Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Mười Thương Vu Lan

04/09/201707:29(Xem: 2516)
Mười Thương Vu Lan


blank




Nam Mô Vu Lan Hội Thượng Phật Bồ tát
 
Mặt Trời và Mặt Trăng, cái nào quan trọng hơn
    
Có một câu chuyện kể rằng: 
Một ngày nọ, có một người hỏi một vị lão tiên sinh,
 mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?
 
Vị lão tiên sinh kia suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: 
“Là mặt trăng, mặt trăng quan trọng hơn”. “tại sao?”
 
“Bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là thời điểm chúng ta cần ánh sáng nhất, 
còn mặt trời lại chiếu sáng vào ban ngày mà ban ngày chúng ta đã có đủ ánh sáng rồi.”
 
Bạn có lẽ sẽ cười vị lão tiên sinh này là hồ đồ, 
nhưng mà bạn không biết là có rất nhiều người cũng nghĩ như thế sao?
 Người mà hàng ngày chăm sóc bạn, bạn cũng không cảm nhận được điều gì cả? 
Nhưng nếu là một người xa lạ ngẫu nhiên giúp đỡ bạn, bạn sẽ cho rằng đó là một người tốt, 
cha mẹ và người thân của bạn luôn luôn vì bạn mà hy sinh, mà đánh đổi nhưng bạn lại 
cảm thấy đó là việc đương nhiên, thậm chí có khi còn thấy phiền toái. Một khi người ngoài
 làm một việc na ná như thế thì bạn lại sẽ hết sức cảm kích. Đây chẳng phải là giống 
như đã hồ đồ “cảm kích ánh trăng mà phủ nhận mặt trời” hay sao?
 
Một cô gái đã có một cuộc tranh cãi với mẹ của mình, tức giận đến mức tông cửa chạy
 ra ngoài và quyết định không bao giờ trở về ngôi nhà chán ghét này nữa. Cô đã đi 
lang thang cả ngày ở bên ngoài,  đến lúc bụng đói cồn cào, nhưng lại không có một 
đồng tiền nào, mà lại không muốn trở về nhà để ăn cơm. Mãi đến lúc trời tối, 
cô mới đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi mì thơm tỏa ra. Cô thực sự rất muốn được
 ăn một bát, nhưng trên người không có tiền, chỉ có thể liên tục nuốt nước miếng.
 
Bỗng nhiên, ông chủ quán mì ân cần hỏi han: “Cháu gái, cháu có muốn ăn mì không?”,
 cô gái ngượng ngùng trả lời: “à, nhưng mà, cháu không mang tiền”. Ông chủ nghe
 xong cười to:  “Haha, không sao cả, hôm nay cứ coi như bác mời cháu đi!”
 
Cô gái quả thực không thể tin vào lỗ tai mình, cô ngồi xuống, ngay lúc đó, 
một bát mì được mang ra,
 cô ăn say sưa, và nói: “Bác chủ quán, bác thật là một người tốt!”
 
Ông chủ quán nói,: “Ồ, sao cháu lại nói vậy?”, cô gái trả lời: “Chúng ta vốn không
 quen biết nhau, bác lại đối xử tốt với cháu như vậy, không giống như mẹ của cháu,
 hoàn toàn không hiểu được những nhu cầu và ý nghĩ của cháu, thật là bực mình!”
 
Ông chủ quán lại cười: “haha, cháu gái, bác chẳng qua mới chỉ cho cháu một bát mì
 thôi, mà cháu đã cảm kích bác như thế, thế mà mẹ của cháu đã nấu cơm cho cháu 
hai mươi mấy năm nay, cháu chẳng phải là càng nên cảm kích mẹ của cháu hay sao?”
 
Nghe ông chủ quán nói xong, cô gái như tỉnh giấc mơ, lập tức nước mắt trào ra, 
cô bỏ mặc nửa bát mì còn lại mà vội vàng chạy về nhà.
 
Mới đến ngõ trước cổng nhà, cô đã nhìn thấy bóng mẹ xa xa, đang lo lắng nhìn quanh 
bốn phía cổng ra vào, trái tim cô như thắt lại, cô cảm thấy muốn nói một ngàn lần 
một vạn lần lời xin lỗi  với mẹ của mình. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì mẹ 
của cô đã nghênh đón và nói: “trời ơi, con cả ngày đã đi đâu thế này? Mau mau, 
đi vào nhà rửa chân tay, ăn cơm tối đi.”
 
Tối hôm đó, cô gái mới cảm nhận được sâu sắc tình yêu của mẹ đối với mình.
 
Khi đã quen với sự hiện diện của mặt trời, mọi người đã quên mất là nó đem 
lại cho mọi người ánh sáng, khi đã quen với sự chăm sóc của người thân, mọi người 
thường quên mất họ đã cho mình sự ấm cúng, một người quen được chăm sóc 
từng li từng tí thì ngược lại sẽ không thấy  biết ơn, vì họ cho rằng, 
ban ngày đã đủ ánh sáng rồi, cho nên mặt trời là dư thừa, không cần thiết.
 
Hy vọng trong chúng ta mỗi người đều biết mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn.
 
 Trong cuộc sống thực tại, chúng ta thường hay không để mắt đến những điều mình 
đã có,  cho rằng chúng là lẽ đương nhiên, không có gì quan trọng với mình, mà lại đi
 phàn nàn số phận  bất công, như thể là thế giới này thiếu nợ chúng ta rất nhiều thứ vậy.
 
Kỳ thực, biết ơn cũng là một loại thái độ tích cực của cuộc sống, đúng như một số người
 đã nói: “Hãy cảm ơn người đã làm bạn tổn thương bởi vì họ là người đã tôi luyện ý chí
 của bạn, hãy cảm ơn người đã lừa dối bạn bởi vì họ đã làm phong phú thêm kinh nghiệm
 của bạn, hãy cảm ơn người đã  coi thường bạn bởi vì họ đã làm thức tỉnh lòng tự tôn
 của bạn…”. Cần phải mang một tấm lòng biết ơn, biết ơn số phận, biết ơn hết thảy 
những người đã giúp bạn trưởng thành, biết ơn hết thảy những gì ở xung quanh mình.
 
Để có một tấm lòng biết ơn, yêu cầu chúng ta cần phải để tâm quan sát, dụng tâm
 cảm ngộ, càng cần chúng ta phải biết yêu thương. Cỏ cây sinh trưởng phát triển 
mạnh mẽ là để báo đáp ân huệ của mặt trời mùa xuân, chim chóc liều mình kiếm ăn
 là để báo đáp ân huệ được nuôi nấng, cây mạ`phát triển khỏe mạnh là để báo đáp
 ân huệ của dòng nước mát, con cái cố gắng học tập là để báo đáp công ơn sinh thành
 và dạy dỗ của cha mẹ.
 
Hãy học cách biết ơn đi! Khi bạn cảm ơn cuộc đời, cuộc đời sẽ ban thưởng cho bạn
 ánh nắng  mặt trời rực rỡ. Bạn oán trách trời đất, khả năng cuối cùng chỉ có hai 
bàn tay trắng mà thôi! Không phải vậy sao? Mây cuốn mây bay, hoa nở hoa tàn
 đều đáng để chúng ta quý trọng,  cảm ơn mặt trăng & càng cần phải cảm ơn mặt trời!
 
Cha Mặt Trời- Mẹ Mặt Trăng
Sáng soi, ấm áp đường trần con đi..
Vì con lao nhọc quản gì
Đức Ân vòi vọi Hiếu Nhi nguyện đền.
Như Nhiên
blank
Mười Thương Vu Lan
 
Một thương chín tháng cưu mang.
Hai thương chuyển dạ gian nan bội phần.
Ba thương xuôi ngược đường trần.
Bốn thương hôm sớm tảo tần nuôi con
Năm thương Tình Mẹ vuông tròn.
Sáu thương Hiền Phụ dạy con mọi điều.
Bảy thương lo lắng trăm chiều
Mong đàn con sống biết điều, thiện tâm.
Tám thương con phạm lỗi lầm.
Tấm lòng Cha Mẹ trăng rằm sáng soi
Chín thương công đức biển trời.
Ngàn muôn khó nhọc trên đời xa'chi !
Mười thương hai đấng Từ Bi.
Ghi lòng tạc dạ Hiếu Nhi trọn đời..
                                    Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ
blank
blank
blank
blank
Chia sẻ hình ảnh một ngày tu học báo ân Cha Mẹ cửu huyền.. nhân mùa Lễ Vu Lan tại
 tu viện Đại Bi do nhóm Thiền Sinh Sợi Nắng Nam California tổ chức- Saturday Aug 09 2017
 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank

                   Inline image
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/201710:04(Xem: 502)
Tháng Bảy, Tưởng Nhớ Người Chị Có Con Mắt Thứ Ba - Tâm Huy Huỳnh Kim Quang
12/08/201706:12(Xem: 3788)
Để tưởng nhớ và hoài niệm Công Ơn Sanh Thành Dưỡng Dục của Cha Mẹ. Tu Viện Quảng Đức long trọng tổ chức Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 3/9/2017, nhằm ngày 13/7/ Âm lịch năm Đinh Dậu.
10/08/201719:36(Xem: 427)
Con ngồi cùng chiếc bóng Không cùng ai Ngoài chiếc bóng ! Mùa thu trôi theo những chiếc lá bàng đỏ úa và rơi…
10/08/201706:27(Xem: 715)
Hôm nay ngày Vu Lan Bông hồng em cài áo, Thanh thơi từng bước dạo Em đi lễ chùa làng.
08/08/201719:58(Xem: 631)
Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ nhất tâm khánh tuế chư tôn Thiền Đức Tăng, Ni thêm một tuổi Hạ sau mùa an cư và hồi hướng công năng tu tập này đến mọi loài. Mùa Vu Lan là mùa siêu độ, giải cứu và bi mẫn. Xin chư qúi liệt vị cùng Giáo Hội tâm niệm đến những điều sau đây trong mùa Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu năm nay. 1/ Nuôi lớn Bồ Đề Tâm để vun trồng phước báo lợi sanh. Người đệ tử Phật thường nhắc nhở mình rằng, chúng ta được sinh làm người là quý giá vô ngần nhưng kiếp người cũng chóng vô thường biến hoại. Vì vậy hãy nỗ lực hành thiện, hoằng truyền Chánh Pháp, nhiếp hóa gia đình, khai dụng Phật trí. Người đệ tử Phật nguyện thắp sáng Phật Pháp và thể hiện hình ảnh đẹp của người con Phật nơi châu lục Bắc Mỹ.
05/08/201706:36(Xem: 453)
Mùa Vu Lan lại trở về với đất trời của mùa Thu. Những tâm cảm sầu thương ly biệt, như những ngọn sóng ngầm, gợn lên trong lòng người con hiếu hạnh, thương cha nhớ mẹ. Lạc lõng bơ vơ, khi cha mẹ không còn hiện hữu nữa. Lòng ngậm ngùi vì chưa đáp được ân sâu. Đó là tín hiệu mùa lễ thiêng liêng của dân tộc Việt. Một Dân Tộc lấy Đạo Hiếu làm đầu.
03/08/201720:16(Xem: 452)
Trên Face Book có bạn hữu mong muốn tôi viết về đề tài “Hiếu Đạo”, nhân ngày tuyên dương Cha “Father’s Day” hàng năm vào đầu tháng 9 tới. Đây là theo truyền thống phương tây và ở nước Úc này. Cố nhớ lại xem ở VN xưa nay có cái truyền thống tuyên dương công trạng của người cha hay không? Quả thực, ai thì không biết, chứ riêng tôi, nay đã ngoài thất tuần {bảy bó rưỡi} thì chẳng hề thấy có một ngày nào trên tờ lịch Đông Phương {Lịch con nước} ghi nhận ngày “Công cha” cả
28/07/201706:23(Xem: 517)
Khát vọng tự do là khát vọng muôn thuở của con người kể từ khi những cá nhân và gia đình, vì nhu cầu an sinh mà tiến đến việc sống quần tụ trong bộ lạc, xã hội, lãnh thổ, quốc gia. Sự quần cư càng lớn, luật lệ chung càng phức tạp và gò bó hơn theo thời gian. Người ta đã phải đánh đổi một phần tự do của mình để được bảo vệ trong khuôn khổ đời sống tập thể. Đến khi khung luật tập thể bị lạm dụng quá mức bởi những kẻ tự cho mình có quyền chế tác, ban hành và giải thích tùy tiện theo quyền lợi cá nhân và đảng phái, thì bất công xã hội càng sâu dầy, khiến cho thống khổ dìm ngập con người dưới mức không thể chịu đựng được nữa. Khát vọng tự do bật lên thành tiếng nói, và dần đi vào hành động.
22/06/201720:39(Xem: 412)
Nắng mưa tai biến bất thần Mẹ hiền lỡ bước bước lần dặm xa Sông Hằng gượng bế con qua Gió to sóng cả lập lòa hoàng hôn.