Đồng Vọng Vu Lan

16/08/201606:36(Xem: 6958)
Đồng Vọng Vu Lan

Hoa hong
Đồng Vọng Vu Lan

 

Mẹ ơi tháng Bảy về rồi

Là mùa hiếu hạnh tuyệt vời lên ngôi

Nhớ ơn mẹ đã một đời

Tảo tần mưa nắng tô bồi đời con

Quản gì một nắng hai sương

Ngại gì sóng gió dặm trường vợi xa

Lời ru mẹ vẫn thiết tha

Tấm lòng mẹ vẫn mặn mà yêu thương

Con đi khắp mọi nẻo đường

Vẫn đôi mắt ấy mẹ thường dõi theo

Thời gian lưu vết nhăn nheo

Mắt thương mẹ vẫn trong veo tháng ngày

Lời nào nói hết tình này

Trời cao đất rộng sông dài – ơn sâu

Mẹ là những giọt mưa ngâu

Mát lòng con giữa héo rầu đơn côi

Mẹ là ánh sáng mặt trời

Ấm đời con giữa sóng mòi bể dâu

Mẹ là sao giữa trời sâu

Thức cùng con để nỗi sầu vụt tan

Mẹ ơi! Mẹ ánh trăng ngàn

Là tình vĩnh cửu trọn lành sắt son.

 

Tiếng đồng vọng của hàng triệu trái tim những người con hiếu hạnh trên khắp năm châu bốn biển, tiếng đồng vọng của lòng biết ơn sâu sắc nhất trong ân nghĩa sinh thành. Đó chính là Tiếng đồng vọng thiết tha, chân thành, và trong sáng, có sức lan tỏa mãnh liệt đến tận thảy mọi miền núi sông.

Hạnh Hiếu là Hạnh Phật, Tâm Hiếu là Tâm Phật. Tâm đó, Hạnh đó nhất định phải được tôn thờ, được nuôi dưỡng, để rồi chính tâm hạnh đó sẽ là trận mưa cam lồ, là nguồi suối ngọt ngào tưới mát cho những khô cằn khắc khổ giữa chốn hồng trần đầy nhiệt não.

 

Là một người con, sinh ra làm người được là nhờ công ơn sinh thành nuôi nấng, bảo bọc chở che của cha mẹ. Cha mẹ sinh ta là nhân duyên nghĩa cử của Tình Yêu vô bờ bến. Chính tình yêu thương đó nên cha mẹ nào có quản chi những khó khăn cực nhọc mạng nặng đẻ đau, lo lắng trăm bề. Lo cho con từ miếng cơm tấm áo, lo cho con có đức rộng tài cao, lo cho con từ khi mới lọt lòng cho đến ngày nhắm mắt. Nhưng sự lo lắng cực nhọc đó nào sá gì, khi con cái chính là Tình yêu của mẹ, của cha: Bởi lẽ “Luôn luôn vì nghĩ đến một đứa con sung sướng mà cha mẹ quên mình lam lủ đọa đày, vì nghĩ đến một đứa con thông minh nhân đức mà cha mẹ quên mình dốt nát tội lỗi.” Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu tình thương đều dành hết cho con, mà cha mẹ không bao giờ nghĩ đến sự đáp đền. Song nước mắt chưa bao giờ chảy ngược. Mẹ cha chưa bao giờ nghĩ đến chuyện con cái rồi đây sẽ báo bổ cho mình. Trái lại Người mãi miết lo lắng cho con thậm chí cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay hay phải nhận lấy cái chết, cha mẹ vẫn đau đáu một lòng nghĩ đến những đứa con thân yêu của mình. 

 

Kỳ thật, nỗi niềm “bên ướt mẹ nằm bên ráo con lăn” vẫn hiện thực trọn đời của những bậc làm cha làm mẹ.

 

“Nuôi con chẳng kể chi thân, 

bên ướt mẹ nằm bên ráo con lăn

Biết lấy chi đền nghĩa khó khăn

Lên non xắn đá xây lăng phụng thờ.”

 

Cha mẹ sẵn sàng nhận hết những cay đắng khổ cực cho con được bình yên sung sướng. Con đi đường xa cách lòng cha mẹ vẫn dõi theo con như bóng theo hình, đôi mắt vẫn nhìn về phía con đi, hằng đêm vẫn mỏi mòn trông ngóng tin con. Trải qua năm tháng và những đổi thay của dòng đời khắc nghiệt, đôi mắt mẹ dù có mờ nhòa bởi những dòng lệ đăm chiêu, khóe mắt mẹ có đầy dấu chân chim ngang dọc, vầng trán có nhăn nheo cháy sạm, thì lòng mẹ vẫn sáng tươi, vẫn trong veo vì nỗi nhớ thương con chưa bao giờ nhạt nhòa trong tâm trí mẹ.

 

Ai rằng công mẹ như non

Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn

 

Ơn nghĩa đó chưa từng có gì lớn lao hơn, nên đức Phật đã dạy, “Cái lớn lao nhất ở trong thế gian chính là công ơn của cha mẹ.”

 

Một người con biết ơn và báo ơn cha mẹ là người con có hạnh phúc. Bởi lẽ đơn giản mà nói người con đó đang ý thức rõ ràng sự nhiệm mầu của tình thương của cha mẹ, được sống trong suối nguồn dịu mát của tình yêu cao quý. Có ý thức có nghĩa là ta không bị lãng quên, không sống trong vô minh u tối để không thấy được hạnh phúc đang có trong tầm tay. Ta sẽ không phải chết khát khi ngồi bên hồ nước thơm trong dịu mát như cam lồ của tình mẹ bao la.

 

Thật tội nghiệp cho những ai còn có mẹ trên đời mà không cảm thấy hạnh phúc, không biết thương yêu mẹ. “Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau.” Ngon biết mấy, ngọt ngào biết mấy! Sao ta lại cứ mãi lãng quên!? Như ai đó từng viết rất hay, rất dễ thương về cái sự ngu dại của người con khi đã quên mình có mẹ trên đời, một dáng hình mẹ luôn tận tụy vì con, để rồi khi bước vào guồng quay của dòng đời nghiệt ngã mới chợt nhận ra mình côi cút cô đơn:

 

Có lúc ta quên màu tóc mẹ
Đã một thời dải nắng dầm mưa
Có lúc ta quên nhìn trán mẹ
Còn bao nghĩ suy dù ta lớn khôn rồi.

Có lúc ta quên nhìn mắt mẹ
Còn chờ ta mỏi ngóng đêm sâu
Có lúc ta quên nhìn dáng mẹ
Chợt quạnh hiu ngày ta bước vào đời.

Có lúc ta quên thời gian qua
Đường ta càng xa vòng tay mẹ ngắn lại
Có lúc ta nghe từng nhịp đời
Mẹ thật gần, sao ta quá xa.

Có lúc ta quên nhìn áo mẹ
Chợt mỏng manh quang gánh chiều đông
Hát khúc hát ai quên mình có mẹ
Một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời.

Cánh cò cõng nắng, cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả... bốn mùa gió sương.

 

Vâng, dù chỉ là một chút ngẫm lại, một thoáng chánh niệm vụt qua để biết rằng mình đang lãng quên một điều quan trọng nhất trên thế gian, nhưng như thế cũng đã quý, đã đủ để thức tỉnhnhững tâm hồn quạnh hiu về tình yêu đối với cha mẹ. Để khi bước vào đời không còn có những cô đơn, mà biến tình yêu đó làm vốn liếng yêu thương cho cuộc đời, để biết yêu thương trân trọng cuộc đời.

 

“Trải bao gian khổ không sờn 

Muôn đời con vẫn nhớ ơn mẹ hiền.”

 

Mùa vu lan về là dịp chúng ta thể hiện tấm lòng hiếu thảo của mình đối với đấng sinh thành. Để việc thể hiện tình thương kính và hiếu đạo đối với cha mẹ được nâng lên thành nguồn cảm hứng bất tận, là tiếng đồng vọng của ức triệu trái tim. Tình cảm đó phải được hiện thực một cách sống động và đẹp đẽ trong mỗi cử chỉ, lời nói và hành động tốt lành của chúng ta trong cuộc sống hàng ngày. Để bông hoa trên ngực áo ta cài mãi mãi thơm hương thơm hiếu hạnh dù đó là bông hoa màu hồng đỏ thắm để trân trọng thương yêu cha mẹ hiện còn, hay là bông hoa màu trắng tinh khôi để tưởng nhớ truy niệm báo hiếu đối với Người đã khuất, còn thơm mãi trong tâm thức của mỗi chúng ta.

"Đây một bông hồng cho những ai

Những ai còn mẹ mới được cài

Mẹ còn là cả trời tươi sáng

Mẹ mất đi rồi tay trắng tay."

 

Mùa Vu Lan, PL. 2560

Thích Thanh Hương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2013(Xem: 6673)
“Thôi đi em, em muốn mẹ sống với em hoài, em thì hạnh phúc vì có mẹ bên cạnh, còn mẹ, mình mẩy lở loét, đau đớn từng giây, từng phút, bệnh tật đã hành hạ mẹ hơn hai mươi mấy năm rồi. Đừng ích kỷ chỉ nghĩ đến hạnh phúc của mình mà quên nỗi thống khổ của mẹ, em hãy để mẹ ra đi cho nhẹ nhàng thân xác”.
14/08/2013(Xem: 11322)
Đức Phật dạy tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật. Lời dạy ấy đã nhắc nhở chúng ta tầm quan trọng của tâm hiếu, hạnh hiếu trên bước đường tu; nhưng thực hiện tâm hiếu, hạnh hiếu như thế nào cho đúng Chánh pháp để cha mẹ và ta đều được lợi lạc.
13/08/2013(Xem: 8560)
gày Vu Lan được gọi là ngày truyền thống báo hiếu. Tất cả mọi người con đến ngày này về chùa được quý thầy nhắc lại trách nhiệm của mình đối với tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Là phật tử, lẽ tất nhiên phải sống một đời hiền lương đạo đức. Nếu chúng ta sống bất hiếu với cha mẹ thì chắc chắn chúng ta sẽ không thương ai một cách chân tình.
13/08/2013(Xem: 17268)
Mẹ ta buôn tảo bán tần Dầm mưa dãi nắng muôn phần vì con Dẫu rằng thân thể héo mòn Da nhăn tóc bạc nhìn con trưởng thành
13/08/2013(Xem: 13650)
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
12/08/2013(Xem: 12154)
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào, Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào, Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu. Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu. Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ. Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ. Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ. Thương con thao thức bao đêm trường, Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao.
12/08/2013(Xem: 8613)
Cha mẹ ơi! Giờ đây khi con đã làm cha làm mẹ thì con mới thấu hiểu một phần nào tất lòng của người. Chẳng ngôn từ nào có thể diễn được sự hy sinh tột cùng ấy.
12/08/2013(Xem: 10123)
Xưa ở Nhật Bản, có một người tên Kisuke chăm sóc cha mẹ rất kính cẩn. Anh thường bị bạn bè lôi vào chốn trà đình tửu quán, nhưng anh cương quyết từ chối với một lý do rất thú vị: “Một đứa con có được thân thể là nhờ mẹ và tinh thần là nhờ cha. Vì thế không thể dẫn cha mẹ đi uống rượu”.[1] Thời nay ít ai lập luận như thế khi bị cuốn vào những trò đen đỏ, rượu chè. Có người còn cho lòng trung tín và kính cẩn đối với cha mẹ là lạc hậu. Có người, vì cờ bạc rượu chè đã giết cả cha lẫn mẹ.