Ba

22/08/201807:02(Xem: 6933)
Ba


hoa_hong (4)

BA

Hạnh Thủy

 

Con ngồi nhặt chút hanh hao nắng để kịp sưởi ấm khi đông về. Huế vẫn là những giai điệu trầm buồn, những ngày vào đông mỗi lúc mỗi lạnh hơn.Năm ấy trời cũng lạnh như thế này. Năm ấy - mùa lạnh cuối cùng con được nhìn thấy ba...

Mười sáu mùa xuân rồi ba hè. Mười sáu mùa xuân trên đất xứ Nghệ vắng ba, con buồn ba ạ. Những tháng ngày còn ba, con lại mãi bị cuốn hút với những thú vui của trẻ con, hiếm cái ngày mà quấn quýt bên ba. Con thích ngủ nhà bạn, đứa này tới đứa khác. Cũng thương ba lắm chứ, nhưng cái trò vui bạn bè lại có sức hấp dẫn hơn.Để rồi hôm nay thèm cái cảm giác gọi là "có cha bên đời".Nhớ về ba là cả những rầy la, những hình phạt, những nghiêm nghị...những yêu thương thầm lặng mà con không hề hay biết.Rồi cũng thầm lặng... ba nhắm mắt xa con, mãi mãi xa.Mười ba tuổi, con vội quấn vầng khăn sô, mười ba tuổi - con biết chi mô ba, còn dại lắm.Ba bỏ con ở lại khi con còn quá nhỏ. Để ngày xuân năm đó, xứ Nghệ An như phủ một màu tang tóc trong tiếng pháo giao thừa, tiếng pháo của ngày xuân... Mười ba tuổi, con đâu đã ý thức được sanh ly và tử biệt, hai nỗi buồn đau song song của nhân thế, vậy mà...vô thường dật ba khỏi đời con. Con bơ vơ trong sự ngây ngô đến lạ. Hic.

Ba ơi, thành phố Huế khép mình trong màn sương đêm, cái lạnh len lỏi khắp cùng ngỏ hẹp, cả đến căn phòng nhỏ nơi con ở ba nờ.Lớn lên rồi, đôi khi lại ước có ba dù chỉ một ngày để con tâm sự buồn vui. Con chỉ biết thinh lặng và cũng không có ai để mà kể, mà méc chuyện thoải mái như ba... Để gặp những trắc trở chông gai cũng mình con lặng lẽ, ba có dõi theo bước chân con???

Mười ba tuổi, với con chừ chỉ còn là kỉ niệm, mà kỉ niệm thì có buồn có vui.... Bên ba nhiều tiếng cười mà cũng lắm nước mắt ba nhỉ.Những lời dạy của ba năm nào giờ đã trở thành vùng trời hoài niệm, chắc chiu bao nghị lực cho con. Kỉ niệm bên ba thì đong đầy mà dĩ vãng chỉ làm cho con người ta thêm khắc khoải, tiếc thương. Nhớ ba, không lẽ con gào khóc và nói con nhớ ba. Lớn rồi, con học cách chịu đựng, con học giấu kín nỗi đau. Là một sinh viên của học viện rồi, nhưng bài vô thường con học hoài vẫn chưa thuộc. Tình thương ba chỉ ép vào tim gửi về xứ Nghệ - nơi ba nằm yên giấc.

Con ước gì ngày trở về được gọi "Ba ơi!", được nghe tiếng ba đáp lại, được ba ra sân dắt con vào. Ước gì mỗi bước lớn lên có ba nhìn thấy. Con sẽ trưởng thành, sẽ nên người, ba yên tâm nghe ba. Bởi con đang mang dòng máu của ba, con là hiện hữu của ba.

Đêm nay Huế lại một đêm...buồn, nước mắt con rơi..... Ba!!! Con của ba đây, con đã lớn rồi!

Chiều nay đag ngồi uống trà, con bỗng giật mình, cái thói quen thích uống trà, ngồi trầm ngâm này không biết con có từ khi nào, cũg không ý thức là mìh đã có thói quen đó. Ngày xưa ba cũg thường như vậy, có phải là ba đang sống ở trong con không! Con thích thầm lặng làm những gì mìh có thể cho gia đình, thấy hoan hỷ khi mình làm được chút việc nhỏ giúp người khác, những phẩm chất này, ngẫm lại, con thấy ba đã trao truyền nó cho con. Mỗi lần nghe quý thầy giảng con đều nguyện là con nghe cho ba, con mời ba nghe pháp thoại với con, con biết là ba sẽ vui lắm. Ba ơi, con tu cho ba, ba nhé!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2013(Xem: 7254)
Thời-Không là từ viết tắt của Thời gian và Không gian. Trong đời thường, chúng ta cảm nhận thời gian là một dòng chảy, trôi liên tục không ngừng nghỉ, từ quá khứ qua hiện tại rồi tới tương lai. Thời gian làm thay đổi sự vật, chẳng hạn một đứa trẻ sơ sinh, rồi một tháng tuổi, một năm tuổi, thời ấu thơ, thời thiếu niên, thời trưởng thành, thời trung niên, rồi thời tuổi già.
11/04/2013(Xem: 7826)
Washington DC , USA- Vào ngày 7/9, Đức Dalai Latma đã đến nơi dạy truyền Kalachakra để chuẩn bị nghi lễ. Sau đó, Ngài đến phía tây đồi Capitol gần tòa Bạch Ốc để nói chuyện với công chúng về hòa bình thế giới.
11/04/2013(Xem: 5776)
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào… Giữa khuya, bỗng vang lên giọng hát trầm bỗng, sâu lắng, ngọt ngào của ca sĩ Hương Lan từ ngôi nhà kế bên, vọng vào chốn thiền môn tĩnh lặng như xoáy vào tim, con giật mình tỉnh giấc, bàng hoàng nhớ Mẹ da diết. Nỗi nhớ làm con hạnh phúc, khiến con nhận ra cái tình mẫu tử thiêng liêng vẫn tồn tại giữa Mẹ, giữa con, vậy mà cả một thời gian dài, cả một đoạn đường đời nó đã bị những oán giận,....
11/04/2013(Xem: 5243)
Tôi ngồi ẩn mình dưới tàng cây rậm rạp sau sân chùa, tránh cái nắng oi ả của mùa hè. Hôm nay ngày thường, mọi người đi làm cả, cảnh chùa im lặng một cách trang nghiêm. Nhân tiện có công việc đi ngang qua chùa, tôi tạt vào viếng cốt và thắp cho ông bác một nén hương để tưởng nhớ đến bác mình.
11/04/2013(Xem: 7706)
Trưa nay tôi về chùa dự Lễ Vía Quán Thế Âm.Trước khi vào lễ, một người bạn đạo chào tôi nơi hành lang của thiền đường và chị đã nói thế nầy:" Chào chị Chúc Hân, chị khỏe không? Lúc này sao ít thấy chị về chùa? Sắp đến Vu Lan rồi, chị nhớ về chùa dự lễ nhé! Tôi nhớ bài Bông Hồng của chị viết về bác gái. Mấy năm rồi há? Về chùa, chúng tôi sẽ cài lên áo lam của chị một bông Hồng trắng".
11/04/2013(Xem: 6642)
Bạn có từng nghĩ rằng một ngày nào đó những người thương của bạn sẽ không còn sống bên bạn nữa không. Chúng ta không một ai có thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí chúng ta cũng không thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới đối với những người thân của chúng ta, hay thậm chí đối với bản thân mình.
11/04/2013(Xem: 7736)
Kinh Vu Lan (Ullambana Sutra), một bản kinh ngắn nhưng hàm súc, tràn đầy ý nghĩa nhân văn, chan chứa đạo lý, thấm đẫm tình người và đặc biệt là giá trị giáo dục nhân cách với đặc trưng hiếu đạo. Vì thế, kinh Vu Lan đã chinh phục lòng người, in đậm trong tâm trí, thấm sâu vào máu thịt của tất cả những người con Phật.
11/04/2013(Xem: 8303)
Hiếu hạnh, chuẩn mực của đạo đức từ bao đời vẫn luôn tồn tại trong tư duy của nhân loại, là nền tảng căn bản của luân lý xã hội. Dù cho anh thuộc sắc tộc nào, dù cho chị theo tôn giáo nào, dù cho em là ai, thì hạnh hiếu vẫn luôn là đích đến của tiến trình hoàn thiện nhân cách, nó được xem là 'gốc của đạo đức, gốc của lòng nhân ái'. Đạo Phật, con đường hướng đến giác ngộ giải thoát, vẫn luôn lấy hiếu hạnh làm đầu – "đạo Phật là đạo hiếu, hạnh Phật là hạnh hiếu'.
11/04/2013(Xem: 7529)
"Phật tại thế thời ngã trầm luân Kim đắc nhơn thân Phật diệt độ Áo não thử thân đa nghiệp chướng Bất kiến Như Lai kim sắc thân."
11/04/2013(Xem: 7584)
Thời gian cứ lặng lẽ trôi. Nhiều khi chúng ta như muốn níu nó lại để cảm nhận từng cung bậc buồn vui của cuộc sống. Thi sĩ Xuân Diệu cũng đã từng ôm ấp một mơ ước thật táo tợn như thế, một cảm giác yêu cuộc sống đến 'vội vã',