Mẹ ơi con đã già rồi

02/09/201712:26(Xem: 15939)
Mẹ ơi con đã già rồi


Me Toi




" MẸ ƠI CON ĐÃ GIÀ RỒI ! "

 

     Không cần diễn giải nhiều từ hoa mỹ, chỉ một vài phiên khúc và điệp khúc nhấn nhá làm chủ đạo, một bài hát của người nhạc sĩ có tâm và tầm kiến thức nhất định, đủ đưa tâm thức người nghe đến bến bờ chủ định. Nhất là những tác phẫm được dựa hoặc phổ từ thơ vốn đã sẵn men đồng cảm, đặc biệt những đề tài nói về lòng hiếu thảo mà đại diện là hình ảnh tần tảo của người mẹ.

 

" Mẹ ơi Con Đã Già Rồi" được dùng làm tựa đề trên, đó không phải là một bài thơ mà là một bài nhạc có chất thơ mang tên Mẹ Tôi của người nhạc sĩ chuyên lấy từ chất liệu sống của gia đình, bạn bè của chính mình để hóa tròn từng nốt nhạc và chưa bao giờ đi phổ từ thơ của bất cứ ai. Đó là nhạc sĩ Trần Tiến.

 

 Nếu như chưa nghe bài "Mẹ Tôi", chỉ cần đọc hai phiên khúc đầu tiên của tác phẩm này chúng ta chắc sẽ lầm tưởng đó là một bài thơ:

 

 "Mẹ ơi con đã già rồi !

 Con ngồi ngơ ngẩn nhớ ngôi nhà xưa

 Ngày xưa cha ngồi uống rượu, Mẹ ngồi đan áo

 Ngoài kia mùa đông , cây bàng lá đỗ .

 

 Ngày xưa chị hát vu vơ

 Mấy câu ca cổ cho em nằm mơ

 Ngày xưa mẹ đắp cho con

 Tấm khăn quàng cổ có hơi ấm mẹ thơm

 Ngày xưa bên giường cha nằm

 Mẹ ngồi xa vắng, thương cha chí lớn không thành.."

 

 Chỉ chừng ấy thôi nhạc sỉ Trần Tiến đã khắc họa lại từ trong ký ức sâu thẳm của mình hình ảnh một gia đình nghèo khó nhưng đầm ấm của mình thời còn bé khi đã nhận thức được. Ở trong cái nghèo khó nhưng đầm ấm hạnh phúc đó vẫn có một nét chao động của từng thành viên gia đình với riêng mỗi ước mong, ước muốn và chí lớn, vẫn đang tồn tại và lẩn khuất sau ánh sáng của cuộc sống chung ấy.

 

 Như chúng ta biết, thơ - nhạc nói vế mẹ phần lớn đều lấy từ cảm xúc cụ thể để làm mẫu số chung, ít khi có tác phẩm chỉ nói riêng cụ thể về gia đình hay cá nhân mình.

 

Dưới nhận thức con nhà Phật thì dù là riêng hay chung, cụ thể hay đại thể hoàn toàn không có giá trị. Không có biên độ nhận thức, không có ranh giới phân chia, không chính -tà, phải quấy, đúng sai, từ đó mình nhìn và hiểu ý nghĩa một tác phẫm rất rộng thoáng, không bị trói buộc. Thí dụ khi ta nghe " Mẹ ơi con đã già rồi" thì dễ rơi vào từng độ tuổi và suy niệm của mỗi cảm xúc khác nhau. Già trong già dặn, già trong tuổi tác hay già trong kinh nghiệm.v...v.. Già nào cũng có thể. Tuy nhiên một tác phẩm hay và tinh túy thường sẽ có một gợi mở; thí dụ nói mùa đông thỉ phài có "cây bàng lá đổ", để tứ đó sự đầm ấm , quây quần trong gia đình Mẹ ngồi đan áo, cha ngồi uống rượu.. mới thật và mới ..lạnh gió mùa đông! Người viết rất cảm động mỗi khi nghe đến câu "Ngày xưa bên giường cha nằm/ Mẹ ngồi xa vắng/ Thương cha chí lớn không thành". Hình ảnh đầu tiên bật lên sẽ là người cha bệnh nặng, nằm trên giưởng bệnh, báo hiệu trước một cuộc từ ly đau buồn nhất trong gia đình, khi đó cũng có nghĩa là ước mơ - chí lớn ngày xưa chỉ mỗi hai người hiểu và biết. Mẹ vừa thương cha, vừa xót thương hoàn cảnh gia đình nhưng vẫn trân trọng Chí lớn của cha dù đã không thành. Chí lớn ? Rộng mở chung ta sẽ dễ đặt vào rót vào từng cảm xúc của mỗi hoàn cảnh khác nhau, thậm chí đó có thể là hình ảnh một người cha bất tài, vô dụng khiến gia đình lâm vào khốn khó, không được tròn vẹn như người ta; rượu chè be bét đến bệnh nặng qua đời... cũng vẫn có thể nhìn ra! Bởi vì ông bà ta xưa từng dạy " Chồng ta áo rách ta thương/ Chồng người áo gấm xông hương mặc người", nên Mẹ ngồi nhìn xa vắng nó mới da diết làm sao !

 

   Riêng mình, khi nghe đến đây tôi thường liên tưởng đến hình ảnh một gia đình thời phong trào Cần Vương kháng giặc Tây, người vợ bất lực nhìn người chồng vốn từng là nghĩa quân buồn bã vì thất bại, uống rượu giải sầu cho qua ngày đoạn tháng!

 

   Khi chọn câu đầu tiên của bài hát Mẹ ơi con đã già rồi làm tựa đề cho bài viết cũng từ những cái sự Già ấy trong suy tưởng. Bài hát với câu đầu tiên này nhạc sĩ Trần Tiến đưa lên quảng năm. quàng sáu như muốn kêu lên thất lớn cho người mẹ chốn xa xăm được nghe nỗi lòng. Cũng ở những cung bậc âm sắc đó khi vào điệp khúc, ai cất lời ca cũng phài cất cao thanh âm :

    "Biển sáng, thét gào

  Một ngày nhớ mẹ sóng trào khơi xa.

  Trời gió, mây ngàn

  Một ngày khóc mẹ chẵng tàn sao rơi..."

 

  Rồi đột ngột hạ xuống như thầm thì da diết :

 

  " Mẹ ơi thế giới mênh mông

  Mênh mông không bằng nhà mình

  Tuổi thơ như chiếc gối êm

  Êm cho tuổi già úp mặt

  Dù cho phú quý vinh quang

  Vinh quang không bằng có mẹ..."

 

  Khi trở về thực tại, người con nào cũng muốn tìm lại cội nguồn một phần da thị máu xương mình đang mang, khóc bên hũ tro tàn, khóc bên  bàn thờ hương khói và khóc trong sự mất mát, hụt hẩng không thể nào tìm lại được. Ai rồi cũng thế, ai rồi cũng qua. Cái thân tứ đại trong cõi luân hồi này sao mà nặng phần vay trả khôn nguôi, để đến nỗi xưa kia, Tôn giả Mục Kiền Liên dù đã đứng bên bến bờ giải thoát cũng không sao ngăn buông chút giọt lệ tràn ái lụy để nhớ thương về người mẹ của mình. Phải chăng vì thế nhạc sĩ Trần Tiến cũng phải thốt lên liên hồi bằng chùm âm bậc hoài vọng xót xa ở phần cuối bài hát:

 

  "Trèo lên dãy núi Thiên Thai ối a

  Mẹ tôi trông áng mây vàng

  Mẹ ơi hãy dắt con theo Ối a

  Để con mãi mãi bên mẹ...

 

  Cứ thế, người nhạc sĩ nhiều cá tính này lại muốn người nghe cùng mình trèo lên Dãy núi Thiên Thai mà cũng có lẽ muốn nhắc đến một thế giới an lành, cao đẹp nào đó mà mẹ mình xứng đáng được về nơi đó . Thí dụ  cõi Niết Bàn chẵng hạn, dù rằng trong Phật học Niết Bàn không phải là một cảnh giới mà là trạng thái nhận thức trong bao la. Nhạc sĩ Trần Tiến càng thôi thúc người nghe dồn dập, tìm mẹ dù rằng chẵng biết mẹ đang ở đâu, sự mong tìm này mới xót dạ người con hiếu thảo làm sao:

 

 "Trèo lên dãy núi Thiên Thai ối a

 Mẹ tôi về đâu ?

 Ngàn năm mây trắng bay theo ối a

 Mẹ tôi, mẹ tôi về đâu ?./.

 Không phải là "nhạc sĩ Phật giáo" nhưng các nhạc sĩ khi nói về  một cảnh giới - cho dù đó là một nhận thức sai lầm trong Phật học thì người nghe vẫn hiểu và thông cảm , chấp nhận được vì thay vào đó trình độ chuyên môn và trình độ học thuật cao , họ đã cống hiến cho xã hội những sáng tác về mẹ rất hay, rất đẹp và rất giàu ngôn ngữ văn học.

 

Tác phẩm âm nhạc Mẹ Tôi của nhạc sĩ Trần Tiến xứng đáng được liệt kê vào những bài hát đáng nghe nhất nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu hằng năm khi văn nghệ Phật giáo chưa thể có một tác phẩm nào hay, có ý nghĩa và đẹp về ca từ khi nói về Mẹ.

 

 

 

                                Vu Lan Báo Hiếu 2560 - 2017

                                      D. Như Tâm

 

 

 

Mời nghe nhạc phẩm Mẹ Ơi Con Đã Già Rồi của nhạc sĩ Trần Tiến do Ca Sĩ Tùng Dương trình bày


 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 17486)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 17244)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
31/07/2015(Xem: 7192)
Vũ trụ vận hành, không gian biến đổi, định luật vô thường cuốn hút đi tất cả các pháp hữu vi giả tạm, vạn vật đổi thay, thăng trầm biến chuyển không ngừng theo dòng sinh diệt diệt sinh. Trăng có khi tròn khi khuyết, người có lúc hợp lúc tan, sinh ly tử biệt, hạnh phúc hôm nay, rồi bất hạnh theo sau, vui buồn đắp đổi, xuyên thấu cung nhịp sắc không không sắc, trong hiện hữu đã nẩy mầm ly tan. Một kiếp người thật ngắn ngủi phù du, chóng vánh, đến lúc cũng phải nhắm mắt buông tay. Thầy Tổ, cha mẹ, anh em, họ hàng thân quyến, vợ chồng, con cháu,... nhân duyên hội ngộ kiếp này có còn tiếp tục mai sau?
26/07/2015(Xem: 9069)
Bài “Tình Mẹ Trong Thi Ca Nhất Hạnh” đã đăng trên nguyệt san “Làng Văn” ở Toronto, Canada trong số đặc biệt kỷ niệm ngày lễ Vu Lan 1985. Như vì sao sáng xuất hiện trên vòm trời văn học Việt Nam và Âu Mỹ từ cuối thập niên 1940, Nhất Hạnh – một thiền sư, một nhà văn, nhà thơ – đã đi vào lòng người đọc bằng những tác phẩm: Bông Hồng Cài Áo, Nói Với Tuổi Hai Mươi,, Tình Người, Nẻo Về Của Ý, Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức (có nhiều bản dịch ra nhiều ngoại ngữ như Anh, Pháp, Đức, Hòa Lan, Thái Lan…Đặc biệt bản tiếng Anh “The Miracle of Mindfulness” được phổ biến nhiều hơn cả).
18/07/2015(Xem: 19339)
Hiếu kính Cha Mẹ là một truyền thống rất tốt đẹp và lâu đời của dân tộc Việt Nam chúng ta. Truyền thống đó từ xa xưa đã được giữ vững và trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, cho đến ngày nay. Đức Phật từng dạy rằng, săn sóc người ốm cũng như săn sóc Đức Phật. Nếu người ốm đó lại chính là Cha Mẹ chúng ta, thì sự săn sóc phải ân cần chu đáo gấp trăm ngàn lần. Đáng tiếc rằng, ở thế gian, người ta thường không làm được như vậy. Cha Mẹ già, đau ốm thưòng bị con cháu bỏ rơi. Chúng ta là Phật Tử, chúng ta tuyệt đối không được làm thế bởi vì làm thế không những trái với đạo lý thông thường của thế gian mà cũng trái với lời Đức Phật dạy. Trong đạo Phật, vấn đề hiếu đạo được đề cập trong nhiều kinh tạng Pali của Phật giáo nguyên thủy và Hán tạng của hệ phái Bắc tông như: kinh Trường Bộ, kinh A Hàm, kinh Báo Ân, kinh Vu Lan Bồn, kinh Hiếu Tử, kinh Tâm Địa Quán… Ở đây, chúng tôi sưu tập lại một số ít trong rất nhiều pháp thoại đức Phật thuyết về công ơn cha mẹ và cách thức đáp đền của
18/03/2015(Xem: 6512)
Tháng giêng có nhiều ngày lạnh và mưa, đan trộn vào những ngày nắng ấm tìm về. Buổi sáng dường như thấm lạnh hơn, từ lúc cánh cửa khép lại cho người ở bên trong đến bên cửa sổ, dõi mắt nhìn theo chiếc xe chầm chậm rời nhà khi bóng tối chưa tan. Cà phê một mình chợt không còn mùi vị, cho mãi đến cuối tuần khi có hai người. Chợt nhận ra, năm mới đã bắt đầu như thế.
03/02/2015(Xem: 12002)
Vu Lan Bồn, TT Thích Nhật Tân Khóa Tu Học Phật Pháp Úc Châu Kỳ 14 Từ ngày 28/12/2014 đến 1/1/2015, tại Eagle Hawk, Canberra. Quay Phim: Jordan Le Ngộ Đại Hùng Editor: Jordan Le Ngộ Đại Hùng Xem Thêm hình ảnh khác: www.quangduc.com www.phatgiaoucchau.com
01/01/2015(Xem: 30250)
Buổi Ca Nhạc Đạo Tình và Quê Hương Để nhớ lại những món ăn chay, nước giải khát quê hương VN. Tu Viện Quảng Đức trân trọng chào đón quý đồng hương, Phật tử đến ủng hộ buổi văn nghệ gây quỹ giúp xây dựng Giảng Đường Hoa Sen được khai mạc lúc 01 giờ trưa Chủ Nhật 5 tháng 10 năm 2014 tại Tu Viện Quang Đức, số 105 Lynch Rd, Fawkner. Với những tiếng hát được yêu mến như Nữ Ca sĩ Linh Tâm, Nam Ca Sĩ Tuấn Anh, Ca Sĩ Linh Tâm đến từ Hoa Kỳ, cùng quí anh chị ca sĩ tại Melbourne như Ca Sĩ Đoàn Sơn; Ban Nhạc Viễn Phương, Âm thanh ánh sáng: Anh Bằng. Vào cửa tự do và tùy tâm đóng góp. Chi tiết liên lạc TV Quảng Đức: 03. 9357 3544. Tu Viện Quảng Đức Trân Trọng Kính mời
16/10/2014(Xem: 26014)
Niệm Phật là một pháp môn dễ hành nhưng khó tin, nhất là trong thời đại điện toán này, thời đại mà con người lo cho vật chất nhiều hơn là lo cho đời sống tâm linh. Tuy nhiên theo lời Phật dạy, Phật từ tâm, tâm sinh Phật, để đưa đến giải thoát giác ngộ. Do đó nếu đã là Phật tử rồi thì nhất định phải tin lời Phật dạy, hơn nữa Kinh Hoa Nghiêm còn nói: “niềm tin là mẹ của công đức”.
03/09/2014(Xem: 11902)
Theo lời Phật dạy, nhằm ngày Rằm tháng Bảy, Tôn giả Mục Kiền Liên lập bồn Vu Lan, thỉnh mời Chư Tăng đến chú nguyện. Nhờ đó bà Thanh Đề thân mẫu của ngài Mục Kiền Liên mới được thoát khỏi cảnh u đồ địa ngục, và các vong linh khác cũng nhờ phúc lành của Chư Tăng mà được siêu thoát. Noi gương hiếu đễ của Tôn giả Mục Kiền Liên hàng năm, cứ đến ngày Rằm tháng Bảy, Phật tử khắp nơi lại tưng bừng tổ chức ngày lễ Vu Lan với tín tâm cầu cha mẹ, ông bà, tổ tiên mình sẽ được thoát khỏi tội đồ. Thể theo tinh thần tri ân và báo ân của người con Phật để nhắc nhở mọi người trở về cội nguồn tổ tiên hiếu kính đối với những đấng sanh thành. Chùa Quán Thế Âm Thành Phố Odense Danmark long trọng tổ chức : Đại Lễ Vu Lan Báo Hiếu, vào ngày 30.08.2014 Dương