Nhớ Ơn Cha

29/08/201707:15(Xem: 6562)
Nhớ Ơn Cha


Dads_Sarah Brown and Gil McNeil

Nhớ Ơn Cha

Nguyên tác: Sarah Brown và Gil McNeil

Việt dịch: Quảng Tịnh Kim Phương

 





Lời người dịch: Thật sự mãi tới gần đây, QT mới để ý thấy có một sự trùng hợp rất thú vị là ở Úc những Ngày Nhớ Ơn Mẹ thường rơi vào khoảng thời gian các chùa tổ chức Lễ Phật Đản và Ngày Nhớ Ơn Cha vào dịp Lễ Vu Lan. Năm nay cũng không ngoại lệ, khi Chủ Nhật tuần này 3/9/2017 Ngày Nhớ Ơn Cha cũng trùng với  việc Tu Viện Quảng Đức Úc Châu và một số chùa ở khắp nơi cũng trang nghiêm tổ chức Lễ Vu Lan. Ngày Nhớ Ơn Cha hay Ngày Nhớ Ơn Mẹ hoặc Lễ Vu Lan hằng năm kh ông ph ải chỉ đơn giản là những ngày chúng ta tưởng nhớ đến các đấng sinh thành, ông bà tổ tiên mà chính là những dịp để nhắc nhở chúng ta luôn khắc cốt ghi tâm công ơn sinh thành dưỡng dục.  Thật vậy, công ơn sanh thành dưỡng dục của các đấng sinh thành bao la như biển, cao như núi, cho dù kiếp này có đền đáp công ơn cha mẹ cũng không thể nào trả hết được. Khi các đấng sanh thành còn hiện hữu hay đã quá vãng, đệ tử Phật luôn cố gắng học và thực hành theo lời Phật dạy chính là món quà đầy ý nghĩa kính dâng Ngài trong Mùa Vu Lan.

Là một người con Phật, chúng ta thường được nghe quý Thầy Cô từng giảng: "Tâm Hiếu là Tâm Phật, Hạnh Hiếu là Hạnh Phật". Mỗi ngày, vẫn luôn có những tấm gương hiếu hạnh hiện hữu chung quanh ta, có những tấm gương được ai đó chia sẻ trên mạng xã hội, có những tấm gương vẫn âm thầm không ai biết đến, nhưng cho dù là thế nào, chúng ta vẫn luôn trân quý những tấm lòng hiếu hạnh và những người con hiếu thảo sẽ luôn là những đóa hồng rực sáng giữa nhân gian cho bây giờ và mãi mãi.

Vào một ngày tháng 8 năm 2011, QT tìm gặp cuốn sách "Dads - A Celebration of Fatherhood from Britain' s Finest and Funniest" (Người Cha - Kỷ niệm tình cha từ những câu chuyện hay và vui nhộn nhất của Anh Quốc) do Sarah Brown (vợ của Cựu Thủ Tướng Anh Gordon Brown) và Gil McNeil (nhà văn Anh nổi tiếng ) đồng biên tập. Cuốn sách ra đời ngoài mục đích vinh danh những người cha còn nhằm mục đích để gây quỹ cho PiggyBankKids, một hội từ thiện do Sarah Brown làm Chủ Tịch. Cuốn sách do nhiều tác giả đóng góp như: Richard Branson (Người sáng lập Virgin Group), Cựu Thủ Tướng Anh Gordon Brown, Cựu Thành Viện Nội Các Anh David Blunkett, v. v... Cuốn sách là sự chia sẻ những kỷ niệm, những vui buồn, những trải nghiệm đầy hứng thú, v.v... rất chân thật giữa các tác giả và cha. Vì thời gian có hạn, mãi đến hôm nay QT mới có dịp để chia sẻ những câu chuyện này. Hy vọng trong thời gian tới QT sẽ cố gắng để lần lượt gởi đến quý vị những mẫu chuyện chia sẻ của các tác giả. Xin chân thành cám ơn và kính chúc quý vị Mùa Vu Lan nhiều an lành bên gia đình và những người thân yêu.

 



David Blunkett
Ba tôi

Ông David Blunkett từng là cựu thành viên nội các Anh
và là Nghị Sĩ Quốc Hội của Sheffield Brightside từ năm 1987

 

Khi tôi mười hai tuổi, sự ra đi của Ba tôi hơn là chỉ đơn thuần là sự mất mát của một người cha, của một người thân yêu, của một người mà tôi rất thương kính.

Tôi mất đi một người bạn. Bởi vì tôi là đứa con duy nhất (thực tế là bởi vì chị cùng cha khác mẹ Doreen đã dọn ra ngoài khi tôi chào đời), và bởi vì tôi trải qua những năm học tại trường nội trú từ lúc được bốn tuổi (bắt buộc vào thời gian đó), Ba tôi vừa là người bạn vừa là thầy dạy kèm trong những kỳ nghỉ học. Mẹ tôi trông coi nhà cửa và bảo đảm có thức ăn trên bàn và tạo sự ấm cúng và thoải mái cho gia đình. Ba tôi là người chơi với tôi, đi bộ với tôi, chuyện trò với tôi.

Ba tôi không được đi học nhiều, nhưng kiến thức tổng quát của ông rất bao la. Ba tôi có thể thao thao nói cho tôi nghe những thông tin về các thành phố thủ đô khắp nơi trên thế giới - và các thành phố này liên hệ với nhau như thế nào - tôi chắc chắn rằng những kiến thức này kích thích tư duy và hứng thú của tôi vào thời sự.

Chúng tôi đã đi bộ một quãng đường dài trò chuyện cùng nhau như những buổi đi dạo sáng sớm, ngồi trên hàng rào phía sau khung thành, phía cuối sân vận động Hillsborough, quê hương của Thứ Tư Sheffield yêu dấu của tôi, những ký ức không bao giờ quên - và kết quả là Mẹ tôi đã càu nhàu vì tôi bị phồng dộp da chân và thường mệt nhoài sau đó.

Vì vậy khi tôi thăm viếng ông nhiều dịp khác nhau ở Bệnh Viện Hoàng Gia Sheffield, cảm giác, mùi vị, đau đớn đối với ông sau tai nạn khủng khiếp mà bốn tuần sau đã dẫn tới cái chết của Ba tôi. Tôi vẫn mang theo dấu ấn của tấm gương can đảm của vai trò quan trọng của người làm cha. Ông tin tôi có thể làm bất cứ cái gì mà tôi nghĩ tôi có thể; sự hài lòng không hề thay đổi để cho tôi thử mạo hiểm, chơi những thứ mà những đứa con trai khác chơi, và vâng, để cho tôi bị tét đầu vào lúc bốn tuổi sau khi ngã xe đạp khi vẫn để tôi còn ngồi trên xe đạp khi nó đang chạy xuống đồi.

Đó là tại sao điều đó rất quan trọng trong cuộc đời của mỗi đứa trẻ, có cha và mẹ - dù ở xa hay ở cùng nhà - đều quan tâm, thương yêu và cho tôi nhiều trải nghiệm đa dạng.

Đó là hai phần của não bộ, hai phần nữa của tất cả chúng ta để có thể tạo thành một con người đầy đặn. Khi không có cha ruột, hy vọng vẫn có một người thay thế - một người nào đó quan tâm, cảm nhận và phản ánh cùng quan điểm. Đó cũng là lý do tại sao, dù chúng ta không thể tái tạo thời gian thực tập công nghiệp của quá khứ, chúng ta vẫn có thể thu hồi lại vài giá trị mà chúng mang đến - để dạy dỗ, một cách ẩn dụ, để kể chuyện và nuôi dưỡng sự tôn trọng đối với người khác. Sức mạnh người đàn ông thể hiện qua sự suy nghĩ sâu xa, sự tử tế và ân cần.

Một xã hội năng động cần chúng ta học những bài học của quá khứ và ứng dụng chúng vào những tình huống trong tương lai. Và đó là lý do tại sao, nếu chúng ta có thể tránh làm như vậy, chúng ta không bao giờ nên mất liên lạc với những người đã tạo nên sự ổn định đó, sự an toàn đó và viễn cảnh đó cho cuộc sống.

(còn tiếp)


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6256)
Từ cõi vô minh lặn lội sáu lần gá thân vào mẹ giọt máu lớn dần em bé ngo nghoe
10/04/2013(Xem: 6440)
Mỗi năm trong Đạo Phật có một mùa Dù hôm nay hay đã tự ngàn xưa Muôn phương khắp hướng lớn nhỏ cùng về An trụ tại một nơi gọi là An Cư Kiết Hạ
10/04/2013(Xem: 6037)
Ai tu cũng muốn thoát “trần ai” Há dễ trông mong tựa bảo đài Thập nhị nhân duyên thường ám ảnh Tứ đề diệu đế hiểu còn sai
10/04/2013(Xem: 8201)
Thượng Tọa Boddhi Tăng già là cộng đồng tăng, ni đại diện Phật giáo trên thế giới trong suốt hai mươi lăm thế kỷ qua. Bằng vào việc thực hành giới luật và truyền bá chánh pháp, Cộng đồng Tăng già duy trì và bảo tồn sự tương tục của di sản Phật giáo.
10/04/2013(Xem: 6899)
Chùa Pháp Bảo mấy hôm nay bổng trở nên nhộn nhịp hơn mọi khi. Những sinh hoạt tu học sáng chiều sáu thời của 10 ngày An Cư đã khiến ngôi già lam này thật ấm cúng. An cư năm nay đông đảo hơn những năm trước. Nhìn danh sách chư Tăng Ni dán trên tường dài thường thược ai cũng vui. Thuần Tánh, một Sa Di còn khá trẻ lần đầu tiên được may mắn thầy cho đi tham dự khóa an cư này.
10/04/2013(Xem: 6204)
Dấn bước vào đời như đi trong biển mộng, xô đẩy, dằn co, nắm níu và để rồi không có gì tồn tại vĩnh viễn. Thành trụ hoại không… như lớp sóng vô thường, nhưng chư Phật vì lòng thương, nguyện lớn vẫn đi trong huyễn mộng để đưa bàn tay nâng đở sinh linh, như tấm lòng của bà mẹ ôm con vào lòng.
10/04/2013(Xem: 6000)
Gọi Hoa Từ, không gọi đủ Hoa Từ Bi, là hàm nghĩa khiêm nhu, khiêm hạ .Chư Phật, chư đại bồ tát, bản nguyện diệu lực đại tự tại của các Ngài gồm thâu trọn đủ cả bi lẫn từ. Chúng con thực tập hành trì sớm nay, một chút từ - hiểu rằng trong từ có chút bi. Ngày mai chúng con thể hiện một chút bi – và tự hiểu trong bi có chút từ. Nghiệm ra, chính tính cách khiêm nhu giúp Hoa Từ bớt tự kiêu tự mãn, thấy cái ngã phàm phu của mình nhỏ đi chút xíu…thế nên chúng con chỉ dám nói Hoa Từ:
10/04/2013(Xem: 6367)
Hiếu đi học về, mồ hôi nhễ nhãi vì nắng. Nó nhảy phóc ra khỏi chiếc xe buýt nhà trường và chạy nhanh về nhà. Nó biết rằng ngày hôm nay mẹ của nó nghỉ làm, và đang mong đợi nó đi học về. Bà Linda Smith, mẹ nuôi của nó, dáng người mảnh khảnh, rất đẹp, đang ngồi trong phòng ăn tính toán sổ sách. Thấy Hiếu về bà mừng rỡ gấp cuốn sổ, chạy lại ôm Hiếu vào lòng.
10/04/2013(Xem: 6701)
Bỗng dưng ! tôi chợt muốn viết về Mẹ. Vu vơ ? Ừ thì vu vơ, chứ biết viết gì, nói gì ? Nếu có gì để viết, để nói, thì thiên hạ đã nói giùm tôi hết rồi. Còn tôi, mỗi chữ "con thương Mẹ" tôi cũng chưa một lần nói ra được, nữa là ...
10/04/2013(Xem: 7306)
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.