Tản Mạn Mùa Vu Lan

03/08/201922:20(Xem: 11661)
Tản Mạn Mùa Vu Lan
Vulan_2019
Tản Mạn Mùa Vu Lan

” Chúng mình quả thật  không có được may mắn ở  tuổi xế chiều  có được bên mình những người bạn rất thân đồng cảnh ngộ,  cùng trình độ hiểu biết tri thức và cùng một tôn giáo để có thể chia sẻ những niềm riêng đang  cất  chứa càng ngày càng nhiều trong tâm khảm và những tâm sự này chỉ mang  theo xuống tận đáy  mồ thôi...  vì có những điều mắt thấy tai nghe hằng ngày mà không thể than vãn cùng ai…, Phượng ơi ! ” .

Tôi nhớ mãi những lời của chị Xuân mỗi khi trở về  lại Melbourne  sau vài tuần Chị lên Sydney vui với gia đình con trai đang làm việc tại đây. Chị là một người bạn rất thân của tôi từ khi chúng tôi ở lứa tuổi 24, 25 tập tểnh vào đời với mảnh bằng tốt nghiệp). Thật  may,  chúng tôi còn còn gặp được nhau từ khi gia đình con trai Chị về sinh sống tại Sydney. Hiện nay chị rất cô đơn, dù vật chất tạm đủ nhưng tinh thần xuống quá thấp vì nơi chị ở quá xa chùa chiền mà con lại khác đạo mà chị thì không biết lái xe….

Vì thế tôi rất cảm hoài vào mùa Vu Lan, khi nhìn thấy các trang mạng đồng loạt  đăng  nhiều bài viết về tình cha, tình mẹ. Tôi  thầm nghĩ  phải chăng đây chỉ là lý thuyết và ngôn ngữ của trần gian…? 

Tại sao phải đợi đến những ngày này như Father’s day, Mother’s day (Ngày Của Cha, Ngày Của Mẹ) mới thể hiện lòng yêu kính Mẹ Cha; trong khi những ngày thường không  thường xuyên biểu dương những nghĩa cử cao đẹp của những người con hiếu hoặc sao không trình bày những nỗi oan khiên, ngậm ngùi của những bậc cha mẹ đang dần bước vào sự cô đơn, cô độc khi bước vào tuổi thu đông? 

Đâu phải ai ai cũng rỗi rảnh để lên trang mạng, kiểm tra email mỗi ngày, và đọc được những lời khuyên như : 

  • Cuộc đời chắc chắn sẽ luôn tươi đẹp nếu mọi thứ diễn ra như chúng ta mong muốn, nhưng trong cuộc sống bạn luôn phải đối đầu với những sợ hãi và buồn tẻ hãy cố gắng kiểm soát suy nghĩ mình…
  • Không thân với mọi người là cô độc bề mặt, còn hòa đồng bề mặt lại là nỗi cô độc trong tâm. Hòa đồng thật sự là một nhóm người chung một chí hướng cùng làm một việc, đến lúc tan cuộc vẫn là ai nấy tự đi làm việc của mình.
  • Chúng ta chẳng thể nào kiểm  soát được thế giới bên ngoài, nhưng chúng ta hoàn toàn có quyền kiểm soát những yếu tố nội tâm của mình. Thế nhưng, đa phần chúng ta đều không chú ý tới điều đó.

Những điều đó chính là sự thấu hiểu, quyết định và hành động. Và cũng chẳng ai có thể tự mình tu sửa theo những lời dạy bảo một cách rất chung chung nếu không có một bãn  lĩnh và căn cơ để tự mình phấn đấu. 

Có một câu ngạn ngữ tiếng Anh rất hay “put oneself in someone’s shoes“, ý là hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ.  Vì thế, đôi khi những lễ hội lại có những hiệu quả ngược với một số người:

“Cùng trong một tiếng tơ đồng

Người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm” 
(
Nguyễn Du)

Đôi khi cách tôn vinh hình thức có thể làm cho người khác bị tổn thương  nhất là những ai đang sống trong cô đơn khi mà con cháu mãi bận rộn với nhịp sống tất bật giữa thời đại văn minh này?

Vì cuộc sống tất bật như thế, những bậc cha mẹ làm sao có thể tâm sự và giải bày cho  con cháu mình hiểu được rằng : ” Cái làm nên thành công, danh tiếng, và giá trị của con người nằm ở đức hạnh và tài năng. Mà con người sinh ra giữa trời đất, Tạo hóa sinh ra con người, là anh linh của vạn vật. Do đó, ai cũng có tài năng, mỗi người đều có sở trường sở đoản, và một tâm linh (căn cơ) rất khác biệt và Đức hạnh đó chính là kết quả của Phước báu của nhiều đời tích tụ và Phước lớn nhất đến từ  hiếu đạo.“ 

Có thể rằng hiện tại mình không được phước đức hiếu thảo từ con cháu là vì trong nhiều đời kiếp mình đã không chu toàn được vai trò người con đối với cha mẹ mình?
 

Hoàn cảnh của Chị Xuân thật ra không phải là ít trong xã hội Tây phương thời nay. Một ngày nào đó e rằng cũng diễn ra tại quê hương chúng ta, bởi giới trẻ với nhịp sống nhanh, hầu như ít có thời gian tu tập để sửa đổi bản thân. 

Nhìn người rồi lại nghĩ đến ta. Ai biết ngày sau sẽ ra sao ! ” Que sera…Sera ” ” It  will be, will be ” … Tất cả rồi cũng theo nghiệp duyên mà thôi. Đó là sự thật!  Sự thật dù tốt đẹp vẫn trần trụi, Dối Trá dẫu xấu xa nhưng lại vô cùng quyến rũ.  Chừng nào loài người còn say mê trước những ngọt ngào và kiều diễm, thì Sự Thật còn chìm lặn rất sâu. 

Cái dụng tâm thật thà nằm khuất sâu đó dễ bị lãng quên? Do những hạt giống tiêu cực trong con người, tham lam, sân hận, đối kỵ, ganh ghét nhau …,  chúng ta đã quên đi sự thật  rằng chúng ta rất cần tình người, tình bạn,  tình thương của con cháu, tình thân hữu, tình thầy trò… 

 ” Ta đến với cuộc đời, thân trần trụi” 

Ngày trở về cũng chẳng có gì mang .

Kiên cường lên rũ bỏ, nhẹ hành trang, 

Đừng bám víu thất tình *** cùng danh vọng .

Cũng đừng mơ tưởng chi – điều  ảo mộng 

Đừng cố gắng điều khiển theo ý mình. 

Đừng phàn nàn, than vãn chuyện bất bình

Nên buông bỏ, mỉm cười … CHUYỆN TRẦN THẾ ! 

Ngày Vu Lan sắp đến, xin các Bạn hãy tự chúc mình có được nhiều ngày thật bình yên và nhắc nhở bản thân:  cuộc đời vẫn còn nhiều thứ đáng để ta  biết ơn – đáp trả nhất là ” Tứ Trọng  Ân” . Mong rằng điều đó sẽ giúp mình vững tâm trước những khó khăn nhất thời sẽ vượt qua được.

Huỳnh Phương – Huệ Hương 

Melbourne, Mùa Vu Lan 2019

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2014(Xem: 26926)
Vu Lan báo hiếu lại về, Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương. Người người già trẻ bốn phương, Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời. Cửa chùa mở rộng đón mời, Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không, Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng, Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi. Người nào mẹ đã qua đời, Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.
05/08/2014(Xem: 8965)
Mỗi năm cứ đến rằm tháng bảy, khắp nơi nhộn nhịp không khí Vu lan báo hiếu. Ngày ấy nhằm vào dịp mãn hạ, sau khi toàn thể chư Tăng Ni thực hiện quy chế cấm túc theo giới luật của đạo Phật, an cư tại một trú xứ, thể hiện tinh thần lục hòa cộng trụ, thu nhiếp thân tâm, trau dồi giới đức, nỗ lực thiền định. Vậy tại sao nhà Phật lại chọn sau ba tháng an cư, đến ngày Tự Tứ thì lễ Vu Lan mới được tổ chức? Vì đây là dịp để tri ân báo ân, tri niệm đến ân tình ân nghĩa của cha mẹ, Thầy Tổ, chúng sanh và của tất cả những ân tình ân nghĩa mà mình cưu mang hoặc đã chịu ân.
05/08/2014(Xem: 20463)
Đường dẫn đến chùa xa thật xa Quanh co muôn nẻo cõi Ta Bà Chiều nay gió nhẹ, mây lờ lững Nhẹ bước tìm về dấu vết xa
05/08/2014(Xem: 10427)
Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời, Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần? Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần, Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ... Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời! Ngắm con ngoan nằm trong nôi, mắt xoe tròn, ôi bé cưng! Nhìn Cha con, Cha đang rất vui, giọt nước mắt lăn trên khóe môi, Con hãy nhìn kìa, Cha đang khóc vì con...
05/08/2014(Xem: 9371)
Clip nhạc: Nhớ Cha, do Nghệ Sĩ Thanh Ngân trình bày
05/08/2014(Xem: 19900)
Giữa đêm khuya vắng vẻ Mẹ vân vê vuốt nhẹ Vào mái tóc mai con Với tiếng ru nhè nhẹ Ẵm nhẹ con vào lòng Ru con giấc ngủ nồng . Những lời ru của mẹ Thấm sâu vào hồn con Giúp con khi lớn khôn Biết hiếu thảo làm người
05/08/2014(Xem: 17290)
Tình Cha tình Mẹ bao la Tình thương như một thiết tha đậm đà Từ con mở mắt oa oa Dần dà năm tháng con đà lớn khôn
04/08/2014(Xem: 20494)
Cha là chỗ tựa đời con Là rường là cột cho con nương về Gian lao vất vả sớm khuya Miếng cơm manh áo đưa về nuôi con Trọng trách đè nặng vai mòn Sinh nhai kiếm kế nuôi con nên người Dạy con công hạnh ngôn dung
04/08/2014(Xem: 6133)
Năm gần tròn mười sáu tuổi, tôi phải lên tỉnh học. Tá túc trong nhà người bạn củtôi, thỉnh thoảng cuối tuần mới về thăm nhà. Từ nhà tôi lên tỉnh chỉ cách mười mấy cây số, nhưng xe đò không có nhiều, chỉ chạy những chuyến phục vụ cho khách buôn bán từ dưới quê lên tỉnh. Việc lưu thông không tiện lợi mấy, nên tôi cũng ít về thăm nhà. Vã lại, mẹ tôi thường dặn nếu nhà mình không có việc gì cần, thì con cứ ở lại trên ấy để học, chứ đừng nên về nhiều mà tốn kém, cũng như mất thì giờ vô ích. Nghe vậy tôi cũng yên tâm, rồi đâm ra làm biếng về nhà. Lâu lâu hơi nhơ nhớ, mới đón xe đò về thăm mà thôi. Ngoài giờ học, tôi hay giúp dì Thảo những việc lặt vặt trong nhà, mặc dù dì không cho tôi làm, nhưng tôi cũng cố nài nỉ dì để
04/08/2014(Xem: 7785)
Đã có nhiều lo ngại trước làn sóng xâm thực văn hóa ngoại nhập, không chỉ riêng từ thời mở cửa vào nửa cuối thập niên 80 của thế kỷ trước; mà trước đó, vào những năm 70, nhất là ở các đô thị Miền Nam, có nhiều yếu tố phó mặc, vận mệnh văn hóa dân tộc vì thế đã đứng trước bờ vực lung lay. Nhiều tổ chức kêu gọi phục hưng và đấu tranh cho văn hóa dân tộc ra đời, nhưng tất cả cũng nhanh chóng hòa tan vào thời cuộc, có chăng chỉ dừng lại chỉ ở kết quả khiêm tốn.