Nhớ ngày giỗ Mẹ

27/08/201717:59(Xem: 7528)
Nhớ ngày giỗ Mẹ



hoa_hong (8)

NHỚ NGÀY GIỔ MẸ.

 

 

Mẹ ơi !

Bây giờ là tháng 9, mùng 3

Mây trắng vẫn thênh thang lùa vào nỗi nhớ

Phương trời cũ,

Biết đâu tìm hơi thở

Bóng mẹ mùa thu đổ xuống bóng hoàng hôn !

 

Mẹ ơi !

Bây giờ là tháng 9, mùng 3

Con lặng lẽ

Bên thềm thu gió về hiu hắt

Mang mang nửa khung trời, nửa vòng trái đất

Còn nửa quê nhà, hoang tái bóng chiều sa.

 

Mùa thu

Một thoáng đã ba năm,

Nhớ ngày mẹ mất !

Vầng trăng sơ huyền chưa kịp sáng bên trời

Nên mẹ đi không để lại một lời

Và đương lúc con vẫn còn phiêu bạt.

 

Ai đâu hiểu hết nỗi đời lưu lạc !

Cánh chim chiều

Vừa chếch bóng buổi nghiêng chiều

Ai đâu phủi hết bao nỗi buồn sương cát !

Trên vai gầy, và trên cả bước cô liêu.

 

Bây giờ

Con đâu còn có mẹ

Để nghe tiếng hát xa xưa

Từ thuở tao nôi chín vàng chín đỏ

Đâu cái thuở mẹ còn coi nhỏ

Đâu nhịp võng đong đưa

À ơi…những trưa hè hiu hắt gió - lời ru…

 

 

Bây giờ

Mẹ đã thiên thu

Bây giờ

Con vẫn nhớ “từ ngôn” xưa.

Bây giờ trời đã sang mùa

Vầng trăng mẹ - vẫn sớm trưa trong lòng.

 

Mẹ ơi !

Tháng 9, mùa thu

Nhớ ngày giổ mẹ

Nén tâm hương dâng đến một phương trời

Trong khi con còn lưu lạc chốn quê người

Trên vai gầy

Bước tha hương nghe nỗi buồn hạt bụi

Vẫn trải lòng năm tháng với dòng trôi !

 

                                                                New Orleans, tháng 9, thu 2014.

                                                                         MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 6523)
Mười sáu tuổi con nào đã lớn Chưa trưởng thành mẹ đã bỏ con đi Mười sáu tuổi con mồ côi mẹ Chẳng thể nào tin, mẹ mãi xa con Làm con trai khóc không thành tiếng Nước mắt chảy ngược dòng trong nức nở Mẹ ơi !
10/04/2013(Xem: 6117)
Mẹ yêu ơi, hôm nay ngày của mẹ Con lang thang tìm bóng mẹ đâu đây Ngày ra đi, con nhớ dáng mẹ gầy Đưa tay vẫy chào con thơ lần cuối
10/04/2013(Xem: 11351)
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ Đỗ Trung Quân - 1986 Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
10/04/2013(Xem: 6990)
Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn Khi bước chân con không còn chập chững Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.
10/04/2013(Xem: 7090)
Em kể về mẹ em bằng giọng văn thật là ngây dại rằng " một buổi trên đường vượt biển chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần chúng ăn hiếp mẹ ba giận xông vào đánh trả
10/04/2013(Xem: 7060)
Trời cuối năm rồi gió bấc thổi từng cơn con lại muốn viết những dòng về mẹ như câu chuyện tình con chưa được kể Vẫn ôm trong lòng thao thức với thời gian bảy lượt xuân về con xa mẹ bảy năm mái tóc mẹ nỗi u hoài nhuộm bạc
10/04/2013(Xem: 7098)
Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng Mà lòng yêu sống lạ lùng Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
10/04/2013(Xem: 6680)
Một cánh hồng con kính dâng tặng mẹ Suốt một đời mẹ lặng lẽ hy sinh Thương đàn con mẹ cực khổ quên mình Nuôi con lớn trong tình yêu vĩ dại
10/04/2013(Xem: 6235)
Buồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu!
10/04/2013(Xem: 6496)
Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ hay thường vung vãi Hay tự cha không mặc được áo quần.