Về với mẹ…!

10/04/201317:16(Xem: 5591)
Về với mẹ…!

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Về với mẹ…!

Như Nhật

Nguồn: Như Nhật

Mỗi năm có bao nhiêu ngày lễ lớn , nhưng đặc biệt là ngày “ Tri ân Mẹ” vẫn là ngày khiến cho mọi người dù còn nhớ hay đã quên đều có dịp tìm về bên Mẹ, vui cùng Mẹ.
Mẹ còn hiện tiền thì những người con như chúng ta sẽ mua tặng Mẹ một món quà, nấu vài món ăn ngon cho mẹ và có thể làm bất cứ điều gì để mẹ được vui. Mà nếu như không có chi dành cho Mẹ thì chuyện trò cùng Mẹ, cười với Mẹ thôi…là đủ lắm rồi. Nụ cười mà có khi cả năm trời hay hơn thế nữa…mình cũng đã không thể dành cho Mẹ với tất cả tình thương! Mà nếu như Mẹ đã mất thì chúng ta cũng có thể tìm về với Mẹ trong ký ức, đến Chùa thắp nén hương tưởng niệm, làm những việc phước lành hướng về Mẹ.
Ở các nước Tây Âu thì có ngày lễ Mẹ ( Mother’s day ) và ngày lễ Cha ( Father’s day ). Riêng ở quê hương mình thì có ngày lễ Vu Lan (15-7 âm lịch), còn gọi là “ Ngày báo hiếu” Vào ngày lễ này, mọi người đều có dịp tụ hội về Chùa trì tụng kinh Báo Ân, sau đó được nghe qúy Thầy giảng dạy về ân đức của Cha Mẹ và hiếu đạo làm con. Cuối cùng thì mỗi người sẽ được cài lên áo những nụ hoa hồng đỏ nếu như ai đó còn có Mẹ, và hoa hồng trắng cho những ai đã mất Mẹ. Riêng tôi , tôi vẫn còn có được diễm phúc thiêng liêng này. Diễm phúc còn có Mẹ !
Khác hẳn với hình ảnh những bà Mẹ già với chiếc áo tơi màu, nón lá xiêng, tảo tần hôm sớm… đã được nhiều người nói đến qua những dòng thơ lời nhạc. Mẹ tôi đã ngoài 70, nhưng Mẹ rất đẹp lão. Tóc Mẹ tuy đã bạc trắng màu mây nhưng luôn được cắt ngắn vờn vợn… trông Mẹ không khác nào bà tiên của thời đại…mà không như thuở xưa tóc búi sau đầu. Mẹ tuy đã cao tuổi, nhưng vẩn còn nhanh nhẹn và linh đông lắm. Dù chưa từng phải buôn tảo bán tần, nhưng vào những năm khó nghèo, Mẹ cũng đã như bao người… thức dậy khi trời còn chưa tỏ, lui cui nhen từng nhúm lửa, đãi từng hạt đậu, nếp, lột từng trái chuối nhỏ, vo tròn nhựng viên trôi nước…để kịp sáng có ra những nồi chè đủ loại dàn bán trước nhà. Năm 1990 Ba tôi vì quá lao lực nên ngã bệnh, không bao lâu thì mất. Khi ấy anh chị em đều đã lớn, ai cũng có thể tự lo cho mình. Tôi thì đã xa Mẹ Cha kể từ ngày vào Chùa xuất gia tu học. Xa Mẹ thôi, nhưng không mất Mẹ. Đó là hạnh phúc mà tôi còn có được! Cho đến bây giờ dù đã ở chốn xa, nhưng hình ảnh Mẹ vẫn luôn trãi dài trong đời sống của tôi. Thế nên tôi luôn không bao giờ có cảm giác thiếu vắng Mẹ. Nhưng nghĩ về Mẹ, nhớ Mẹ thì nhiều lắm lắm..!
Hồi còn bên quê nhà, vào mỗi khi đi học, tôi thường tranh thủ chạy về thăm Mẹ, thăm Mẹ một chút thôi là đủ rồi. Những lúc như thế tôi thưòng có quà cho Mẹ, một vài trái cây cúng Phật hay ít bánh kẹo nào đó mà tôi có được từ những phần chia chúng. Những món quà rất khiêm tốn và đơn giản, ấy vậy mà Mẹ rất vui vì biết tôi thương và nghĩ đến Mẹ. Cuối tuần tôi thường đón Mẹ về Chùa cả ngày. Những dịp Mẹ con gần bên nhau, tôi thường hay kể chuyện vui cho Mẹ nghe, để được thấy Mẹ cười dòn giã. Chuyện về “ Châu Lợi Bàn Đặc” học tối trời mà cũng không thể nhớ nổi hai chữ “ chổi quét”, cuối cùng bị anh đuổi bò lăn ra khóc. Chuyện “ Cấp Cô Độc” dụ con nghe pháp trả tiền. Chuyện A Nan Đà đã tu rồi mà còn nhớ vợ đến não phiền v.v…Dù đã là một Sư Cô nhưng mỗi lần bên cạnh Mẹ , tôi không muốn đóng bộ trang nghiêm đâu , vì như thế Mẹ sẽ có cảm giác mình xa cách Mẹ lắm. Tôi thường hay đi chợ, nấu những món chay rất ngon cho Mẹ thưởng thức. Mẹ vừa ăn vừa tấm tắc khen “ Sao Cô giỏi quá vậy, nấu ăn ngon quá trời !”. Tôi cười với tất cả niềm vui sướng. Ở Chùa, lúc nào cũng bị rầy la bởi bao điều, vậy mà hể gần Mẹ thì cái chi cũng được khen , không phình mũi lên sao được ? Sau bửa cơm ngon, vui với Mẹ xong thì tôi bắt đầu hắng lấy hơi ra oai “giảng sư” thao thao bất tuyệt nói cho Mẹ nghe về nhân quả, nghiệp báo và công đức phóng sanh, niệm Phật. Mẹ bị nặng tai nên tôi phải nói thật lớn, lớn đến nổi những nhà quanh bên đều nghe, thì Mẹ mới nghe được. Và cứ mỗi lần thuyết pháp xong là tôi khô rát cả cổ, đau cả họng. Vậy mà dường như chưa chắc ăn lắm, tôi còn hỏi lại : “ Mẹ, con nói Mẹ có nghe rõ không vậy ? Mẹ hiểu hết không ? Mẹ chưa hiểu thì con nói tiếp. Mẹ khoa tay, nhìn tôi cười rồi nói; “ Mẹ hiểu rồi, nghe rõ lắm không sót một chữ. Cô nói hay quá trời, nhưng thôi Cô mệt rồi, nghĩ hơi đi, Cô mà nói nữa, Cô không xỉu thì tôi cũng xỉu đó” Thế là cả hai Mẹ con cùng cười vang!
Có câu “ Tưới lâu thấm đất”. Thật vậy, lần nào cũng phải rỉ rã bên tai Mẹ, nghe riết Mẹ cũng nhập vào tâm. Giờ Mẹ đã biết ăn chay, chay kỳ, chay tháng, chay năm… Mẹ rất thích làm phước, giúp đở người nghèo. Biết về Chùa lạy Phật, cúng dường với tất cả sự thành tâm. Tôi có tặng cho mẹ xâu chuổi thật đẹp và dặn dò rất gắt.: “ Mẹ phải nhớ niệm Phật mỗi ngày và đừng quên mẹ nhé!” Mẹ cười thật hiền và nói : “ Tôi nhớ mà, không có quên đâu Cô đừng lo “
Nhưng tôi biết không có tôi thường xuyên nhắc nhở, Mẹ thường hay quên lắm. Nhưng không sao, hạt mầm đã nứt, rễ đã bén, theo thời tiết nhân duyên cây sẽ tự vươn lên. Mẹ tôi cũng thế, cuộc sống đôi lúc sẽ là ngưòi bạn nhắc nhở Mẹ trở về với câu Phật hiệu, trở về với đời sống tâm linh.
Với Tôi, bao điều nho nhỏ dành cho Mẹ. Tôi thấy cả Mẹ và tôi đều có được hạnh phúc. Hạnh phúc bắt nguồn từ tình thương và ý thức sống dành cho Mẹ. Và tôi nghĩ mình đâu cần đợi đến ngày lễ Vu Lan, ngày “ Tri ân Mẹ” thì mới có thể làm gì đó cho Mẹ, nghĩ về Mẹ. Một năm 365 ngày, mà chỉ có một ngày “ Về với Mẹ” thì thật thảm thê quá! Mình sẽ lỗ thật nhiều, mất mát thật nhiều! Trong cuộc đời, có những sự mất mát mà cho dù ta có cố gắng cách mấy đi nữa để bù đắp lại cũng không thể được . Thế nên đừng để vuột mất Mẹ, vì một khi mất Mẹ rồi ta sẽ khổ đau lắm, hối hận không cùng và tiếc nuối khôn nguôi. Tôi không muốn điều này xảy ra với tôi , với bao người.
Tất cả chúng ta, ai cũng thương Mẹ, nghĩ về Mẹ. Nhưng rất ít khi chúng ta chịu ngồi nhìn ngắm lại tình thương của mình đối với Mẹ. Thói quen của chúng ta phần nhiều thích cân đo, thiệt hơn với Mẹ, thay vì là “sự nhìn lại” trong ý thức nội quán để thấy rõ hơn về Mẹ. Để biết là mình thương Mẹ như thế nào? Đã làm khổ Mẹ nhiều hay ít ?
Thương Mẹ , nghĩ về mẹ, đây không chỉ là ý niệm trừu tượng và chúng ta không thể mãi bơi lội trong những sáo từ, mà đây là điều ta phải thực hiện, phải làm với cả trái tim mình ngay khi còn có Mẹ!
Nấu một bát canh ngon, pha ly cà phê cho Mẹ, ủi cho Mẹ đôi áo, mua thêm cho Mẹ chiếc mền khi trời đã sang đông. Đưa Mẹ đến Chùa, cười vui với mẹ v.v… Tôi nghĩ những việc như thế không chiếm mất nhiều thời gian của mình đâu. Thật sự là không ! Và chừng đó thôi cũng đủ cho ta nhỏ đầy giọt yêu thương đối với Mẹ. Vậy thì sao ta không thể ? Nhất là ở nơi xứ người này, chúng ta đâu phải nhọc công nuôi Mẹ? Đâu phải hao tốn bạc tiền để phụng dưỡng Mẹ, chỉ là chúng ta có thật thương, thật hiểu, thật nghĩ về Mẹ hay không mà thôi. Và đây cũng là niềm mong đợi, khát khao của những bà Mẹ chốn tha hương…!
Mỗi mùa Vu Lan đến, hoa hồng luôn được cài trên áo người. Hoa hồng là biểu hiện của sự thương yêu. Cài hoa lên áo là thay lời nhắc nhở là chúng ta hãy đừng quên là chúng ta đang còn có Mẹ! Và hãy thương yêu Mẹ nhiều hơn, yêu Mẹ nhiều hơn nữa.
Ước mong sao, ngày nào đó, mỗi người đều sẽ thêu trên áo những nụ hồng nho nhỏ, màu đỏ thẩm, để khi gặp nhau không cần nói gì với nhau cả, nhưng nhìn thấy hoa ở đâu là hiểu ngay ở nơi đấy có sự hiện diện của “ Mẹ”. Và điều tôi muốn nói “ Hoa Hồng” đâu chỉ đến mùa Vu Lan mới nở một lần, mà hoa luôn nở và ngát hưong thơm trong vườn tâm của mỗi người, những người luôn biết sống cho Mẹ và vì Mẹ !
Ngoài kia bên sau vườn, những nụ hồng vừa hé nở, vài hạt sương long lanh còn vương đọng trên lá. Chúng rực rỡ sắc màu nhưng cũng dịu dàng như nụ cười của Mẹ, như những giọt mật yêu thương và đẹp thay như một lời nguyện ước… nhắn gởi đến bao người….!
…Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh
Đóa hoa màu hồng vừ cài lên áo đó em
Thì xin anh, thì xin em… hãy cùng tôi vui sướng đi…
Hãy cùng tôi vui sướng đi…!

Viết vào mùa Vu Lan PL 2551
Tây Úc 2007
Như Nhật.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 8223)
Đạo Phật có sứ mạng mang ánh sáng và tình thương đến cho muôn loài. Ánh sáng lung linh của tinh tú, chói lọi của mặt trời, hay u huyền của vầng trăng có thể giúp cho vạn hữu thoát khỏi mọi phiền tạp, mò mẫm, tối tăm và u ám của cuộc đời. Ánh sáng của chánh pháp, của tình thương có thể giúp cho muôn loài sống an vui tự tại, xua tan tất cả mọi bóng tối của si mê lầm lạc. Ánh sáng và tình thương là hai sự trạng vô cùng rạng rỡ và hoạt dụng trong nguồn sống của đạo Phật.
10/04/2013(Xem: 5954)
Cứ mỗi lần mùa hiếu hạnh trở về là mỗi lần gợi lên trong mỗi chúng ta cảm xúc trào dâng về mẹ và cha. Vu Lan báo hiếu đã nghiễm nhiên trở thành lễ hội văn hóa của cả dân tộc, lễ hội văn hóa của tình người, của lòng từ bi ban vui và cứu khổ. Có thể nói, ngày lễ Vu Lan có tác dụng rất lớn đến quan điểm về cuộc sống của nhân sinh.
10/04/2013(Xem: 5740)
Trước bàn thờ Tổ Tiên, tôi đứng yên lặng thật lâu, để quán chiếu, để đi sâu vào đời sống của hiện tại và từ đó, nhìn lại quá khứ của nhiều thế hệ ông bà, cha mẹ nhiều đời trải dài xuống, cho đến hôm nay. Trong lòng nao nao, nhiều cảm khái, xúc động. Thật sự, có được thân người rất là khó và tự nhiên, lại nghĩ nhiều đến công ơn sinh thành, dưỡng dục cưu mang của cha mẹ…
10/04/2013(Xem: 7043)
Mẹ tôi có ba người con : Con trai lớn là Huỳnh lê Tiến, cô gái út là Huỳnh thị Mỹ Dung, tức văn sĩ Huỳnh Dung, và chúng tôi là Huỳnh trung Chánh. Trong ba anh em, nếu kể đến lòng hiếu thảo và thương yêu mãnh liệt có lẽ tôi không sánh bằng anh em tôi, nhưng tôi là đứa con có cơ duyên gần gũi với bà, chia sẽ đắng cay với bà vào những giây phút hiểm nguy trên cuộc đời như lần đi xuồng chèo trên giòng Cửu Long giữa cơn binh lửa từ Trà Vinh về Cao Lãnh năm 1945, lần gay go vượt biển đến trại tị nạn Mã Lai năm1977......
10/04/2013(Xem: 5834)
Qua khoảng thời gian dài suy nghĩ đắn đo, Mẹ quyết định rời chốn cũ theo về cùng em gái. Có lẽ tình thương dành cho người còn lại, vẫn nặng hơn người miên viễn cách xa. Mẹ vốn yếu mà không đuối, vì có niềm vui khi sống một mình, không bám víu, trông chờ từ con cháu. Nhưng ngoài những ngày an vui, bình lặng, còn có nhiều ngày thân chẳng chiều tâm.
10/04/2013(Xem: 6001)
Sau ngày cha mất, lũ con chợt khám phá ra tình mẹ dành cho cha quá đậm. Như cây cổ thụ xum xuê một ngày bật gốc, để lại người nép bóng phận đời chới với. Ngày ngày đưa tay quơ tìm giữa khoảng không còn lại. "Má bầy trẻ" và "ba thằng Đ" là cách xưng hô hàng ngày. Có lần giữa bữa ăn, em gái út tinh nghịch hỏi: Hồi mới gặp, ba má gọi nhau bằng gì?
10/04/2013(Xem: 6816)
Người đàn ông lạ ở tuổi trung niên có chiếc hoa trắng cài trên áo nhìn Lam chăm chú và khó hiểu. Lam rụt rè nhìn lại cười xã giao rồi quay đi, thầm nghĩ: "Lạ lắm, người này ta đã gặp ở đâu rồi ?”.Cố moi ký ức nhưng Lam không nhớ nổi, lúc này đây, dường như Lam chỉ còn nhớ đến sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” trong tâm tưởng thôi...........
10/04/2013(Xem: 5991)
Tuntu mỉm cười một mình với đôi mắt rực sáng. Sau đêm nay, nó sẽ được chấp thuận trở thành một chiến binh. Ngồi dựa lưng phía sau lều, nó nhìn bao quát về cánh phụ nữ của bộ tộc đang bận rộn chuẩn bị bữa ăn chiều. Vài cô gái già vừa làm, vừa hát vừa tám chuyện. Mùi hương dễ chịu của đất và củi đốt tràn ngập không gian. Tuntu thấy hạnh phúc và hoàn toàn mãn nguyện.
10/04/2013(Xem: 5607)
"Mẹ sẽ không quên mang theo cái cối xay khoai chứ mẹ?" Tôi hỏi qua điện thoại sau khi thông báo với mẹ tôi phải chuẩn bị đi mổ vú. Ngay ở cái tuổi tám mươi hai và một khoảng cách xa ba ngàn dặm, mẹ vẫn biết tôi muốn nói gì: món xúp khoai tây nghiền.
10/04/2013(Xem: 6137)
Sau khi mẹ tôi qua đời, bố tôi đã rất cố gắng để chứng tỏ mình vẫn mạnh khỏe và năng nổ. Khi thời tiết chưa chuyển sang lạnh giá, mỗi buổi sáng, ông bơi một mạch quanh hồ. Mỗi ngày - bất kể ông cảm thấy cơ thể như thế nào- ông bơi nhiều hơn ngày hôm trước một vòng, chỉ để chứng tỏ rằng mình luôn luôn có khả năng tiến tới. Cứ mỗi vài ngày ông lại báo cáo một kỷ lục bơi mới cho tôi với giọng đầy tự hào. Tôi sẽ thiệt thà trả lời "Chao ôi, Bố, con không biết là con có thể bơi nhiều như vậy không nữa!"