Giọt sữa ân tình 1

10/04/201317:12(Xem: 6027)
Giọt sữa ân tình 1

Tuyển tập bài viết về Vu Lan - 2007

Giọt sữa ân tình 1

Lu Hà

Nguồn: Lu Hà


Kính dâng Mẹ.
Ba mươi ngày ấy tối trời
Sao mai mồng một sáng ngời niềm tin
Mẹ mừng con mới vừa sinh,
Lọt lòng mất sữa năm canh mẹ buồn.
Đói ăn tôi khóc luôn luôn
Bà thương bà bế ngược xuôi khắp làng.
Xin nhờ giọt sữa thế gian.
Mong tôi chóng lớn qua đò gian nan.
Dân gian lắm kẻ từ nan
Quảng tâm bác ái sớt san ân tình,
Dòng đờì trôi nỗi tử sinh,
Ơn cha, ơn mẹ đâu quên nghĩa làng.
Bao năm xa xứ đa đoan,
Ngày tôi trở lạị khắp làng hỏi thăm.
Ngày xưa giọt sữa từ tâm
Làm tôi nhớ mãi thâm ân tình người.
Trở về lòng bỗng bồi hồi
Bâng khuâng nỗi nhớ một thời hàn cơ.
Nhìn làng nước vẫn xác sơ,
Mà lòng tôi bỗng như tơ rối bời.
Mẹ (1) ơi, con vẫn nhớ đời,
Từng dòng sữa Mẹ một thời đã qua.
Thành tâm dâng nén hương lòng,
Cầu cho Mẹ khỏe an khương tuổi già.

Đức quốc, Mùa Vu Lan 2007
Lu Hà


(1): Người đã cho tôi giọt sữa ân tình.


Giọt sữa ân tình 2


Kính dâng Mẹ.
Mẹ ơi! Con đã sinh thành
Mưa rào đổ xuống năm canh Mẹ buồn
Ơn trên con được vuông tròn
Lọt lòng mất sữa nuôi con bằng gì?
Ba mươi ngày ấy tối trời
Sao mai mồng một sáng ngời niềm tin
Đời con tăm tối thu tàn
Đông qua xuân lại hoa vườn trổ bông?.....
Khóc cơn đói sữa xé lòng
Bà thương bế cháu khắp làng xin ăn
Bạc đầu chẳng quản gian nan
Cầu cho cháu sống ơn đền thế gian
Dân gian cũng lắm kẻ hiền
Quảng tâm bác ái cho con bú nhờ
Góp cho giọt sữa thơm tho
Mong con chóng lớn qua đò gian nan
Dòng đời bao nỗi gian truân
Ơn Cha, ơn Mẹ đâu quên nghĩa làng
Tình trên xóm dưới mặn nồng
Khi con trở laị khắp làng hỏi thăm
“Kính chào! Có phải Bác Tâm?
Ngày xưa giọt sữa từ tâm cõi lòng”
Có anh tôi nói thật lòng
Chớ đâu nói để kể công làm gì
“Bà anh năn nỉ xin tôi
‘Bác sang cho cháu một hơi bú nhờ’
Thương anh tôi mới lò dò
Nửa đêm trời tối đập vào cây cau
Sáng ra sưng vêu cả đầu
Thương anh đói khóc càu nhàu đòi ăn
Nhà tôi thằng Qúy hết phần
Chỉ còn nước lã sữa con đâu rồi ?”....
“Bác ơi! Lòng cháu bồi hồi
Goị là chút ít một đời nhớ ơn”
Cuộc đời nghĩ thật oái oăm
Tôi thời còn sống, Anh hồn xa chơi...
Viễn phương lòng dạ rối bời
Cùng dòng sữa Mẹ mà tôi nhớ hoài
Thành tâm một nén hương trời
Gửi về Cố Quốc cho người bạn xưa.
Đức quốc, mùa Vu Lan 2007
Lu Hà



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 12633)
Trước đây, khi viết bài này, trong tay tôi chưa có các phương tiện nghe nhìn tối thiểu , để có thể hỗ trợ mình hoàn thành mong ước, chuyển tải một cách nhanh nhất những điều mình cảm nhận hầu chia sẻ với mọi người. Vì vậy khi ấy tôi không biết bài thơ này nằm trong tập thơ “SÁU-TÁM” của nhà thơ Nguyễn Duy.
11/04/2013(Xem: 6241)
"Khúc ngâm cùa người con đi xa" - Sợi chỉ trong tay của người Mẹ hiền. Nay đang ở trong chiếc áo người con đi xa mặc trên người. Lúc mới lên đường, Mẹ khâu từng mũi chỉ kỹ càng dày dặn hơn. Có ý sợ con đi lâu mới trở về. Ai dám bảo rằng tấm lòng của của tấc cỏ, Lại có thể báo đáp được ánh nắng cảu ba tháng trời xuân?
11/04/2013(Xem: 9273)
Trên thế gian nầy có nhiều kỳ quan, Có thật nhiều kỳ quan, Nhưng kỳ quan đẹp vẫn là Mẹ của ta, Mẹ của ta là kỳ quan đẹp nhất, ....
11/04/2013(Xem: 8782)
Như những vì sao, những con ruồi đang bay hay ánh lửa của một ngọn đèn dầu, Như một ảo giác ma thuật, một giọt sương mai hay một bọt bong bóng, Một giấc mơ, một tia chớp hay một áng mây bay, Đấy là cách phải nhìn vào mọi hiện tượng tạo tác từ những điều kiện trói buộc.
11/04/2013(Xem: 6886)
Mới cuối Hè, đầu Thu mà Bắc Kinh đã lụt bão. Chúng tôi vội vã rời Bắc Kinh về Tô Châu để đến viếng Hàn Sơn Tự chứ không phải để “mua lụa Tô Châu biếu em” như một nhạc sĩ nào đó lãng mạn dàng trời đã từng mơ mộng. Một nhà sư trong chùa Hàn Sơn nói: “Bài thơ mới giữ được ngôi chùa, chớ không phải ngôi chùa giữ được bài thơ”.
11/04/2013(Xem: 7101)
Hãy nhận thức rằng cuộc đời là một trường học và bạn ở đây là để học. Các bài toán chỉ là một phần của học trình, xuất hiện rồi phai mờ đi giống như lớp đại số, nhưng các bài học bạn học được thì sẽ kéo dài suốt đời...
11/04/2013(Xem: 5147)
Nói đến lễ Vu Lan là nói đến Hiếu hạnh; nói đến Hiếu hạnh, chúng ta nghĩ ngay đến ân nghĩa Cha Mẹ. Không người con nào trên đời mà không được sinh ra bởi cha mẹ. Bởi vậy, từ ngàn xưa đến nay, từ đông sang tây, bất luận ở nền văn hóa nào, quốc gia nào, dân tộc nào, con người đều thương yêu, tôn quí và báo ân cha mẹ. Thương yêu cha mẹ là tình cảm tự nhiên, còn sự tôn quí và báo ân thì cũng tùy theo hoàn cảnh và nền văn hóa mỗi nơi mà có sự ứng dụng đậm hay nhạt; có khi phải có sự kêu gọi, nhắc nhở. Nhưng tựu trung, con cái lúc nào cũng cần ý thức về nguồn cội của mình.
11/04/2013(Xem: 7017)
Trong nền văn hóa dân tộc Việt Nam, đạo hiếu làm con là di sản văn hóa tinh thần vô giá, di sản này truyền thừa từ thời mới lập quốc, đến khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam, thì đạo đức dân tộc hòa chung với đạo đức Phật giáo như nước và sữa. Bản chất của người Việt Nam là yêu chuộng hiếu đạo, mà giáo lý của Phật giáo là giải thoát, vì vậy hai luồng tư tưởng gặp nhau đã làm thăng hoa giá trị văn hóa tinh thần của người dân Việt. Làm người ai cũng có cha và mẹ, hai đấng sinh thành dưỡng dục ta nên người, cho ta thân thể hình hài này, cho ta đạo đức làm người, cho ta biết yêu thương và chia sẻ.
11/04/2013(Xem: 6790)
Truyền thống Vu Lan không còn xa lạ với quần chúng Phật giáo thuộc các quốc gia Á Châu, nhất là Trung Hoa và Việt Nam. Truyền tích về Vu Lan, mùa Báo hiếu, mùa xá tội vong nhân, mùa cúng cô hồn đã thấm sâu vào huyết quản dân tộc, cho dù không là Phật tử.
11/04/2013(Xem: 7894)
Đức Phật hỏi các vị Sa Môn (śramaṇa): “Cha mẹ sinh con thì người mẹ mang thai mười tháng, thân bị bệnh nặng. Đến ngày sinh thì người mẹ gặp nguy cấp, người cha sợ hãi, tình cảnh ấy thật khó nói. Sau khi sinh xong thì mẹ nằm chỗ ẩm ướt nhường lại chỗ khô ráo cho con, tinh thành cho đến máu huyết hoá làm sữa. Ngày ngày lau xoa tắm gội, chuẩn bị quần áo, dạy bảo con trẻ, tặng lễ vật cho thầy bạn, dâng cống quân vương với bậc trưởng thượng…