Mẹ tôi…

10/04/201317:15(Xem: 5653)
Mẹ tôi…

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Mẹ tôi…

Thanh Phi

Nguồn: Thanh Phi


Trời Melbourne đã vào cuối đông nhưng vẫn còn lạnh, lạnh đến se người. Ngoài trời đang mưa, ngồi đọc những bài văn, bài thơ ca tụng công Cha, ơn Mẹ, tôi bỗng nhớ đến Mẹ tôi vô cùng và muốn viết đôi điều về Mẹ, để bày tỏ lòng thành kính tri ân của tôi đối với Mẹ, bởi hình như tôi chưa bao giờ nói cho mẹ biết, tôi mang ơn Mẹ biết dường nào.
Tôi sinh ra đời giữa thời ly loạn, nên chưa đầy tháng tuổi tôi đã không còn Ba, Mẹ tôi lúc đó mới 28 tuổi đã phải một mình đem hai con thơ đi lánh nạn phương xa. Nhờ trời thương có người tốt bụng giúp cho Mẹ tôi có công ăn việc làm, nơi ăn chốn ở. Mẹ con tôi đã sống những tháng ngày bình yên. Nhưng năm tôi lên 10 tuổi ,vì sơ ý, tiền bạc của cải Mẹ dành dụm để lo tương lai cho anh em tôi bị mất sạch, Mẹ rất buồn và một năm sau Mẹ tôi tái giá với hy vọng có người phụ giúp Mẹ lo cho anh em tôi.
Mẹ tái giá, nhưng lúc nào cũng bảo vệ các con của Mẹ. Tôi nhớ có một lần, không biết Mẹ tôi và Chú Ba ( tôi gọi chồng sau của Mẹ tôi là Chú Ba) cãi nhau về điều gì, tôi nghe Mẹ nói “ Tôi lấy chồng vì con chứ không phải vì chồng mà bỏ con” Và có lẽ vì lời nói cứng rắn đó của Mẹ mà suốt 10 năm sống chung với cha ghẻ, tuy không có được sự thương yêu trìu mến của người cha nhưng tôi không bao giờ bị Chú Ba la mắng.
Cuộc đời của Mẹ, kể từ khi tôi hiểu biết, tôi thấy Mẹ ít khi lo cho chính bản thân Mẹ mà lúc nào cũng để tâm lo lắng cho chồng con, cho thân bằng quyến thuộc và ngay cả cho những người quen biết chung quanh, ai cần gì đến Mẹ, Mẹ đều tận tâm giúp đỡ.
Tôi còn nhớ, có một hôm tôi với Mẹ trên đường đị bộ về thăm Ngoại, dọc đường thấy có hai người đàn ông đang đánh nhau, có mấy người đứng gần đó nhưng không ai vào can, Mẹ tôi lúc đó đang mang thai, cái bụng khá lớn, nhưng Mẹ đã xen vào để can, mấy người kia nói Mẹ làm vậy rất nguy hiểm vì lỡ Mẹ bị đánh trúng bụng, nhưng Mẹ nói người ta thấy cái bụng của Mẹ người ta sợ, và quả thật như vậy, hai người đàn ông kia sợ đánh trúng Mẹ nên đều dừng tay, nhờ vậy mà tránh được sự xô xát có thể gây thương tích; Một lần ở trong xóm có hai thanh niên gây gỗ, cầm dao đòi đâm chém nhau, Mẹ cũng bất chấp sự nguy hiểm, chen vào để cản ngăn. Mẹ tôi đã làm những việc mà người khác cho là điên rồ, nhưng Mẹ đã không cảm thấy như vậy.
Thời gian Mẹ bán hàng ngoài chợ, có mấy chú lính đến mua hàng và hỏi Mẹ tôi cách kho nấu... thấy tội nghiệp, Mẹ đã nhắn người kêu tôi xuống đem số hàng các chú lính mua về kho nấu sẳn rồi mang ra cho các chú ấy, Mẹ nói : “ Mấy chú đi lính xa nhà cực khổ, mình giúp cho họ, sau này anh con có đi đâu cũng được người giúp lại”. Và không hiểu có phải vì những gì Mẹ đã làm cho người khác không mà sau này khi Anh tôi đi lính Xây Dựng Nông Thôn, tại những nơi anh trú đóng, anh đã có được những người Mẹ nuôi, chị nuôi, em nuôi thương mến, săn sóc cho anh.
Năm 1975, khi đất nước được giải phóng, đời sống người dân có nhiều xáo trộn, trong xóm tôi cũng có nhiều gia đình di tản về nơi khác làm ăn sinh sống. Trong số đó có một gia đình thiếu nợ Mẹ tôi khá nhiều, khi tôi đề cập đến số nợ đó Mẹ đã thản nhiên nói: “ Nếu họ không trả thì coi như kiếp trước mình đã thiếu nợ của họ, còn nếu mình không nợ thì có ngày họ cũng trả cho mình”. Một năm sau gia đình đó trở về, họ thương lượng với Mẹ cho họ từ từ trả số nợ đã thiếu. Gia đình này có lập một quán nhỏ bán quà vặt, bà ấy đã đề nghị Mẹ cho các em tôi khi nào muốn ăn quà thì ra mua để trừ bớt tiền, các em tôi nghe vậy rất mừng, nhưng Mẹ đã nói : “Tụi con khi nào muốn ăn thì Mẹ cho tiền ra mua ăn chứ không được mua trừ nợ vì gia đình người ta chỉ nhờ vào quán hàng đó để sống thôi, tiền họ thiếu khi nào có họ trả” Và mấy năm sau, gia đình ấy có người con được đi Mỹ đã gởi tiền về cho gia đình và họ đã trả cho Mẹ tôi tất cả số tiền họ thiếu.
Nói về Mẹ thì có nhiều điều để nói lắm, nhưng có một việc mà mỗi lần nhớ đến tôi đều xúc đông cho dù việc đó đã xảy ra cách đây 30 năm rồi. Khi tôi có thai lần đầu tiên Mẹ rất mừng, Mẹ chuẩn bị đủ thứ để khi tôi sanh có mà dùng, Mẹ và các em tôi đã vào rừng tìm hái những loại lá đem về phơi khô để sắc cho tôi uống sau khi sanh… nhưng chẳng may khi được 3 tháng thì tôi bị hư thai, chồng tôi báo tin cho Mẹ biết để Mẹ đừng có lo chuẩn bị nữa. Tưởng chỉ vậy thôi, không ngờ mấy ngày sau khi tôi đang nằm nghỉ, tôi nghe tiếng người em chồng tôi kêu “ Chị Hạnh ơi có Má chị xuống nè” Tôi giật mình tỉnh dậy mơ hồ như là mình vừa chiêm bao, nhưng khi nghe em tôi kêu thêm một lần nữa , tôi ngồi bật dậy chạy ra ngoài thì thấy Mẹ tôi đang đứng đó với gương mặt đỏ bừng, dáng vẻ mệt mõi, nhưng trong ánh mắt Mẹ là sự vui mừng. Mẹ tôi từ trước vốn ít khi đi đâu xa một mình, vậy mà Mẹ đã đành để các em tôi ở nhà, lúc đó người em kế tôi mới 13 tuổi, Mẹ lặn lội đi từ ĐaLat xuống Vĩnh Long , một nơi mà Mẹ tôi chưa bao giờ biết đến, đi tới đâu Mẹ hỏi đường tới đó và cuối cùng Mẹ cũng tìm được nơi tôi ở. Mẹ đến để mang cho tôi túi lá khô để uống , chai thuốc rượu để xoa bóp và một hủ gừng ngâm muối được chôn dưới đất để cho tôi xông hơ. Mẹ xuống để lo cho tôi, Mẹ lo rằng nếu tôi không kỹ lưỡng, sau này sẽ yếu. Viết đến đây tôi chợt nhớ mấy câu thơ của một Thiền Sư Nhật Bản :
Ôi Biển cả!
Nhìn Thấy biển
Mẹ tôi ơi!!!

Đúng vậy, chỉ có sự mênh mông , bao la của biển mới bao hàm được tình thương của người Mẹ đối với con. Mẹ tôi là vậy đó.
Chúng ta thường nghe nói ở cõi Cực Lạc, tiếng chim muôn ca hót… đều là những bài pháp vi diệu. Với tôi ngay tại thế gian này, những việc làm của Mẹ, những lời nói chân tình của Mẹ, đều là những bài pháp vi diệu, vì từ đó đã huân tập cho tôi những suy nghĩ, những việc làm để ngày nay khi tôi chập chững đi vào Đạo, tập hành theo lời Phật dạy tôi cảm thấy rất dễ dàng vì chính Mẹ đã dạy cho tôi lòng từ bi, hiểu biết về nhân quả, biết sống vì mọi người và nhất là biết thông cảm, tha thứ. Mẹ tôi tuy không hề nói cho tôi nghe Phật dạy như thế nào, nhưng bây giờ ngẫm nghĩ lại những gì Mẹ đã làm, đã nói rất hợp với giáo lý của Phật. Đã từ lâu tôi đã được học về lý Đạo mà tôi không hay biết…
Kính lạy Mẹ, hôm nay con xin nói với Mẹ một điều : Con của Mẹ không thành danh đó là nghiệp của con, nhưng con thành nhân đó là nhờ công ơn của Mẹ.
Với muôn Bồ Tát viên thành
Mẹ tôi là bát nước lành giữa trưa

Mùa Vu Lan 2007
Thanh Phi



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/08/2024(Xem: 6807)
Đầu tháng 8 năm nay, khí hậu Hòa Lan thật nóng. So với các nước vùng biển Địa Trung Hải ở phiá Nam Châu Âu, nơi nhiệt độ có khi trên 40 độ C, thì thời tiết ở Hòa Lan tương đối ôn hòa hơn. Tuy vậy, dân chúng cũng đổ ra biển tìm những cơn gió mát và làn nước trong xanh để ngâm mình, bởi tháng 8 năm nay là tháng 8 nóng nhất ở Hòa Lan của hơn trăm năm nay, nhiệt độ trung bình gần 20 độ, có nơi còn lên đến 30 độ C.
17/08/2024(Xem: 6360)
Cảm niệm nhân Mùa Vu Lan 2024 kính dâng Má Hải Ngọc Vương Thị Ngọc Quyên (1935-2024) Bài viết của NS Thích Nữ Thảo Liên Diễn đọc & layout video clip: Cư Sĩ Giác Nguyên
17/08/2024(Xem: 5961)
Thư Khánh Tuế Mùa Tự Tứ Phật lịch 2568 (của Hòa Thượng Chánh Thư Ký Xử Lý Viện Tăng Thống Thích Đức Thắng)
17/08/2024(Xem: 12142)
Gió lộng mưa giăng tháng Bảy về, Xa rồi bóng Mẹ… những ngày thê. Âm thầm sinh dưỡng như trời bể Lặng lẽ chan hòa tựa thủy khê. Chịu thiệt nuôi con nào lúc kể, Sống hiền với xóm chẳng đường chê. Nhà không Người, vắng tìm đâu dễ, Nhận cả ân thâm, hiếu nghĩa kề.
16/08/2024(Xem: 3272)
Kìa …Hoa rực nở trong vườn có phải thay vạn ngàn lời muốn nói ? Chào đón thế gian với muôn sắc thắm tươi Như nụ cười mãn nguyện của mẹ khi con lớn thành người Và bao mỹ từ thường dùng trong … hoa tình thương, hoa nhân ái !
16/08/2024(Xem: 2391)
Sẽ chẳng bao giờ nước mắt chảy ngược Sẽ chẳng bao giờ nguồn lìa bỏ suối Tình mẹ cũng thế Muôn đời là cánh đồng vàng thơm hương lúa Là cánh diều cao bay trong gió , cho con no lớn vui đùa.
16/08/2024(Xem: 4617)
Đây là một sự kiện rất quan trọng chào mừng Đại lễ Vu Lan năm nay. Tại triển lãm sẽ trưng bày hơn 1500 tựa sách liên quan tới Phật giáo, văn hóa giáo dục, sức khỏe và tinh thần… Những tựa sách mới xuất bản cũng sẽ được giới thiệu tại triển lãm như bộ sách “Phật học căn bản” của tác giả Ari Ubeysekara được dịch bởi dịch giả Thủy Nguyễn và do thầy Thích Quảng Lâm hiệu đính, “Ni tổ Theravada Việt Nam” bản song ngữ Anh-Việt của Tiến sĩ Kim Lan, “Nguồn gốc Thiền Phật giáo” của Alexander Wynne, “Đạo Phật hiện đại hóa” của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, “Chuyện trong nhà - Làm con hiếu hạnh”, Bộ sách “Tĩnh Tư Ngữ” của Sư bà Chứng Nghiêm, “Bí quyết để có bình an” của TS Nguyễn Mạnh Hùng,…
16/08/2024(Xem: 4564)
Edison, sinh ngày 11/2/1847, tại Milan, Ohio (Mỹ), vốn bị coi là đứa trẻ “đần độn, rối trí” (tâm thần). Vào khoảng năm 7 tuổi, một hôm cậu từ trường về nhà và nói với mẹ: “Mẹ, thầy giáo bảo con đưa cho mẹ cái này!” Cẩn thận mở ra xem, bên trong kèm lá thư của giáo viên chủ nhiệm gửi phụ huynh em Edison, nước mắt bà Nancy Elliott giàn giụa. Cậu bé đứng ngẩn người kinh ngạc, cậu hỏi mẹ rằng thầy giáo đã viết gì trong đó?.
16/08/2024(Xem: 4418)
Phật giáo được truyền bá từ Ấn Độ sang Trung Quốc vào thời nhà Hán (202 TCN - 220 CN); kết hợp các nền văn hóa bản địa cố hữu, Phật giáo dần trở thành một tôn giáo có sức ảnh hưởng lớn ở Trung Quốc. Trong thời kỳ Phật giáo sơ truyền, do những đặc điểm siêu thế tục nổi bật của mình, Phật giáo từng phải chịu sự lên án của người dân Trung Quốc, đặc biệt là các Nho sĩ khi mới du nhập vào đất nước này. Các nhà sư lỗi lạc của Trung Quốc cổ đại đã phải đào sâu các tư tưởng về “đạo đức hiếu thảo” từ kinh điển Phật giáo và quảng bá, phổ biến tư tưởng này để làm cho Phật giáo phù hợp với đạo đức truyền thống Trung Quốc. Đây là nền tảng để Kinh Vu Lan, lễ hội Vu Lan được truyền bá rộng rãi ở đất nước tỷ dân này. Những tư tưởng “hiếu thảo” của Phật giáo ở các bộ Kinh Vu Lan không chỉ phù hợp với quan niệm “tôn kính gia đình” của Nho giáo Trung Quốc mà chữ “hiếu” của Phật Giáo còn có ý nghĩa cao quý hơn và vượt lên sự thế tục, có tính thiêng cao.
15/08/2024(Xem: 3569)
Tôi có hai Má : Má trước và Má sau. Cả hai bà tôi đều thương như nhau. Má trước (má ruột tôi) mất lúc tôi còn quá nhỏ đủ để không nhớ được gì hết ngoại trừ lúc Má tôi nằm trên giường bịnh. Lúc nào tôi cũng đeo dính bên cạnh bà, đó là thời gian hạnh phúc nhất của tôi. Má tôi đau nặng lắm. Bà biết mình sắp mất nên cứ gặng hỏi tôi: - Má chết rồi con ở với ai?