Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

“Anh về mà xem.. Ừ, Mẹ anh phiền thật..!”

28/08/201807:00(Xem: 7639)
“Anh về mà xem.. Ừ, Mẹ anh phiền thật..!”
blank


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

 
 “Anh về mà xem.. Ừ, Mẹ anh phiền thật..!”
 
- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.
- Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng,
 tối về anh sẽ giải quyết nha em.
 
Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế,
 ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.
- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người 
lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong 1 trạng thái 
vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.
 
- Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, 
anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười.
 
- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, 
còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.
 
Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, 
nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.
 
- Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, 
Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật,
 cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì 
sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi ” 
Không,
 con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.
 
Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 
1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.
 
- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền
 như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi,
 ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng ” Không, con con nhẹ cân, 
phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi,
 sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.
 
Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc,
 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.
 
- Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.
- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, 
mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai 
là cũng hí hởn khoe ” Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó “. Bộ mẹ không
 thấy phiền hay sao em nhỉ? – Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì
 ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi.
Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những 
ngày sau
 là một chuỗi điệp khúc ” Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”, 
mẹ phiền quá đi mẹ à, 
anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.
 
- Đây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh-
 Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đầu tiên
 anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, 
đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, ” mẹ anh phiền nhỉ “?
 
Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, 
cô thấy nó, 1 tấm hình rất đạp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó 
trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…
 
- Em có thấy không? Tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm…
- Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa,
 đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.
 
- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có 
điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học…Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng 
mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta,
 trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều 
đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí…
- Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, 
sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó…Em thấy mẹ anh khỏe không?
 
” Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật, 
1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gươn
g mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh 
cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.
 
- Anh à – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.
 
- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. 
Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm
 anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả,
chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể
 rất quen…mẹ anh đó. – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.
 
- Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần 
đón đứa con đầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi 
mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải 
chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến 
viện dưỡng lão em nhé.
 
” Anh “, cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, ” em xin lỗi “, anh ôm lấy cô vỗ về,
 vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.
” Choang “- Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
 
- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng…
Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những 
mảnh vỡ vừa rơi.
 
- Mẹ à – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ 
– Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt 
thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.
 
” Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, 
phải không ạ?”
 
Từ Tâm- 
(Nhân mùa VU LAN 2013)

blank
 
Lặng Lẽ Quay Về
Lặng lẽ trước những điều sai
Chẳng phải không hay điều đúng
Bởi quá xét nét, rạch ròi..
Nhìn nhau thật là lúng túng. 
 
Lặng lẽ trước những điều đúng
Không phải hà tiện lợi khen.
Chỉ vì mong người đứng vững
Trước thành công mới tạo nên.
 
- Lặng lẽ cho vào lãng quên
Nào phải lòng không biết giận
Chỉ ngại tâm ta yếu mềm
Phát ngôn.. bừa rồi ân hận..
 
Lặng lẽ quay về tự thắng
Thắng mình nên nhận phần thua
Hành xử nhiều khi quá thẳng
Về sau tốn sức phân bua..
 
Lặng lẽ mà không a dua
Nhu nhuyến tựa nhành dương liễu
Giữa khi bão gió sang mùa
Bình yên trong niềm Thương Hiểu.
 
Lặng lẽ hằng tâm quán chiếu
Ta chỉ sửa mình được thôi!
Lỗi người, càng nhìn càng khổ
Dễ đâu chỉnh đốn cuộc đời..
 
Xin chắp đôi tay thầm lặng
Ước Nguyện cho ta, cho người
Biết thương nhau, rời oán tắng..
Niết bàn đây thật người ơi! Emoji

Như Nhiên- Th Tánh Tuệ
 
blank
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
Chia sẻ hình ảnh của buổi Pháp thoại & Đại Lễ Vu Lan 
tại chùa Vạn Phước- Sandiego- Nam California. Sunday Aug 26 2018
 
blank
 
blank
 
blank
blank
 
blank
 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
 
blank
Kính mời nghe thơ & nhạc mùa VuLan
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/08/2019(Xem: 7668)
Công cha nghĩa mẹ tình Thầy Sánh sao cho hết đời nầy khắc ghi Mẹ cha khổ cực lắm khi Hy sinh tất cả những gì cho ta
06/08/2019(Xem: 3425)
Mẹ đã khuất dáng hình cũng mất Bây chừ được thấy mặt Cậu yêu Lòng dâng hạnh phúc thật nhiều Trong vòng tay ấm là điều tôi mơ
06/08/2019(Xem: 3694)
Vậy mà 12 năm đúng ngày VU LAN bà Nậu ra đi , thì ( thời )gian nó đi mau quá , mau đễn nẩu, tui cũng không nhớ ra luôn , sáng nay từ xì gòn ( sài gòn) dìa thăm quơ ( quê) , ghé chợ Ti Quà ( Tuy Hòa ) mua một ít bông và trái cây dìa cúng Nậu , bữa nay thành phố Ti Quà đẹp ghơ ( ghê ) luôn , con đường dẫn đến xã An Nghịp ( Nghiệp) sao mà rộng rãi , lán cón , không có một ổ gà ổ dịt ( vịt ) gì hết , hai bên đường nẫu xây nhà ngút ngàn san dã , me … so dí ( với ) hầu đó (hồi đó) bây giờ lớp nhỏ nó sướng thiệt , bây giờ lái xe chạy cái e là tới nhà luôn khỏi phải đi bộ . Nậu tui quơ ( quê ) ở xã An Xưn ( Xuân ) nhưng lớn lên dà ( và ) lập nghịp ở xã An Nghịp , nghe Nậu nói, hầu đó, nẫu cứ nói Nậu là ngừ La Hai , ông nậu thì ngừ Đồng Cọ , dì ( vì )hai ông bà đều ẹp ( đẹp ) Ở quơ tui nẫu hay nói : Nhứt gái La Hai Nhì trai Đồng Cọ
06/08/2019(Xem: 8159)
Tu viện Hương Từ Bi (Camp Metta) tọa lạc tại số 14136 Long Ridge Road, thành phố Los Gatos, tiểu bang California (Hoa Kỳ) đã tổ chức Lễ Vu Lan Báo Hiếu năm 2019, PL. 2563 vào lúc 09:00am ngày 03/8/2019. Hòa thượng Thích Tịnh Từ, Viện trưởng tu viện Kim Sơn (thành phố Watsonville) đã quang lâm chứng minh buổi lễ. Đến dự buổi lễ, có Thượng tọa Thích Từ Lực, Viện chủ chùa Phổ Từ (thành phố Hayward) cùng chư Tôn đức Tăng Ni và Phật tử đến từ nhiều tự viện và thành phố ở miền Bắc California.
06/08/2019(Xem: 7309)
Tu viện Huyền Không tọa lạc tại số 14335 Story Road, thành phố San Jose, tiểu bang California đã long trọng tổ chức Lễ Vu Lan báo hiếu vào ngày 04/8/2019. Đông đảo thiện nam tín nữ ở nhiều thành phố miền Bắc California đã về chùa dự lễ. Ngoài nhóm văn nghệ Hương Từ Bi, Tu viện đã vui đón hai ca sĩ Kim Tiểu Long và Cát Tuyền đến chùa dự lễ và hát cúng dường.
04/08/2019(Xem: 10914)
Thư Mời Lễ Vu Lan 2019 & Lễ Đại Tường HT Thích Minh Tuyền tại Chùa Việt Nam, Nhật Bản
04/08/2019(Xem: 4740)
Phảng phất thu phong nhè nhẹ đưa Nhạt nhòa lối cũ cảnh quê xưa Đường lên hỗ lãnh qua hàng liễu Dốc đến từ sơn khuất rặng dừa Văng vẳng chùa xa kinh tiếng nhặt Khoan thai âm vọng kệ chuông thưa Vu Lan thắng tiết đang về tới Thánh giáo hoằng khai nguyện tiếp thừa.
03/08/2019(Xem: 9262)
” Chúng mình quả thật không có được may mắn ở tuổi xế chiều có được bên mình những người bạn rất thân đồng cảnh ngộ, cùng trình độ hiểu biết tri thức và cùng một tôn giáo để có thể chia sẻ những niềm riêng đang cất chứa càng ngày càng nhiều trong tâm khảm và những tâm sự này chỉ mang theo xuống tận đáy mồ thôi... vì có những điều mắt thấy tai nghe hằng ngày mà không thể than vãn cùng ai…, Phượng ơi! ” .
02/08/2019(Xem: 8165)
Lời người dịch: Thấm thoát mà đã năm Mùa Vu Lan vắng bóng Ba tôi cũng như chỉ còn vài tuần nữa cũng là Ngày Vinh Danh Cha tại Úc Châu, QT xin chia sẻ vài câu chuyện cảm động về tình cha kính tặng Hương Linh Ba tôi và những người làm Cha vào ngày Lễ đặc biệt này. Một cậu bé luôn được Ba nuông chiều và sắp tốt nghiệp tuần tới. Vài tuần trước, cậu thấy một chiếc xe thể thao đẹp ở phòng trưng bày và muốn người Ba giàu có tặng cho mình vào dịp này.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]