Hai Vị Bồ Tát

01/08/201407:04(Xem: 6525)
Hai Vị Bồ Tát
cha me-2

Hai Vị Bồ Tát
Chân Tâm



 
Đức Phật đã nói chẳng có tình yêu thương nào lớn bằng tình yêu thương của một người mẹ dành cho con, và kêu gọi đệ tử của ngài hãy yêu thương tất cả chúng sinh như một người mẹ yêu đứa con của mình vậy! Ta mang danh là đệ tử Phật, là con Phật hằng ngày thề nguyện yêu thương tất cả sinh, nhưng hãy nhìn thật sâu sắc tình yêu thương ấy, ta phải yêu thương được cha mẹ ta trước mới yêu anh chị, yêu họ hàng, bạn bè, làng xóm, yêu đến đất nước được...đừng suy nghĩ đâu xa, đừng nói lời xáo rỗng, hãy thực hiện nó bằng cách thể hiện đạo hiếu của một người con đối với cha mẹ, đối với 2 vị bồ tát sống yêu thương, hy sinh cho chúng ta hết mực, như vậy ta mới xứng đáng là một người đệ tử, 1 người con Phật đúng nghĩa!

Nói đến công lao của cha mẹ chúng ta thường hay nghĩ đến câu ca dao: 

"Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con"

Câu ca dao đã quá quen thuộc đối với tất cả chúng ta, hầu như ai cũng thuộc lòng ngay từ thuở bé, cho đến khi rời khỏi cõi đời này khó có ai có thể quên được câu ca dao ấy. Thế nhưng đã bao giờ chúng ta thật sự hiểu sâu về công Cha nghĩa Mẹ? tại sao lại được gọi là như núi Thái Sơn,như nước trong nguồn chảy ra? Chúng ta thường mắc căn bệnh hiểu cạn cợt, suy nghĩ cạn cợt, hời hợt để rồi chẳng hiểu thật đúng ý nghĩa to lớn ấy.

Xin phân tích 1 chút để chúng ta thấy được Núi Thái Sơn Và Nước Trong nguồn ấy cao cả và to lớn như thế nào.! Từ bé cho đến lúc lớn lên chúng ta thường mặc nhiên suy nghĩ một điều đơn giản cha mẹ đã sinh ta phải cho ta ăn, nuôi ta lớn, đưa ta đến trường lớp học tập, cho đến khi dựng vợ gả chồng...là điều đương nhiên cho nên ta ít nhìn khi thấy hết được công cha nghĩa mẹ trong từng khoảng khắc cuộc sống.

Chúng ta hãy thử nghĩ xem, nếu một lúc nào đó ta đang chạy trên đường vắng bỗng nhiên xe bị hư, khi đó trong túi chẳng còn đủ tiền để sửa xe, bỗng nhiên có 1 người lạ đến ân cần hỏi han, còn giúp cho ta ít tiền để sửa xe mà không đòi hỏi gì, thì có lẽ ta ghi nhớ công ơn ấy suốt cuộc đời không quên! Hay một lúc xa cơ nào đó, ta bơ vơ không nơi nương tựa, làm ăn thất bại, bỗng nhiên có 1 gia đình, hay một người bạn, cưu mang giúp đỡ ta suốt những ngày tháng đó, nuôi ta ăn, lo cho ta chỗ nghĩ ngơi chu đáo có lẽ công ơn ấy cũng đủ làm ta khắc cốt ghi tâm mong có ngày báo đáp...!

Bây giờ nhìn lại những gì Cha Mẹ đã làm cho ta thì có lẽ những ơn nghĩa kia chỉ như hòn đa nhỏ so với núi Thái Sơn, hố nước nhỏ so với nước trong nguồn mà bấy lâu nay ta chẳng biết. Khi ta còn trong bụng mẹ, cha mẹ nâng niu yêu thương, mang ta nặng trĩu trên người 9 tháng 10 ngày như thế nhưng mẹ nào có nhăn nhó, phiền hà. Đến khi sinh ra trong đau đớn tột độ, rứt từng khúc ruột, nhưng mẹ cha đâu có than trách mà thay vào đó ôm hôn ta trong niềm vui sướng hạnh phúc. Rồi khi ngủ, mỗi khi đái dầm ta đâu có biết cha mẹ lại nằm vào chỗ ướt ấy để ta được nằm chỗ khô ráo, vì mong cho con có được giấc ngủ an lành.

Cứ thế ta lớn lên trong tình yêu thương, bảo bọc của cha mẹ, mẹ cha hằng ngày phải làm lụm tảo tầng 1 nắng hai sương ngoài đồng ruộng, cũng chỉ mong đem đến cho ta cuộc sống tốt đẹp hơn...
trong khi ta vô tư lo ăn chơi vui vầy với bạn bè...thôn xóm. Cả cuộc đời, cả một đời cha mẹ chỉ dành tình thương lo lắng, nuôi nấng và mong cho chúng ta thành người...đối với một người mà hy sinh cả một cuộc đời vì ta như vậy công ơn ấy có đáng vì như núi Thái Sơn, như nước trong nguồn hay không?

Vậy mà nhìn lại và suy xét kỹ chúng ta sẽ thấy trong cuộc sống hằng ngày chúng ta có rất nhiều lỗi với cha mẹ, còn tức giận, còn nặng lời, còn dằn dỗi mỗi khi không hài lòng hay chê cha mẹ nghèo khó không được như người khác... người đã hay sinh, dành cả cuộc đời cho chúng ta liệu có đáng được đối xử như vậy? cha mẹ chúng ta xứng đáng có được nhiều hơn thế, xứng đáng có được sự yêu thương, chiều chuộng hơn một anh chàng, hay cô nàng lạ hoắc nào đó chưa nuôi chúng ta được một ngày, ân cần chu đáo lo cho chúng ta một bữa cơm...!

Mùa Vu Lan này chúng ta hãy cùng thể hiện đạo hiếu bằng những việc làm công đức, những lời yêu thương, những chăm sóc ân cần chu đáo đối với cha mẹ, đừng để cha mẹ phải buồn vì ta thêm 1 lần nào nữa, hãy trở thành một con người tốt, tu tập để đạo đức chúng ta ngày càng tăng trưởng trở thành con người thánh thiện, làm một người có ích cho xã hội, đem công đức ấy hồi hướng cho cha mẹ chúng ta được khỏe mạnh, được nương nhờ Phật Pháp quy y tam bảo! đó mới thật là một người con có hiếu xứng đáng để noi theo tấm gương cao vời của ngài Mục Kiền Liên Bồ Tát!

- Chân Tâm-
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 7678)
Trong tất cả công việc, trước khi tiến hành thì bao giờ cũng vậy, chúng ta thường nghĩ đến mục đích của công việc sẽ làm sau đó, đưa ra nhiều suy tính, cách làm nào để đạt đến mục đích ấy. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng lý tưởng, ước vọng công việc trong mỗi người ai cũng có, nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện được. Có người đạt được mục tiêu trong thời gian ngắn, có người tốn kém nhiều thời gian, có người dễ dàng nhưng với người khác thì không thể trôi chảy. Cuối cùng vẫn có những người không bao giờ đạt được mục tiêu mà mình đã đề ra.
10/04/2013(Xem: 6155)
Để trở thành một người Phật tử, việc phát nguyện Quy y Tam Bảo và giữ gìn Ngũ giới là tâm nguyện, là việc cần làm đầu tiên. Do đó, chúng ta cần phải học và tìm hiểu, để thực hành hầu mang lại nhiều lợi lạc cho chính chúng ta, gia đình và khả dĩ kiến tạo một xã hội tốt đẹp.
10/04/2013(Xem: 7403)
Như chúng ta đã biết, Phật giáo Thái Lan là một trung tâm Phật giáo Nguyên thủy có tầm cỡ trong khu vực cũng như trên thế giới, về chất cũng như lượng. Ở Thái Lan, Phật giáo là quốc giáo, hơn 95% dân chúng Thái theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy. Bên cạnh đó, không kể một số lượng lớn người nước ngoài đến Thái Lan để tu tập, nghiên cứu và học hỏi về truyền thống Phật giáo này.
10/04/2013(Xem: 9338)
Phật sự viên thành là lời tán thán, cầu nguyện chúng ta thường nghe trong lễ hội, các buổi tụng kinh sau phần hồi hướng, ước nguyện thành tựu của những người con Phật luôn mong muốn trong sự thừa hành Phật đạo. Ý nghĩa cao cả của người Phật tử ở phần tự thân (tự giác) là giải trừ tam độc ở mỗi con người, diệt trừ mọi phiền não, nhằm hướng đến nhất tâm thanh tịnh.
10/04/2013(Xem: 9032)
Con đường đi đến mục đích tối hậu của đạo Phật là Giải thoát và Giác ngộ thì có rất nhiều, điều này rất hữu ích và thiết thực trong bối cảnh đa dạng về nghiệp cảm và sự sai khác về chủng tánh của chúng sanh. Đức Phật với suối nguồn tuệ giác, ngài đã quan sát đầy đủ mọi căn cơ của chúng sanh mà dùng nhiều phương tiện để hóa độ, phù hợp với mọi tâm bệnh như vị lương y giỏi dựa theo bệnh mà cho thuốc.
10/04/2013(Xem: 7245)
Hạnh phúc thay chư Phật ra đời! Xã hội Ấn Độ thời Đức Phật đản sinh, nằm trong một trạng thái đen tối và nhiều đau khổ. Sự u ám đó không phải phát sinh đơn thuần từ nghèo đói, bệnh tật mà chính là sự bế tắc từ tư tưởng con người. Biết bao học thuyết được dựng lên nhằm góp phần xóa tan nỗi khó khăn này bởi những nhà tư tưởng, tôn giáo, đạo học, tuy nhiên vẫn không chữa được căn bệnh mà con người đang vướng phải trong tâm thức của họ.
10/04/2013(Xem: 6241)
Bạn đã từng hỏi tôi: giữa cuộc đời này có tình yêu chân thật hay không? Câu hỏi quá sức hóc búa này, không phải khó đối với riêng tôi, mà khó trả lời cho rất nhiều người trong từng thời đại. Vì đây chính nội dung câu hỏi mang đầy tính thời sự và nhạy cảm của nhiều giới, mọi lứa tuổi.
10/04/2013(Xem: 6430)
Sống và Chết là hai vấn đề tối trọng. Đã biết bao nhiêu nhà tư tưởng, triết gia cho đến hàng thứ dân, tất cả đã tốn nhiều công sức, bút mực, và để tâm tìm hiểu đến vấn đề này. Thế mới biết sống và chết thật hệ trọng biết bao, cho thân phận con người trong trần thế.
10/04/2013(Xem: 5688)
Hướng nhìn về vầng trăng trên cao, mỗi người trong chúng ta sẽ có rất nhiều cách nhìn và suy nghĩ khác nhau phụ thuộc vào cảm thụ, cảm thức từng người. Tùy thời điểm rung động sai biệt của con tim, vầng trăng bất động tưởng chừng như vô thức sẽ trở nên sống động và hàm ẩn nhiều ý nghĩa dạt dào. Ở đây, hình tượng vầng trăng mà tôi nói đến chính là một điểm để hướng về, một nơi qui hướng tin cậy, một nhân cách sống.
10/04/2013(Xem: 6514)
Chiếc lắc bạc rất đẹp của mẹ được bắt đầu như là “chiếc lắc bà”, với những vật lưu niệm có khắc tên và ngày sinh sáu đứa cháu của mẹ. Có những dòng thông tin về một đứa cháu gái hoặc cháu trai; những người khác, được ghi đơn giản trên những chiếc đĩa bạc. Thế rồi mẹ gắn thêm vào vật kỷ niệm cho tôi và cho Art, anh trai tôi. Nhiều thập kỷ sau khi kết hôn, mẹ có một chiếc nhẫn cưới bằng kim cương mới, mẹ lại gắn chiếc nhẫn bạc mỏng trước đây vào chiếc lắc.