Tha Phương Nhớ Mẹ (thơ)

20/08/201807:37(Xem: 5951)
Tha Phương Nhớ Mẹ (thơ)

 

 hoa_hong (1)

 



 
                                     Tha Phương Nhớ Mẹ


                             Từ độ hoàng hôn mấy trắng bay
                             Con đi biền biệt với tháng ngày
                             Chưa lần rảo bước về quê củ
                             Thăm mẹ cho lòng bớt đắng cay
 
                             Bao năm xa xứ kiếm công danh
                             Con nuôi giấc mộng giữa phù vân
                             Công danh chẳng thấy, đời lận đận
                             Cơm áo, lắm khi chẳng yên lành
 
                             Đời con phiêu bạt tự sơ sinh
                             Nên đành tan tác mộng điêu linh
                             Đi về hôm sớm trong du thủ
                             Tay trắng làm sao dệt bóng hình?
 
                             Hôm nay, gác trọ dưới trời mưa
                             Ngồi ôm giấc mộng quá dư thừa
                             Chuông chùa văng vẳng từng hồi đổ
                             Mẹ ơi, ngấn lệ quá sầu thương!
                                             
                                      Vạn Hạnh ngày 19/8/2018
                                         Thích Minh Chánh
                            
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2010(Xem: 10928)
Nghi thức Bông Hồng Cài Áo trong dịp lễ Vu Lan (rằm tháng 7 Âm lịch) là một nghi thức đặc biệt của Phật Giáo Việt Nam. Càng đặc biệt hơn, nghi thức này do giới Phật tử trẻ tuổi tại miền Nam đưa vào Phật Giáo từ hơn 40 năm về trước. Sau đó không lâu. nó đã trở thành một nghi thức có tính cách truyền thống trong lễ Vu Lan. Gần đây, tuy có một số người như TT Vân Đàm (Tu viện Pháp Vương, Fairfax, Virginia) hay Cư sĩ Bình Anson (Chủ tịch Hội Phật Giáo Tây Úc) đặt vấn đề về việc lễ Bông Hồng Cài Áo có phù hợp với nghi thức Vu Lan của Phật Giáo hay không, cho tới nay nó này vẫn là một trong những nghi thức không thể thiếu của lễ Vu Lan tại hải ngoại.
06/08/2010(Xem: 12983)
Ta từng nghe lời tạc như vầy: Một thuở nọ Thế-tôn an-trụ Xá-vệ thành Kỳ-thụ viên trung, Mục-liên mới đặng lục-thông, Muốn cho cha mẹ khỏi vòng trầm-luân. Công dưỡng-dục thâm-ân dốc trả, Nghĩa sanh thành đạo cả mong đền, Làm con hiếu-hạnh vi tiên,
04/08/2010(Xem: 12552)
Đối với đa số, cái chết thường được quan niệm như một vách ngăn giữa hai thế giới: người mất–kẻ còn, hay cõi âm và dương thế. Trong cái nhìn của đạo Phật, cái chết được xem là một phần tự nhiên của cuộc sống. Trước sự ra đi của người thân, nhiều người thường rất đau buồn, đôi khi quên đi những sự chăm sóc và giúp đở cho người đã khuất một cách thiết thực và ý nghĩa. Nhân mùa Vu Lan–Báo hiếu PL.2546-2002, NSGN giới thiệu cùng bạn đọc về lời của một người ở thế giới bên kia, nguyên giáo sư Đại Học Y Khoa Geneve (Thụy Sĩ) với các con của ông, và vài gợi ý về phương pháp chăm sóc, giúp đở người thân trong tình trạng đặc biệt: ốm đau nặng hoặc lâm chung...