Mười Thương Vu Lan

04/09/201707:29(Xem: 8903)
Mười Thương Vu Lan


blank




Nam Mô Vu Lan Hội Thượng Phật Bồ tát
 
Mặt Trời và Mặt Trăng, cái nào quan trọng hơn
    
Có một câu chuyện kể rằng: 
Một ngày nọ, có một người hỏi một vị lão tiên sinh,
 mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?
 
Vị lão tiên sinh kia suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: 
“Là mặt trăng, mặt trăng quan trọng hơn”. “tại sao?”
 
“Bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là thời điểm chúng ta cần ánh sáng nhất, 
còn mặt trời lại chiếu sáng vào ban ngày mà ban ngày chúng ta đã có đủ ánh sáng rồi.”
 
Bạn có lẽ sẽ cười vị lão tiên sinh này là hồ đồ, 
nhưng mà bạn không biết là có rất nhiều người cũng nghĩ như thế sao?
 Người mà hàng ngày chăm sóc bạn, bạn cũng không cảm nhận được điều gì cả? 
Nhưng nếu là một người xa lạ ngẫu nhiên giúp đỡ bạn, bạn sẽ cho rằng đó là một người tốt, 
cha mẹ và người thân của bạn luôn luôn vì bạn mà hy sinh, mà đánh đổi nhưng bạn lại 
cảm thấy đó là việc đương nhiên, thậm chí có khi còn thấy phiền toái. Một khi người ngoài
 làm một việc na ná như thế thì bạn lại sẽ hết sức cảm kích. Đây chẳng phải là giống 
như đã hồ đồ “cảm kích ánh trăng mà phủ nhận mặt trời” hay sao?
 
Một cô gái đã có một cuộc tranh cãi với mẹ của mình, tức giận đến mức tông cửa chạy
 ra ngoài và quyết định không bao giờ trở về ngôi nhà chán ghét này nữa. Cô đã đi 
lang thang cả ngày ở bên ngoài,  đến lúc bụng đói cồn cào, nhưng lại không có một 
đồng tiền nào, mà lại không muốn trở về nhà để ăn cơm. Mãi đến lúc trời tối, 
cô mới đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi mì thơm tỏa ra. Cô thực sự rất muốn được
 ăn một bát, nhưng trên người không có tiền, chỉ có thể liên tục nuốt nước miếng.
 
Bỗng nhiên, ông chủ quán mì ân cần hỏi han: “Cháu gái, cháu có muốn ăn mì không?”,
 cô gái ngượng ngùng trả lời: “à, nhưng mà, cháu không mang tiền”. Ông chủ nghe
 xong cười to:  “Haha, không sao cả, hôm nay cứ coi như bác mời cháu đi!”
 
Cô gái quả thực không thể tin vào lỗ tai mình, cô ngồi xuống, ngay lúc đó, 
một bát mì được mang ra,
 cô ăn say sưa, và nói: “Bác chủ quán, bác thật là một người tốt!”
 
Ông chủ quán nói,: “Ồ, sao cháu lại nói vậy?”, cô gái trả lời: “Chúng ta vốn không
 quen biết nhau, bác lại đối xử tốt với cháu như vậy, không giống như mẹ của cháu,
 hoàn toàn không hiểu được những nhu cầu và ý nghĩ của cháu, thật là bực mình!”
 
Ông chủ quán lại cười: “haha, cháu gái, bác chẳng qua mới chỉ cho cháu một bát mì
 thôi, mà cháu đã cảm kích bác như thế, thế mà mẹ của cháu đã nấu cơm cho cháu 
hai mươi mấy năm nay, cháu chẳng phải là càng nên cảm kích mẹ của cháu hay sao?”
 
Nghe ông chủ quán nói xong, cô gái như tỉnh giấc mơ, lập tức nước mắt trào ra, 
cô bỏ mặc nửa bát mì còn lại mà vội vàng chạy về nhà.
 
Mới đến ngõ trước cổng nhà, cô đã nhìn thấy bóng mẹ xa xa, đang lo lắng nhìn quanh 
bốn phía cổng ra vào, trái tim cô như thắt lại, cô cảm thấy muốn nói một ngàn lần 
một vạn lần lời xin lỗi  với mẹ của mình. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì mẹ 
của cô đã nghênh đón và nói: “trời ơi, con cả ngày đã đi đâu thế này? Mau mau, 
đi vào nhà rửa chân tay, ăn cơm tối đi.”
 
Tối hôm đó, cô gái mới cảm nhận được sâu sắc tình yêu của mẹ đối với mình.
 
Khi đã quen với sự hiện diện của mặt trời, mọi người đã quên mất là nó đem 
lại cho mọi người ánh sáng, khi đã quen với sự chăm sóc của người thân, mọi người 
thường quên mất họ đã cho mình sự ấm cúng, một người quen được chăm sóc 
từng li từng tí thì ngược lại sẽ không thấy  biết ơn, vì họ cho rằng, 
ban ngày đã đủ ánh sáng rồi, cho nên mặt trời là dư thừa, không cần thiết.
 
Hy vọng trong chúng ta mỗi người đều biết mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn.
 
 Trong cuộc sống thực tại, chúng ta thường hay không để mắt đến những điều mình 
đã có,  cho rằng chúng là lẽ đương nhiên, không có gì quan trọng với mình, mà lại đi
 phàn nàn số phận  bất công, như thể là thế giới này thiếu nợ chúng ta rất nhiều thứ vậy.
 
Kỳ thực, biết ơn cũng là một loại thái độ tích cực của cuộc sống, đúng như một số người
 đã nói: “Hãy cảm ơn người đã làm bạn tổn thương bởi vì họ là người đã tôi luyện ý chí
 của bạn, hãy cảm ơn người đã lừa dối bạn bởi vì họ đã làm phong phú thêm kinh nghiệm
 của bạn, hãy cảm ơn người đã  coi thường bạn bởi vì họ đã làm thức tỉnh lòng tự tôn
 của bạn…”. Cần phải mang một tấm lòng biết ơn, biết ơn số phận, biết ơn hết thảy 
những người đã giúp bạn trưởng thành, biết ơn hết thảy những gì ở xung quanh mình.
 
Để có một tấm lòng biết ơn, yêu cầu chúng ta cần phải để tâm quan sát, dụng tâm
 cảm ngộ, càng cần chúng ta phải biết yêu thương. Cỏ cây sinh trưởng phát triển 
mạnh mẽ là để báo đáp ân huệ của mặt trời mùa xuân, chim chóc liều mình kiếm ăn
 là để báo đáp ân huệ được nuôi nấng, cây mạ`phát triển khỏe mạnh là để báo đáp
 ân huệ của dòng nước mát, con cái cố gắng học tập là để báo đáp công ơn sinh thành
 và dạy dỗ của cha mẹ.
 
Hãy học cách biết ơn đi! Khi bạn cảm ơn cuộc đời, cuộc đời sẽ ban thưởng cho bạn
 ánh nắng  mặt trời rực rỡ. Bạn oán trách trời đất, khả năng cuối cùng chỉ có hai 
bàn tay trắng mà thôi! Không phải vậy sao? Mây cuốn mây bay, hoa nở hoa tàn
 đều đáng để chúng ta quý trọng,  cảm ơn mặt trăng & càng cần phải cảm ơn mặt trời!
 
Cha Mặt Trời- Mẹ Mặt Trăng
Sáng soi, ấm áp đường trần con đi..
Vì con lao nhọc quản gì
Đức Ân vòi vọi Hiếu Nhi nguyện đền.
Như Nhiên
blank
Mười Thương Vu Lan
 
Một thương chín tháng cưu mang.
Hai thương chuyển dạ gian nan bội phần.
Ba thương xuôi ngược đường trần.
Bốn thương hôm sớm tảo tần nuôi con
Năm thương Tình Mẹ vuông tròn.
Sáu thương Hiền Phụ dạy con mọi điều.
Bảy thương lo lắng trăm chiều
Mong đàn con sống biết điều, thiện tâm.
Tám thương con phạm lỗi lầm.
Tấm lòng Cha Mẹ trăng rằm sáng soi
Chín thương công đức biển trời.
Ngàn muôn khó nhọc trên đời xa'chi !
Mười thương hai đấng Từ Bi.
Ghi lòng tạc dạ Hiếu Nhi trọn đời..
                                    Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ
blank
blank
blank
blank
Chia sẻ hình ảnh một ngày tu học báo ân Cha Mẹ cửu huyền.. nhân mùa Lễ Vu Lan tại
 tu viện Đại Bi do nhóm Thiền Sinh Sợi Nắng Nam California tổ chức- Saturday Aug 09 2017
 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank

                   Inline image
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/08/2014(Xem: 6102)
Tuổi trời thấm thoắt đã vào Thu Rừng lá vàng rơi dệt mộng mơ Dĩ vãng đã qua nào tiếc nuối Tương lai chưa tới há mong chờ Vuốt làn tóc bạc khơi thi hứng Xoa nếp da nhăn gợi tứ thơ Nở đóa hoa lòng vui hiện tại Thong dong ta nhẹ bước vân du.
02/08/2014(Xem: 7971)
Xưa ở Nhật Bản, có một người tên Kisuke chăm sóc cha mẹ rất kính cẩn. Anh thường bị bạn bè lôi vào chốn trà đình tửu quán, nhưng anh cương quyết từ chối với một lý do rất thú vị: “Một đứa con có được thân thể là nhờ mẹ và tinh thần là nhờ cha. Vì thế không thể dẫn cha mẹ đi uống rượu”.[1] Thời nay ít ai lập luận như thế khi bị cuốn vào những trò đen đỏ, rượu chè. Có người còn cho lòng trung tín và kính cẩn đối với cha mẹ là lạc hậu. Có người, vì cờ bạc rượu chè đã giết cả cha lẫn mẹ.
02/08/2014(Xem: 5984)
Trời Sài Gòn u ám. Mưa chợt đến chợt đi, không hề báo trước. Dưới cơn mưa do ảnh hưởng của cơn bão ngoài biển Đông, dòng người hối hả. Bên lề đường, thằng bé bước những bước cô đơn, mặc cho mưa tạt gió lùa, dẫu thân gầy nhỏ bé! Chúng tôi kéo nó vào núp mưa dưới mái hiên một ngôi nhà. Nó nhướng mắt ngỡ ngàng trước hành động của người xa lạ; ẩn trong cái nhìn ấy là chuỗi những thắc mắc. Tôi liền hỏi: sao con không tránh mưa? Ướt hết rồi nè! Thằng bé vẫn đứng im, chỉ tỏ ra ngạc nhiên hơn.
01/08/2014(Xem: 7553)
Bạn sẽ như thế nào khi sáng mai vừa thức giấc, bạn tìm quanh trong ngôi nhà nhỏ của mình để nói vài lời với Mẹ, hay chỉ đơn giản là muốn Mẹ nấu một nồi canh chua thật ngon cùng những món ăn mà bạn thích để gia đình vui vầy trong ngày chủ nhật nhưng… không thấy Mẹ đâu cả , bạn gọi điện thoại cho Mẹ để hỏi thăm tình hình sức khỏe nhưng…không thấy Mẹ trả lời…Và bạn bàng hoàng khi biết được Mẹ đã đi về nơi xa lắm… Tôi đã 2 lần chết ngất trong trạng thái này khi nghe tin Mẹ tôi không còn nữa...
01/08/2014(Xem: 10232)
Cha mẹ cho con tình thương, hạnh phúc, giàu sang no ấm. Khi cha mẹ còn hiện hữu, cuộc đời này đẹp như một trời hoa, và chúng ta không phải sợ cảnh đói rách, cơ cực. Còn cha mẹ là còn được sự đùm bọc chở che, được nũng nịu như một đứa trẻ thơ dưới mắt cha mẹ. Hãy trân quý từng tấc bóng thời gian khi cha mẹ còn hiện hữu trên đời!
01/08/2014(Xem: 19882)
Tôi sinh ra đôi mắt chẳng bình thường Mỗi sáng sớm mặt trời mới tinh sương Người người mở mắt nhìn được ánh dương Riêng mình tôi nước mắt ướt lệ nhòa. Khóc cả tiếng đôi mắt mới hé mở Càng muốn mở nước mắt càng ứa nhòa Đau buốt lắm nhưng không muốn mù lòa Mở được mắt Mẹ mừng cũng muốn khóc. Tôi cảm nhận tình thương khi Mẹ khóc Mẹ muốn thay nỗi đau, tình mẫu tử Muốn cho con mắt sáng mãi không từ
01/08/2014(Xem: 6469)
Đức Phật đã nói chẳng có tình yêu thương nào lớn bằng tình yêu thương của một người mẹ dành cho con, và kêu gọi đệ tử của ngài hãy yêu thương tất cả chúng sinh như một người mẹ yêu đứa con của mình vậy! Ta mang danh là đệ tử Phật, là con Phật hằng ngày thề nguyện yêu thương tất cả sinh, nhưng hãy nhìn thật sâu sắc tình yêu thương ấy, ta phải yêu thương được cha mẹ ta trước mới yêu anh chị, yêu họ hàng, bạn bè, làng xóm, yêu đến đất nước được...đừng suy nghĩ đâu xa, đừng nói lời xáo rỗng, hãy thực hiện nó bằng cách thể hiện đạo hiếu của một người con đối với cha mẹ, đối với 2 vị bồ tát sống yêu thương, hy sinh cho chúng ta hết mực, như vậy ta mới xứng đáng là một người đệ tử, 1 người con Phật đúng nghĩa!
31/07/2014(Xem: 10203)
Mùa Vu Lan con cài hoa trắng Bao năm rồi vắng bóng Mẫu Thân Vọng nghe giọng nói tiếng cười Mẹ Mà tưởng như con mẹ cận gần ! Giờ đây lòng con càng thiếu vắng Mẹ hiền ơi ! Con đã mất Mẹ rồi ! Còn ai chia sẻ khi "mưa nắng" Bảo ban an ủi đứa con côi !..
31/07/2014(Xem: 12720)
Ngài là một vị thiền sư Kiêm luôn học giả đã từ lâu nay Giỏi về chữ Phạn lắm thay. Khi còn niên thiếu thường hay đăng đàn Trổ tài thuyết giảng giỏi giang Cho đồng môn khắp đạo tràng cùng nghe.
31/07/2014(Xem: 5810)
Ngài giờ là một thiền sư, Cha ngài từ thuở giã từ trần gian Ngài còn đang ở đạo tràng Học thiền, tắm gội ánh vàng Thế Tôn, Mẹ già lâm cảnh cô đơn Cho nên ngài phải kề luôn bên bà