Vu Lan

06/08/201622:03(Xem: 5820)
Vu Lan
 hoa_hong (3)



Vu Lan     
 
Không phải chỉ đến ngày Vu Lan mới nhớ
Mà Vu Lan là dịp thể tâm đồng
Muôn vạn người con hiếu thảy một lòng
Dâng nguyện ước báo thâm ân muôn một
Vu Lan pháp ngàn xưa Từ Tôn Phật
Vì Mục Liên Tôn giả đã dạy ban
Để ngàn sau con Phật được vẹn toàn
Hoa hiếu hạnh nở lừng hương cõi tục
Vu Lan nhắc ơn mẹ cha dưỡng dục
Cho những ai còn lơ đểnh, hững hờ
Để người người hồi tưởng thuở còn thơ
Ân bú mớm, ẵm bồng, thương mến trẻ…
Vu Lan đã ngày nay thành quốc lễ
Dân Việt ta truyền thống hiếu muôn đời
Nghĩa mẹ, ân cha lồng lộng biển trời
Nguyện báo đáp – Sáng ngời gương hiếu hạnh.


Bính Thân - 2016
Kim Tâm Thích Hạnh Niệm
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/09/2011(Xem: 8461)
Đạo Phật là đạo giải thoát. Con cái, báo hiếu cha mẹ, không phải chỉ phụng dưỡng cha mẹ bằng tất của cải vật chất, mà còn giúp cho cha mẹ có được lòng tin chân chính...
28/08/2011(Xem: 6654)
Thứ bảy, ngày 13 là buổi lễ bắt đầu. Phần khai kinh Trai đàn Bạt độ diễn ra rất long trọng, có sự tham dự rất đông của chư Tôn đức và quý Phật tử khắp nơi.
26/08/2011(Xem: 6638)
Bàn tay ba không đủ làm con ấm. nhưng tình thương ba làm con ấm biết chừng nào. Chúng tôi lớn lên vì tình thương lớn lao của ba.
26/08/2011(Xem: 7489)
Đạo hiếu nếu xét cho kỹ nó đã được sách vở, kinh giảng nói đến nhiều, nhưng nó là cái đạo tự nhiên từ lúc con người mới xuất hiện.
23/08/2011(Xem: 6931)
Mỗi người sinh ra và lớn lên giữa cuộc đời này, được nên danh và thành công phần nhiều đều nhờ vào công sức nuôi dưỡng dạy dỗ của mẹ cha.
23/08/2011(Xem: 5854)
Tình thương của mẹ là chất liệu nuôi dưỡng trái tim con, nâng đỡ cho con từng bước từ sơ sinh đến lúc trưởng thành.
23/08/2011(Xem: 7053)
Mẹ đã đi xa, nhưng lời dặn dò sáng sớm hôm nay vẫn còn văng vẳng quanh tôi. “Đừng làm gì có tội với tổ tiên, với cha mẹ nghe con…”
22/08/2011(Xem: 8551)
Con đành xa Mẹ từ lâu Đến nay mấy bận bạt màu xiêm y Thời gian còn lại những gì?! Còn hình bóng Mẹ khắc ghi trong lòng.
22/08/2011(Xem: 6515)
Mẹ ơi! Đường về nhà sao vắng vẻ quá, vẫn ngôi nhà đó, mảnh vườn ngày nào mẹ còn ra vào nhổ cỏ, hái rau. Thế mà nay cỏ mọc đầy mà rau thì lụi tàn đâu mất.
22/08/2011(Xem: 8801)
Tiếng “mẹ” “cha” ôi sao quá giản dị, quá mộc mạc. Thế nhưng, ẩn chứa bên trong sự mộc mạc, giản dị ấy là cả tình yêu thương bao la, là sự hy sinh bất tận...