Mẹ ơi cho con xin lỗi

10/04/201317:15(Xem: 7348)
Mẹ ơi cho con xin lỗi

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Mẹ ơi cho con xin lỗi

Quảng Tuệ Hương Nguyễn Thị Hải

Nguồn: Quảng Tuệ Hương Nguyễn Thị Hải

Tôi chưa từng nắm chặt đôi bàn tay của mẹ, chưa một lần ôm lấy mẹ dù vui hay buồn! Ba tôi mất từ năm tôi lên năm tuổi, mẹ tôi ở vậy nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Lần đầu tiên tôi bước vào học lớp một, đứa bạn ngồi cạnh hỏi gia đình tôi làm nghề gì? tôi thật xấu hổ …chỉ dám nói mẹ mình làm nghề kinh doanh. Những ý nghĩ nói dối có lẽ bắt đầu hình thành từ khi ấy. Tôi ganh tỵ với lũ bạn vì ba mẹ chúng đều làm những nghề nghiệp đáng được xã hội tôn trọng, còn gia đình tôi, mẹ làm thợ xây, phu hồ, công việc quần áo dính đầy vôi vữa…
Năm học cấp I, tôi nhớ có lần mẹ đến trường đóng học phí cho tôi với bộ quần áo đầy vôi vữa, tôi thật xấu hổ và chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh trong trường học…tôi nghe thấy tiếng mẹ gọi với theo: ” Hải ơi…Hải ơi…mẹ đây này…!!!”…từ phía sau. Mặc dù nghe thấy rất rõ nhưng tôi vẫn lờ đi, co chân chạy thật nhanh, mong sao lũ bạn đừng chú ý biết đó chính là mẹ của tôi. Tôi đóng cửa nhà vệ sinh lại rồi oà lên khóc ấm ức….
Lớn thêm chút nữa tôi học càng kém. Mẹ không chú ý đến điều này lắm vì phải lo kiếm thật nhiều tiền cho gia đình tôi bớt khổ cực. Mẹ không làm thợ xây nữa mà chuyển sang làm nghề bán hàng ở chợ hoa quả. Đến đêm khi chợ đã đóng cửa mẹ mang hàng ế ẩm vào bệnh viện thành phố để bán chui (vì bảo vệ cấm bán hàng rong trong viện). Tôi nhớ ngày đó tôi không được cầm chìa khoá nhà, vì mẹ sợ tôi cho lũ bạn xấu vào nhà, chúng sẽ phá phách và lấy trộm đồ dùng. Buổi sáng mẹ dậy sớm nấu cơm, mẹ để dành cơm trưa cho tôi vào cái liễn treo lên cột nhà ngoài mái hiên. Tôi chuẩn bị quần áo và cặp sách để sẵn ra ngoài. Tôi chỉ mong mẹ đi chợ thật sớm để được rủ lũ trẻ con ở xóm sang nhà chơi ngoài hiên. Trước cửa nhà tôi có một cây mít rất to, lũ bạn giúp tôi ghép những miếng ván thành một “ ngôi nhà” trên cây. Tôi không còn treo cặp lồng cơm và cặp sách trên cột nhà nữa mà mang cất trong “ nhà” của mình . Đến bữa, tôi ăn cơm ở đó rồi đi học. Tôi không có khái niệm học bài ở nhà, tôi không biết nấu cơm, giặt quần áo, hay thậm chí là phải quét nhà. Tất cả mẹ đều làm hết. Mẹ đi làm về rất muộn, thường là tám giờ tối, tôi và em tôi thường ngồi trong ngôi nhà gỗ trên cây, lắng nghe tiếng chiếc xe đạp kêu “ cót két ” là biết ngay mẹ đang về nơi đầu ngõ. Có những đêm mẹ về muộn thì chị em tôi đã ngủ trên cây mít rồi…
Mùa hè lại đến, buổi sinh hoạt lớp cuối năm nay tụi bạn học cùng lớp đứa nào cũng hớn hở kể cho nhau nghe về dự định của mình trong 3 tháng mùa hè. Đứa thì được bố mẹ cho về quê thăm ông bà nội ngoại, đứa thì được đi nghỉ mát ở những danh lam thắng cảnh nổi tiếng, đứa thì được bố mẹ cho tham gia vào những buổi sinh hoạt, học đàn, hát, múa ở cung văn hóa thiếu nhi... Còn với tôi, mùa hè là một địa ngục đen tối, tôi rất ghét mùa hè....vì cứ hàng năm hè đến tôi bị mẹ nhốt ở trong nhà từ sáng đến tối mịt, đến khi mẹ về chợ. Mẹ cũng nấu cơm, phần cho tôi vào cái liễn như mọi khi và cất vào trong chạn bát. Được mấy ngày đầu tôi buồn chán lắm, cách biệt với lũ bạn bên ngoài với gian nhà 16m2, chỉ có ánh sáng vào qua ô cửa sổ nhỏ. Tôi thường đứng lên đó nhìn ngược nhìn xuôi hàng giờ lâu, chẳng có ai thèm đến chơi cả. Tôi lấy giấy ra, gấp thành máy bay, phi xung quanh nhà, nhà chật lắm nhưng nhìn những chiếc máy bay bay xung quanh được vài vòng là tôi mừng lắm rồi. Xong tôi lấy những hạt đỗ đen, đem xếp thành ô oan quan để tự chơi, chơi một mình chán lắm. Nếu tôi chơi với chúng bạn những trò này chắc chắn chúng sẽ thua tôi cho mà xem. Chơi mãi rồi cũng chán, tôi lấy giấy, dán thành diều, buộc chỉ vào rồi chạy xung quanh nhà, lên giường, lên bàn ghế, chiếc diều ấy chỉ lên cao được đến gần trần nhà tôi thôi. Tôi làm diều rất khéo, nếu chiếc diều này mà được mang ra khỏi nhà để thả thì lên cao phải biết! Lâu ngày,tôi nảy ra ý định chèo ra khỏi nhà, chiếc cửa sổ ấy, cái song sắt bé tý, chỉ cần tôi bẻ cong một tý là có thể chui được đầu qua mà. Hay qua! Hôm nay tôi mong mẹ đi chợ thật sớm, ý định đó đã le lói trong đầu tôi suốt đêm hôm qua rồi.
Mẹ đã đi rồi, đèo cả em tôi đi nữa! Tôi vui mừng, sao tôi thấy mình khoẻ ghê, tôi nắm chắc hai thanh sắt của chấn song cửa sổ, lấy hết sức bẻ cong nó. Cuối cùng tôi cũng bẻ cong đủ để tôi chui qua đó. Tôi mang chiếc diều của mình qua, chạy một mạch qua cánh đồng đến với lũ bạn ở đó. Thấy tôi chúng ngạc nhiên lắm! Tôi kể cho chúng nghe bí quyết ấy của tôi và dặn chúng đừng nói cho ai biết! Tôi tha hồ chạy nhảy ở bên ngoài, chơi chán ở ngoài đồng, chúng tôi lại kéo nhau đến ngôi nhà gỗ trên cây mít, ngôi nhà nhiều bụi bặm lắm, lá mít rụng đầy, chúng tôi dọn dẹp rồi cùng chơi các trò chơi trên đó, vui biết bao! Nhưng tôi vẫn nhớ rằng mình cần phải trở vào trong nhà trước khi mẹ về, hết giờ tôi nhanh chân trèo qua ô cửa sổ đó chui tọt vào trong nhà và tất nhiên tôi không quên lại bẻ thanh sắt chấn song cửa lại như cũ.
Cho đến một ngày, mẹ bất chợt về trái giờ so với qui định, tôi đang mãi chơi ở cánh đồng thì thấy mẹ đang đứng trên đê chờ sẵn với chiếc roi tre cong vút. Tôi sợ lắm! chưa bao giờ tôi sợ như thế, tôi lén lén nhìn mẹ, người tôi toát cả mồ hôi. Mẹ giận dữ vung chiếc roi tre vút mạnh vào mông đít tôi mấy cái. Tôi đau lắm nhưng biết lỗi nên không dám khóc to. Mẹ kéo tay tôi vào nhà mắng một trận và nói ngày mai mẹ sẽ bít cái cửa sổ đó lại. Tôi nghĩ mẹ giận quá nên nói vậy thôi chứ nhà mình chỉ có mỗi cái cửa sổ đó để lấy ánh sáng , bít lại thì tối om nhìn thấy gì? Không ngờ hôm sau mẹ bít nó lại thật, mẹ lấy dây thép, chằng nó lại và không quên dằng cả mấy song sắt lại với nhau nữa. Tôi buồn chán ngồi im trong góc nhà không dám lên tiếng. Hôm sau tụi bạn đến hỏi thăm tôi, chúng gọi tôi qua kẽ nhỏ của chớp cửa:
-Hải hôm qua bị mẹ đánh có đau không?
Tôi trả lời: -Không đau lắm, nhưng tớ buồn lắm! Này, trèo lên cây ổi hái cho tớ mấy quả nhé.
-Ừ, rồi chúng thi nhau trèo lên cây ổi, tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài lắng tai nghe những tiếng động. Chúng trở lại luồn qua chớp cửa mấy quả ổi cho tôi, rồi nói: - Tụi mình ở ngoài này, nếu cần gì thì cứ gọi nhé. Tôi được an ủi phần nào.
Dần dần lũ bạn chán chơi với tôi kiểu thế này, chẳng nhìn thấy mặt nhau, chúng lại bị sai bảo nhiều nên cũng chán tìm chỗ khác chơi vui hơn. Tôi buồn lắm, hôm nay trời mưa to, tôi ngồi nằm co ro trên giường, tiếng mưa và tiếng gió thổi mạnh rít lên từng cơn. Trời tối sầm lại, trong nhà tôi đã tối nay còn tối hơn. Tôi ngồi dậy, trèo lên đầu giường vươn tay ra sờ dây cắm điện. Bỗng người tôi rung lên bần bật, tôi ngã xuống giường và lịm đi hồi lâu. Tôi tỉnh lại, thấy người đau ê ẩm, tôi khóc vì sợ hãi, vì quá đau đớn bị điện giật. Càng lúc tôi càng khóc to hơn, tiếng tôi khóc hoà cùng tiếng mưa gió khiến người ngoài không ai nghe thấy cả. Đêm hôm ấy mẹ về thì tôi đã lịm đi rồi, mẹ nhào vô bế tôi dậy, vội gọi người hàng xóm đưa tôi đi viện. Cũng may mắn tôi không sao hết. Khi ra viện, bác sĩ dặn mẹ đừng nhốt tôi ở nhà nữa! Mùa hè này rất nhiều trẻ em bị tai nạn vì bị nhốt trong nhà hoặc chơi ngoài ao tù, sông ngòi.... Tôi nhìn thấy sự lo lắng hiện lên khuôn mặt mẹ. Những ngày sau đó, mẹ nghĩ ra cách khác để quản lý tôi. Mẹ đến nói chuyện với nhà trẻ nơi em tôi đang được gửi ở đó. Lúc đầu họ không đồng ý vì tôi đã lớn rồi, sẽ làm ảnh hưởng đến những em bé ở đó, nhưng vì thấy rõ hoàn cảnh của gia đình tôi nên họ đành nhận tôi vào để trông nom giúp mẹ. Tôi 8 tuổi mà vẫn đi mẫu giáo! Hàng ngày mẹ đưa cả hai chị em tôi đi nhà trẻ, đến tối đón cả hai chị em tôi về nhà. Cuộc sống như vậy đối với tôi cũng là tốt lắm rồi....
Tuổi thơ của tôi trôi đi thật nhanh với nhiều kỉ niệm buồn. Bây giờ tôi lớn khôn và đã có gia đình, nhưng tôi vẫn chưa một lần nhìn sâu vào mắt mẹ, chưa một lần ôm mẹ, chưa một lần nói lời xin lỗi mẹ khi tôi làm những điều sai trái…Đứa con lớn hai tuổi của tôi luôn được tôi hỏi:” Thế con có yêu mẹ không?”, con bé trả lời”Con yêu mẹ lắm…” rồi nó lém lỉnh cười hôn lên má tôi. Mẹ tôi chưa bao giờ hỏi tôi câu hỏi như thế, vì thế thật khó để tôi thốt lên rằng:” con yêu mẹ vô cùng”. Các cụ ngày xưa thường nói:” Nuôi con mới biết công lao mẫu từ”. Tôi thật sự chỉ hiểu ra vấn đề này khi tôi lập gia đình và có con, và càng hiểu công lao to lớn như trời biển của mẹ, đặc biệt nay tôi biết đến ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan, tôi lại càng thấm thía hơn về tình yêu thương vô bờ bến mà Mẹ đã dành cho tôi. Thật khó cho tôi nói lên những lời yêu mến đầy thân thương với mẹ. Từ đó tôi bắt đầu quan tâm đến mẹ hơn, tôi nhìn trộm mẹ, nhìn thật lâu, thật kĩ, tôi thấy hình ảnh khắc khổ của mẹ in hằn những năm tháng vất vả bươn chải để kiếm sống nuôi hai chị em tôi. Trời ơi…tôi phải làm gì bây giờ? Liệu đã muộn chưa? -”Mẹ ơi…cho con xin sám hối với Mẹ, con xin lỗi Mẹ…” tôi không sao nói lên được vì lời nói ấy như nghẹn lại trong tôi.
Tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian, ước gì thời gian quay ngược trở lại để tôi học cách lắng nghe, học cách yêu thương, học cách tự hào về mẹ. Tôi biết điều ước đó sẽ không bao giờ thành hiện thực. Nhưng ngay bây giờ tôi sẽ mang kinh sách, băng đĩa phật pháp cho mẹ đọc, nghe, để mẹ có duyên lành gần gũi với Phật, để mẹ được Quy Y Tam Bảo, hành trì theo Chánh Pháp.
Tôi vội vã, chưa lúc nào tôi thấy tôi vôi vã như lúc này. Tôi sợ những gì tôi chưa kịp dành cho mẹ thì mẹ đã ra đi rồi. Tôi thật sự sợ hãi điều đó!!!
“ Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để nỗi buồn hiện lên trên mắt mẹ”. Đây là một câu nói mà tôi nhớ đã đọc ở đâu đó trong kinh Phật. Câu nói đó khiến tôi thức tỉnh và nhận ra được trách nhiệm của mình, trách nhiệm của một người con giữ trọn đạo hiếu với cha mẹ, tôi như đứa con đã bước đi những bước chân lạc lối nay quay đầu trở về.
Con xin cảm tạ công ơn của sư phụ Nguyên Tạng đã tạo cho con có duyên lành tiếp xúc với Phật Pháp và hiểu ra được lẽ sống của nhân sinh, nhất là bổn phận làm con đối với Cha Mẹ, bổn phận của người đệ tử đối với Tam Bảo. Công ơn của sư phụ không biết ngày nào con có thể đáp đền, con nguyện hết lòng phụng sự Phật Pháp. Nay nhân ngày Vu Lan báo hiếu, con xin can đảm viết ra đây những lầm lỗi của con đã từng nhiều lần bất hiếu với mẹ, con xin phát lồ sám hối với Tam Bảo và con nguyện sẽ làm đứa con hiếu thảo của Mẹ trong thời gian còn lại trong đời con.
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát
Thái Nguyên, Bắc Việt, Mùa Vu Lan 2007
Quảng Tuệ Hương Nguyễn Thị Hải



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/08/2014(Xem: 7273)
15 giờ 30 sau khi buổi lễ Niệm Phật Đường Viên Âm hoàn mãn Hòa Thượng Phượng Trượng chùa Viên Giác cùng Thượng Tọa Thích Hạnh Nguyện, Đại Đức Thích Phổ Tấn, Đại Đức Thích Hạnh Bổn tiếp tục về chùa Linh Thứu Berlin để dự Đại Lễ Vu Lan. Vào sáng chủ nhật ngày 17.08.2014, như thường lệ 6 giờ tọa thiền, tụng kinh Lăng Nghiêm đến 9 giờ 30 Đại Đức Thích Chúc Từ và Đại Đức Thích Chúc Thành chủ lễ thỉnh Chư Hương Linh tiên tổ, cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp. chư thai nhi bất hạnh thọ bất thiện nghiệp, tọa vị án tiền.
21/08/2014(Xem: 8125)
Cứ mỗi độ Vu Lan về, lòng người con Phật bồi hồi nhớ đến công ơn sanh thành dưỡng dục của ông bà cha mẹ, nhớ đến gương hiếu hạnh của Tôn Giả Mục Kiền Liên, nhớ tấm long hiếu kính của Ngài, nhờ uy lực và sức chú nguyện của mười phương chư Phật chư Hiền Thánh Tăng, mà bà Thanh Đề thóat khỏi chốn u đồ khổ não. Thể theo tinh thần tri ân và báo ân của người con Phật để nhắc thức mọi người trở về cội nguồn tổ tiên hiếu kính đối với những đấng sanh thành Niệm Phật Đường Viên Âm Nurnberg Đức Quốc long trọng tổ chức : Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu.
19/08/2014(Xem: 6690)
Vu Lan năm nay, suốt ba miền, lượng người đến chùa và giới trẻ tham gia, hưởng ứng chương trình Vu Lan khá đông. Những nơi nổi tiếng như chùa Hoằng Pháp, vào ngày 14 –rằm thì không thể chen chân vào chùa cũng như ra về mất đến vài giờ trên đoạn đường chưa đến 1km.
18/08/2014(Xem: 21824)
Nhìn mùa Thu lại sang Lòng con trẻ bàng hoàng Chạnh lòng con nhớ mẹ Trong dịp mùa Vu lan. Ngày con còn thơ ấu Cô giáo dạy đánh vần Mờ a ma sắc má Làm con nhớ song thân.
17/08/2014(Xem: 9157)
Lễ Vu Lan 2014 tại Tăng Xá Bắc Linh, Nam Úc Trụ Trì ĐĐ Thích Viên Trí Chủ nhật 17-8-2014
17/08/2014(Xem: 6136)
Buông đi những chuyện xa xôi Tương lai chưa đến đừng ngồi mộng mơ Sống trong hiện tại nên thơ Phước duyên phải tạo đừng chờ đừng trông Giữ cho thanh tịnh cõi lòng Bớt tham bớt nhiễm bụi hồng ít vương Quay về Tam Bảo dựa nương Ăn chay niệm Phật noi gương Thánh hiền
16/08/2014(Xem: 10596)
Sáng ngày 09 tháng 08 năm 2014 nhằm ngày 14 tháng 07 năm Giáp Ngọ tại tổ đình Từ Đàm, số 01 đường Sư Liễu Quán, phường Trường An, thành phố Huế; Ban trị sự GHPGVN tỉnh TT Huế đã long trọng, trang nghiêm tổ chức Đại lễ Vu Lan và Pháp hội Trai Tăng cúng dường năm Giáp Ngọ - PL.2558. Quang lâm chứng minh tham dự có Trưởng lão Hòa thượng Thích Đức Phương – Phó pháp chủ Hội đồng chứng minh GHPGVN, Trưởng Ban trị sự GHPGVN tỉnh TT Huế; chư tôn đức Giáo phẩm chứng minh Ban Trị sự GHPGVN tỉnh TT Huế; chư tôn đức thường trực BTS GHPGVN tỉnh TT Huế; chư tôn đức Tăng Ni các Ban ngành trực thuộc BTS; chư tôn đức Tăng Ni Phật giáo các huyện, thị xã; chư tôn đức Tăng Ni các tổ đình, tự viện, thiền viện, tịnh xá, tịnh thất cùng hàng ngàn Phật tử các giới tỉnh Thừa Thiên Huế, các tỉnh, thành phố trên cả nước và ở nước ngoài.
16/08/2014(Xem: 8746)
Cụ ông hiếu thảo với mẹ già 113 tuổi TT - Ở Bến Tre có ông cụ 85 tuổi hàng ngày chăm sóc mẹ già 113 tuổi từng miếng ăn giấc ngủ. Cụ Trần Thị Nguy ở xã An Thạnh, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre năm nay đã tròn 113 tuổi (sinh năm 1901). Người chăm sóc cho cụ Nguy từng miếng ăn, giấc ngủ mấy chục năm nay là con út Nguyễn Văn Đức 85 tuổi và con dâu Phạm Thị Trừ cũng đã bước sang tuổi 75.
13/08/2014(Xem: 8174)
Sáng ngày 5-8 (10-7 Giáp Ngọ), tại chùa cổ Đông Phước, TP.Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, TT.Thích Hành Tri, trụ trì cùng môn đồ đệ tử đã long trọng tổ chức Lễ Húy nhật lần thứ 5 cố đại lão HT.Thích Huệ Quang, nguyên Thành viên HĐCM GHPGVN, nguyên Trưởng ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh Khánh Hòa. Chứng minh và tham dự có HT.Thích Trí Tâm- thành viên HĐCM, Trưởng Ban Nghi lễ TƯ.GHPGVN, Phó Trưởng ban trực BTS GHPGVN tỉnh Khánh Hòa, HT.Thích Trí Viên- Phó BTS, Trưởng Ban Hoằng pháp GHPGVN tỉnh; HT.Thích Nguyên Quang- Phó BTS, Chánh Thư ký GHPGVN tỉnh; HT.Thích Giác Ngộ- Viện chủ chùa Nam Hải Quan Âm, chư tôn đức Tăng Ni BTS GHPGVN tỉnh Khánh Hòa và đông đảo Phật tử tham dự. Lễ Húy nhật cố Đại lão HT Thích Huệ Quang thực hiện theo nghi lễ truyền thống Phật giáo: Lễ niêm hương, bạch Phật, cúng ngọ, tiến Giác linh Tổ, tiến linh, thí thực cô hồn, lễ cúng dường trai tăng cầu nguyện quốc thái dân an, thế giới hòa bình, chúng sinh an lạc.
13/08/2014(Xem: 7812)
Khánh Hòa: Chùa Linh Quang Đại lễ Vu lan Mùa Hiêu Hạnh PL.2558 Trong hai ngày 11,12-7-Giáp Ngọ (06,07-8-2014), nhân lễ tưởng niệm lần thứ 87 Tổ khai sơn chùa Linh Quang và Đại lễ Vu Lan Mùa Báo hiếu PL 2558, ĐĐ. Thích Bổn Chủng, trụ trì chùa Linh Quang và môn đồ đệ tử đã long trọng trang nghiêm tổ chức Đại lễ Vu Lan Báo hiếu tại chùa Linh Quang, xã Đại Điền Trung, huyện Diên Khánh (Khánh Hòa). Chứng minh và tham dự có chư tôn giáo phẩm BTS GHPGVN tỉnh Khánh Hòa, huyện Diên Khánh, thị xã Ninh Hòa và chư tôn đức Tăng Ni các chùa trong tỉnh.