Đức Khiêm Cung

15/08/201820:27(Xem: 5426)
Đức Khiêm Cung

chavacon_2
ĐỨC KHIÊM CUNG

 

謙恭
Khiêm cung: Nhún mình trước người khác, và tỏ ra kính trọng người khác, đó là đức độ của bậc quân tử.

 

Trong một bài thơ dâng hương linh Papa, tôi có câu lục bát:


"Vầng dương vang bóng một thời
Cuối đời vẫn cứ không lời khoe khoang"


Vì Papa của tôi vốn là người mang đức tính cao quý đó đến cuối đời.

Chỉ những người thân thiết, thi văn bằng hữu cùng thời với Papa mới biết và hiểu rõ điều này. Ngay con cái trong nhà, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa hề được nghe Papa kể cho nghe về những mối quan hệ mật thiết của Người và các văn nhân thi sĩ nổi tiếng thời tiền chiến.


Đọc trong cuốn "Bóng ngày qua" của Cụ Quách Tấn, thấy đoạn nhắc đến Papa, mới biết ra Người là một trong những bạn thân, và là người bạn thường xuyên có mặt bên giường bệnh của thi sĩ Hàn Mặc Tử vào tháng ngày cuối đời của Hàn.


Tình cờ đọc bài viết "Cảm nhận thơ Tâm Hướng - Lê Đình Ngân", cũng có thể biết được mối quan hệ bằng hữu chi giao của Papa và các văn thi sĩ tiền chiến:


..." Quách Tấn, Yến Lan tiêu biểu cho nhóm thơ Bình Định và Trường thơ Loạn sau này (bớt Quách Tấn nhưng có thêm Bích Khê, Hoàng Diệp, Quỳnh Dao, Xuân Khai). Theo Quách Tấn, lúc thi sĩ họ Hàn bệnh nặng đã có những người bạn thơ ở gần thường lui tới thăm Tử như Lê Đình Ngân, Hoàng Tùng Ngâm, Bửu Đáo, Trần Kiên Mỹ (Đôi nét về Hàn Mặc Tử). Cũng như Hàn Mặc Tử và các thi hữu trong Thái Dương văn đoàn, Lê Đình Ngân đi từ thơ Đường đến thơ Mới, từ chủ nghĩa cổ điển sang chủ nghĩa lãng mạn…"


http://huongquenha-2013.blogspot.com/…/cam-nhan-tho-tam-huo…


Còn trong tập hồi ký của Papa, có đoạn:


"... Say Thơ (bài này HMT đã có nhã ý đề tặng Bửu Đáo Ái Mỹ- bản thảo viết bằng bút chì đen trên giấy trắng mỏng mà người viết bài này đã tặng cho HMT dùng tại Quy Nhơn)".


Bao năm qua, tôi cứ bị thi phẩm "Say Thơ" này ám ảnh, tìm kiếm lục lọi một cách vô vọng trong những xấp di cảo, bản thảo, thư từ xa xưa của Papa còn để lại. Thử tìm trong tuyển tập HMT chỉ thấy "Say nắng" và "Say trăng"... "Say thơ" hiện đang nằm ở đâu, hay đã tan biến theo cùng cát bụi?


Tôi hỏi dò nơi Mẹ, thì được biết đã có rất nhiều trận lụt ở Huế, thêm nhiều lần tản cư "chạy giặc" vào Quy Nhơn, Nha Trang... nên sách vở thư từ của Ba Me tôi bị bỏ lại, hư hỏng, thất lạc... và có thể bài thơ "Say thơ" thủ bút của HMT nằm trong số đó.


Hồi ký của Papa còn có đoạn:

"... Ngừng lại ở đây, tai tôi như còn văng vẳng nghe và trí óc còn mường tượng hình dung bóng dáng HMT, một buổi chiều bóng xế, tại căn nhà quạnh vắng đường Khải Định, Quy Nhơn của ngày xưa, thi sĩ ngồi dựa lưng trong chiếc ghế bành mây, ngửa mặt lên trần nhà, mắt chìm vào cõi hư không, đã ngâm cho Trần Thanh Địch và tôi nghe mấy vần thơ chàng mới sáng tác và lấy làm đắc ý: 


Ca cầm ca tơ đào vọng dang ra...


Giọng ngâm não nùng thê thiết, ấm, trầm, âm hưởng ngân dài, thấm vào đáy sâu cõi lòng thính giả, khiến ai đã nghe HMT ngâm thơ một lần đều không thể nào quên được."


Ui chao ơi... phải chi hồi đó có chiếc Smartphone như bây giờ để ghi âm, chụp hình nhỉ? Bác Trần Thanh Địch cũng đã đi xa khuất bóng luôn rồi... Những nhân chứng của một thời đã lẫn lượt ra đi...


Papa nào có khoe khoang chi những chuyện đó cho thiên hạ. Người chỉ viết ít dòng trong tập hồi ký mỏng để lại cho con cái trong nhà đọc cho biết vậy thôi.


Đức khiêm cung cao quý. Vậy mà con chừng này tuổi đầu đã nhuốm bạc, vẫn không học và noi gương của Người được, thật đáng hổ thẹn làm sao!

 

Vĩnh Hữu 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2013(Xem: 6648)
“Thôi đi em, em muốn mẹ sống với em hoài, em thì hạnh phúc vì có mẹ bên cạnh, còn mẹ, mình mẩy lở loét, đau đớn từng giây, từng phút, bệnh tật đã hành hạ mẹ hơn hai mươi mấy năm rồi. Đừng ích kỷ chỉ nghĩ đến hạnh phúc của mình mà quên nỗi thống khổ của mẹ, em hãy để mẹ ra đi cho nhẹ nhàng thân xác”.
14/08/2013(Xem: 11313)
Đức Phật dạy tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật. Lời dạy ấy đã nhắc nhở chúng ta tầm quan trọng của tâm hiếu, hạnh hiếu trên bước đường tu; nhưng thực hiện tâm hiếu, hạnh hiếu như thế nào cho đúng Chánh pháp để cha mẹ và ta đều được lợi lạc.
13/08/2013(Xem: 8550)
gày Vu Lan được gọi là ngày truyền thống báo hiếu. Tất cả mọi người con đến ngày này về chùa được quý thầy nhắc lại trách nhiệm của mình đối với tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Là phật tử, lẽ tất nhiên phải sống một đời hiền lương đạo đức. Nếu chúng ta sống bất hiếu với cha mẹ thì chắc chắn chúng ta sẽ không thương ai một cách chân tình.
13/08/2013(Xem: 17115)
Mẹ ta buôn tảo bán tần Dầm mưa dãi nắng muôn phần vì con Dẫu rằng thân thể héo mòn Da nhăn tóc bạc nhìn con trưởng thành
13/08/2013(Xem: 13578)
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
12/08/2013(Xem: 12145)
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào, Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào, Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu. Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ. Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ. Thương con thao thức bao đêm trường, Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.
12/08/2013(Xem: 8600)
Cha mẹ ơi! Giờ đây khi con đã làm cha làm mẹ thì con mới thấu hiểu một phần nào tất lòng của người. Chẳng ngôn từ nào có thể diễn được sự hy sinh tột cùng ấy.
12/08/2013(Xem: 10122)
Xưa ở Nhật Bản, có một người tên Kisuke chăm sóc cha mẹ rất kính cẩn. Anh thường bị bạn bè lôi vào chốn trà đình tửu quán, nhưng anh cương quyết từ chối với một lý do rất thú vị: “Một đứa con có được thân thể là nhờ mẹ và tinh thần là nhờ cha. Vì thế không thể dẫn cha mẹ đi uống rượu”.[1] Thời nay ít ai lập luận như thế khi bị cuốn vào những trò đen đỏ, rượu chè. Có người còn cho lòng trung tín và kính cẩn đối với cha mẹ là lạc hậu. Có người, vì cờ bạc rượu chè đã giết cả cha lẫn mẹ.