năng cần mẫn nhọc nhằn Công ơn Cha Mẹ vĩnh hằng cao sâu Đẹp thay chín chữ Cù lao: Sinh ra đau đớn xiết bao nhiêu tình Cúc thời nâng đở hy sinh Phủ năng chăm sóc vỗ về vuốt ve Súc thường bú mớm no nê Trưởng nuôi thể xác, dưỡng mê thân hình Dục thời dạy dỗ thâm tình Cố luôn trông ngắm xem nhìn thiết tha Phục quấn quít không rời tay Phúc lo đầy đủ ẳm bồng không xa
29/07/2014(Xem: 7275)
MƯỜI CÔNG ĐỨC CỦA MẸ Ơn Cha Mẹ sâu dày không kể xiết Suốt cuộc đời gian khổ cũng vì con Bao đắng cay sức lực dẫu hao mòn Đức hy sinh vẫn chẳng hề nao núng
29/07/2014(Xem: 11351)
"Cây có cội mới trổ cành xanh lá Nước có nguồn mới tỏa khắp rạch sông" Được làm người công đức của cha ông Nên danh phận cảm nhờ ơn xã hội Chúng ta được thân làm người, là nhờ có tổ tiên, ông bà, cha mẹ và nhiều nhân duyên hội tụ. Chúng ta được khôn lớn nên người là nhờ ở sự trưởng dưỡng, giáo dục của Cha, Mẹ, Thầy, Cô và Xã Hội. Công ơn to lớn ấy, trong kinh Phật đã dạy có Bốn Đại trọng ân: 1/ Ơn Quốc gia, thủy thổ, 2/ ơn Cha, Mẹ, 3/ Ơn Tam bảo, 4/ Ơn Đàn na tín thí (xã hội), trong đó công ơn của cha mẹ là to lớn nhất, sánh bằng non biển, không thể bút mực nào tả xiết. Chỉ có tri niệm và thực hành mới hy vọng có một chút đáp đền. Đức Phật đã dạy rằng: công ơn của cha mẹ bao la như biển cả và cao vòi vọi như trời xanh vô hạn, với sự hy sinh cao đẹp, “bên ước mẹ nằm, bên ráo phần con”, thật là “ Đi khắp thế gian, không ai tốt bằng Mẹ, gánh nặng cuộc đời, không ai khổ bằng Cha”, Thương và lo cho con nên “miễn sao có lợi thì làm, chẳng màng tội lỗi, bị giam bị cầm…”.